Yêu Không Lối Thoát - Chương 118: Chỉ thấy cô bé phồng má, giận dỗi như một con cá nóc nhỏ.
- Home
- Yêu Không Lối Thoát
- Chương 118: Chỉ thấy cô bé phồng má, giận dỗi như một con cá nóc nhỏ.
Khi Phùng Tịch sinh con gái, đã gây ra không ít xôn xao trên mạng, từ lúc đó đã có người bắt đầu để tâm đến cô bé.
Thấy cô bé cũng đã lớn chừng ấy, không ít đạo diễn bắt đầu rục rịch.
Từ sau khi Tống Kim Chiêu xuất hiện trong một sự kiện của “Kỳ Chân”, ảnh chụp bị rò rỉ, càng khiến đám người này không thể kiềm chế sự phấn khích, nhiều lần gửi lời mời.
Chương trình thuộc đủ thể loại, nhưng chủ yếu vẫn là các show có trẻ nhỏ tham gia.
Tống Khanh Thời và Phùng Tịch tuy là người ngoài giới giải trí, nhưng cũng không hoàn toàn là người thường, tính ra thì đã một chân bước vào giới showbiz, mấy năm nay độ bàn tán chưa từng giảm. Nếu có thể mời một trong hai người mang theo con tham gia show, hiệu ứng có thể tưởng tượng được.
Huống hồ, với sức hút cá nhân của bé Tống Kim Chiêu, họ tin chắc chắn sẽ chiếm được cảm tình của rất nhiều người.
Nhưng tất cả lời mời ấy đều bị Tống Khanh Thời và Phùng Tịch từ chối.
Cô bé còn nhỏ quá mà, dù gì cũng phải chờ thêm hai năm nữa.
Tống Kim Chiêu mới chỉ là một cô bé còn chưa nói được nguyên câu, cũng chưa đi vững.
Tống Kim Chiêu cũng chỉ đi được một đoạn ngắn trong công ty của ba hôm ấy, về đến nhà là không đi nữa.
Ba mẹ gọi bé đi tới, bé lại bò ào tới rất nhanh, lao vào lòng mẹ, đôi chân nhỏ đá loạn lên giữa không trung, như một con cá nhỏ lanh lợi.
Phùng Tịch ban đầu định bảo con gái là phải biết đi mới tính, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sáng lấp lánh như sao trời của con bé khi bò về phía mình, cô lại không đành lòng nói ra.
Thôi kệ, chẳng phải là muốn được bế một cái sao? Bò thì bò.
Cô vỗ nhẹ mông nhỏ mũm mĩm của con gái.
Tống Kim Chiêu vui vẻ nhào vào lòng mẹ đập đập hai cái, rồi thấy ba ở bên cạnh nói với mẹ:
“Chân ngắn quá, không đi nổi.”
Tống Kim Chiêu lập tức quay đầu lại nhìn Tống Khanh Thời.
Tống Khanh Thời nhướng mày khiêu khích:
“Phải không? Tống Chân Ngắn.”
Phùng Tịch cũng cúi đầu nhìn con, véo nhẹ cái chân nhỏ trắng mịn như củ sen của bé, ừm, vẫn còn hơi tròn tròn, sờ vào thích lắm.
Tống Kim Chiêu giận lắm, rúc vào lòng mẹ mà nức nở.
Phùng Tịch vừa cười vừa xoa đầu con:
“Chân Chân đi cho ba xem đi, nói với ba là tụi mình không phải Chân Ngắn đâu nha, chân nhỏ của tụi mình đi nhanh lắm luôn á~”
Tống Kim Chiêu lắc đầu nguầy nguậy, không chịu.
Tống Khanh Thời và Phùng Tịch nhìn nhau, anh lại dụ dỗ thêm vài câu, nhưng không mấy hiệu quả, dường như còn chọc giận bé thêm nữa, lần này là thật sự không thèm để ý tới anh luôn rồi.
Cô bé đúng là không đụng vào được, đụng vào là phát cáu ngay.
Ngay lúc đôi bên đang giằng co căng thẳng, Tống Kim Chiêu nghiêng đầu một cái, phát hiện Lâm Hoành đến rồi. Mắt bé sáng rực lên, chui ra khỏi lòng mẹ, bò nhanh như bay về phía cậu ta.
Là Lâm Hoành tới.
Cậu ta nhướng mày, một tay ôm lấy bé lên.
Bình thường có thấy con bé nhiệt tình thế này đâu chứ.
Nghe xong nguyên do, cậu ta bật cười ha ha:
“Không cần vội, đến lúc nên biết đi thì tự nhiên sẽ biết thôi. Chị này, để em bế con bé ra ngoài chơi chút nha?”
Cậu ta thương Tống Kim Chiêu lắm, đừng nói là không chịu đi bộ, cho dù là không chịu làm gì cả, thì trong mắt cậu ta cũng không phải vấn đề to tát gì.
Phùng Tịch nhìn con bé đang giận dỗi với ba mình, đành bất lực khoát tay:
“Đi đi, đi đi.”
Tống Kim Chiêu trong lòng Lâm Hoành tung tăng nhảy nhót như một con cá vừa được vớt khỏi nước, nếu không phải Lâm Hoành sức khỏe tốt, e là con bé đã nhảy khỏi lòng cậu ta từ lâu rồi.
“Vui vậy sao?” Lâm Hoành ôm con bé bước đi nhanh chóng, tâm trạng rất tốt,
“Có phải rất thích cậu không?”
Tống Kim Chiêu chỉ biết gọi:
“Cậu ơi, cậu ơi.”
Nhưng chỉ hai tiếng đó thôi cũng đủ làm lòng người tan chảy.
Lâm Hoành được dỗ đến nỗi trái tim cũng mềm nhũn.
Cậu ta dẫn con bé ra ngoài chơi, chụp không ít ảnh, tiện thể đăng một bài lên vòng bạn bè.
Không ngờ, khi hai người đang ăn món tráng miệng, thì đột nhiên có một vị khách không mời xuất hiện.
Thẩm Thanh Hạc nhìn chằm chằm cô bé không rời mắt.
Cậu ta vừa tới liền ngồi xuống ngay cạnh con bé, còn có vẻ mặt như kiểu “ai cũng đừng hòng đuổi tôi đi được.”
Trước đó cậu ta từng thấy con bé trong vòng bạn bè của Lâm Hoành, nhưng lúc ấy còn rất nhỏ.
Trẻ con đúng là lớn nhanh thật, chớp mắt đã lớn thế này rồi, hai tay ôm lấy chiếc bánh nhỏ, ăn đến nỗi miệng đầy kem.
Thẩm Thanh Hạc không biết mình ghen tỵ với Lâm Hoành cỡ nào nữa, cái tấm ảnh trong vòng bạn bè đó cậu ta đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.
Hôm nay vừa lướt thấy Lâm Hoành đăng ảnh, cậu ta lập tức bật dậy khỏi ghế, cầm lấy chìa khóa xe rồi chạy thẳng tới.
Tống Kim Chiêu chớp mắt, không biết người này là ai, sao lại nhìn cô bé đầy phấn khích như thế?
Nhưng cô bé cũng cảm nhận được Lâm Hoành không hoan nghênh người này chút nào.
Lâm Hoành mặt đen sì lại:
“Sao anh biết tôi ở đây? Anh đến làm gì?”
Thẩm Thanh Hạc thậm chí không buồn liếc nhìn Lâm Hoành, tay đã định chỉ vào dưới cánh tay Tống Kim Chiêu:
“Đây là Tống Kim Chiêu đúng không? Cho tôi bế một chút được không?”
Lâm Hoành mặt không cảm xúc:
“Không.”
Tống Kim Chiêu vẫn đang ăn chiếc bánh nhỏ, kem đầy quanh miệng. Nhưng cái bánh nhỏ này đã xoa dịu trái tim bị tổn thương hôm nay của cô bé, nên giờ cô bé rất vui vẻ.
Thẩm Thanh Hạc đưa tay về phía cô bé:
“Chú cũng là cậu mà, để chú bế con một cái được không?”
Lâm Hoành mặt căng ra:
“Anh đủ rồi đấy Thẩm Thanh Hạc, đừng có mà…”
Vì đang có mặt Tống Kim Chiêu ở đây, câu chửi đến bên miệng rồi mà cậu ta vẫn phải cố nuốt xuống.
Và thế là Thẩm Thanh Hạc với Lâm Hoành cứ thế giành cô bé đang trong tiệm bánh ngọt. Thẩm Thanh Hạc bế được rồi thì nhất quyết không chịu buông, còn bắt Lâm Hoành phải chụp cho họ mấy tấm ảnh.
Nghe thấy chụp ảnh, Tống Kim Chiêu ngẩn ra, cô bé đưa bàn tay nhỏ lên định che mặt mình lại.
Lâm Hoành vốn đang tức giận cũng bị hành động nhỏ xíu ấy của cô bé dập tắt một nửa. Cậu ta cong môi cười, từ chiếc túi nhỏ đựng đồ dùng của cô bé mang theo bên người, lấy ra khăn ướt, nhẹ nhàng lau sạch khuôn mặt cho tiểu công chúa.
Ừm.
Thẩm Thanh Hạc lúc này thật sự yêu thương cô bé không để đâu cho hết! Sao cô bé này lại có thể đáng yêu đến thế cơ chứ?
Nhỏ xíu thế thôi mà đã biết để ý hình tượng, mặt dính đầy kem còn không chịu chụp ảnh.
Lâm Hoành không chịu nổi cái người mặt dày này, đành chụp cho họ mấy tấm, vừa đưa điện thoại lại cho Thẩm Thanh Hạc, vừa ôm lấy cô bé.
Cả đời này cậu ta chưa từng thấy cạn lời đến vậy.
Thẩm Thanh Hạc vẫn chưa chịu đi, còn muốn đút bánh cho cô bé ăn, cuối cùng bị Lâm Hoành thô bạo đuổi ra ngoài.
Cậu ta tức đến nghẹn cả bụng, mà vẫn không nói nổi lời nào. Muốn đánh nhau lắm rồi, nhưng lại không được, không thể dùng bạo lực, phải giữ hình tượng hoàn hảo trước mặt Tống Kim Chiêu, tuyệt đối không thể có vết nứt nào.
Còn Tống Kim Chiêu thì hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy giữa buổi chơi hôm nay, có một chú kỳ lạ xuất hiện.
Tối đến, Lâm Hoành mới đưa cô bé về nhà họ Tống, lúc đi chỉ mang theo một chiếc túi, vậy mà lúc về tay lại đầy những món đồ chơi.
Nhiều món còn gói màu hồng nữa kìa, treo trên người cậu ta nhìn hết sức lệch tông.
Phùng Tịch thấy mà chỉ biết bất lực lắc đầu, nhưng Tống Kim Chiêu thì vui không tả nổi. Chơi cả ngày rồi mà lúc về vẫn còn tràn đầy năng lượng, nhảy nhót trên tay cậu, đến khi mẹ muốn đón về mà cô bé còn không chịu, cứ bám lấy cậu mãi không buông.
Phùng Tịch vừa quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt Lâm Hoành, liền nghi ngờ: nếu Tống Kim Chiêu nũng nịu thêm mấy câu nữa, có khi cậu ta dâng cả gia sản cũng không tiếc.
Cô mạnh tay ôm lấy cô bé từ lòng cậu ta, vỗ vỗ mông bé:
“Con phải đi ngủ rồi! Hôm khác lại chơi với cậu.”
“Không muốn ngủ! Muốn cậu ơi!”
“Phản đối vô hiệu.”
Cô bé bị “áp giải” vào phòng đi ngủ.
Lâm Hoành xoa xoa mũi, quả thật là thấy không nỡ rời xa. Nhất là khi cứ nghe cô bé gọi “cậu ơi, cậu ơi” như thế…
Đợi đến khi Tống Kim Chiêu hơn ba tuổi, sắp tròn bốn, hòm thư của Tống Khanh Thời và Phùng Tịch đã chất đầy lời mời chen kín đến mức không còn chỗ trống.
Bọn họ chống đỡ áp lực suốt ba năm trời, cuối cùng vẫn cắn răng kiên trì được.
Nhưng trước sự kêu gọi từ nhiều phía, Tống Khanh Thời và Phùng Tịch rốt cuộc cũng quyết định để cô bé tham gia một lần. Lứa tuổi này là lúc cô bé thích chơi nhất, cũng là thời điểm vừa vặn thích hợp.
Và người sẽ cùng bé tham gia, chính là anh.
Là một chương trình tạp kỹ ngoài trời dành cho ba mẹ và con cái.
Bình thường công việc của Tống Khanh Thời rất bận, lần này anh cố tình sắp xếp thời gian, muốn dành riêng một khoảng trọn vẹn cho con gái.
Tống Kim Chiêu sắp tròn bốn tuổi, đường nét trên khuôn mặt dần hiện rõ, đã không còn nét non nớt như khi mới chào đời. Bé lớn lên không hề lệch chuẩn, làn da trắng mịn, ngũ quan dần càng thêm tinh xảo.
Trước buổi ghi hình chương trình, Tống Khanh Thời có một buổi phỏng vấn riêng.
Vài năm gần đây anh gần như không còn xuất hiện trước công chúng, cùng Phùng Tịch sống cuộc sống yên bình, kín tiếng. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, anh lại xuất hiện trên màn ảnh.
Vừa nhìn thấy anh, ký ức của cư dân mạng như lập tức được kéo ngược về nhiều năm trước, thời điểm anh và Phùng Tịch còn chưa kết hôn.
Ai nấy đều không nhịn được cảm thán: thời gian trôi qua thật nhanh.
Lúc đó, họ thậm chí còn chưa tổ chức hôn lễ, vậy mà chớp mắt một cái, con gái của họ đã gần bốn tuổi rồi.
Trong buổi phỏng vấn, MC dẫn dắt cuộc trò chuyện đến chủ đề về em bé.
Trước ống kính, Tống Khanh Thời khẽ cong môi, nhẹ giọng nói: “Con gái tôi, Tiểu… à không, là Chân Chân, thật sự rất đáng yêu. Con bé là món quà quý giá nhất trong cuộc đời tôi và vợ.”
Lời anh nói hoàn toàn không phải khách sáo.
Từng có người hỏi anh có định sinh con thứ hai không, anh trả lời là không.
Một là vì vợ sinh con rất vất vả; hai là vì Chân Chân, yêu thương một mình bé là đủ rồi. Một cô nhóc thôi cũng đã khiến họ bận rộn lắm rồi, náo nhiệt lắm rồi.
Tống Kim Chiêu đã xem đoạn phỏng vấn này.
Máy quay cũng đang quay lại biểu cảm của cô bé.
Chỉ thấy cô bé phồng má, giận dỗi như một con cá nóc nhỏ.
Đồ ba đáng ghét, suýt nữa lại gọi cô bé là “Chân Ngắn”, đừng tưởng cô bé không biết nhé.
May mà kịp sửa lại, suýt nữa thì lộ ra biệt danh trước toàn quốc rồi đấy!
Cô bé đang ngồi trên một chiếc ghế khá cao, hai chân ngắn cách mặt đất vài phân, lơ lửng đung đưa qua lại giữa không trung.
Đợi ba kết thúc bên kia, cô bé liền nhảy xuống khỏi ghế, chạy đi đón ba.
Lúc này, mọi thứ trông vẫn rất bình thường.
Trong mắt mọi người, không có gì bất thường cả. Cô bé vừa hiểu chuyện vừa ngoan ngoãn, không khóc không nháo, cứ như thể cái gì cũng hiểu rõ. Nhóm sản xuất chương trình nghĩ rằng nhóm của họ sẽ ghi hình vô cùng suôn sẻ.
Không biết nhà Tống tổng dạy dỗ kiểu gì, sao lại có thể dạy được một đứa trẻ ngoan đến thế?
Ngày đầu tiên ghi hình chương trình, mọi người phải đến bãi biển để hoàn thành một nhiệm vụ.
Tống Kim Chiêu mặc một chiếc áo sơ mi trắng in hoa nhỏ, quần short màu hồng nhạt, chạy về phía ba của cô bé.
Cảnh tượng đó thật sự khiến người ta tan chảy vì đáng yêu.
Dáng vẻ cô bé cố sức chạy về phía trước, ai nhìn thấy mà không yêu cho được!
Một phụ huynh khác đứng bên cạnh Tống Khanh Thời, trong mắt đã chẳng còn thấy con trai mình đâu nữa, ánh nhìn dõi theo Tống Kim Chiêu đầy thích thú, thậm chí còn vô thức bước lên vài bước, có lẽ đang tưởng tượng xem liệu cô bé có thể chạy vào lòng mình không.
Nhưng ánh mắt của Tống Kim Chiêu vẫn rất vững vàng, bé lao thẳng vào lòng Tống Khanh Thời, đưa tay ra, nhún người hai cái rồi nói: “Ba ơi, bế con~”
Tống Khanh Thời bất lực đưa tay đỡ trán.
Anh biết ngay mà.
Một người bên cạnh thấy anh mãi không bế cô bé, không nhịn được thay cô bé lên tiếng bất bình:
“Ba Tống ơi, sao anh không bế con bé thế?”
Tống Kim Chiêu nhìn anh đầy mong đợi.
Những phụ huynh khác xung quanh cũng quay đầu nhìn sang.
Chủ yếu là… nếu anh còn không bế, thì họ cũng muốn bế thay rồi đấy.
Cuối cùng, Tống Khanh Thời vẫn chịu thua, ôm cô bé lên.
Rõ ràng đã nói trước rồi mà đến đây chơi là phải tự đi bộ nhiều một chút đấy chứ?
Người ngoài không biết rõ nội tình.
Chỉ có Tống Khanh Thời là hiểu.
Quả nhiên, sau đó, Tống Kim Chiêu một khi đã được bế thì không chịu xuống nữa, cứ để anh bế suốt, còn chỉ tay ra khắp nơi, hô hào đầy phấn khích:
“Ba ơi, xung phong!!”