Trò Chơi Tình Ái - Chương 59 : “ Em khiến anh thấy bất an.”
“Câu nói đó à?” Thái độ của Kỳ Du Dương tối nay thật sự làm Thi Tiểu Vận cảm thấy khó chịu, cô ngẩng mắt nhìn anh, hỏi lại: “Chỉ vì những câu em nói buổi trưa mà anh như thế sao?”
Kỳ Du Dương không nói gì, cúi đầu, đưa tay trong túi lấy ra một hộp thuốc lá, châm một điếu.
Bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên nặng nề. Trương Hiểu Thần và mọi người đi tới gần.
Tú Tú khoác tay Triệu Hồng Lâm, tưởng rằng chính câu nói của cô vừa rồi khiến hai người cãi nhau, cô mím môi, cố gắng khuyên can: “Chị Thi Thi à, em nghĩ chắc là chị hiểu nhầm Kỳ Du Dương rồi, anh ấy có lẽ không hề kết bạn…”
Lời cô còn chưa nói hết, Kỳ Du Dương đã cau mặt, khó chịu cắt ngang: “Hai người chúng tôi đang nói chuyện, có liên quan gì đến cô hả?”
Triệu Hồng Lâm và mọi người đều rõ tính cách của Kỳ Du Dương, khi anh tức giận thì không chừa một ai, không quan tâm là nam hay nữ.
Tú Tú bị Kỳ Du Dương quát một tiếng, khóe mắt đỏ lên, vẻ mặt hơi ngượng ngùng. Triệu Hồng Lâm kéo Tú Tú đi, nhỏ giọng dỗ dành: “Anh ấy tính khí vậy mà, không phải nhắm vào em đâu. Vừa nãy mà anh nói gì thêm, anh ta cũng gào cả anh luôn, đừng để bụng.”
Thi Tiểu Vận liếc nhìn Kỳ Du Dương, anh mím môi, vẻ mặt rất khó chịu. Cô không muốn nói thêm nữa, quay người bỏ đi.
Kỳ Du Dương hút một hơi thuốc, nhìn cô bước ra khỏi sân bóng rổ, đứng lại vài giây, thở nhẹ rồi cuối cùng cũng theo sau.
Dưới ánh đèn đường, bóng hai người lần lượt đổ dài phía trước và phía sau.
Thi Tiểu Vận đi một đoạn, rồi dừng lại nói: “Em không muốn cãi nhau với anh nữa, em về trước để bình tĩnh lại, anh cứ chơi với Trương Hiểu Thần và mọi người thêm một lúc đi.”
Kỳ Du Dương một tay nhét túi quần, hạ mí mắt nhìn cô, nói nhẹ: “Em đã về rồi, anh còn tâm trạng đâu mà chơi bóng rổ?”
Thi Tiểu Vận cắn môi, nhìn anh hai lần, khóe môi hơi động, muốn giải thích vài lời nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Hai người lên xe, không khí trong xe rất yên tĩnh, không ai cố gắng mở lời để hòa giải không khí.
Thi Tiểu Vận gửi một tin nhắn WeChat cho Triệu Hồng Lâm, bảo anh ấy phải an ủi Tú Tú một chút và giải thích rằng Kỳ Du Dương không có ác ý gì.
Triệu Hồng Lâm trả lời: “Được rồi, không sao đâu. Cậu ấy vốn vậy mà, anh quen cậu ta bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ còn không hiểu. Nhưng tối nay anh thấy cậu ta thật sự giận, chắc em phải dỗ dành cậu ấy đấy.”
Thi Tiểu Vận quay mặt nhìn anh, anh đặt tay lên vô lăng, hàm hơi căng, mắt nhìn thẳng lái xe.
Xe dừng ở tầng hầm, hai người đi thang máy. Trong thang có khá nhiều cư dân vừa đi chơi về. Kỳ Du Dương kéo tay Thi Tiểu Vận, lấy thân mình che chắn cô khỏi đám người.
Trên người anh có mùi thuốc lá nhẹ, là từ điếu thuốc anh hút ở sân bóng rổ trước đó.
Thi Tiểu Vận vòng tay ôm eo anh, mím môi, cố gắng mở lời: “Em nói sai rồi sao?”
Kỳ Du Dương cúi đầu liếc xuống nhìn cô một cái, không nói gì.
Thang máy đến tầng 15, hai người bước ra.
Thi Tiểu Vận nhập mật khẩu, mở cửa. Cô vừa định thay dép thì Kỳ Du Dương bất ngờ ôm eo cô từ phía sau, nhấc cô ngồi lên tủ giày. Anh cúi đầu cắn lên môi cô, tay luồn vào trong lớp áo. Thi Tiểu Vận biết anh đang mượn chuyện này để trút giận, mấy câu nói buổi trưa của cô có phần hơi quá, khiến anh không vui, điều đó cũng dễ hiểu.
Cô ôm cổ anh, hôn nhẹ lên môi như để xoa dịu, nhưng lại khiến anh càng hôn mãnh liệt hơn. Đầu anh vùi vào ngực cô, hung hăng cắn một cái.
Thi Thiểu Vận nhíu mày vì đau, vỗ vai anh:
“Đau quá.”
Kỳ Du Dương nghiến răng, giọng đầy tức giận:
“Đau chết em thì càng hay. Ai bảo em nói mấy câu chọc tức anh.”
Thi Tiểu Vận hai tay nâng lấy mặt anh, nhìn thẳng vào anh: “Vẫn còn giận à? Em nào có muốn anh ‘chơi bời’ đâu, em đương nhiên hy vọng hai đứa mình có thể tốt đẹp mà.”
Kỳ Du Dương thở dài, thấp giọng và bất lực nói: “Em cứ muốn làm khó anh thì làm đi.”
Anh ôm cô ra khỏi tủ giày, xoay người lại, để cô quay lưng về phía anh. Thi Tiểu Vận chống khuỷu tay lên tủ giày để trụ thân.
Phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường bên ngoài chiếu vào.
Bóng dáng hai người quấn lấy nhau in lên bức tường trắng, phác họa nên một khung cảnh mờ ám đầy thân mật. Cho đến khi tiếng va chạm giữa tủ giày và tường dần lắng xuống.
Kỳ Du Dương đầu tựa lên vai cô, hơi thở nóng rực phả lên cổ cô, nói nhỏ mà lơ mơ: “ Em khiến anh thấy bất an.”
Thi Tiểu Vận điều chỉnh lại hơi thở, lại nghe anh tự trách mình: “Hay là anh nghỉ học cho rồi.”
Cô mặc lại quần, quay lại, đưa tay nâng mặt anh, vẻ mặt nghiêm túc: “Không được đâu, còn một năm nữa thôi, anh phải học xong cho tốt.”
Kỳ Du Dương nói vậy cũng chỉ là tức giận buột miệng, thực ra anh đâu có ý định bỏ học thật, nếu không thì hai năm trước học để làm gì. Thi Tiểu Vận đưa tay bật đèn, nói: “Em đi tắm cái đã.”
Kỳ Du Dương nắm tay cô: “Chúng ta cùng tắm đi.”
Thi Tiểu Vận cảnh giác nhìn anh: “Nói trước nhé, em không muốn làm lại lần nữa đâu.”
Kỳ Du Dương gật đầu:“Được, không làm lại.”
Anh nói vậy, thế nhưng cuối cùng trong phòng tắm, anh không kìm được mà lại ép cô vào tường,lại làm tiếp. Thi Tiểu Vận cắn vai anh, trách móc: “ Không phải anh đã nói không làm sao?”
Anh cúi sát tai cô: “Một trong ba lời nói dối lớn của đàn ông: ‘Anh không vào đâu’, em nghe chưa, em yêu?”
Cuộc cãi vã nhỏ của hai người như thế lặng lẽ được hóa giải.
Kỳ Du Dương bước ra từ phòng tắm, còn Thi Tiểu Vận vẫn đang trong nhà tắm, thực hiện bước dưỡng da trước khi ngủ, cô còn phải quảng bá một loại mặt nạ dưỡng da. Cô tựa điện thoại lên, bắt đầu quay video.
Kỳ Du Dương không quấy rầy cô, ngồi trong phòng khách chơi điện thoại. Trên đường về với Thi Tiểu Vận, Trương Hiểu Thần còn nhắn vài tin cho anh, nhưng lúc đó anh không vui, cũng không để ý đến điện thoại. Vì tranh cãi với Thi Tiểu Vận, anh để quên áo khoác trên sân bóng rổ.
Trương Hiểu Thần đã mang áo khoác về, còn chụp ảnh gửi cho anh.
Kỳ Du Dương nhắn: “Mấy hôm nữa tao sang lấy.”
Trương Hiểu Thần: “Xem ra họ đã làm lành rồi.”
Kỳ Du Dương không trả lời rõ ràng, Trương Hiểu Thần liền gọi thoại, cười mỉa mai: “ Cô nàng của Triệu Hồng Lâm tối nay suýt bị mày doạ khóc rồi đấy.”
Kỳ Du Dương lấy một cái gối tựa sau lưng, thản nhiên nói: “Lão Triệu không giận à?”
Trương Hiểu Thần nói: “Cậu ta biết tính mày nóng nảy như chó, sao mà giận được. Hơn nữa, cô gái đó chẳng qua chỉ là bạn tình thôi. Cậu ta không đến mức vì một người phụ nữ mà trở mặt với anh em đâu. Với lại, cô ta còn để ý đến anh em của cậu ta nữa. Tao đoán tối nay Lão Triệu chắc sẽ đá cô ta rồi. Nhưng kiểu người như Lão Triệu khi chia tay với con gái thì chắc cô ta cũng không biết mình đã làm gì sai khiến cậu ấy không ưa.”
Triệu Hồng Lâm làm việc không giống Kỳ Du Dương, dù chia tay với con gái nào cũng nhẹ nhàng, không làm khó dễ.
Bữa tối hôm nay, Tú Tú nhìn Kỳ Du Dương đầy ý tứ, Triệu Hồng Lâm tất nhiên để ý được, nhưng anh thích giữ hòa khí bên ngoài rồi từ từ tránh xa cô gái đó.
Kỳ Du Dương khinh bỉ cười một tiếng.
Trương Hiểu Thần hỏi: “Còn Thi Thi xinh đẹp đâu rồi?”
“Cô ấy đang quay video dưỡng da.” Anh nói.
Trương Hiểu Thần đùa: “Được rồi, miễn là hai người làm lành là được. Tao sau này thề không xuất hiện trước mặt mấy người nữa, mỗi lần xuất hiện là mấy người lại cãi nhau, sau này có chuyện gì đừng tìm tao nhé.”
Kỳ Du Dương cười mỉm: “Mày từ khi nào mê tín thế?”
“Thì cũng phải phòng trước chứ, biết đâu lần tới lại bị hai người giăng bẫy. Thôi, tao cúp máy đây.”
Kỳ Du Dương tắt máy, lướt qua Weibo một chút, phát hiện bức ảnh tay trong tay với Thi Tiểu Vận mà anh đăng lần trước có fan của cô ấy vào bình luận: “Soái ca, anh là bạn trai của Thi Thi à?”
Kỳ Du Dương không phản hồi, dù sao thì anh và Thi Tiểu Vận cũng tương tác qua lại bằng tài khoản phụ, đoán ra cũng không khó.