Yêu Không Lối Thoát - Chương 116: Chân Chân, lát nữa giữ thể diện cho ba một chút
Từ khi Tống Kim Chiêu chào đời, Tống Khanh Thời và Phùng Tịch thường xuyên chụp ảnh tay và bàn chân nhỏ xíu của con bé.
Cứ mải mê tìm góc chụp, tạo dáng.
Rồi lại bàn nhau xem dáng nào đẹp hơn, sau đó chụp thêm một tấm.
Dường như cũng chẳng có gì đặc biệt để chụp, nhưng chẳng biết từ lúc nào, họ đã chụp được rất nhiều bức.
Bàn chân nhỏ nhắn được nâng niu trong lòng bàn tay lớn của họ, chỉ cần nhìn thôi đã khiến lòng người mềm nhũn.
Khi Khương Mộ Vũ đến thăm, cô ấy cũng mang theo máy ảnh, bấm tách tách lia lịa. Dù sao thì cô ấy vốn là nhiếp ảnh gia, chụp cho một bé con như này thì chỉ là chuyện nhỏ như bỡn.
Vì vậy mà chỉ mới sinh chưa bao lâu, trong nhà đã treo mấy tấm ảnh của con bé rồi.
Dường như bé cũng biết đó là ảnh của mình, khi được dì giúp việc bế đi ngang qua, bé sẽ chỉ vào đó và ê a gọi, trông rất vui vẻ.
Vào ngày đầy tháng, Tống Khanh Thời đăng một tấm ảnh lên Weibo. Không lộ mặt bé con, chỉ lộ đôi bàn tay.
Đôi tay nhỏ bé của con bé cố sức nắm lấy tay anh, nhưng mãi vẫn không nắm được.
Những ngón tay nhỏ xíu ấy vẫn còn hơi hồng hồng, mềm mại và non nớt.
Dòng chú thích đi kèm tấm ảnh là tên gọi thân mật của bé: 【Chân Chân】.
Từ lúc con bé chào đời, Tống Khanh Thời chưa từng giữ kín, anh vui mừng chia sẻ cùng mọi người. Dạo gần đây, trên mạng đã có tin đồn rằng vợ chồng anh đã sinh con, và bây giờ, cuối cùng dân mạng cũng chờ được lời xác nhận chính thức.
Bên dưới bài đăng nhanh chóng xuất hiện rất nhiều bình luận. Tống Khanh Thời trả lời một trong số đó, người hỏi là tò mò bé trông thế nào:
【Đợi con bé lớn hơn chút nữa, tôi sẽ đưa bé đến gặp mọi người.】
Con bé hiện tại còn quá nhỏ.
Dường như dân mạng có thể cảm nhận được tình cảm mềm mại của người ba dịu dàng chỉ từ một câu nói đơn giản ấy. Thật nhẹ nhàng, mà cũng thật ngọt ngào.
Tình yêu và sự che chở anh dành cho con gái, đều gói gọn trong câu chữ. Rất tinh tế, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được rõ ràng.
Có người đùa rằng:
【Dạo này không thấy ông chủ Tống xuất hiện, là ở nhà chăm con à?】
Tống Khanh Thời có lẽ đang rảnh, vẫn đang đọc bình luận nên cũng trả lời lại:
【Đúng vậy. Con bé rất thích tôi, còn nhận ra tôi nữa.】
Sao Chân Chân lại không thích anh được chứ?
Dù chỉ vài lời ngắn ngủi, nhưng cư dân mạng vẫn cảm nhận được anh yêu con gái mình đến nhường nào.
Một em bé vừa mới chào đời đã nhanh chóng chiếm một góc trong cuộc sống của anh.
Không nói đến kẹo, nhưng từng câu từng chữ còn ngọt hơn cả kẹo.
Thực ra Tống Khanh Thời vẫn thấy vậy là chưa đủ. Bây giờ họ chỉ mới bắt đầu làm quen, vẫn còn cần thêm thời gian để thân thiết hơn.
Khi khách khứa gần như đã đến đông đủ, anh đi bế Tống Kim Chiêu.
Từ nãy đến giờ, con bé đã ngủ rất lâu, may mà lúc này lại tỉnh dậy.
Quả đúng như anh nói, giờ con bé đã nhận ra anh, vừa nhìn thấy là đã muốn chui vào lòng rồi.
“Ngoan nhé, Chân Chân lát nữa nhớ giữ thể diện cho ba, đừng khóc. Đợi khách về hết rồi, con muốn khóc thế nào cũng được.”
Cô nhóc chân ngắn nhỏ bé lại dốc sức đạp chân một cái.
Đám người lớn này không thể cứ ỷ mình lớn mà tùy tiện chế nhạo cái chân ngắn của cô bé được.
Đúng lúc đó, Phùng Tịch đi đến cửa, cô ngăn cản cuộc “thỏa thuận” vô lý này.
Hai ba con này, sao lần nào thương lượng cũng ngày càng nực cười thế?
Cô bế lấy con bé từ tay anh:
“Để mẹ bế một lát đi, mẹ còn chưa bế mà.”
Phùng Tịch cúi đầu ngửi ngửi người con gái nhỏ.
Thật thơm, thơm đến nghiện. Càng ngửi càng yêu.
“Bé cục cưng thơm của mẹ.”
Tống Khanh Thời ôm lấy eo cô.
Đã một tháng trôi qua, cô hồi phục rất nhanh.
Phùng Tịch len lén liếc nhìn anh một cái, nhưng đúng lúc lại bắt gặp ánh mắt âm u sâu thẳm của anh. Cô khựng lại, rồi vờ như không thấy mà dời mắt đi.
Cô muốn giả vờ không biết, nhưng anh lại không để cô giả vờ, ghé sát bên tai cô hôn một cái. Nụ hôn hơi ẩm, hơi dính, lại có chút nóng bỏng.
Con vẫn còn trong lòng, nhưng ba mẹ nó thì đã muốn hôn nhau rồi.
Sau vài cái hôn nhẹ, lại càng thêm cháy bỏng. Một tay anh đỡ Tống Kim Chiêu, tay kia ôm lấy cô, tiếp tục hôn.
Tống Kim Chiêu mím môi, hơi không vui, nhưng chẳng ai thấy được biểu cảm thay đổi trên gương mặt nhỏ nhắn ấy.
Đợi đến khi thời gian gần đủ, có người đến gõ cửa, Phùng Tịch mới rời khỏi anh.
Cô bước đến trước gương, tô lại son môi.
Cô cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn dõi theo mình.
Dõi rất chặt.
Ngón tay cô khẽ run, suýt chút nữa tô lệch.
Tống Kim Chiêu nào có biết họ đang làm gì, chỉ biết ba chẳng liếc mình lấy một cái, giống như đang bế không phải mình mà là khúc gỗ vậy.
Ừm.
Tiệc đầy tháng của Tống Kim Chiêu được tổ chức rất linh đình, Tống Khanh Thời mời rất nhiều người tới.
Hôm nay cô bé ăn mặc rất xinh đẹp, cổ đeo chiếc vòng cổ bằng vàng mà bà nội đã tìm đủ mọi cách gửi đến ngay từ khi vừa sinh ra. Chiếc vòng được chế tác tinh xảo, hoa văn phức tạp, rất tinh tế, đeo lên trông vô cùng xinh xắn. Cô bé nằm trong lòng anh, mở to đôi mắt tò mò, len lén nhìn ngắm thế giới, đây là lần đầu tiên cô bé tiếp xúc với thế giới này.
Rất nhiều người đến thăm bé, chào hỏi bé. Dù bé chẳng nhận ra ai, nhưng cũng không ngăn được sự hào hứng, vui vẻ hiện rõ trên gương mặt.
Tống Khanh Thời nhẹ nhàng lau nước miếng cho con bé.
Xem ra con bé rất thích chỗ đông người.
Chưa ai từng thấy anh trong dáng vẻ như thế này.
Dù Liễu Thu Thu và mấy người kia từng thấy sơ sơ rồi, nhưng những người khác thì hoàn toàn bị sốc.
Cả đám người vây quanh anh, cụng ly hết người này đến người khác. Vậy mà hôm nay anh lại rất vui vẻ, ai đến cũng không từ chối.
Đến cuối buổi, sợ anh uống nhiều quá sẽ không bế được con, nên con bé được Phùng Tịch hoặc các cô bảo mẫu bế là chính.
Liễu Thu Thu cứ vây lấy Phùng Tịch không chịu rời, năn nỉ xin được làm mẹ đỡ đầu của con bé.
Thừa lúc Tống Khanh Thời đang bị một đám người vây lấy, đây là thời cơ tốt nhất để thương lượng với Phùng Tịch!
Lén leo lên chức mẹ đỡ đầu trong lúc Tống Khanh Thời chưa hay biết!
Phùng Tịch biết rõ cô ấy rất muốn bế con bé, nên đưa con cho cô ấy chơi một lát.
“Em biết chị muốn làm, nhưng em thật sự hơi lo.” Phùng Tịch cố tình trêu cô ấy.
“Sao vậy?”
“Em sợ chị sẽ dắt con bé đi khắp nơi gây rối, lúc đó em không quản nổi thì biết làm sao?”
Liễu Thu Thu hét lên một tiếng:
“Sao có thể chứ!”
Trời ơi, cả đời này cô ấy chưa từng thấy đứa trẻ nào đáng yêu đến vậy!
Cô ấy giải thích:
“Không cho chị làm mẹ đỡ đầu, thì chị cũng sẽ dắt con bé đi khắp nơi phá phách thôi nha.”
Phùng Tịch: “?”
Thấy cô ngơ ra, Liễu Thu Thu bật cười.
Phùng Tịch hờn dỗi đẩy cô ấy một cái. Nhưng vốn dĩ cũng chỉ nói đùa thôi, cô ấy muốn làm thì làm, có thêm một mẹ đỡ đầu thương yêu, đối với Tiểu Kim Chiêu mà nói, đương nhiên là điều tốt.
Phùng Tịch không nhịn được dặn dò:
“Nhớ kiềm chế chút nha.”
Cô vẫn đang cố gắng nuôi một bé tiểu thư dịu dàng mà.
Tống Khanh Thời bên kia vẫn đang bị bao vây. Mấy người đàn ông kia ai nấy đều đỏ mắt vì ghen tị, trút hết ganh tỵ vào từng ly rượu.
Vào ngày đầy tháng của con bé, Tống Khanh Thời và các cô chú, cùng nhau ăn mừng sự xuất hiện của con bé.
Tối hôm đó, con bé đã được giao cho bảo mẫu chăm từ sớm.
Sau khi khách khứa về hết, Phùng Tịch tìm thấy anh ở một chiếc ghế sofa. Cô tiến lại gần, định xem anh có say thật không, nhưng bất ngờ bị anh kéo lại, đè xuống mép ghế, một nụ hôn mang theo hơi men bất chợt phủ xuống.
Anh hôn rất mạnh và dữ dội.
Đôi mắt khẽ khép, ánh nhìn mơ hồ như mang theo chút dính mắc quyến luyến.
“A Yêu.” Anh thấp giọng gọi, ngậm lấy môi cô, cắn, cạ, dây dưa.
Giống như đứa trẻ thèm đường đã lâu, cuối cùng cũng được nếm vị ngọt.
Giống như người khát cháy trong sa mạc, cuối cùng được cơn mưa tưới mát.
Cô vừa mới sinh con xong, anh còn quan tâm đến cơ thể cô hơn cả chính cô, chăm sóc kỹ càng, đến một nụ hôn sâu cũng là điều xa xỉ.
Thế mà hôm nay, sự kiềm chế bị dồn nén đến cực hạn cuối cùng cũng được thả lỏng. Anh được cởi trói, cuối cùng cũng được “ân xá”.
Nói là anh say, nhưng cũng không có ý định làm bậy.
Mà nói không say, thì sau khi về đến nhà, vừa bước vào phòng là không chịu buông cô ra.
Nhưng vẫn cảm thấy trên người mình mùi rượu quá nồng, Tống Khanh Thời cau mày, bước vào phòng tắm. Đến cửa, anh lại dừng bước, nhìn Phùng Tịch:
“Cùng tắm không?”
Phùng Tịch: “……”
Cô lắc đầu.
Cùng cái gì mà cùng.
Nhân lúc anh đi tắm, Phùng Tịch đến xem con gái, nói chúc ngủ ngon với Tống Kim Chiêu.
Hôm nay con bé cũng chơi mệt rồi, gặp nhiều người, được nhiều người trêu chọc, nên ngủ từ rất sớm.
Nhưng mà tiểu bảo bối, ngay cả khi ngủ cũng đáng yêu đến vậy.
Mùi sữa thơm phức, Phùng Tịch thầm nghĩ, không biết khi nào thì con bé sẽ biết gọi “mẹ” đây?
Cô cong môi cười, chạm nhẹ vào ngón tay nhỏ xíu của Kim Chiêu, nhẹ nhàng nói:
“Ngủ ngon nhé.”
Cô bé yêu quý của mẹ.
Con đã đến thế giới này tròn một tháng rồi.
Chúc mừng đầy tháng con nhé.
Nghĩ lại thật cảm khái.
Cô gái nhỏ ngày xưa, nhạy cảm và hay khóc, giờ đã làm mẹ rồi.
Hôm nay Lâm Hoành cũng đến, là người uống rượu hăng nhất với Tống Khanh Thời. Muốn bế Kim Chiêu nhưng lại không biết phải bế thế nào, bực bội bảo để hôm khác đến bế tiếp.
Cậu ấy còn chụp rất nhiều ảnh, rồi quay đầu đăng luôn lên vòng bạn bè.
Ai da, tiểu bảo bối còn chưa nhận ra cậu của mình đâu.
Khi Phùng Tịch quay lại phòng, Tống Khanh Thời đã tắm xong. Anh nhìn cô với vẻ vô tội, hỏi cô có muốn đi tắm không.
Kẻ xấu sắp làm điều xấu, trước khi ra tay thì vẫn còn đang giả vờ.
Nhưng khi cô tắm xong đi ra, anh cũng chỉ hôn lên người cô mà thôi. Mọi cách hôn đều đã thử, nhưng vẫn chưa tiến đến bước cuối cùng. Anh thở dốc bên tai cô, nói rằng, anh vẫn phải nhịn thêm chút nữa.
Khi anh nói câu đó, gân xanh trên trán hiện rõ. Cằm siết chặt, trông thật sự rất khổ sở.
Khi anh nghiêm túc nói ra câu đó, Phùng Tịch vừa buồn cười lại vừa xót xa. Cô ôm lấy gương mặt anh, hôn nhẹ một cái, dịu dàng và trân trọng.
“Chồng à, ba của Kim Chiêu à, tháng này anh vất vả rồi. Chúc mừng anh, đã trở thành ba của con bé được một tháng.”
Tống Khanh Thời nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nóng rực.
“Chăm con bé thì không vất vả. Vất vả là mười tháng trước ấy.”
Anh cọ nhẹ vào cổ cô, hơi thở nóng rực:
“Anh sắp chịu hết nổi rồi.”
Dù chưa làm gì cả, nhưng cả đêm trôi qua, Phùng Tịch vẫn cảm thấy rất mệt.
Mệt toàn thân.
Sau khi con gái đầy tháng, kỳ ở cữ của cô cũng kết thúc.
Nhưng vì vẫn lo cô chưa hồi phục hoàn toàn, Tống Khanh Thời vẫn để cô ở cữ thêm nửa tháng nữa.
Nhân cơ hội này để bồi bổ lại sức khỏe, cũng là điều tốt.
Còn về Tống Kim Chiêu, con bé thì lại thoải mái hơn nhiều, thỉnh thoảng còn được bế ra vườn chơi một lúc.
Nói ra cũng thật trùng hợp.
Trước đó, Đài truyền hình Bắc Thành từng liên hệ với cô, nói rằng bộ phim tài liệu mới sẽ được phát sóng vào khoảng thời gian này.
Nhưng lúc đó chưa xác định ngày cụ thể, nên Phùng Tịch không ngờ tập đầu tiên lại chiếu đúng vào thời điểm cô đang ở cữ.
Như một món quà bất ngờ giáng xuống.
Cô vừa sinh con xong, vừa mới chào đón Kim Chiêu đến với thế giới, thì liền tiếp tục chào đón tác phẩm của chính mình lên sóng.
Khi biết tin, cô thực sự rất vui mừng.
Trong suốt tháng ở cữ ấy, cô cũng đã có thể xem được mấy tập đầu được phát sóng.
Tác phẩm mà chính tay cô tạo nên, lại được lên sóng đúng vào lúc cô vừa trải qua một cột mốc quan trọng trong đời.
Bộ phim tài liệu này, từ tập đầu tiên đã gây nên một làn sóng nho nhỏ trên mạng, thu hút sự quan tâm không hề ít, độ bàn luận cũng rất cao.
Sau mấy tập được chiếu, đã có rất nhiều công việc cần xử lý, phản hồi và thảo luận trên mạng cũng không ít.
Chỉ là trong khoảng thời gian đó, cô không có đủ tinh lực, nên định đợi sau khi ở cữ đủ hai tháng sẽ bắt đầu xử lý.
Đây là trận chiến đầu tiên của cô tại thị trường trong nước.
Sắp tới, sẽ còn nhiều trận chiến đang chờ cô phía trước.
Cô dĩ nhiên hy vọng trận chiến này có thể đánh thật đẹp, tạo được tiếng vang lớn trong nước.
Những ảnh hưởng, những thay đổi mà cô muốn gặt hái, cô vẫn chưa bắt đầu thu hoạch.
Sau khi kết thúc hai tháng ở cữ, Phùng Tịch mới bắt đầu quay trở lại với công việc.
Cô đã dành hai tháng ở bên con gái, nhưng khoảng thời gian sau này, có lẽ cô sẽ ít ở bên con hơn rất nhiều.
Thập Nguyệt đang đợi cô, đài truyền hình cũng đang đợi cô.
Cô đã nghỉ ngơi đủ rồi, thì giống như một thanh kiếm sắc bén được rút ra khỏi vỏ, dứt khoát quay lại chiến trường.
Sau khi Tống Kim Chiêu được tròn 100 ngày, lần đầu tiên được ba đưa đến công ty.
Phùng Tịch đi làm, ở nhà vẫn có dì giúp việc trông con, nhưng Tống Khanh Thời lại không yên tâm, liền mang con gái theo đến công ty cùng luôn.
Tống Kim Chiêu nằm trong lòng anh, cùng anh xem bản thiết kế.
Trước mặt anh là mấy bản vẽ thiết kế mới vừa được giao lên, trên đó đều có một họa tiết mới được thêm vào một hạt dẻ nhỏ xinh, tinh tế.
Tống Kim Chiêu rất cố gắng ngẩng đầu lên, muốn nhìn rõ những hình vẽ trên giấy. Nhưng rồi lại vô cùng buồn bực phát hiện ra: cao quá, cô bé không thấy được, sao mình lại lùn đến vậy chứ?