Trò Chơi Tình Ái - Chương 58 : “Cô ấy chỉ hứng thú được ba phút thôi.”
Thi Tiểu Vận hỏi: “Thật hả?”
Kỳ Du Dương đặt tay lên bàn ăn: “Anh lừa em làm gì, hay em thử ăn xem?”
Cô cầm dao nĩa, cắt một miếng nhỏ bỏ vào miệng, nhai hai cái liền nhổ ra đĩa, nhăn mặt: “Em làm đúng từng bước mà…”
“Á..”.
Đột nhiên cô như sực nhớ ra điều gì, vỗ trán: “Lúc em rưới bơ lên, em quên hạ nhỏ lửa.”
Kỳ Du Dương cúi đầu, run vai cười.
Thi Tiểu Vận hỏi: “Thế anh còn muốn ăn nữa không?”
Kỳ Du Dương nhướng mày nhìn cô: “Em không định bắt anh ăn hết đấy chứ? Em yêu, anh sợ ngộ độc thực phẩm đấy.”
Thi Tiểu Vận không phải người không biết lý lẽ, đương nhiên cũng không bắt anh phải ăn hết miếng bò bít tết đó, cô nói: “Thế anh gọi đồ ăn ngoài nhé?”
Kỳ Du Dương : “Lát nữa anh gọi.”
Thi Tiểu Vận bê đĩa lên, đổ phần thịt bò vào thùng rác. Kỳ Du Dương đứng dậy, đón lấy chiếc đĩa trong tay cô: “Để anh rửa cho, em đi nghỉ đi.”
Thi Tiểu Vận cong mắt mỉm cười: “Cảm ơn anh nha.”
Kỳ Du Dương cong môi cười, biết cô không thích làm việc nhà. Anh mở vòi nước, bóp một ít nước rửa chén, cầm miếng giẻ rửa bát chà một vòng quanh đĩa.
Thi Tiểu Vận giơ điện thoại: “Hay em đặt cho anh phần bò bít tết nhé?”
“Thôi được rồi, gọi cho anh một phần salad ức gà đi.”
Thi Tiểu Vận “ồ” một tiếng, liền mở app và chọn một cửa hàng salad được đánh giá cao nhất, đặt một phần cho anh. Sau đó cô ngồi xếp bằng trên ghế sofa, vừa chơi điện thoại vừa đợi.
Kỳ Du Dương rửa xong chén đĩa, khoảng mười phút sau thì đồ ăn giao đến. Anh đứng dậy ra lấy, rồi đặt thẳng hộp đồ ăn lên bàn trà trong phòng khách, chuẩn bị ăn trưa ở đó.
Thi Tiểu Vận bật tivi, tùy tiện chọn một bộ phim hoạt hình, vừa nghe tiếng hoạt hình phát ra vừa tiếp tục lướt điện thoại.
Kỳ Du Dương mở nắp hộp, xiên một miếng thịt gà cho vào miệng. Thi Tiểu Vận đưa chân đá nhẹ vào chân anh, nói:
“Cho em ăn thử miếng đi.”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười, liền xiên một miếng ức gà đưa đến miệng cô.
Thi Tiểu Vận được “đút ăn”, lại tiếp tục dựa vào sofa chơi điện thoại, rồi nói:
“Tối nay mình đi ăn đồ Nhật nhé, chỗ đó trung bình mỗi người cả ngàn tệ lận. Không biết lát nữa khi Trương Hiểu Thần đến quán, có tức quá bỏ về luôn không nữa.”
Kỳ Du Dương cười và nói : “Không đến mức đó đâu.”
Thi Tiểu Vận tựa vào vai anh:
“Em gửi quán đó cho anh rồi, nhớ nói với cậu ấy đấy.”
“Được rồi, em gửi qua đi.”
Lúc này, điện thoại đặt trên bàn trà của Kỳ Du Dương sáng màn hình. Anh cầm lên, chuyển tiếp link cửa hàng đồ Nhật mà Thi Tiểu Vận vừa giới thiệu cho Trương Hiểu Thần, rồi bật cười:
Chưa đầy năm phút sau, Trương Hiểu Thần đã gửi một đoạn tin nhắn thoại:
“Đệt, mày định chém tao đúng không?”
Kỳ Du Dương gửi lại một đoạn thoại:
“Chuẩn bị tiền cho đủ đấy, đừng đến lúc đó không đủ tiền thì mất mặt anh em.”
Trương Hiểu Thần lại bật cười rồi mắng yêu thêm một câu, nói:
“Bộ tao nghèo đến vậy à? Thôi coi như lần này là tiền mừng trước cho tụi mày luôn đó, đừng để tao mời cơm mà uổng phí nhé.”
Kỳ Du Dương quay đầu liếc nhìn Thi Tiểu Vận một cái, thấy cô sắc mặt bình thường, không có biểu hiện gì bất thường, anh nói:
“Bạn gái tao đang ngồi bên cạnh đấy, mày nói chuyện chú ý chút nha.”
Trương Hiểu Thần lập tức gọi video đến,Kỳ Du Dương bắt máy. Đầu dây bên kia, Trương Hiểu Thần cười hì hì nói:
“Mỹ nữ Thi Thi, tôi nói chuyện hơi bậy, mong cô đừng để bụng nhé.”
Thi Tiểu Vận đặt cằm lên vai Kỳ Du Dương, nhìn Trương Hiểu Thần trong màn hình, nửa đùa nửa thật:
“Không sao đâu, tôi còn không dám chắc mình sẽ là người cuối cùng của anh ấy nữa cơ.”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu nhìn cô, giọng u ám:
“Câu đó là ý gì thế, em yêu?”
Trương Hiểu Thần cũng xen vào, cười nói:
“Mỹ nữ Thi Thi ơi, Dương tử thật lòng với cô lắm đó, còn vì cô mà đánh nhau với Huỳnh Mục Trạch kia mà, vậy còn chưa đủ chứng minh à?”
Kỳ Du Dương lập tức tắt cuộc gọi video, giọng Trương Hiểu Thần bị cắt ngang. Bầu không khí giữa hai người chợt trở nên trầm xuống, Kỳ Du Dương lau tay cô, rồi quay đầu nhìn cô hỏi:
“Em nói thế là có ý gì?”
Thi Tiểu Vận vốn đang nằm trên lưng anh, cô nhìn anh một lát, rồi rời khỏi người anh, nói:
“Em đùa thôi mà. Đây là sự thật mà, một mối quan hệ nếu chưa đến lúc kết thúc, ai mà biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao? Dù anh có nói sẽ yêu em cả đời, em cũng không thể coi là thật được.”
Kỳ Du Dương cười nhạt:
“Thực tế thế sao?”
“Thực tế một chút thì đâu có hại gì.” Giọng cô nghiêm túc. “Tính cả anh thì em đã yêu ba người rồi, chắc chắn sẽ không còn mơ mộng ngây thơ như lần đầu nữa. Em đâu còn là cô bé mới lớn ngây thơ như tờ giấy trắng.”
Kỳ Du Dương khẽ siết cằm, im lặng một lúc. Rồi anh nhếch môi cười, ném cái nĩa nhựa vào hộp salad:
“Sao mà nghe mấy lời này thấy khó chịu thế không biết.”
Kỳ Du Dương buông tay cô ra, gom phần salad ăn dở trên bàn, nhét vào túi, buộc lại qua loa rồi ném vào thùng rác.
Kỳ Du Dương biết anh có chút cảm xúc, nhưng cô cảm thấy những lời mình nói hoàn toàn không sai. Cô đã hai mươi sáu tuổi, chẳng lẽ còn giữ tâm lý non nớt của tuổi mười mấy, cứ nghĩ rằng chỉ cần yêu nhau là có thể bên nhau đến đầu bạc răng long. Chuyện trong cuộc sống hiện thực đâu có đơn giản như mấy câu kết thúc cổ tích “hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc mãi mãi về sau” là xong.
Kỳ Du Dương cầm hộp thuốc và bật lửa, ra ban công hút thuốc.
Thi Tiểu Vận ngồi trên sofa, nhìn về phía Kỳ Du Dương đang đứng ngoài ban công. Anh quay lưng lại với cô, mặc áo thun dài tay cổ tròn màu trắng và quần thể thao đen.
Thi Tiểu Vận cũng không muốn dỗ dành anh, vì trong lòng cô vẫn cho rằng những gì mình nói không sai. Cô cảm thấy bực bội, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Sảng: “Hình như tớ làm Kỳ Du Dương giận rồi.”
Chu Sảng trả lời liền: “Sao vậy? Kể rõ xem nào.”
Thi Tiểu Vận nói sơ qua vài câu, Chu Sảng gửi một icon mồ hôi rơi.
Thi Tiểu Vận hỏi: “Cậu cũng thấy là do tớ sai sao?”
Chu Sảng dỗ dành: “Bảo bối à, ý cậu không sai, nhưng mấy câu đó nói ra đúng là dễ khiến người ta khó chịu thật. Dù sao hai người vẫn đang yêu nhau, mà cậu lại như kiểu không tin vào tương lai, thì kiểu gì em trai Kỳ cũng thấy hụt hẫng.”
Thi Tiểu Vận cau mày: “Tớ đâu có không tin vào mối quan hệ này, tớ cũng muốn hai đứa tốt đẹp mà, nhưng tương lai là thứ ai dám chắc chắn được đâu.”
Kỳ Du Dương hút xong một điếu thuốc rồi quay vào, sắc mặt cũng đã bình tĩnh trở lại. Kỳ Du Dương nhìn ra được anh vẫn hơi không vui, bầu không khí nặng nề giữa hai người kéo dài đến tận khi họ đến nhà hàng Nhật.
Trương Hiểu Thần chào họ một tiếng, Thi Tiểu Vận gượng cười đáp lại.
Trương Hiểu Thần nói: “Chuyện lần trước là tôi nhiều chuyện, may mà hai người làm hòa rồi, không thì tôi thành tội đồ mất.”
Triệu Hồng Lâm cũng chen vào: “Mỹ nữ Thi Thi à, lần này em chọn nhà hàng chuẩn đấy, tên này keo kiệt như gà sắt ấy, lần này phải chém cho đã.”
Cô gái ngồi cạnh Triệu Hồng Lâm nghe vậy liền cười tươi: “Anh Thần keo kiệt thế cơ à?”
“Chứ còn gì nữa.” Triệu Hồng Lâm nhân cơ hội bôi xấu Trương Hiểu Thần: “Mấy em con gái tìm bạn trai thì phải mở to mắt ra, đừng có chọn loại đàn ông keo kiệt như thế này, chẳng được lợi gì đâu.”
Trương Hiểu Thần giơ chân đá nhẹ một cái vào mông Triệu Hồng Lâm: “Đừng có nói bậy bạ. Em gái à, anh không phải dạng người như thế đâu. Nếu không thì tối nay sao lại đồng ý đi ăn nhà hàng Nhật giá người hơn cả triệu như này?”
Kỳ Du Dương ngắt lời hai người đang bông đùa, nắm tay Thi Tiểu Vận bước vào phòng riêng, cáu kỉnh nói: “Vào nhanh đi, đói chết mất.”
Trương Hiểu Thần liếc nhìn anh: “Đúng là đồ đầu thai từ kiếp ma đói.”
Mấy người vừa nói vừa cười, đi theo nhân viên phục vụ vào một căn phòng riêng.
Thi Tiểu Vận ngồi lên chiếu tatami, màn hình điện thoại đặt trên bàn của Kỳ Du Dương sáng lên. Ánh mắt cô liếc qua đúng lúc thấy thông báo WeChat nhảy ra , người gửi là Trương Hiểu Thần.
Anh ta khẽ chửi: “Mẹ, sao tao thấy hai đứa bây có gì đó là lạ, đừng nói là lại cãi nhau đấy nhé?”
Thi Tiểu Vận nhìn chằm chằm Kỳ Du Dương, anh cầm điện thoại lên, cúi đầu liếc qua tin nhắn nhưng không có ý định trả lời lại.
Trương Hiểu Thần đảo mắt nhìn hai người, trong lòng đã đoán được tám phần, lại gõ thêm một tin nhắn nữa: Chết rồi, lần này đừng nói là lại do tao chọc giận chứ?
Kỳ Du Dương trả lời cụt lủn: Ừ, do mày.
Trương Hiểu Thần thấy tin nhắn trả lời của Kỳ Du Dương, trong lòng thầm chửi một câu: “Mẹ nó.”
Đúng lúc này, cửa kéo của phòng được nhân viên đẩy ra từ bên ngoài, mang đồ ăn họ đã gọi vào, Trương Hiểu Thần cũng không tiếp tục vấn đề ban nãy nữa.
Bữa ăn này, Thi Tiểu Vận ăn mà chẳng thấy ngon, dù món ăn có tinh tế đến đâu đưa vào miệng cũng không có cảm giác gì. Mặc dù Kỳ Du Dương vẫn như thường, bóc tôm ngọt cho cô rồi đặt vào đĩa của cô, nhưng hai người gần như không trò chuyện gì mấy.
Một tiếng sau, bữa ăn kết thúc.
Trương Hiểu Thần đề nghị đi chơi bóng rổ, Kỳ Du Dương vốn đang tâm trạng không tốt, nên cũng gật đầu đồng ý.
Cô gái đi cùng Triệu Hồng Lâm tên là Tú Tú. Tú Tú quay sang nhìn Triệu Hồng Lâm, nũng nịu nói: “Lát nữa anh dạy em chơi bóng nha.”
Triệu Hồng Lâm đưa tay búng nhẹ trán cô: “Em đừng có mới chơi vài phút đã kêu đau tay là được.”
Tú Tú lại quay sang nhìn Thi Tiểu Vận, nhẹ nhàng hỏi: “Chị Thi Thi, chị cũng chơi đi mà.”
Kỳ Du Dương nghe vậy thì khẽ cười khẩy: “Cô ấy chỉ hứng thú được ba phút thôi.”
Thi Tiểu Vận theo phản xạ ngẩng đầu nhìn anh, Kỳ Du Dương khoác vai cô, khóe miệng nhếch lên, giọng điệu cà lơ phất phơ: “Anh nói sai à? Em chẳng phải là kiểu ba phút nhiệt tình sao?”
Khi hai người tình cảm tốt đẹp thì Thi Tiểu Vận cũng không để tâm kiểu thái độ long bong đó của anh. Nhưng hiện tại hai người đang chiến tranh lạnh, vậy mà anh vẫn tỏ ra như chẳng có chuyện gì, khiến cô cảm thấy khó chịu một cách vô cớ.
Cả nhóm lái xe đến sân bóng rổ ngoài trời gần đó.
Ánh đèn trắng chiếu rọi cả sân bóng, lớp sương mỏng dưới ánh sáng hiện rõ mồn một.
Triệu Hồng Lâm dạy Tú Tú chơi bóng một vòng, chưa đầy mười phút, Tú Tú đã than mệt, không muốn chơi nữa và rời khỏi sân. Cô ngồi xuống ghế dài cạnh Thi Tiểu Vận, nói: “Chị Thi Thi, bạn trai chị đẹp trai thật đấy.”
Thi Tiểu Vận mỉm cười: “Triệu Hồng Lâm cũng đẹp trai mà.”
“Đâu có, so với Kỳ Du Dương thì còn kém xa.” Cô nàng nháy mắt với Thi Tiểu Vận, thì thầm : “Chị đừng nói với ảnh nha.”
Thi Tiểu Vận chỉ mỉm cười không nói gì.
Tú Tú chống hai tay lên ghế dài, nghiêng đầu nhìn Thi Tiểu Vận: “Em nghe nói Kỳ Du Dương nhỏ tuổi hơn chị hả? Hai người cách nhau mấy tuổi vậy?”
“Hai tuổi.”
Mắt Tú Tú sáng lên: “Vậy là em bằng tuổi với Kỳ Du Dương đó nha.”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười: “Em biết chị bao nhiêu tuổi à?”
Tú Tú đáp: “Biết chứ, em có theo dõi Weibo của chị mà.”
Thi Tiểu Vận hiểu ra, khẽ gật đầu. Cô cúi đầu trả lời tin nhắn của San San , ban nãy San San nói với cô rằng mình đã đăng nhập vào tài khoản Weibo của Thi Tiểu Vận, có một hãng kem nền khá cao cấp đã gửi tin nhắn riêng ngỏ ý muốn hợp tác.
Cô đang gõ tin trả lời thì nghe Tú Tú nói: “Chị Thi Thi, có một cô bé đang có ý với bạn trai chị kìa.”
Theo phản xạ, Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy một cô gái tóc ngắn đang nói chuyện gì đó với Kỳ Du Dương. Anh quay đầu liếc nhìn cô một cái, rồi mỉm cười móc điện thoại từ túi quần ra.
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười nhạt, cô biết anh đang giở chiêu gì trong đầu. Cô cất điện thoại vào túi áo khoác, đứng dậy khỏi ghế, giả vờ như muốn rời khỏi sân bóng.
Phía sau vang lên tiếng bóng rổ đập xuống sàn.
Thi Tiểu Vận mới đi được hai bước, Kỳ Du Dương đã nắm lấy cổ tay cô.
Cô quay đầu lại nhìn anh, lạnh giọng: “Anh chẳng phải là muốn thấy em như thế này sao? Kỳ Du Dương, anh không cảm thấy hành động của mình có chút ấu trĩ à?”
Kỳ Du Dương cũng thấy bản thân hơi trẻ con, nhưng mấy câu cô nói lúc trưa giống như cục nghẹn mắc trong ngực anh, nuốt không trôi cũng chẳng thể nhổ ra. Anh nghiêng đầu, ném chai nước khoáng uống dở lên lưới chắn bên cạnh.
Chai nước rơi xuống sân bóng, nắp không được vặn chặt nên nước chảy ra lênh láng.
Kỳ Du Dương cười lạnh: “Đúng là hơi ấu trĩ thật, người ta chỉ muốn kết bạn WeChat, mà em cũng khó chịu đến vậy. Vậy mấy câu em nói lúc trưa, chẳng lẽ anh không được có cảm xúc à?”
“Mẹ kiếp, nếu anh thật sự chỉ chơi bời với em, thì tối nay mới đúng là cái thái độ anh nên có.”