Trò Chơi Tình Ái - Chương 63 : “Ừ, anh vớ được báu vật rồi.”
Lúc anh nói những lời này, gân xanh nơi cổ nổi rõ, tóc mái rũ xuống trán, cả người trông u ám và mệt mỏi.
Thi Tiểu Vận mím môi, nhìn anh:
“Vậy là anh đã suy nghĩ kỹ rồi?”
“Đúng.” Kỳ Du Dương cười nhạt, lạnh lùng nói:
“Dù sao thì anh với em cũng chỉ là chơi đùa thôi. Bây giờ anh như thế này, người thông minh thì đều tránh xa từ lâu rồi, ai lại muốn dính vào rắc rối chứ. Chỉ có em là cứ lao đầu vào, em không có não à?”
Thi Tiểu Vận giơ tay tát anh một cái. Cái tát ấy làm đầu anh nghiêng hẳn sang một bên. Da anh trắng, nên ngay lập tức hiện lên dấu bàn tay đỏ rực. Nhưng anh vẫn điềm nhiên, chỉ dùng ngón tay chạm nhẹ lên má, nhướng mày nói:
“ Một cái đủ chưa? Nếu chưa hả giận thì má bên trái cho em tát thêm cái nữa.”
Thi Tiểu Vận mím chặt môi, hít sâu một hơi, chậm rãi nói:
“Kỳ Du Dương, anh biết tính em rồi. Hôm nay nếu em rời khỏi đây, thì chúng ta thật sự kết thúc. Sau này dù anh có hối hận, em cũng sẽ không quay lại. Em không phải người quay đầu nhặt lại cỏ đã nhổ.”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu, hai ánh mắt giao nhau. Anh nhìn cô, trong mắt đầy tia máu, cuối cùng nhếch môi cười nhạt:
“Tùy em.”
Thi Tiểu Vận gật đầu, trong lòng như trống rỗng. Cô chống tay xuống sàn, vì vừa rồi ngồi xổm quá lâu nên bắp chân tê rần. Cô phải mất một lúc mới đứng dậy được.
Thi Tiểu Vận cúi đầu liếc nhìn Kỳ Du Dương, thấy anh nhặt hộp thuốc và bật lửa dưới sàn, rút ra một điếu, ngậm vào miệng. Anh hơi cúi đầu, chụm tay bật lửa lên. Trong gạt tàn bên cạnh, đã có hơn chục đầu lọc thuốc.
Cô thu ánh mắt lại, xoay người bước đi.
Kỳ Du Dương hít một hơi thuốc, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô.
Thi Tiểu Vận sắp đến cửa, cô đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, thì đột nhiên từ phía sau có một lực mạnh kéo cô lại, anh ôm chặt lấy cô vào lòng, giọng trầm thấp nói:
“Anh hối hận rồi.”
Khóe môi Thi Tiểu Vận cong lên thành một nụ cười, rồi lại nghe anh nói:
“Đến lúc mọi chuyện liên lụy đến em, dù em muốn chạy, anh cũng sẽ không để em đi nữa.”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu lên, hai tay nâng khuôn mặt anh, nghiêm túc nói:
“Em đã nói rồi, em không sợ.”
Kỳ Du Dương cụp mắt xuống, nhìn cô một lúc, rồi nói: “Ngốc.”
Nói rồi anh giữ lấy gương mặt cô, mạnh mẽ hôn lên môi cô. Hai người đã hơn mười ngày không gặp, trong khoảng thời gian đó lại xảy ra biết bao chuyện. Hành động của Kỳ Du Dương có phần thô bạo, không tránh khỏi khiến cô đau. Nhưng Thi Tiểu Vận không lên tiếng, vẫn đáp lại anh một cách nhiệt tình.
Lưng của Thi Tiểu Vận áp lên tấm thảm dưới sàn, Kỳ Du Dương vươn tay đẩy lon bia trên đầu cô sang một bên. Thi Tiểu Vận khẽ mấp máy môi, định nói điều gì đó, nhưng anh đã cúi người xuống, nuốt trọn lời nói của cô bằng một nụ hôn .
Đến khi mọi chuyện kết thúc, Kỳ Du Dương vùi đầu vào người cô, thở dốc từng nhịp sâu.
Thi Tiểu Vận đưa tay vuốt tóc anh, rồi chạm đến vành tai anh, nhẹ giọng hỏi:
“Muốn nói chuyện với em không?”
Kỳ Du Dương không trả lời.
Thi Tiểu Vận nói tiếp:
“Cái người tên Hà Tự Thành, có phải là chú gọi điện cho anh hôm đó khi anh đi công tác với em không?”
Kỳ Du Dương khẽ “ừ” một tiếng.
Thi Tiểu Vận im lặng một lúc, rồi nghe anh nói:
“Có một chuyện, anh nhớ nhầm rồi.”
“Chuyện gì vậy?”
“Lúc anh vừa tốt nghiệp cấp ba, từng nhận đồ của Hà Tự Thành.” Anh nói.
“Là đồ gì vậy?”
“Một chiếc xe.” Kỳ Du Dương nói :
“Hình như lúc đó là khi anh vừa nhận được thư trúng tuyển của Đại học R, nhà tổ chức tiệc mừng. Tối hôm đó anh uống hơi nhiều, ông ta nhét cho anh một chùm chìa khóa xe.”
Thi Tiểu Vận im lặng, Kỳ Du Dương khẽ nhếch môi, cười giễu bản thân:
“Em yêu à, thật ra anh không phải người tốt gì đâu.”
Thi Tiểu Vận nói:
“Lần đầu gặp anh, em đã biết rồi.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, Thi Tiểu Vận lại hỏi:
“Tấm ảnh trên Weibo của anh, là anh xóa rồi sao?”
“Anh chuyển sang chế độ chỉ mình anh xem.” Ánh mắt Kỳ Du Dương hơi cụp xuống…
“Anh không muốn họ bôi nhọ em, anh không sao cả, dơ bẩn thêm một chút cũng chẳng sao.”
Thi Tiểu Vận hôn nhẹ lên khóe môi anh, dịu dàng dỗ dành:
“Em không thấy anh bẩn chút nào.”
Kỳ Du Dương khẽ cười với cô:
“Vài hôm nữa anh phải quay lại Úc.”
Thi Tiểu Vận giật mình:
“Khi nào vậy?”
“Ngày kia.” Kỳ Du Dương khẽ nói :
“Tình hình bây giờ buộc anh phải ra nước ngoài một thời gian.”
Thi Tiểu Vận khẽ “ừ” một tiếng, điều chỉnh lại cảm xúc rồi nói:
“Sang bên đó, anh hút thuốc ít thôi nhé.”
“Biết rồi, anh sẽ chú ý.”
Thi Tiểu Vận đẩy anh một cái, cố ý làm dịu bầu không khí, giọng nhẹ nhàng trêu đùa:
“Ông xã, quần áo trên người anh có mùi quá, mấy ngày rồi chưa thay đấy?”
“Một tuần rồi.” Anh cười, rời khỏi người cô, xoa nhẹ gương mặt cô.
“Anh đi tắm đây.”
Thi Tiểu Vận gật đầu.
Kỳ Du Dương vào phòng tắm,Thi Tiểu Vận thì sửa soạn lại bản thân. Cô đứng dậy, mở cửa sổ cho căn phòng thoáng khí hơn. Rồi lấy một túi rác, gom những lon bia rỗng trên sàn bỏ vào.
Thu dọn xong xuôi, Thi Tiểu Vận cảm thấy hơi mệt, cô ngồi xuống ghế sofa, cầm lấy bao thuốc trên bàn trà, châm một điếu thuốc.
Từ phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy, Thi Tiểu Vận hút thuốc, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết từ lúc nào, bên ngoài đã bắt đầu mưa, những hạt mưa rơi lộp bộp vào mặt kính, nghe rất rõ ràng.
Màn hình điện thoại của Thi Tiểu Vận sáng lên, cô dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn, cầm lấy điện thoại liếc nhìn, là tin nhắn của Chu Sảng, hỏi cô đã tìm thấy Kỳ Du Dương chưa.
Thi Tiểu Vận trả lời:
Tìm thấy rồi.
Chu Sảng:
Thế thì được rồi, tớ không làm phiền nữa. Có chuyện gì thì cứ nói với tớ nhé.
Thi Tiểu Vận:
Cảm ơn cậu.
Kỳ Du Dương bước ra khỏi phòng tắm, anh mặc một chiếc áo thun cổ tròn màu trắng và quần dài màu đen. Cổ áo còn hơi ướt, tóc đen ướt sũng xõa xuống trán, trông có phần hiền lành, vô hại.
Ánh mắt anh dừng lại ở điếu thuốc còn nửa điếu trong gạt tàn, nghiêng đầu hỏi cô:
“Em hút thuốc à?”
“Thấy anh hút nhiều quá, em muốn thử xem mùi vị thế nào.”
Cô trả lời nhẹ tênh như không.
Kỳ Du Dương không vạch trần lời nói dối của cô, anh ngồi xuống sofa, nắm lấy tay cô:
“Em có hối hận không?”
“Hối hận gì cơ?”
“Hối hận vì đã đồng ý ở bên anh?”
Thi Tiểu Vận lắc đầu:
“Em không hối hận.”
Cô lại nói tiếp:
“Anh còn nhớ lần ở miền Nam, anh cầm tờ một trăm chọc mấy đứa trẻ, sau đó anh hỏi em, nếu anh bị vào tù, em có mang cơm cho anh không?”
Kỳ Du Dương nhìn cô, chậm rãi gật đầu hai cái.
Thi Tiểu Vận nói:
“Bây giờ em nói cho anh biết câu trả lời của em, nếu thật sự anh phải ngồi tù… Em sẽ đợi anh, Kỳ Du Dương. Dù là bao nhiêu năm, em cũng sẽ đợi.”
Kỳ Du Dương nhìn cô một lúc, sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên cười. Khi anh nghiêng đầu đi, Thi Tiểu Vận thấy rõ khóe mắt anh đỏ lên, anh mượn động tác lấy thuốc để che giấu cảm xúc.
Trong lòng Thi Tiểu Vận có chút chua xót, cô đổi sang giọng điệu nhẹ nhàng trêu chọc:
“Sao rồi, quen em rồi có phải là lời to rồi không? So với mấy cô em ong bướm trước kia của anh, em có phải là người có tình có nghĩa nhất không?”
Kỳ Du Dương nuốt khan một cái, dịu dàng nhìn cô:
“Ừ, anh vớ được báu vật rồi.”