Trò Chơi Tình Ái - Chương 57 : “Sao anh độc miệng thế không biết.”
Hai người lái xe đến siêu thị, mua bò bít tết. Thật ra Thi Tiểu Vận chưa từng nấu ăn bao giờ. Ngoài việc phải mua thịt bò, còn phải mua chảo chống dính, dầu ô-liu, lá hương thảo v.v…
Kỳ Du Dương kê cằm lên đỉnh đầu cô, hai tay khoác lên vai cô, cười nói:
“Bảo bối, hay là anh gọi đồ ăn ngoài nhé?”
Nhưng Thi Tiểu Vận không dễ gì từ bỏ, đứng nhìn đủ loại dầu ô-liu trên kệ hàng, cô nhíu mày phân vân, cuối cùng dứt khoát chọn loại đắt nhất.
Hành trình mua sắm tiếp theo, từ gia vị đến nguyên liệu nấu ăn, cô toàn chọn loại đắt tiền. Kỳ Du Dương cũng không có năng khiếu nấu nướng, nên tự nhiên không dám góp ý gì.
Khi đi ngang khu đồ ăn vặt, Kỳ Du Dương tiện tay lấy vài gói khoai tây chiên ném vào xe đẩy, Thi Tiểu Vận lại nhặt ra bỏ lại kệ.
Kỳ Du Dương hơi nhướng mày. Thi Tiểu Vận bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của anh, liền nói:
“Không được mua, thấy anh ăn, em cũng sẽ thèm.”
Kỳ Du Dương cũng không giận, anh cong môi cười khẽ:
“Vợ ơi, sao em bá đạo thế hả?”
Thi Tiểu Vận nghiêng đầu nhìn anh:
“Em phải kiểm soát cân nặng, sắp tới còn phải chụp hình nữa.”
Kỳ Du Dương ôm lấy vai cô:
“Nghe sao mà tội nghiệp vậy chứ?”
Cô đã quen rồi:
“Làm người mẫu thì phải thế thôi.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, giọng như dỗ con nít:
“Được rồi, đợi em chụp xong, anh dẫn em đi ăn ngon.”
Thi Tiểu Vận ngẩng mặt lên, nghiêm túc nhìn anh mấy giây: “Anh không giận à?”
Kỳ Du Dương đút tay vào túi quần, liếc nhìn cô một cái, buồn cười nói:
“Chuyện nhỏ như vậy mà giận cái gì? Anh còn chưa có việc, đang ăn bám em đây, đâu dám có ý kiến.”
Thi Tiểu Vận cong cong lông mày, kiễng chân lên, nhanh chóng hôn một cái lên má anh:
“Cảm ơn anh nha, anh trai.”
Kỳ Du Dương khẽ cong ngón tay, chạm nhẹ vào má mình, cúi đầu cười cười. Anh giơ tay quàng lên cổ cô:
“Cách gọi này nghe hay đấy, sau này cứ gọi anh như vậy nhé.”
Thi Tiểu Vận làm bộ chảnh:
“Xem biểu hiện của anh thế nào đã.”
Kỳ Du Dương ghé sát tai cô, thì thầm:
“Không sao, trên giường gọi cũng được.”
Thi Tiểu Vận trừng mắt nhìn anh, giơ tay nhéo nhẹ eo anh một cái. Kỳ Du Dương giả vờ né tránh, bật cười, lồng ngực khẽ rung lên.
Hai người đi đến quầy thanh toán, Thi Tiểu Vận vừa định lấy điện thoại ra thì Kỳ Du Dương đã nhanh tay rút điện thoại trước. Anh mở mã QR thanh toán, đưa cho nhân viên quét mã, còn cố tình cúi xuống ghé vào tai cô:
“Sao có thể để em trả tiền được?”
Thi Tiểu Vận nhìn anh, cố ý cười tít mắt:
“Thì em đang bao nuôi anh mà, em trả tiền là đúng rồi.”
Cô nhân viên đứng sau quầy thu ngân vô thức liếc nhìn Kỳ Du Dương, ánh mắt có chút phức tạp.
Kỳ Du Dương khẽ bật cười, cất điện thoại, xách túi đồ lên, kéo cô ra khỏi siêu thị, nghiến răng nói:
“Em cố tình đúng không?”
Thi Tiểu Vận còn cố chọc anh, cười hỏi:
“Ê, anh nói xem, cô nhân viên kia sẽ nghĩ gì nhỉ? Chắc là nghĩ đẹp trai như anh mà lại đi ‘bán thân’?”
Kỳ Du Dương cười nhạt:
“Nếu anh thật sự đi bán, chắc em cũng không đủ tiền mua đâu.”
“Anh xem thường ai thế hả?” Cô không phục đáp lại.
Kỳ Du Dương ngọt ngào nói:
“Không dám đâu, em nhìn xem, em còn chưa trả tiền mà anh đã bán thân miễn phí cho em rồi, thương vụ này có lời không?”
Thi Tiểu Vận khoác tay anh, trong mắt đầy ý cười:
“Em trai à, sao miệng em ngọt thế?”
Kỳ Du Dương bật cười nhẹ.
Tới bãi đỗ xe, Kỳ Du Dương cất túi đồ vào cốp xe, Thi Tiểu Vận lên ghế phụ ngồi chờ anh.
San San nhắn tin WeChat cho cô:
“Sếp ơi, em về đến nhà rồi nhé .“
Thi Tiểu Vận gửi lại một sticker biểu cảm. Kỳ Du Dương vừa lên xe đã bắt gặp nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi cô, tiện miệng hỏi:
“Em đang nói chuyện với ai thế?”
Thi Tiểu Vận nhẹ giọng đáp:
“Trợ lý của em đó, báo là về đến nhà rồi.”
Kỳ Du Dương lái xe rời khỏi tầng hầm bãi đỗ, vừa lái vừa hỏi:
“Là fan cũ của em đó hả?”
Thi Tiểu Vận cất điện thoại đi nói :
“Ừm, hồi em còn đi học, em có lập một tài khoản Weibo, cô ấy đã theo dõi em từ khi đó rồi. Lúc đó em chẳng có bao nhiêu fan, đăng ảnh lên còn bị người ta bình luận móc mỉa, hỏi mí mắt em cắt ở đâu.”
Kỳ Du Dương nhếch môi:
“Còn có người rảnh hơi vậy cơ à?”
“Ừa, đúng là có đấy.” Thi Tiểu Vận thản nhiên nói : “Trên mạng, những mặt tối của con người dễ bị phóng đại vô hạn. Ai cũng chỉ muốn nói cho sướng miệng mình, đâu buồn để ý đến cảm xúc của người khác. Nhưng cũng có những người rất dễ thương và tử tế. Em thấy, một cô gái mà còn có thể lan tỏa thiện ý trên mạng, thì chắc ngoài đời cũng là người rất đáng yêu.”
Kỳ Du Dương thì không mấy đồng cảm với cảm xúc của cô, anh hỏi:
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Giờ thì quen rồi, thấy mấy bình luận đó cũng chẳng cảm thấy gì nhiều nữa.” Thi Tiểu Vận thuận miệng nói ra : “Có lần em còn tức đến phát khóc, lúc đó bạn trai đầu tiên của em cũng dùng tài khoản phụ để cùng em mắng lại cái người đó, hai đứa tụi em cãi với người ta đến tận một giờ sáng.”
Kỳ Du Dương liếc nhìn cô một cái, nhếch môi cười lạnh:
“Ồ, bạn trai đầu tiên của em tốt dữ ha.”
Thi Tiểu Vận nhận ra mình lỡ lời, vội vàng cười trừ:
“Chuyện hồi em còn đi học mà, lâu rồi quên sạch rồi. Bây giờ chẳng phải có anh rồi sao?”
Kỳ Du Dương làm bộ trẻ con:
“Anh đâu có dùng tài khoản phụ để mắng lại mấy người đó giúp em đâu.”
Đúng lúc gặp đèn đỏ, anh dừng xe lại. Thi Tiểu Vận nghiêng người tới gần, hai tay nâng mặt anh lên, nhìn chằm chằm anh:
“Ái chà, anh đang ghen đấy à?”
Kỳ Du Dương thật ra cũng chẳng tính toán gì, thấy cô như vậy thì không nhịn được bật cười.
Thi Tiểu Vận lại nói:
“Tên anh ta là gì, em cũng quên mất rồi.”
Kỳ Du Dương nắm lấy cằm cô, hôn nhẹ lên môi cô một cái, giọng trầm thấp:
“Tốt nhất là quên thật đấy.”
Đèn đỏ bắt đầu đếm ngược, sắp chuyển sang đèn xanh.
Thi Tiểu Vận ngoan ngoãn ngồi trở lại ghế phụ, cô hừ nhẹ một tiếng:
“Em còn chưa tính sổ chuyện cũ của anh đâu, chắc mấy chuyện cũ của anh còn khó coi hơn ấy.”
Kỳ Du Dương rất biết điều:
“Bảo bối, anh sai rồi, tha cho cái mạng chó của anh đi.”
Thi Tiểu Vận mím môi, không nhịn được bật cười:
“Sao anh độc miệng thế không biết.”
Kỳ Du Dương nhìn đường phía trước, khóe miệng khẽ nhếch.
Thi Tiểu Vận lại hỏi:
“Anh không ăn cơm ở nhà, mẹ anh có nói gì không?”
“Nói gì được chứ.” Anh nhìn cô, “anh nói với mẹ là ra ngoài gặp bạn gái để thể hiện lòng trung thành. Không thì đến lúc anh sang Úc học, em chạy mất, anh biết tìm đâu ra người vợ tốt như em nữa.”
Thi Tiểu Vận ngẩn ra một lúc, rồi hỏi:
“Anh về Úc lúc nào?”
“Khai giảng tháng bảy.”
Thi Tiểu Vận tính toán một chút, thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy là vẫn còn bốn tháng nữa.”
Kỳ Du Dương nhướng mày:
“Không nỡ xa anh à?”
Thi Tiểu Vận không giấu giếm:
“Tất nhiên rồi.”
Kỳ Du Dương siết nhẹ tay cô:
“Đến kỳ nghỉ, anh sẽ bay về thăm em. Bên đó anh sẽ ngoan ngoãn. Hơn nữa, anh học thêm một năm nữa là tốt nghiệp rồi.”
Thi Tiểu Vận “ừ” một tiếng, dù trong lòng có chút chùng xuống, nhưng nghĩ đến việc vẫn còn bốn tháng nữa mới phải chia xa thì cảm giác buồn cũng không quá mãnh liệt.
Xe dừng dưới khu nhà, Thi Tiểu Vận xuống xe, Kỳ Du Dương đi vòng ra phía sau xe, mở cốp lấy ra những nguyên liệu đã mua. Hai người cùng vào thang máy, Thi Tiểu Vận vẫn đang chăm chú xem video hướng dẫn cách làm bò bít tết.
Kỳ Du Dương nói:
“Thư giãn chút đi, anh đã có chuẩn bị tâm lý về tay nghề nấu ăn của em rồi.”
Thi Tiểu Vận vô thức hỏi:
“Chuẩn bị tâm lý gì cơ?”
Kỳ Du Dương xoa mũi, cười gian:
“Chuẩn bị tâm lý là sẽ không ngon lắm.”
Dù Thi Tiểu Vận cũng chẳng tự tin gì vào tay nghề nấu nướng của mình, nhưng nghe anh nói vậy vẫn cảm thấy hơi khó chịu, cô nắm lấy cánh tay anh, giơ chân lên định “đá” vào mông anh.
“Đừng giận cá chém thớt mà.” Kỳ Du Dương kéo cô vào lòng, nửa đùa nửa thật nói:
“Sau này nếu kết hôn, chắc vẫn là anh phải vào bếp nấu ăn.”
Thi Tiểu Vận hừ lạnh một tiếng, không coi là thật.
Đúng lúc thang máy mở ra, hai người bước ra ngoài, Thi Tiểu Vận nói:
“Căn hộ của anh có cần sang nhượng không? Dù sao anh cũng chẳng ở mấy.”
Kỳ Du Dương thản nhiên đáp:
“Thôi cứ để vậy đi, chỉ còn hai tháng tiền thuê mà.”
Thi Tiểu Vận trêu chọc anh:
“Ồ, em đúng là không nên hỏi mấy câu kiểu thế này với con nhà giàu, chút tiền đó với mấy người đâu đáng kể gì.”
Kỳ Du Dương đóng cửa lại, cười nói:
“Chê cười anh đấy à? Đừng tưởng anh không nghe ra nhé.”
Thi Tiểu Vận giấu tay ra sau lưng, còn cố tình khiêu khích:
“Ồ, thì sao nào?”
Kỳ Du Dương xách nguyên liệu tới quầy bếp, mỉm cười nhìn cô:
“Không sao cả, tối nay lên giường anh sẽ dạy cho em biết năng lực giường chiếu của cậu ấm con nhà giàu là thế nào.”
Thi Tiểu Vận vo tờ giấy ném về phía anh, nửa giận nửa xấu hổ:
“Đồ lưu manh!”
Kỳ Du Dương lấy nguyên liệu ra, bày lên quầy bếp:
“Mau đến làm bò bít tết cho anh đi nào, anh đói rồi, vợ ơi.”
Nhà Thi Tiểu Vận cũng không có tạp dề, cô đành thay một chiếc áo hoodie đen và quần dài màu xám, buộc tóc thành búi cao đơn giản trên đầu.
Kỳ Du Dương ngồi trên ghế sofa nghịch điện thoại, thấy bộ dạng của cô, không nhịn được liếc mắt một cái:
“Có cần anh giúp không?”
“Không cần đâu.” Thi Tiểu Vận đầy tự tin,
“Em làm được mà!”
Anh cong khóe môi, nói kiểu lấy lệ:
“Thế thì cố lên nha.”
Thi Tiểu Vận lấy chiếc chảo chống dính mới mua về, rửa qua dưới vòi nước rồi đặt lên bếp điện. Cô lấy điện thoại ra, mở video dạy làm bò bít tết mà lúc nãy đã lưu.
Trước tiên cô rửa miếng bò dưới vòi nước, sau đó làm theo hướng dẫn, lấy hai tờ giấy lau khô miếng thịt. Rắc muối biển và tiêu đen lên để ướp.
Ước chừng đã đến lúc, cô bật bếp, đổ một ít dầu ô liu rồi thả miếng thịt bò vào chảo. Có lẽ vì miếng thịt chưa hoàn toàn khô, nên dầu trong chảo bắt đầu bắn lách tách, thậm chí có vài giọt dầu văng ra ngoài.
Cô cầm xẻng đảo thức ăn, vừa kêu “Ái da!” một tiếng, vừa nhảy lùi lại sau như đang đánh trận.
Kỳ Du Dương ngồi trên ghế sofa, nhìn thấy bộ dạng la hét luống cuống của cô thì bật cười. Anh ôm gối, tựa vào sofa, rung vai mà cười ngặt nghẽo.
Thi Tiểu Vận tắt bếp, tự làm công tác tâm lý một chút, sau đó lại cẩn thận bật bếp trở lại. May mắn là lúc này dầu trong chảo không còn bắn tung tóe nữa.
Cô thở phào nhẹ nhõm, những bước tiếp theo cũng trở nên thuần thục hơn. Làm theo video hướng dẫn, cô lật mặt miếng bò, thêm hương thảo, tỏi và bơ vào.
Cô cầm thìa, liên tục rưới phần bơ đã tan chảy lên miếng bò. Thấy thịt đã chín vừa, cô tắt bếp, lấy một chiếc đĩa trắng đơn giản ra, bày miếng bò lên đĩa, còn rưới thêm ít sốt tiêu, dùng tay vẽ vài đường trang trí, rồi mới đặt bò bít tết lên bàn ăn.
Kỳ Du Dương cất điện thoại đi. Thi Tiểu Vận vui vẻ nói:
“Trông cũng ổn đấy chứ, không hề bị cháy!”
Về mặt hình thức, quả thật trông không tệ.
Kỳ Du Dương cầm dao nĩa, cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng. Anh nhai vài cái, cố gắng nuốt xuống. Ngẩng đầu lên, liền thấy ánh mắt đầy mong đợi của cô.
Thi Tiểu Vận chống khuỷu tay lên vai anh, hỏi:
“Sao rồi? Ngon không?”
Kỳ Du Dương uống một ngụm nước, nói:
“Em muốn nghe thật lòng không?”
“Tất nhiên rồi.”
Anh ôm trán, từ từ nói:
“Bảo bối à, thật lòng mà nói thì… hơi bị đắng.”