Trò Chơi Tình Ái - Chương 62 : “Anh nghĩ… em sẽ sợ à?”
Thi Tiểu Vận vùi mặt vào chăn, lắng nghe âm thanh bên kia đầu dây. Ban đầu chẳng có âm thanh gì cả. Một phút sau, tiếng thở của anh dần trở nên gấp gáp, khàn khàn, rồi hơi thở càng lúc càng dồn dập. Giống như khi trời sắp đổ mưa, mây đen tụ lại nơi chân trời, vài tia chớp lóe lên như cành khô giữa mùa đông, rồi tiếng sấm vang lên dữ dội, cuối cùng là cơn mưa lớn ào ạt trút xuống.
Thi Tiểu Vận cảm thấy tiếng động cơ xe dưới khách sạn, thỉnh thoảng có tiếng còi xe, dường như đều bị ngăn cách khỏi thế giới của cô. Trong tai cô lúc này, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của anh, tai cô dần nóng lên, cảm thấy mình thật điên rồ mới làm chuyện như thế này.
Kỳ Du Dương lên tiếng với giọng trầm khàn:
“Bảo bối, nói vài câu đi.”
“Anh muốn em nói gì?”
“Những gì trước đây anh đã dạy em… trên giường.” Giọng anh đầy kìm nén.
Thi Tiểu Vận đành mặt dày, nói vài câu như anh yêu cầu.
Sau đó, cô nghe thấy anh buột miệng chửi một câu, cuối cùng là một tiếng thở dài, mọi âm thanh mập mờ như sóng vỗ ấy chấm dứt ngay tại khoảnh khắc đó.
Thi Tiểu Vận lấy tay áp lên má nóng bừng của mình, khẽ lẩm bẩm:
“Em cảm thấy… em bị anh dạy hư mất rồi.”
Kỳ Du Dương bật ra một tiếng cười trầm thấp từ cổ họng:
“Vẫn chưa đủ hư đâu, nếu đủ hư thì vừa rồi em đã làm thế trước camera rồi.”
Thi Tiểu Vận vừa thẹn vừa giận:
“Đồ lưu manh.”
Vừa dứt lời, cô cúp luôn cuộc gọi thoại. Kỳ Du Dương rút hai tờ khăn giấy lau quần thể thao đang mặc ,trên đó vẫn còn vết ướt. Anh nghĩ ngợi một chút, rồi lột luôn áo thun đang mặc, quyết định đi tắm thêm lần nữa cho xong.
Khi Kỳ Du Dương tắm xong đi ra, anh nhận được một loạt tin nhắn từ Thi Tiểu Vận qua WeChat, toàn là những từ như “đồ lưu manh”, “đồ dê xồm”,… tổng cộng bảy, tám tin.
Kỳ Du Dương nhếch môi cười, đáp lại:
“Muộn rồi,em ngủ sớm đi.”
Hai phút sau, cô gửi thêm một tin nhắn:
SS: Chúc ngủ ngon, chồng yêu.
Kỳ Du Dương tựa đầu vào thành giường bật cười thành tiếng. Anh phát hiện ra, trong số những mối tình từng trải qua, chỉ có cô là người biết cách yêu, biết lúc nào cần hạ thấp cái tôi một chút để chiều lòng sự tự tôn của đàn ông.
Anh cầm điện thoại, nhắn lại một câu:
“Em ngủ ngon.”
Hôm đó sau khi liên lạc với Kỳ Du Dương, ngày hôm sau Thi Tiểu Vận nhận được một tin nhắn từ anh, nói đại khái là gặp chút chuyện, mấy hôm nay có thể sẽ không xem điện thoại.
Thi Tiểu Vận cũng không cảm thấy có gì lạ, bản thân cô cũng đang bận công việc nên không quá để tâm.
Cho đến tối hôm trước khi chuẩn bị quay về, cô nhắn tin cho Kỳ Du Dương, gọi điện cũng không thấy anh bắt máy. Lúc này Thi Tiểu Vận bắt đầu thấy hoang mang, cô nhíu mày, không còn cách nào khác đành phải gọi điện cho Trương Hiểu Thần.
Hai phút sau, Trương Hiểu Thần mới bắt máy.
Thi Tiểu Vận nói:
“Em gọi cho Kỳ Du Dương mà anh ấy không bắt máy, anh biết có chuyện gì không?”
Trương Hiểu Thần ngập ngừng hai giây, có vẻ lúng túng:
“ Cậu ấy dạo này hơi bận thôi.”
Thi Tiểu Vận hít sâu một hơi:
“Anh ấy muốn chia tay sao?”
Trương Hiểu Thần vội vã phủ nhận:
“Không phải, thôi được rồi, để anh nói thật với em. Mấy hôm trước có chuyện khá ồn ào trên Weibo, em có thấy vụ Hà Tự Thành bị bắt không? Bố mẹ của Dương tử cũng bị liên lụy, tình hình khá nghiêm trọng. Mấy ngày trước, ông nội của cậu ấy vì chuyện này mà cũng qua đời rồi.”
Thi Tiểu Vận cảm thấy tai ù đi, nhất thời không nghe thấy gì cả. Mãi đến khi Trương Hiểu Thần gọi cô hai tiếng nữa, cô mới phản ứng lại. Vừa mở miệng, cô liền cảm thấy cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại. Cô điều chỉnh lại cảm xúc một chút rồi nói:
“Anh ấy bây giờ thế nào rồi?”
“Không biết nữa, không liên lạc được.”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Vậy có bị ảnh hưởng gì không?”
“Hiện giờ vẫn chưa rõ lắm.”
Thi Tiểu Vận bỗng nhiên nhớ lại lần ở phía Nam. Khi đó anh ấy từng đùa cô:
“Nếu anh mà bị đi tù, em có mang cơm cho anh không?”
Khi ấy chỉ là nói đùa thôi, không ai ngờ lại có ngày hôm nay. Thi Tiểu Vận hít mũi một cái:
“Tình hình nghiêm trọng lắm à?”
“Rất nghiêm trọng, ngoài tiền bạc ra, còn liên quan đến một vài vụ án mạng nữa.” Trương Hiểu Thần nói.
Thi Tiểu Vận nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, cô nói:
“Em sẽ đặt vé máy bay quay lại Bắc Kinh ngay bây giờ.”
Trương Hiểu Thần nói:
“Em về thì gọi cho anh một tiếng, anh ra đón.”
Thi Tiểu Vận:
“Cảm ơn anh.”
Trương Hiểu Thần giả vờ nhẹ nhàng:
“Ơ kìa, khách sáo gì chứ, dù cuối cùng có ra sao thì cậu ấy vẫn là anh em của anh mà.”
Thi Tiểu Vận không nói thêm gì nữa. Sau khi cúp máy, cô lập tức đặt một vé máy bay gần nhất, rồi thu dọn đồ đạc cho vào vali. Xuống lầu làm thủ tục trả phòng, rồi bắt xe đến sân bay.
Trên đường, cô nhắn tin cho San San, nói rằng mình có việc nên đi trước.
Trong lúc đó, cô đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo, vào xem trang cá nhân của Kỳ Du Dương, phát hiện bài đăng cuối cùng về bức ảnh hai người nắm tay đã không còn nữa, không rõ là anh ấy đã xóa đi hay chuyển về chế độ chỉ mình xem.
Thi Tiểu Vận liên tục gọi điện cho anh, nhưng vẫn luôn trong trạng thái không có người bắt máy. Mãi đến khi lên máy bay, cô mới đành tắt điện thoại.
Cô không biết mình đã trải qua hai tiếng trên máy bay như thế nào, cho đến khi máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh, nhìn thấy Trương Hiểu Thần, Thi Tiểu Vận mới cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Ngoài Trương Hiểu Thần, Triệu Hồng Lâm cũng đến.
Thi Tiểu Vận ngồi ở ghế sau xe:
“Các anh cũng không liên lạc được với anh ấy à?”
“Mấy hôm trước đã không liên lạc được rồi.” Triệu Hồng Lâm nói : “Nhưng em cũng đừng lo quá, anh nghĩ có thể là cậu ấy muốn yên tĩnh một mình một thời gian, dù sao thì chuyện lần này cũng nghiêm trọng quá.”
Thi Tiểu Vận khẽ đáp một tiếng “ừ”.
Cả Triệu Hồng Lâm và Trương Hiểu Thần đều mang vẻ mặt u sầu. Hai người đưa Thi Tiểu Vận về chỗ ở rồi cũng không nán lại lâu.
Điện thoại của Thi Tiểu Vận đã cạn pin vì gọi nhiều, cô cắm sạc, rồi gửi tin nhắn cuối cùng cho Kỳ Du Dương:
“Em cho anh thêm một tuần, một tuần sau, anh phải nghe điện thoại của em.”
Thi Tiểu Vận cũng không rõ mình đã sống thế nào trong suốt một tuần ấy. Trong thời gian đó, Chu Sảng cũng đến ở cùng cô. Thi Tiểu Vận cố tìm chút manh mối về cha của anh qua các bài báo, nhưng ngoài mấy chữ “điều tra lập án” thì hoàn toàn không có thêm tin gì cụ thể.
Ngược lại, những tin đồn bên lề về Kỳ Du Dương lại ngày càng nhiều. Ngay cả đoạn video lần trước anh đánh Huỳnh Mục Trạch cũng bị người ta chụp lại và đính kèm trong các bài viết, phần bình luận phía dưới thì toàn là những lời chế giễu cay nghiệt.
Có lẽ anh đã sớm đoán được kết cục, nên mới xóa bài đăng đó, đồng thời cũng hủy theo dõi cô.
Thi Tiểu Vận càng xem càng thấy lạnh lòng, Chu Sảng khuyên cô:
“Hay là cậu cũng hủy theo dõi em trai Kỳ đi? Còn bức ảnh trên Weibo của cậu nữa, hôm sinh nhật tớ, bọn mình chụp chung đấy, em trai Kỳ cũng lọt vào khung hình đúng không? Cậu xóa luôn đi ..”
Thi Tiểu Vận không lay chuyển:
“Không cần.”
Chu Sảng nhìn cô một lúc, thở dài bất lực:
“Thôi được rồi, tớ biết có khuyên cũng vô ích. Nhưng… bây giờ cậu nghĩ sao?”
“Ý cậu là gì vậy?”
“Chia tay đó.”
Chu Sảng nói : “Dù sao thì chuyện này cũng khó mà giải quyết được. Chuyện của ba mẹ anh ta đã gần như chắc chắn rồi. Tớ có hỏi một người bạn làm trong hệ thống, cậu ấy nói chỉ cần đã ghi là ‘điều tra lập án’ thì tức là cơ bản sự việc đã được làm rõ gần hết, chỉ còn chờ định tội thế nào thôi.”
Thi Tiểu Vận cảm thấy tay chân lạnh ngắt, cô hít sâu một hơi:
“Nếu anh ấy thực sự phải đi tù, tớ sẽ đợi anh ấy.”
Chu Sảng mím môi, không nói gì thêm.
Vào ngày cuối cùng, Thi Tiểu Vận gửi cho Kỳ Du Dương một tin nhắn:
“Vậy bây giờ anh có thể nói cho em biết, anh đang ở đâu không?”
Đến hai giờ chiều, vẫn không nhận được hồi âm từ anh. Thi Tiểu Vận lại gửi thêm một tin nhắn:
“Kỳ Du Dương, nếu hôm nay anh không trả lời, thì chúng ta chia tay.”
Không hiểu sao, sau khi gửi tin nhắn đó, Thi Tiểu Vận lại có linh cảm mơ hồ rằng anh sẽ trả lời. Quả nhiên, đến sáu giờ tối, màn hình điện thoại cô sáng lên, hiện ra một dòng địa chỉ.
Thi Tiểu Vận thậm chí không kịp lấy áo khoác, lập tức rời khỏi nơi ở.
Cô gọi một chiếc xe, nhưng đúng lúc đang giờ cao điểm. Đáng lẽ chỉ mất bốn mươi phút, vậy mà bị kẹt xe đến hơn một tiếng.
Cô đứng trước cửa, cửa nhà dùng khóa mật mã. Khi nãy Kỳ Du Dương gửi địa chỉ thì cũng đã nhắn kèm mật khẩu.
Thi Tiểu Vận nhập từng con số một, đến số cuối cùng thì “tạch” một tiếng, cửa mở ra.
Trong phòng không bật đèn, Thi Tiểu Vận bước vào, mùi thuốc lá và bia xộc thẳng vào mũi. Đầu ngón chân cô chạm phải vật gì đó, cô lấy điện thoại ra soi , là một lon bia rỗng.
Cô đưa tay ấn công tắc trên tường, căn phòng lập tức sáng trưng như ban ngày.
Kỳ Du Dương đang ngồi dưới sàn, tựa lưng vào ghế sofa. Có vẻ như bị ánh sáng làm chói mắt, anh đưa tay che mắt lại, rồi quay đầu nhìn về phía Thi Tiểu Vận.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Trên người anh là một chiếc áo sơ mi cổ tròn màu đen và quần dài cũng màu đen. Cằm đã lún phún râu, cả người trông có vẻ tiều tụy, u ám.
Đây là lần đầu tiên Thi Tiểu Vận thấy anh như thế này, tim cô không khỏi thắt lại, như bị ai đó dùng tay siết chặt. Khi cô bước lại gần anh liền ngửi thấy mùi hương của anh ,không mấy dễ chịu cho lắm.
Cả căn phòng cũng có mùi hôi hám, giống như căn nhà đã bị đóng kín lâu ngày không thoáng khí, có mùi ẩm mốc.
Thi Tiểu Vận ngồi xổm xuống thảm, nhìn anh. Kỳ Du Dương nhìn cô, khẽ nhếch môi cười một cái, nhưng nụ cười ấy rất nhạt, mang theo vài phần tự giễu.
Anh cầm lấy lon bia bên chân, dùng một tay bật nắp, ngửa đầu uống mấy ngụm.
Thi Tiểu Vận hơi nhíu mày:
“Anh đừng uống nữa.”
Anh đặt lon bia xuống, cúi đầu cười khẽ một tiếng:
“Chúng ta chia tay đi.”
Thi Tiểu Vận sững sờ, cắn môi hỏi:
“Anh nghiêm túc chứ?”
“Anh rất nghiêm túc.” Anh nói : “Anh có thể sẽ phải ngồi tù, em không sợ sao?”
Cô phản bác lại:
“Anh nghĩ… em sẽ sợ à?”
Kỳ Du Dương dời ánh mắt, cúi đầu nhìn lon bia trong tay, cằm căng ra:
“Dù em có sợ hay không… thì chúng ta vẫn phải chia tay.”