Trò Chơi Tình Ái - Chương 60 : Anh chịu thua em rồi đấy
Thi Tiểu Vận từ trong nhà tắm bước ra, Kỳ Du Dương cầm điện thoại nói: “Có vẻ như fan của em còn mò được vào Weibo của anh, hỏi anh có phải là bạn trai của em không?”
Thi Tiểu Vận lại gần anh, tò mò nói: “Cho em xem với.”
Kỳ Du Dương ôm cô, đưa điện thoại cho cô xem: “Em muốn xóa bức ảnh đó không?”
Thi Tiểu Vận nhăn mặt, nhìn anh: “Anh muốn xóa à?”
Kỳ Du Dương thở nhẹ: “Anh không xóa đâu, anh chỉ sợ làm phiền em thôi.”
“Không được xóa.” Cô nói : “Để nguyên đó đi.”
Thi Tiểu Vận lướt qua phần bình luận dưới bài đăng Weibo, đúng là có nhiều fan cô quen biết. Có một người tên Tiểu Lạc Tử để lại bình luận: “Không phải nói không có bạn gái à? Anh chẳng phải từng nói là không yêu đương sao?”
Anh thật sự không nhớ, e rằng Thi Tiểu Vận không tin, nên anh giải thích thêm: “Chắc là gặp một lần lúc tham dự tiệc bạn bè ở Úc.”
Thi Tiểu Vận chỉ vào bình luận của Tiểu Lạc Tử: “Người này là ai vậy?”
Kỳ Du Dương cúi đầu xem rồi nhăn mày: “Anh không nhớ nổi.”
Thi Tiểu Vận gật đầu,cô cũng không truy hỏi chuyện này nữa, dù sao đó là chuyện quá khứ của anh. Cô thoát khỏi Weibo, trả lại điện thoại cho anh: “Vài ngày nữa em phải đi công tác ở ngoài tỉnh, còn phải tham dự một buổi tiệc của thương hiệu, có lẽ mất khoảng một tuần.”
Kỳ Du Dương gật đầu: “Ngày mai anh phải về một chuyến, đưa ông nội đi khám sức khỏe, lần này chắc không thể đi công tác cùng em được.”
“Không sao đâu mà.” Thi Tiểu Vận cố ý nói: “Nhưng anh phải ngoan ngoãn đấy, chỉ được đi chơi bóng rổ với Trương Hiểu Thần và mấy người bọn họ thôi.”
Kỳ Du Dương hôn nhẹ vào khóe môi cô: “Nghe lời em mà.”
Thi Tiểu Vận tựa vào người anh, như có cảm giác gì đó: “Lần sau sẽ không cãi nhau với anh nữa đâu.”
Kỳ Du Dương: “Là em nói đấy nhé .”
Thi Tiểu Vận như nhớ ra điều gì, mím môi: “Hình như em còn nợ anh một việc.”
Nếu cô không nhắc , Kỳ Du Dương thật sự cũng quên mất rồi . Anh mỉm cười nhếch mép: “Anh suýt thì quên luôn rồi.”
“Vậy anh nghĩ xem, em phải hứa với anh điều gì?”
“Để đó đã.” Anh nắm tay cô, dùng ngón tay xoa xoa mu bàn tay cô…“Khi nào anh nhớ ra, sẽ bắt em thực hiện, em không được đổi ý nhé.”
“Không đâu.” Cô mỉm cười..
“Bạn gái anh là người rất giữ lời hứa mà.”
Kỳ Du Dương cảm thấy sau khi Thi Tiểu Vận từ phòng tắm ra, cô có chút khác thường, dường như có chút hưng phấn nhẹ, anh nhướng mày: “Trông em rất vui vẻ?”
Thi Tiểu Vận mỉm cười, giải thích: “Vừa nãy em vừa đạt được hợp đồng với một thương hiệu, em nghĩ sau hợp tác này, có thể sẽ còn hợp tác được với những thương hiệu hàng đầu nữa.”
Anh dùng giọng dịu dàng như dỗ trẻ con nói: “Bạn gái anh giỏi quá đi mất.”
Thi Tiểu Vận bị anh trêu cười, nâng tay ôm lấy mặt anh: “Đợi chị nuôi anh nhé.”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu tránh tay cô: “ Biến đi, anh không để phụ nữ nuôi đâu.”
Thi Tiểu Vận ngồi lên đùi anh: “Sau khi em đi công tác về, dẫn anh đi gặp mẹ em nhé?”
Kỳ Du Dương nhìn cô một lúc rồi nói:
“Được thôi, anh còn mong nữa là.”
Thi Tiểu Vận lại hơi do dự:
“Hay là đợi anh tốt nghiệp rồi hãy dẫn anh gặp mẹ em?”
Anh nhíu mày:
“Trước khi anh ra nước ngoài, gặp một lần đi.”
Thi Tiểu Vận không có ý kiến gì.
Hôm sau, San San đến chỗ Thi Tiểu Vận, vốn nghĩ rằng bên thương hiệu chỉ gửi kem nền để cô quay video làm đẹp, không ngờ họ còn muốn cô bay một chuyến để chụp mấy tấm ảnh quảng bá. Ngoài ra, một thương hiệu nước dưỡng da thường hợp tác với cô cũng mời cô tham dự một buổi tiệc tối. Vì vậy, tuần tới của Thi Tiểu Vận sẽ vô cùng bận rộn.
Mỗi lần đăng bài quảng cáo, Thi Tiểu Vận đều chọn ra vài fan để chia phần quà , có khi là tiền mặt, có khi là mỹ phẩm hoặc son do nhãn hàng tài trợ.
San San đặt vé máy bay cho cả hai người, hỏi:
“Chỉ có hai chúng ta thôi hả?”
Thi Tiểu Vận ôm gối gật đầu.
San San nhắc cô:
“Video dưỡng da tối qua chị quay đó, hôm nay nhớ công bố danh sách trúng thưởng nha.”
Thi Tiểu Vận: “Được, biết rồi.”
Hai người bàn bạc xong mọi việc, đến gần trưa, Thi Tiểu Vận mời San San ở lại ăn cơm.
San San nói:
“Bạn trai chị sắp tới rồi đúng không? Em không làm bóng đèn đâu.”
Thi Tiểu Vận cầm điện thoại:
“Hôm nay anh ấy không đến đâu, ăn cùng chị một chút đi, hay em còn việc khác?”
San San cười tít mắt:
“Không có, không có, em sợ làm phiền tụi chị thôi mà.”
Thi Tiểu Vận mở app đặt đồ ăn, hỏi San San:
“Em ăn được cay không?”
“Em là người Tứ Xuyên đó nha.”
Thi Tiểu Vận: “Vậy chị gọi lẩu nhé?”
San San giơ tay làm dấu OK, Thi Tiểu Vận liền đặt món ở quán lẩu mà cô hay gọi. Đặt xong đồ ăn, cô nhắn tin cho Kỳ Du Dương: “Anh còn đang ở bệnh viện à?”
Mười phút sau, Kỳ Du Dương mới trả lời:
“Ừ, còn đang kiểm tra. Ông già rồi không tự đi khám được,ông bắt anh làm kiểm tra sức khỏe luôn.”
Thi Tiểu Vận trêu anh:
“Lúc hai ta mới quen, em lẽ ra nên bắt anh đi khám trước.”
Kỳ Du Dương: “Em muốn ăn đòn hả?”
Thi Tiểu Vận gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của anh lúc nhắn tin, chắc là không vui cho lắm.
San San lại nói:
“Thi Thi này, dạo này có mấy fan theo dõi weibo bạn trai chị đó.”
Thi Tiểu Vận mở một chai nước khoáng, uống vài ngụm:
“Ừ, chị biết rồi.”
San San bỗng nảy ra ý tưởng:
“Em thấy chị có thể đăng vài dòng trạng thái nhỏ về chuyện tình cảm hai người lên weibo, có khi còn kéo thêm fan đó. Em thấy cái cô Tố Tố gì đó nhờ đăng mấy chuyện yêu đương ngắn ngắn mà tăng fan vù vù.”
Thi Tiểu Vận biết San San nói vậy là vì lo cho cô. Cô lắc đầu, cười nhẹ:
“Thôi, chị không muốn lấy tình cảm ra để PR. Với lại nếu sau này chia tay thì còn phải giải thích với fan, phiền phức lắm.”
San San mở một gói khoai tây chiên:
“Cũng đúng, dù sao nhờ nhan sắc của chị mà cũng có thể hợp tác với thương hiệu rồi. Em thấy chị có năng khiếu diễn xuất đó, hay thử đóng phim truyền hình wed?
Trên Weibo, các blogger nổi tiếng thường hoặc là mở cửa hàng Taobao, hoặc là chuyển sang đóng phim mạng. Dù sao nghề influencer cũng không phải là con đường lâu dài ổn định. Thực ra, Thi Tiểu Vận cũng từng nghĩ đến việc mở một shop Taobao cho riêng mình.
Thật ra sau khi Kỳ Du Dương đăng bài weibo đó, trong tài khoản phụ của Thi Tiểu Vận cũng có không ít fan nhắn tin riêng, hỏi cô có phải đang quen bạn trai không. Thi Tiểu Vận không trả lời. Cô luôn tách bạch rõ ràng giữa cuộc sống thực và thế giới mạng. Tất nhiên, những fan tò mò về đời tư của cô cũng không có ác ý gì, chỉ là vì yêu mến cô, nên muốn hiểu thêm về con người cô ngoài đời mà thôi.
Lúc đồ ăn giao tới, Thi Tiểu Vận vào bếp lấy bát đũa, còn San San thì đặt nồi lẩu lên bếp từ.
Thi Tiểu Vận vừa mang bát đũa ra thì điện thoại trong túi rung lên. Cô lấy ra xem thì thấy tin nhắn từ Kỳ Du Dương:
“Em ăn cơm chưa?”
Thi Tiểu Vận bật camera, chụp một tấm ảnh nồi lẩu trên bàn gửi cho anh.
Một phút sau, Kỳ Du Dương nhắn lại:
“Ăn ngon thế, em ăn với ai đấy?”
Thi Tiểu Vận trả lời:
“Trợ lý của em, San San.”
Sau đó, Kỳ Du Dương không nhắn lại nữa.
San San chụp một bức ảnh nồi lẩu, đăng lên weibo của mình kèm dòng trạng thái:
“Được sếp đãi lẩu, vui quá trời.”
Thi Tiểu Vận dùng tài khoản phụ thả tim cho bài đăng của cô.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, ăn gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng ai cũng no căng bụng.
San San và Thi Tiểu Vận cùng nhau dọn dẹp bàn ăn. Thi Tiểu Vận cho những nguyên liệu chưa ăn hết vào hộp dùng một lần rồi bỏ vào tủ lạnh bảo quản. San San ngồi chơi thêm một lát thì có bạn gọi điện nên cô cũng về luôn.
Thi Tiểu Vận đã hẹn chiều nay có dì giúp việc đến dọn dẹp vệ sinh.
Cô mở vali, bắt đầu thu xếp một ít quần áo và mỹ phẩm chăm sóc da. Cô nhắn cho Kỳ Du Dương một tin:
“Mai em đi công tác rồi đó, tối nay anh không qua sao?”
Gửi xong, cô đặt điện thoại lên giường rồi tiếp tục thu dọn hành lý.
Khi cô thu dọn xong hành lý, vừa cầm điện thoại lên xem thì thấy vẫn chưa có tin nhắn trả lời từ Kỳ Du Dương.
Cô khẽ cau mày, giây tiếp theo, điện thoại liền đổ chuông , anh gọi đến.
Thi Tiểu Vận nhấn nút nghe: “Anh khám sức khỏe vẫn chưa xong à?”
Kỳ Du Dương nói: “Xong rồi.”
Thi Tiểu Vận “Ừ” một tiếng, rồi nghe anh hỏi: “Nhớ anh rồi à?”
Trong giọng nói lộ ra vài phần đắc ý. Thi Tiểu Vận ngoài miệng chối: “Không có.”
“Không có à,” anh giả vờ nói : “Vậy tối nay anh không qua nữa.”
Thi Tiểu Vận hít một hơi thật sâu, cố ý dùng giọng ngọt ngào như rót mật: “Nhớ anh rồi, anh yêu ơi.”
Kỳ Du Dương lập tức cảm thấy cổ họng khô khốc, cứ như thể cô thì thầm bên tai mình vậy. Anh theo phản xạ liếc nhìn ông nội đang ngồi cạnh, rồi hạ kính xe xuống, cười nói: “Em cố ý đúng không, nhắc em một câu, ông nội anh đang ngồi cạnh đấy.”
Thi Tiểu Vận lập tức chột dạ: “Á, ông nội anh có nghe thấy không đó?”
Kỳ Du Dương cố tình trêu chọc cô: “Chắc là nghe thấy rồi, anh vừa thấy nét mặt ông đổi sắc.”
“Thật không đó?” Thi Tiểu Vận bối rối vô cùng.
Kỳ Du Dương bật cười khẽ: “Anh giả vờ đó.”
“Anh bị gì vậy!” Cô vẫn còn hoảng hồn: “Làm em sợ muốn chết.”
Kỳ Du Dương tiếp tục trêu: “Gọi thêm một tiếng nữa đi.”
“Có trả tiền không?” Cô làm bộ làm tịch.
“Vậy em muốn bao nhiêu?” Anh phối hợp hỏi lại.
“Cả gia sản của anh.” Cô buông lời ngông cuồng.
Anh cười đùa: “Lấy luôn anh thì có lời hơn.”
Thi Tiểu Vận khẽ “xì” một tiếng.
Kỳ Du Dương thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Tối nay chắc anh đến muộn một chút, dù sao cũng phải ăn tối xong với ông nội.”
Thi Tiểu Vận ngồi trên sàn, tay khẽ gẩy vào đường thêu trên ga giường, miệng thì trái ngược với lòng: “Anh không đến… cũng không sao.”
Kỳ Du Dương cười nhẹ: “Em gọi anh là ‘anh yêu’ rồi, sao anh không đến được?”
Thi Tiểu Vận nói: “Vậy em đợi anh nhé.”
Kỳ Du Dương “ừ” một tiếng.
Ngoài cửa có người bấm chuông, chắc là cô giúp việc đến dọn dẹp. Thi Tiểu Vận rời phòng ngủ ra mở cửa.
Kỳ Du Dương hỏi: “Ai đến vậy?”
“Cô giúp việc.” Cô đáp.
Kỳ Du Dương nói: “Thế thì tạm dừng ở đây đã, tối gặp nhé.”
Cô mím môi, khẽ “ừ” một tiếng, rồi cúp máy.
Cô Từ bước vào, từ khi Thi Tiểu Vận mua căn nhà này, cô đã thuê cô Từ đến dọn dẹp. Tính ra thì cô Từ cũng đã làm ở đây hơn hai năm.
Thi Tiểu Vận hỏi: “Cô ăn trưa chưa?”
“Cô ăn rồi.” Cô Từ đáp..
“ Cô đi dọn dẹp trước nhé.”
“Được rồi.”
Thi Tiểu Vận mở máy tính xách tay ra, ngồi ở phòng khách chỉnh sửa video. Dì Từ đi ra ban công lấy nước trong chậu để bắt đầu lau dọn bàn tủ. Dì Từ nói: “Quần áo phơi ngoài ban công chắc phải thu vào rồi nhỉ?”
Thi Tiểu Vận theo phản xạ nhìn ra, thấy quần áo bên ngoài có cả của Kỳ Du Dương và cô. Cô đặt công việc sang một bên, đứng dậy khỏi ghế sô pha, nói: “Để cháu thu vào là được rồi ạ.”
Dì Từ gật đầu, không nói gì thêm.
Thi Tiểu Vận thu quần áo, gấp gọn rồi cất vào tủ quần áo. Lúc này cô mới nhận ra, không biết từ lúc nào mà trong tủ đã có thêm không ít quần áo của Kỳ Du Dương, ngay cả trong phòng tắm cũng có dao cạo râu, bàn chải đánh răng và sữa rửa mặt của anh.
Dì Từ dọn dẹp đến khoảng bốn giờ thì rời đi. Thi Tiểu Vận thường thanh toán tiền công ngay trong ngày, lần này cô chuyển khoản cho dì 500 tệ. Sau đó, cô tiếp tục học lớp online một mình. Vì buổi trưa ăn quá no nên buổi tối cô không ăn gì cả.
Cô đang chăm chú xem video thì giật mình khi Kỳ Du Dương mở cửa bước vào. Anh nhìn thấy phản ứng của cô thì hỏi: “ Em sợ à?”
Thi Tiểu Vận gật đầu.
Kỳ Du Dương bật đèn phòng khách, hỏi cô: “Em ăn tối chưa?”
“Em không đói nên không ăn.”
Vẻ mặt anh không vui: “Em có thể chăm sóc bản thân cẩn thận một chút được không?”
Thi Tiểu Vận ôm eo anh làm nũng: “Ai ya, tại trưa em ăn nhiều quá đó, anh rửa ít trái cây cho em ăn đi mà.”
Trước đó Thi Tiểu Vận đã nhắn tin cho Kỳ Du Dương, bảo anh tiện đường mua ít trái cây về. Kỳ Du Dương nhíu mày: “Ăn trái cây có no được không?”
“Vậy thì pha thêm bát ngũ cốc ăn liền nữa nhé.”
Kỳ Du Dương cạn lời: “Anh chịu thua em rồi đấy.”
“Nếu còn ý kiến nữa, tối nay em không ngủ với anh đâu nha, em trai Kỳ à.”
Kỳ Du Dương nhướng mày, nửa cười nửa nhìn cô chằm chằm: “Dùng chuyện này để uy hiếp anh đấy à?”