Yêu Không Lối Thoát - Chương 117: Đôi chân ngắn mà khoẻ ghê
Trong văn phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt khi lật giấy và thi thoảng là âm thanh bút chạm lên trang giấy.
Sau một lúc làm việc, thấy ba không để ý đến mình, chỉ một chốc thôi mà bé Tống Kim Chiêu đã không vui, chu môi ra đầy ấm ức.
Cô bé này khóc cũng không phải kiểu khóc toáng lên trời đất, mà là chu môi lại, rấm rứt khóc. Cái miệng “oa oa” mở ra, âm thanh từ nhỏ dần lớn lên.
Tống Khanh Thời vừa nghe thấy là đã khẽ nhếch môi cười.
Thấy con gái thật sự khóc rồi, anh mới cúi mắt nhìn xuống.
Sao lại khóc đáng thương đến thế này?
Cô bé nằm trong lòng anh, tay nhỏ xíu đang nắm chặt cái dây trên áo ba, rất nghiêm túc và cũng rất cố gắng mà khóc. Môi run run, giọng mềm mềm rấm rứt.
Thật sự là mềm mại đến không chịu nổi.
Anh thậm chí có thể tưởng tượng ra sau này, khi bé làm sai chuyện gì, mình còn chưa kịp nghiêm khắc, thì cô bé chắc đã khóc trước rồi. Khóc đáng thương thế này, ai còn nỡ mắng?
Anh nhẹ nhàng vỗ vào cái tã quấn bé:
“Bé ngoan, ba đang làm việc mà, không phải không để ý con đâu.”
Nếu là trước đây, Tống Khanh Thời chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nói ra những lời như vậy.
Anh cầm bản vẽ lên cho cô bé xem, chỉ vào hình quả hạt dẻ nhỏ xíu trên đó:
“Ba đang làm quà cho con đó, là món quà tặng em bé của ba.”
Lông mi dài của bé vẫn còn đọng nước mắt, tay nhỏ vươn ra định chộp lấy tờ giấy, nhưng bị ba thu lại.
Thế là bé thật sự giận rồi, tiếng khóc còn to hơn vừa nãy.
Còn thủ phạm chính thì chẳng chút thấy tội lỗi, ngược lại còn nở nụ cười vui vẻ.
Tống Kim Chiêu rúc đầu vào lòng anh, nước mắt thấm ướt áo anh
Đáng ghét quá, đáng ghét thật luôn…
Trợ lý Bách bước vào đưa tài liệu, thấy cảnh tượng trước mặt, chủ động hỏi:
“Tống tổng, cần tôi bế một chút không ạ? Tôi bế bé ra ngoài chơi một chút nhé?”
Thật ra anh ta cũng hơi rục rịch muốn bế lắm rồi.
Tống Khanh Thời đặt tài liệu xuống, bế con gái lên dỗ dành, cười nói:
“Không cần đâu, con bé chỉ nhận mình tôi thôi.”
Trợ lý Bách: “……”
Thật sự là… anh đắc ý lắm luôn.
Năm nay, dòng nước hoa của FX ra mắt sản phẩm mới mang tên “Kỳ Chân”.
Là một thiết kế bao bì hoàn toàn mới, mùi hương cũng là hoàn toàn mới.
Trên thân chai nước hoa lần này, có một quả hạt dẻ nhỏ xíu.
Đồng thời, FX còn ra mắt thêm một dòng sản phẩm hoàn toàn mới cùng tên “Kỳ Chân”, đứng ngang hàng với “Đào Yêu” (桃夭) và “Vu Quy” (于归).
Đây là sản phẩm nhắm đến thị trường bé gái: bao gồm quần áo, túi xách, v.v.
Logo đồng bộ cũng là hình quả hạt dẻ nhỏ, giống như một viên ngọc nhỏ xinh được ba mẹ nâng niu trong lòng bàn tay quý giá và dễ thương.
FX đã đột ngột và không báo trước mà bước vào thị trường mới này một cách mạnh mẽ.
Từ cái tên đã đủ hiểu lần này, là một bộ sưu tập mà anh dành tặng cho con gái mình.
Ngay ngày hôm sau khi “Kỳ Chân” ra mắt, Tống Khanh Thời đã công bố:
5% lợi nhuận hằng năm của dòng sản phẩm này sẽ được dùng cho các dự án thiện nguyện vì trẻ em gái ở vùng núi và 5% còn lại sẽ được sử dụng cho các hoạt động bảo vệ môi trường.
Một phần là vì con gái anh, hy vọng có thể cải thiện phần nào cuộc sống và việc học hành của các bé gái khác.
Phần còn lại là vì vợ, hy vọng có thể cùng vợ mình sóng vai đồng hành, giúp cô một tay trong các nỗ lực thúc đẩy phát triển các hoạt động vì cộng đồng trong nước.
Thông báo này vừa đưa ra, đã khiến vô số người sửng sốt.
Mà nữ chính của dòng sản phẩm “Kỳ Chân”, hiện tại…vẫn đang tập đi.
Dạo gần đây, mỗi ngày Tống Khanh Thời và Phùng Tịch đều dụ con bé tập đi về phía mình.
Tối qua, con bé vẫn không chịu đi, nhưng lại bò thật nhanh về phía anh, mà anh thì vừa bất đắc dĩ lại vừa vui mừng, không nhịn được ôm lấy con khen một câu:
“Bé ngoan của ba.”
Sáng nay, Tống Khanh Thời đi làm sớm, còn Phùng Tịch thì đến Thập Nguyệt, cả hai đều không có ở nhà.
Người giúp việc chăm bé nghe bé gọi “ba” suốt cả sáng, nên khi Tống Khanh Thời gọi điện về, bà ấy đã nói lại chuyện này.
Nghe xong, Tống Khanh Thời khựng lại một lúc, rồi bảo người giúp việc đợi con bé ngủ trưa dậy thì đưa bé tới công ty.
Bình thường anh không đưa con đến công ty nhiều, một là vì phải làm việc, đưa theo con không tiện; hai là ở nhà thì an toàn và thoải mái hơn, con bé cũng chơi vui hơn.
Nhưng hôm nay thì khác.
Nghe con gọi mình cả buổi sáng, Tống Khanh Thời lập tức không nhịn nổi nữa.
Thời gian ngủ trưa của con bé không cố định, Tống Khanh Thời cũng không rõ khi nào con sẽ tới.
Buổi chiều, khi anh vừa kết thúc một cuộc họp, cả một đoàn người ồn ào kéo nhau ra khỏi phòng họp.
Cũng đúng lúc ấy, khu làm việc vốn trật tự bỗng xôn xao.
Tựa như có cảm giác, Tống Khanh Thời quay đầu nhìn về phía ấy.
Thì ra là Tống Kim Chiêu đã thoát khỏi tay người giúp việc, nhất quyết đòi xuống đất tự đi.
Bò một đoạn rồi, con bé bắt đầu tập đi loạng choạng, người còn chưa vững, dì giúp việc đi sát theo sau bảo vệ.
Tống Khanh Thời khẽ nhướng mày, nín thở theo bản năng, sợ mình thở mạnh quá sẽ khiến con gái ngã mất.
Tống Kim Chiêu vốn đi rất suôn sẻ, nhưng trên con đường tưởng chừng thông thoáng đó bỗng xuất hiện một “chướng ngại vật” một cái chân rất dài.
Ngay giây sau, con bé ngồi phịch xuống đất.
Con bé ngơ ngác hai giây, rồi bĩu môi, môi run run như sắp khóc, và rồi không vui mà bật khóc thật.
Tống Khanh Thời ngồi xổm xuống, nhìn bé.
Anh mặc vest chỉn chu, giờ lại ngồi xổm trước mặt một em bé, sự tương phản này thật đúng là có phần kỳ quặc.
Trợ lý Bách lập tức nhớ lại lần trước con gái của vị giám đốc nọ đâm vào anh, cảnh tượng lúc đó y như bây giờ, không nhịn được khẽ bật cười.
Tống Khanh Thời vỗ tay, đưa tay ra mời gọi:
“Lại đây, ba bế.”
Tống Kim Chiêu ngẩng đầu nhìn anh, rõ ràng là không vui.
Dù sao cũng là chính anh làm bé ngã mà.
Anh cao quá, có đôi chân rất dài, con bé phải ngẩng đầu hết mức mới thấy được mặt anh.
Mà con bé càng khóc dữ, Tống Khanh Thời lại càng cười vui vẻ.
Anh ôm bé lên, bước thẳng về văn phòng:
“Đừng khóc nữa, Chân Chân. Nãy giờ ba thấy con đi bộ rồi đấy. Con đi về phía ba đúng không?”
Tống Kim Chiêu khóc rất thảm.
Rất nhiều người… thấy con bé ngã… hu hu hu.
Vừa mới đến nơi, đã có rất nhiều cô chú vây quanh chơi cùng bé, bé vui lắm, kích động quá nên bắt đầu tập đi luôn.
Dù có loạng choạng một chút, nhưng cũng đi được kha khá.
Cho đến khi… anh xuất hiện.
Tống Khanh Thời cứ để mặc cho giọt nước mắt của công chúa nhỏ dính lem nhem khắp áo vest.
Thôi thì cứ coi như đang hứng ngọc trai vậy.
Anh dịu dàng nói:
“Chân Chân của chúng ta giỏi quá, biết đi rồi. Sau này phải đi nhiều vào, đi nhiều thì chân sẽ dài ra, sau này sẽ thật dài thật dài, biết không?”
Rồi anh lấy khăn ướt, nhẹ nhàng lau nước mắt cho con bé.
Trong văn phòng anh chuẩn bị rất nhiều đồ dùng cho con bé, từ đồ ăn đến đồ chơi đều có đủ.
Tống Kim Chiêu bán tín bán nghi, nằm sấp trên vai anh, tủi thân không thôi.
Để an ủi tâm hồn vừa mới tổn thương của bé, tối hôm đó khi tụ tập với Trình Kiêu và mấy người bạn, Tống Khanh Thời tiện tay dẫn theo con bé luôn.
Phùng Tịch tối nay bận tăng ca ở Thập Nguyệt, không đến được.
Vậy nên, giữa một bàn toàn đàn ông, đột nhiên xuất hiện một cô bé chân ngắn nhỏ xíu.
Họ mặc đồ đơn điệu đến mức nào, màu hồng nhạt của con bé lại càng nổi bật đến mức ấy.
May là có Liễu Thu Thu, mặc váy đỏ, tạm thời trung hòa lại được chút ít.
Từ lúc Tống Khanh Thời vừa ngồi xuống, ánh mắt của đám bạn đã không nhịn được mà cứ liếc về phía anh.
Cũng không hẳn là nhìn anh, mà chủ yếu là nhìn cô bé nằm ườn trên vai anh, tựa má vào tay lười biếng.
Tống Khanh Thời vừa nói chuyện với bạn, vừa để mặc con bé chơi đùa.
So với những đứa trẻ cùng tuổi khác, Tống Kim Chiêu từ nhỏ đã không hay quấy khóc.
Càng lớn, con bé lại càng ít khóc hơn.
Khóc mà không có lý do? Không có chuyện đó.
Tối nay cũng vậy, thấy ba đang trò chuyện cùng các cô chú, con bé không hề làm loạn, không cắt ngang, chỉ tò mò quan sát xung quanh rồi rúc vào lòng ba tự chơi một mình.
Tống Khanh Thời vô thức xoa đầu con bé, tóc mềm và mảnh, chạm vào cực kỳ dễ gây nghiện.
Tống Kim Chiêu âm thầm gạt tay anh ra, không cho xoa.
Tống Khanh Thời cúi đầu nhìn, khóe môi khẽ nhếch, cố ý… càng xấu tính mà xoa tiếp.
Tống Kim Chiêu gạt tiếp, lần thứ ba cũng gạt. Đến lần thứ tư, con bé tức giận ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
Tống Khanh Thời nhướng mày, miễn cưỡng dừng tay lại.
Liễu Thu Thu đứng bên cạnh nhìn cả quá trình, ngứa ngáy trong lòng, liền thương lượng với Tống Khanh Thời:
“Cho tôi ôm một chút nha?”
Tống Khanh Thời giọng lười nhác:
“Không được đâu, con gái tôi chỉ nhận tôi thôi.”
Kết quả, giây tiếp theo, Tống Kim Chiêu đã duỗi tay về phía Liễu Thu Thu.
Liễu Thu Thu mặt mày rạng rỡ, lập tức bế con bé lên:
“Ôi ôi ôi, bảo bối nhỏ của mẹ nuôi, mẹ nuôi ôm ôm, thơm thơm bảo bối của mẹ nào~”
Trình Kiêu: “……Thu Thu, cô quá đáng lắm rồi, tôi nổi da gà hết cả người luôn.”
Trước khi Tống Kim Chiêu ra đời, hai ba chục năm trời cũng chưa từng nghe thấy Thu Thu nói chuyện ủy mị đến vậy.
Thu Thu liếc xéo anh ta, hừ nhẹ một tiếng, rồi quay sang nói với Kim Chiêu:
“Thấy không? Đó chính là chú xấu xa nha~”
Trình Kiêu nhịn không nổi, nhảy dựng lên:
“Thu Thu! Cô còn dám bôi nhọ tôi nữa hả!”
Anh ta cũng vẫy tay với Tống Kim Chiêu, ra hiệu muốn bế cô bé:
“Lại đây nào, chú bế con nha~”
…À mà quên, anh ta vốn định làm ba nuôi của con bé, nhưng bị Tống Khanh Thời chặn lại nên mãi vẫn chưa chính thức.
Không lanh lợi được như Thu Thu, cô ấy chọn đi đường bên phía Phùng Tịch, nên mới thành công.
Tống Kim Chiêu mắt long lanh nhìn anh ta, lại nhìn Liễu Thu Thu, cuối cùng xấu hổ cười khẽ, chui vào lòng cô ấy.
Trình Kiêu: “……”
Dưới ánh mắt áp lực của Tống Khanh Thời, anh ta gắng gượng nuốt lại câu “m* nó” suýt bật ra.
Quá đáng thật, quá đáng lắm rồi.
Tống Khanh Thời cứ thế dắt con gái theo đến buổi tụ họp, thong dong ngồi suốt cả tối, vậy mà cô bé lại khiến một đám ông chú hay hút thuốc cả tối không ai dám động đến bao thuốc.
Đợi tụ họp xong, cả nhóm còn định đi tiếp sang tăng hai, Tống Khanh Thời nhìn đồng hồ, dắt con gái đi về trước. Về thì về đi, mà nói chuyện lại khó chịu thế này:
“Con gái tôi phải đi ngủ rồi. Dậy sớm ngủ sớm, mấy người hiểu không? À quên, mấy người thô lỗ như các anh thì làm sao hiểu được.”
Trình Kiêu siết chặt nắm đấm.
Có con gái thôi mà!
Mà khoe suốt một năm trời rồi!
Đủ lắm rồi, anh đây cũng nhịn đủ lâu rồi!
Anh ta nghiêng đầu nói với Trần Ngật Ngạn:
“Anh nói xem, nếu tôi nửa đêm lẻn vào nhà anh ấy bắt cóc con bé, xác suất thành công là bao nhiêu?”
Trần Ngật Ngạn cầm ly rượu cụng với anh ta một cái, vì muốn làm gương tốt cho cô bé nên nãy giờ anh ta cũng chẳng dám uống nhiều.
Rõ ràng con bé còn chưa biết nói rõ, cũng chưa hiểu được bao nhiêu, vậy mà đám người lớn như họ lại vô thức giữ gìn hình tượng trước mặt con bé, mặc kệ bản chất thật ra tệ đến đâu, bề ngoài thì nhất định phải hoàn hảo.
Rõ ràng con bé cũng không phải con gái họ.
Rõ ràng dù có xấu hình tượng thì cũng chẳng sao.
Trần Ngật Ngạn nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, thật sự không hiểu nổi.
“Uống thêm vài ly đi, vào mơ mà trộm.” Anh ta khoác vai Trình Kiêu, an ủi.
Tống Khanh Thời không về nhà ngay, mà ghé Thập Nguyệt đón Phùng Tịch.
Bên đó đang chạy đơn hàng, mấy ngày gần đây đều phải tăng ca đến giờ này.
Trong lúc chờ Phùng Tịch xuống, Tống Kim Chiêu cảm thấy lý do “con bé phải đi ngủ” mà ba nói ra có vẻ chỉ là cái cớ.
Cô bé lười biếng ngáp một cái, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm người qua kẻ lại.
Thế giới này trông thật thú vị.
Trong xe đang phát nhạc thiếu nhi, hai chân nhỏ của cô bé đung đưa theo giai điệu. Phần thân trên thì bất động, nhìn qua trông rất “lạnh lùng cao quý”.
Phùng Tịch vừa thấy tin nhắn của Tống Khanh Thời liền xuống ngay. Mở cửa xe ra, cô lại một lần nữa chứng kiến cảnh Tống Khanh Thời làm con gái bảo bối của mình nổi giận như thế nào.
“Đôi chân ngắn mà khỏe ghê.” Anh cảm thán.
Tống Kim Chiêu:“……”
Cô bé khựng lại vài giây, chậm rãi dừng chân, cuối cùng dồn lực đá về phía ba một cái.
Cô bé lầm bầm, thấy mẹ đến liền vươn tay quẫy mạnh, đòi nhào vào lòng mẹ.
Phùng Tịch trừng mắt lườm anh thay con gái.
Trên đường về nhà, Tống Khanh Thời hí hửng kể lại chuyện hôm nay con gái tập đi.
Tống Kim Chiêu chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chuyện lúc nãy anh làm cô bé ngã, tuyệt nhiên anh không hề nhắc đến một chữ nào.
Cô bé hối hận rồi, hôm nay đúng ra không nên bước về phía ông ba đáng ghét kia.
Từ sau lần Tống Kim Chiêu lộ diện công khai vào dịp sinh nhật một tuổi, Tống Khanh Thời và Phùng Tịch liên tục nhận được rất nhiều lời mời tham gia các chương trình thực tế.
Càng lớn lên từng tuổi, những lời mời ấy càng ùn ùn kéo tới như tuyết rơi, chật kín cả hòm thư của họ.
Những chương trình truyền hình kia quả thật đang điên cuồng săn đón cô bé tên Tống Kim Chiêu này.