Trò Chơi Tình Ái - Chương 56 : “Nếu cô ấy muốn chém anh, em sẽ giúp ai?”
Chu Sảng thay giày ở cửa ra vào, lộ ra vẻ đắc ý :
“ Em trai Kỳ à, tình bạn hơn mười năm của tôi và Thi Thi , tất nhiên cô ấy sẽ đứng về phía tôi rồi.“
Kỳ Du Dương nắm tay cô, giọng trẻ con đuổi theo hỏi:
“Nếu cô ấy muốn chém anh, em sẽ giúp ai?”
Thi Tiểu Vận buột miệng: “Tất nhiên là giúp Chu Sảng rồi. “
Kỳ Du Dương cười mắng một tiếng , nghiêng đầu nhìn cô, ngón tay xoắn lấy đuôi tóc cô:
“ Bảo bối, e ngốc thật à, không giúp bạn trai lại đi giúp bạn thân?”
Thi Tiểu Vận cố ý nói: “ Đàn ông không đáng tin .“
Câu này thì Kỳ Du Dương không đồng tình rồi, anh nheo mắt lại, ngón tay vuốt nhẹ eo cô, giọng u ám:
“Vậy thì anh phải nói chuyện tử tế với em rồi, là em cảm thấy đàn ông nói chung không đáng tin, hay là anh không đáng tin?”
Chu Sảng xỏ giày xong, rất biết điều mở cửa:
“Tớ đi đây nhé, không làm kỳ đà cản mũi hai người tình tứ nữa.”
Đợi Chu Sảng đóng cửa lại, Kỳ Du Dương không để cô kịp phản kháng đã đè cô xuống sofa, chậm rãi nói:
“Nói rõ xem nào, anh chỗ nào không đáng tin?”
“Em đùa thôi mà.”Thi Tiểu Vận chịu thua..
“Sao anh lại tưởng thật chứ?”
Kỳ Du Dương cười nhẹ, lại cúi xuống hôn lên môi cô. Đúng lúc này điện thoại anh vang lên, Kỳ Du Dương cau mày khó chịu khẽ “ chậc” một tiếng. Anh cầm lên nhìn, là cuộc gọi của Phó Cốc Vũ.
Kỳ Dữu Dương ngồi dậy, khẽ hắng giọng: “Mẹ?”
Giọng Phó Cốc Vũ có vẻ nghiêm túc: “Con về rồi chứ?
“Con về rồi “ Kỳ Du Dương cau mày .
“Có chuyện gì ạ?”
Phó Cốc Vũ hỏi: “Chú Hà của con có liên lạc với con không?”
“Có ạ.”
Kỳ Du Dương nhếch môi, “chú ấy gọi cho con một cuộc, mẹ yên tâm đi, con hoàn toàn không gặp mặt chú ấy đâu.”
Lúc này Phó Cốc Vũ mới thở phào nhẹ nhõm, rồi chuyển chủ đề: “Bây giờ con đang ở đâu?”
Kỳ Du Dương liếc nhìn Thi Tiểu Vận, bóp nhẹ tay cô: “Ở nhà bạn gái con.”
Phó Cốc Vũ không nói thêm gì, chỉ dặn dò:
“Ngày mai về nhà một chuyến.”
“ Dạ,con biết rồi.” Kỳ Du Dương cúp máy..
Thi Tiểu Vận ghé sát lại: “Mẹ anh nói gì thế?”
“Không có gì, chỉ hỏi anh đã về chưa thôi.” Kỳ Du Dương giải thích.
Thi Tiểu Vận “ồ” một tiếng, lúc này điện thoại cô rung lên. Cô cúi đầu xem tin nhắn.
Chu Sảng nhắn tin cho Thi Tiểu Vận:
“Tớ đã nói chuyện với cô gái kia rồi, cô ấy đã kết bạn WeChat với cậu, cậu chấp nhận rồi hẹn thời gian gặp mặt nhé.”
Thi Tiểu Vận đã chấp nhận kết bạn WeChat với cô gái kia, cô gái đó khá hoạt bát, còn gửi một sticker “chào” khá dễ thương. Thi Tiểu Vận trả lời lại bằng một khuôn mặt cười, hẹn địa điểm và thời gian gặp vào ngày mai, sau đó kết thúc cuộc trò chuyện.
Kỳ Du Dương sờ tai cô: “Ngày mai anh phải về nhà một chuyến.”
“Đúng lúc em cũng có việc, phải gặp cô gái kia.”
Kỳ Du Dương nói: “Tối mai anh đến đón em, đưa em đi ăn tối, Trương Hiểu Thần mời chúng ta.”
Thi Tiểu Vận thấy lạ: “Sao tự dưng anh ta lại mời chúng ta?”
“Chẳng phải vì anh và em đã làm lành rồi sao.”
“Bọn mình làm lành thì liên quan gì đến anh ta?”
Kỳ Du Dương hừ nhẹ một tiếng:
“Lần trước nếu không phải anh ta nhiều chuyện, nói với Huỳnh Mục Trạch là anh với em chỉ là quan hệ ‘pháo hữu’, thì Huỳnh Mục Trạch đã không dám có ý với em rồi.”
“Thì ra là anh ta nói à?”
Thi Tiểu Vận đưa tay khoác cổ anh, lém lỉnh nói:
“Vậy tối mai vặt sạch túi anh ta thì cũng không quá đáng chứ?”
Kỳ Du Dương cười hiểu ý:
“Không quá đáng, dù sao thì nhà hàng để em chọn.”
Thi Tiểu Vận nhấn mạnh:
“Em sẽ chọn chỗ thật đắt đấy nhé?”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười:
“Cứ chọn chỗ nào đắt nhất đi, anh ta không dám than đâu.”
Thi Tiểu Vận ôm điện thoại cười tít mắt:
“Chúng mình có phải hơi xấu xa không?”
“Coi như dạy cho anh ta một bài học.”
Kỳ Du Dương thản nhiên nói:
“Cho anh ta biết đường mà giữ mồm giữ miệng.”
Thi Tiểu Vận nhìn anh:
“Anh không sợ anh ta tuyệt giao với anh à?”
“Miễn là vợ anh vui là được rồi.”
Anh đáp mà chẳng buồn để tâm.
Thi Tiểu Vận gọi khẽ một tiếng, vỗ nhẹ lên cánh tay anh.
Hôm sau, Kỳ Du Dương dậy từ rất sớm, làm Thi Tiểu Vận cũng bị anh đánh thức, cô lẩm bẩm không vui vài câu. Kỳ Du Dương khẽ cười, hôn lên trán cô:
“Anh về trước đây, tối nay đến tìm em.”
Thi Tiểu Vận nhắm mắt, lười biếng đáp một tiếng cho có lệ.
Đến khi cô thực sự tỉnh giấc thì đã hơn chín giờ sáng. Còn một tiếng nữa là đến giờ hẹn gặp cô trợ lý mới. Thi Tiểu Vận vén chăn dậy, vào phòng tắm rửa mặt.
Cô trang điểm nhẹ, thay quần áo xong thì đi thang máy xuống lầu.
Trong lúc đợi thang máy, cô gọi một chiếc xe. Đến khi ra khỏi khu dân cư, chiếc xe cô gọi lần này còn đến muộn năm phút. Thi Tiểu Vận đứng trước cổng khu nhà chơi điện thoại, thấy tin nhắn Kỳ Du Dương gửi cho cô từ nửa tiếng trước:
“ Em dậy chưa, bảo bối?”
Thi Tiểu Vận nhắn lại:
“Sao anh dậy lúc nào mà em không hay biết gì vậy?”
Đợi đến khi cô lên xe, xe vừa rời khỏi khu dân cư thì mới nhận được hồi âm của Kỳ Du Dương:
“Anh dậy lúc bảy giờ, em ra khỏi nhà chưa?”
Thi Tiểu Vận:
“Em đang trên xe, lát nữa ăn trưa với trợ lý mới.”
Kỳ Du Dương:
“Anh thanh toán cho em nhé?”
Thi Tiểu Vận:
“Không cần, anh đang làm gì thế?”
Phó Cốc Vũ thấy Kỳ Du Dương ngồi co ro trên ghế sofa, chăm chăm bấm điện thoại không ngừng. Bà nhíu mày, giọng lạnh lùng:
“Mẹ đang nói chuyện với con, con có thể nghiêm túc một chút được không?”
Kỳ Du Dương cất điện thoại, cầm lấy quả quýt trên bàn, bóc vỏ rồi đưa cho mẹ:
“ Mẹ giận gì chứ, con chỉ đang nhắn tin trả lời thôi mà, mẹ đừng cáu nữa.”
Sắc mặt Phó Cốc Vũ dịu đi một chút, nhận lấy quả quýt Kỳ Du Dương đưa, giọng cũng nhẹ lại:
“Dù sao thì dạo gần đây, con cũng phải chú ý một chút, đừng gây thêm rắc rối cho ba con.”
Kỳ Du Dương cười cười:
“Biết rồi mẹ ơi, con lớn rồi, tự biết chừng mực mà.”
Phó Cốc Vũ: “Cô gái con đang quen bây giờ, con nghiêm túc đấy à?”
Kỳ Du Dương nhắn tin trả lời Thi Tiểu Vận xong, nhướng mày, hờ hững đáp:
“Còn nghiêm túc hơn cả kim cương ấy chứ.”
Phó Cốc Vũ mặt nghiêm lại: “Không đứng đắn gì cả.”
Kỳ Du Dương đứng dậy khỏi sofa, nhét điện thoại vào túi:
“Không có việc gì nữa, con về đây.”
“Không ở lại ăn trưa sao?”
“Thôi ạ, con đi với bạn gái. Dù gì thì mấy tháng nữa cũng phải quay lại Úc rồi, giờ còn thời gian thì tranh thủ ở bên cô ấy nhiều một chút.”
Thi Tiểu Vận đến nhà hàng Nhật như đã hẹn, trợ lý San San đã đến từ trước.
Tối qua Thi Tiểu Vận đã xem ảnh cô ấy. Cô chào một câu:
“E đợi lâu chưa?”
San San hào hứng đáp:
“Không có đâu, em cũng vừa tới thôi. Trời ơi, không ngờ em lại được làm việc cùng người mình hâm mộ đấy!”
Thi Tiểu Vận hơi sững người:
“Em có theo dõi chị à?”
“Em theo dõi chị lâu rồi!” San San thần bí nói :
“Từ khi chị mới có chưa đến một vạn lượt theo dõi trên Weibo cơ. Nếu em nói tên tài khoản Weibo của em, chắc chắn chị sẽ thấy quen.”
Thi Tiểu Vận thấy hứng thú:
“Tên gì vậy?”
Là ‘Mập bị gió cuốn bay mất rồi’.
Thi Tiểu Vận hơi bất ngờ:
“Thì ra là em à.”
Tài khoản Weibo “Mập bị gió cuốn bay mất rồi” này, Thi Tiểu Vận vẫn luôn nhớ. Dưới mỗi bài đăng quảng cáo của cô, luôn có tài khoản đó vào bình luận ủng hộ. Khi cô bị cư dân mạng trên Douban công kích, bị dân mạng châm chọc mỉa mai trong phần bình luận, tài khoản này luôn là người đầu tiên lên tiếng bênh vực một cách ôn hòa.
Thi Tiểu Vận không phải người giỏi thể hiện cảm xúc. Cô sợ nếu bộc lộ quá nhiều tình cảm sẽ giống như đang cố tình thể hiện. Có lúc tâm trạng không tốt, cô đăng nhập vào Weibo, thấy bình luận của tài khoản đó thì lòng liền cảm thấy dịu lại.
Cô không khỏi nghĩ: làm sao lại có cô gái đáng yêu như vậy chứ? Rồi lại nghĩ, chẳng qua cũng chỉ là một người bình thường. Xa lạ chưa từng gặp, chỉ qua mạng, vậy mà chỉ vì ngoại hình của mình, cô ấy lại đối xử tốt đến thế.
San San cong môi cười:
“Hihi, em biết ngay là chị sẽ nhớ em mà. Hồi đó thấy chị Sảng đăng Weibo nói muốn tuyển trợ lý cho chị, em đã nộp hồ sơ luôn. Không ngờ lại thật sự được nhận.”
Thi Tiểu Vận cũng cười:
“Cảm ơn em nhé.”
San San chống hai tay lên má, ánh mắt đầy mong đợi:
“Sau này chị chính là sếp của em rồi, nghĩ đến thôi là thấy vui rồi đó.”
Thi Tiểu Vận trêu:
“Gặp chị ngoài đời, có thấy khác ảnh không?”
“Không hề đâu, chị ngoài đời còn xinh hơn á.” San San giơ tay lên như thề…
“Em nói thật đấy, không phải nịnh sếp đâu.”
Thi Tiểu Vận cong môi cười, phối hợp nói:
“Chị cũng thấy chị ngoài đời xinh hơn trong ảnh thật.”
San San chớp mắt:
“Thi Thi, chị đáng yêu quá trời.”
Hai người đang ăn được một nửa thì Thi Tiểu Vận nhận được điện thoại của Kỳ Du Dương, anh hỏi cô đang ở đâu.
Thi Tiểu Vận nói:
“Anh không phải đang ăn cơm ở nhà sao?”
Kỳ Du Dương:
“Đến tìm em ăn chung.”
Thi Tiểu Vận báo địa chỉ cho anh, rồi nói:
“Bọn em sắp ăn xong rồi.”
Kỳ Du Dương thản nhiên:
“Vậy anh qua đón em nhé, lát nữa em ăn thêm chút với anh.”
Thi Tiểu Vận cúp máy, San San rất có chừng mực, đang cúi đầu ăn đồ nướng, cũng không hỏi ai gọi đến.
Thi Tiểu Vận mím môi nói:
“Lát nữa bạn trai chị sẽ đến, em có ngại không?”
San San hai má phồng lên, vẫn đang nhai thịt, sau khi nuốt xuống mới mở miệng:
“Ơ, em không sao đâu ạ, nhưng có làm phiền hai người không?”
“Không sao đâu.” Thi Tiểu Vận nói.
San San tiếp lời:
“Vậy em không vấn đề gì hết ạ.”
Lúc Kỳ Du Dương đến thì hai người vừa ăn xong, Thi Tiểu Vận đi thanh toán. Hai người vừa ra khỏi quán nướng thì gặp ngay Kỳ Du Dương đang đi tới.
Ánh mắt Kỳ Du Dương rơi lên người Thi Tiểu Vận:
Em ăn xong rồi à?”
“Ừm.” Thi Tiểu Vận nói,
“Đưa trợ lý em về nhé?”
San San vội vàng nói:
“Thi tỷ, em tự về được mà, em không làm bóng đèn đâu.”
Thi Tiểu Vận: “Vậy em về đến nơi nhớ nhắn cho chị một cái nhé.”
San San gật đầu liên tục như gà mổ thóc, vẫy tay chào cô rồi đi về phía trạm xe buýt.
Kỳ Du Dương nắm lấy tay Thi Tiểu Vận, nhướng mày:
“Đây là trợ lý mới của em à?”
“Ừm.” Thi Tiểu Vận bổ sung:
“Còn là fan lâu năm của em nữa đó.”
Kỳ Du Dương phản ứng bình thản: “Ờ.”
Thi Tiểu Vận không hài lòng: “Phản ứng anh gì kỳ vậy?”
Kỳ Du Dương nhíu mày nhìn cô.
Thi Tiểu Vận giải thích:
“Cô ấy đối xử với em rất tốt mà.”
Kỳ Du Dương cười nói:
“Được, vậy lần sau chúng ta cùng mời cô ấy ăn một bữa.”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Anh muốn ăn gì?”
“Về nhà làm đi, em làm cho anh một miếng bít tết nha?” Anh nói.
“Được thôi.” Cô lại nhấn mạnh một câu:
“Nhưng em không đảm bảo là sẽ ngon đâu đó.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ:
“Không sao, đồ em tự tay làm, dù có khó ăn cỡ nào, anh cũng phải nuốt xuống hết, đúng không?”