Trò Chơi Tình Ái - Chương 61 : “ Em học hư rồi đấy nhé.”
Thi Tiểu Vận ngẩng mặt lên nhìn anh: “Vậy chiêu đó có hiệu quả với anh không?”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu, khẽ cười: “Em nghĩ sao?”
Thi Tiểu Vận liền đổi đề tài: “Ông nội anh không có vấn đề gì về sức khỏe chứ?”
Anh lấy ra một hộp dâu tây, đổ vào bát thủy tinh rồi mang ra bồn rửa: “Ông cụ còn khỏe lắm, không có vấn đề gì lớn đâu.”
Thi Tiểu Vận gật đầu, với tay lấy một quả trong bát, cắn một miếng, đôi mắt sáng rực: “Ngọt thật đấy.”
Kỳ Du Dương để nước ráo khỏi bát: “Mai mấy giờ bay? Anh đưa hai người ra sân bay.”
“Mười giờ.”
Kỳ Du Dương gật đầu, nhặt cuống dâu thả vào thùng rác. Thi Tiểu Vận ngồi trên ghế, chống cằm ngắm anh, nịnh nọt: “Sao anh đảm đang thế nhỉ?”
Kỳ Du Dương cụp mắt, mím môi cười nhẹ: “Bớt nịnh đi, mấy trò đó anh không ăn thua đâu.”
Thi Tiểu Vận chớp chớp mắt: “Em nói thật lòng mà.”
Kỳ Du Dương ngẩng mặt lên, nhìn cô hai giây, cuối cùng không nhịn được bật cười, bên khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ. Thi Tiểu Vận như phát hiện ra châu báu, ngạc nhiên reo lên: “Hôm nay em mới phát hiện anh có lúm đồng tiền nha, đẹp trai là phải có lúm hả?”
Kỳ Du Dương hơi bất đắc dĩ, nhưng trong mắt vẫn ánh lên nét cười. Anh rút hai tờ giấy ăn, lau nước trên tay.
Thi Tiểu Vận ăn xong dâu tây thì vào nhà vệ sinh một lát, lúc trở ra, sắc mặt cô có vẻ không được tự nhiên. Lúc này Kỳ Du Dương đang chơi game, vừa kết thúc một ván và đang đợi ghép trận tiếp theo.
Kỳ Du Dương liếc thấy sắc mặt cô, ngẩn ra một chút: “Em sao vậy?”
Thi Tiểu Vận ngồi xếp bằng trên ghế sofa: “Ừm, em tới kỳ rồi.”
Kỳ Du Dương nhíu mày, nhưng cũng không phản ứng gì quá mức, anh nói: “Đến thì đến thôi, có cần anh nấu nước đường đỏ cho em không?”
Thi Tiểu Vận cầm chăn mỏng trên sofa quấn lấy mình, nằm gối đầu lên đùi anh, vừa lướt Weibo trên điện thoại vừa nói: “Không cần đâu, em không bị đau bụng kinh.”
Kỳ Du Dương “ừ” một tiếng.
Thi Tiểu Vận tiếp lời: “Hồi cấp ba em bị đau, sau này lên đại học thì chắc cơ thể khỏe hơn, không bị nữa. Lúc đau á, cảm giác như muốn ói cả lá gan ra luôn ấy. Người ta nói sinh con còn đau hơn cả kỳ kinh, em thấy chắc em không chịu nổi đâu.”
Kỳ Du Dương đang chơi game, thuận miệng nói: “Vậy thì đừng sinh con.”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh: “Cho dù anh chấp nhận, nhưng chắc nhà anh sẽ không đồng ý đâu nhỉ?”
Kỳ Du Dương ngừng lại hai giây: “Ừm, đúng là một vấn đề.”
Thi Tiểu Vận ngồi dậy, vẻ mặt có phần nghiêm túc: “Giả sử nếu tình cảm tụi mình rất tốt, nhưng tương lai em không muốn có con, nếu có người phản đối, anh sẽ chia tay em à?”
Kỳ Du Dương khẽ cười một tiếng, ngước mắt nhìn cô: “ Bảo bối à, cái giả thiết này chán thật đấy.”
“Anh trả lời đi mà.” Thi Tiểu Vận cố chấp nói.
Kỳ Du Dương nghĩ một lúc, giọng nghiêm túc hơn: “Anh chọn em.”
Thi Tiểu Vận trong lòng khẽ lay động, cho dù câu nói ấy thật lòng bao nhiêu, cô vẫn thấy cảm động, liền đưa tay ôm lấy cổ anh: “Anh thật tốt với em quá.”
Kỳ Du Dương cười cười: “Vậy nên bây giờ em có thể để anh chơi xong ván game này không?”
“Được rồi, anh chơi đi.”
Thi Tiểu Vận không làm phiền anh nữa, ngoan ngoãn xem phim.
Tối hôm đó hai người đi ngủ lúc mười giờ, có lẽ là lần ngủ sớm nhất kể từ khi họ quen nhau. Bình thường cả hai đều là “cú đêm”, phải đến hai giờ sáng mới chịu đi ngủ. Nhưng vì sáng mai Thi Tiểu Vận phải bay sớm, nên hai người đành đi ngủ sớm hơn.
Hôm sau, bảy giờ rưỡi chuông báo thức reo đúng giờ.
Thi Tiểu Vận không nằm ỳ trên giường, tắt báo thức xong liền rón rén vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Kỳ Du Dương vẫn còn đang ngủ, Thi Tiểu Vận cũng không vội gọi anh dậy, vì thời gian vẫn còn khá dư dả.
Đợi đến khi cô trang điểm xong, thay quần áo đâu vào đấy, Kỳ Du Dương mới lười biếng bò dậy khỏi giường. Anh liếc nhìn cô, ngạc nhiên nói: “Em trang điểm xong rồi à?”
“Chứ sao nữa.”
Kỳ Du Dương xoa đầu cô: “Đợi anh một lát nhé.”
“Anh mau đi rửa mặt đi.”
Đợi Kỳ Du Dương rửa mặt xong, thay đồ chỉnh tề, hai người chuẩn bị ra ngoài. Anh cúi đầu nhìn cô: “Trợ lý của em đi ra sân bay thế nào?”
“Cổ tự bắt xe đi.” Thi Tiểu Vận nói thêm :
“Quần áo phơi ngoài ban công, anh rảnh thì qua giúp em lấy vào nhé.”
Kỳ Du Dương một tay kéo vali, một tay nắm tay cô: “Biết rồi, nói cứ như em đi chuyến này là không quay về nữa vậy.”
“Biết đâu được, lỡ bên đó có mấy anh trai ngon lành thì sao.”
Kỳ Du Dương cúi mắt nhìn cô, bóp nhẹ tay cô, giọng thờ ơ: “Em thử xem?”
Thi Tiểu Vận lập tức nhận thua: “Em đùa thôi mà.”
Đến sân bay thì đã là chín giờ hai mươi. Thi Tiểu Vận không để Kỳ Du Dương đưa vào bên trong, dù sao cũng phải đi tìm chỗ đậu xe. Cô hôn lên má anh một cái, nói: “Vậy em vào trong đây.”
Kỳ Du Dương gật đầu: “Lúc về gọi cho anh, anh đến đón em.”
Thi Tiểu Vận xuống xe, San San đã đến sớm hơn cô hai mươi phút. Khi gặp nhau, San San đưa cho cô một ly trà chanh đỏ của Starbucks.
Trước đó, trong WeChat, San San đã hỏi Thi Tiểu Vận muốn uống gì, cô bảo giúp mình gọi một ly trà chanh đỏ.
Hai người ngồi trong sân bay một lúc, vừa trò chuyện vừa chờ loa phát thanh thông báo lên máy bay.
Khi đến thành phố Z thì đã mười hai giờ trưa. Cả hai bắt taxi đến khách sạn, khách sạn gần nơi tổ chức tiệc tối. Lúc nhận phòng, Thi Tiểu Vận gặp không ít người quen , toàn là những người trong giới influencer , tất nhiên cũng gặp cả Thang Hoán Hoán.
Thang Hoán Hoán nhìn thấy cô thì có vẻ rất vui: “Thi Thi, cậu ở tầng mấy đấy, lát nữa cùng nhau ăn trưa nhé?”
Thi Tiểu Vận đồng ý, rồi cùng San San bước vào thang máy. San San nói: “Ủa, cô ấy là ‘Tiểu Quân’ trên Weibo à?”
Thi Tiểu Vận mỉm cười: “Là cô ấy đấy.”
San San định nói gì đó rồi thôi.
Thi Tiểu Vận cười hỏi: “Em định nói gì vậy?”
San San đưa tay che miệng, thì thầm: “Tớ thấy ngoài đời cô ấy hơi khác với ảnh đăng trên Weibo…”
“Thật sao?” Thi Tiểu Vận nói: “Thật ra phần lớn các hotgirl trên mạng với ảnh đăng trên Weibo đều sẽ có chút khác biệt, ảnh chị đăng trên Weibo chẳng phải cũng vậy sao?”
“Không giống đâu.”
San San bênh vực.. “Em thấy chị ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh trên Weibo nhiều.”
“Đó là vì em nhìn chị qua bộ lọc fan cuồng rồi.” Thi Tiểu Vận đùa.
“Không phải thật mà~”
Thi Tiểu Vận cong môi cười, cũng không tranh luận thêm với San San về chuyện này.
Hai người đem vali lên phòng khách sạn, Thi Tiểu Vận vào nhà vệ sinh một lát, khi ra thì nhận được tin nhắn WeChat từ Thang Hoán Hoán : “Xong chưa? Tớ đợi cậu dưới sảnh rồi nhé.”
Thi Tiểu Vận cầm điện thoại trả lời cô ấy một tin nhắn, rồi hỏi San San : “Cùng đi ăn không?”
“Em có hẹn ăn với bạn cùng phòng đại học, cô ấy làm việc ở đây.”
“Vậy lát nữa nhớ đến báo chi phí nhé.”
Thi Tiểu Vận nói : “ Chị đi trước đây.”
San San : “Cảm ơn chị sếp.”
Thi Tiểu Vận xuống thang máy, vừa bước ra đã thấy Thang Hoán Hoán đứng đợi dưới sảnh. Cô ấy cười tươi khi thấy Thi Tiểu Vận : “Trợ lý của cậu không đi cùng à?”
“Cô ấy có hẹn với bạn rồi.”
Thang Hoán Hoán khoác tay Thi Tiểu Vận : “Đi ăn lẩu nhé?”
“Được thôi.”
Thang Hoán Hoán hỏi: “ Kỳ Du Dương sao không đi cùng cậu? Dù gì anh ấy cũng đang nghỉ học, ở nhà rảnh rỗi mà.”
Thi Tiểu Vận khẽ cười: “Nhà anh ấy có chút việc.”
Thang Hoán Hoán cũng không tiếp tục chủ đề đó nữa, chuyển sang hỏi: “Gần đây Trình Khải có bạn gái chưa?”
Thi Tiểu Vận đáp: “Dạo này tớ với anh ấy cũng không liên lạc nhiều, sao cậu không tự liên hệ với anh ta?”
“Anh ta chặn tớ rồi.” Thang Hoán Hoán bĩu môi.. “Giờ tớ coi như nhìn thấu mấy tên đàn ông này rồi, chẳng ai thật lòng cả.”
Thi Tiểu Vận nghe vậy cũng không tỏ thái độ gì.
Hai người đến một quán lẩu đang rất hot trên mạng dạo gần đây, vừa ăn vừa trò chuyện, cũng mất gần tiếng rưỡi.
Ăn xong, mỗi người lại trở về khách sạn riêng.
Thi Tiểu Vận ở khách sạn buồn chán không có gì làm, bèn lên tài khoản phụ trên Weibo, đăng một dòng trạng thái: “Nhớ ai đó”, kèm theo một sticker thỏ hồng đáng yêu.
Kỳ Du Dương nhìn thấy dòng trạng thái đó là vào buổi tối trước khi đi ngủ. Anh nằm trên giường, buồn chán lướt điện thoại, vô tình nhìn thấy bài đăng đó. Thật ra anh cũng không thường lên Weibo, nhưng vì Thi Tiểu Vận hay đăng lên đó, nên lúc rảnh rỗi anh cũng sẽ lướt xem một chút.
Thấy dòng trạng thái “nhớ ai đó” ấy, Kỳ Du Dương không nhịn được bật cười. Lúc ba giờ chiều, anh còn gọi điện trêu cô có nhớ anh không, cô còn mạnh miệng nói: “Có gì mà phải nhớ.”
Kỳ Du Dương trẻ con đến mức chụp màn hình lại, đăng nhập vào WeChat, gửi ảnh đó cho cô.
Thi Tiểu Vận đang để lại bình luận dưới bài viết của Chu Sảng thì thấy màn hình hiện thông báo WeChat: qy: [hình ảnh].
Thi Tiểu Vận mở ra xem, phát hiện đó là ảnh chụp màn hình trạng thái Weibo phụ của cô.
Kỳ Du Dương lại gửi thêm một icon châm thuốc hút.
Thi Tiểu Vận có thể tưởng tượng được bộ dạng đắc ý của anh khi thấy bài đăng đó.
Cô lập tức gọi video cho Kỳ Du Dương, chưa đến hai giây anh đã nhận cuộc gọi.
Trong khung hình video, anh đang nửa nằm trên giường, mặc một chiếc áo thun cổ tròn màu trắng, hình như vừa tắm xong, tóc trước trán còn hơi ướt.
Anh nhướng mày, vẻ thư thái: “Kiểm tra bất ngờ à?”
“Đúng đấy, xem thử trong phòng ngủ của anh có cô gái nào không.”
Kỳ Du Dương nhếch khóe môi: “Trong chăn có một người đấy.”
Cô phối hợp hỏi: “Ồ, dáng đẹp không?”
Anh hơi nheo mắt: “Ngực to lắm.”
Anh còn làm động tác như đang bóp ngực, nhưng không khiến người ta thấy tục tĩu, chỉ toát lên vẻ tinh quái, ngang tàng.
Thi Tiểu Vận bật cười: “Đồ thần kinh.”
Thi Tiểu Vận đang nằm sấp trên giường gọi video cho anh. Trên người cô là một chiếc váy ngủ lụa dây mảnh màu đen. Vì đang nằm tư thế đó, nên từ ống kính, Kỳ Du Dương có thể thấy lấp ló một phần bầu ngực trắng trẻo, đầy đặn của cô.
Anh khẽ cười khẽ một tiếng: “Bảo bối, em cố tình nằm thế này phải không?”
Thi Tiểu Vận mặt lộ vẻ ngơ ngác, theo phản xạ cúi đầu nhìn thử, nhưng cũng không vội che lại, dù sao người ở đầu dây bên kia cũng là bạn trai cô. Cô nói: “Chẳng phải trong chăn của anh đã có người rồi sao, tìm cô ta mà giải quyết đi.”
Kỳ Du Dương với lấy hộp thuốc lá, lấy một điếu ngậm vào miệng. Nhưng ngọn lửa mà cô vừa gợi lên, không phải chỉ một điếu thuốc là có thể dập tắt. Anh khẽ hắng giọng: “Anh cúp máy trước nhé, đi giải quyết một chút.”
Thi Tiểu Vận liền gọi lại cho anh.
Kỳ Du Dương nghi ngờ nhìn vào cô trong khung hình, Thi Tiểu Vận khẽ mím môi, nói:
“Em có thể nghe không?”
Anh nhướng mày: “ Em học hư rồi đấy nhé.”
Thi Tiểu Vận : “Không được sao?”
Kỳ Du Dương tỏ vẻ không bận tâm: “Được thôi.”