Trò Chơi Tình Ái - Chương 55 : “Vợ ơi, chị ấy muốn chém anh bằng dao đấy.”
Thi Tiểu Vận khẽ “chậc” một tiếng, thực ra cô cũng không thật sự để tâm, dù sao mấy cậu con trai trẻ tuổi thì cũng hay đăng mấy bức ảnh kiểu này lên Weibo, chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.
Cô lướt tiếp Weibo của anh, cũng xem như đang hiểu thêm về cuộc sống của anh trong quá khứ.
Trong đó có một tấm ảnh, là anh mặc áo thun đen và quần dài thể thao màu xám, trong tay dắt theo một con chó, đứng trước cửa cuốn.
Thi Tiểu Vận có chút ngạc nhiên:
“Trước đây anh nuôi chó à?”
“Đó không phải chó của anh.” Anh nhàn nhạt đáp.
Thi Tiểu Vận nhanh chóng đoán ra hàm ý trong lời nói đó, cô khẽ hừ một tiếng:
“Ồ, chó của bạn gái cũ anh hả?”
Kỳ Du Dương không khẳng định cũng không phủ nhận.
Thi Tiểu Vận bĩu môi, tỏ vẻ không vui.
Kỳ Du Dương liếc thấy vẻ mặt cô như thế thì bật cười, anh thoát khỏi giao diện trò chơi, đăng nhập Weibo, rồi đăng một tấm ảnh kèm một dòng chữ.
Thi Tiểu Vận tiếp tục lướt xuống, mặc dù trong lòng có hơi khó chịu, nhưng lý trí mách bảo cô rằng đó đều là chuyện quá khứ của anh, chẳng có gì đáng trách.
Cô cũng tự nhận rằng việc mình lục lại Weibo anh tối nay quả thật là một hành động thiếu khôn ngoan ,chẳng khác nào tự chuốc khổ vào thân. Cô thoát khỏi trang cá nhân của Kỳ Du Dương, quay về trang chủ Weibo của mình, đúng lúc nhìn thấy dòng trạng thái vừa được anh đăng cách đây hai giây.
“Chỉ có em.”
Tấm ảnh mà anh đăng là bức chụp cánh tay hai người đang nắm lấy nhau ,chính là bức đã từng được đăng lên vòng bạn bè (WeChat Moments).
Thi Tiểu Vận không nhịn được cong cong khóe môi, giơ tay khẽ vỗ vào anh:
“Anh đúng là đáng ghét thật.”
“Đang dỗ bạn gái mà.” Anh nắm lấy tay cô, cười khẽ:
“Đó là điều nên làm.”
Sự khó chịu lặt vặt trong lòng Thi Tiểu Vận lúc này cũng tan biến hết.
Sáng hôm sau, vì không có việc gì, hai người ngủ li bì đến tận mười giờ trưa mới tỉnh dậy.
Giấc ngủ kéo dài khiến Thi Tiểu Vận vẫn còn hơi choáng váng, Kỳ Du Dương trở mình rời khỏi giường, vào nhà tắm rửa mặt.
Thi Tiểu Vận vẫn còn lười biếng nằm trên giường, chơi điện thoại thêm một lúc. Đợi đến khi Kỳ Du Dương từ phòng tắm bước ra, cô mới lề mề xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt, đánh răng.
Cửa nhà tắm đang mở, Thi Tiểu Vận vừa đánh răng vừa nghe thấy anh đang gọi điện thoại.
“ Vâng, cháu đi chơi với bạn gái mấy ngày, cô ấy có việc phải làm, lần sau cháu sẽ dẫn cô ấy đi chơi”
“ Không cần đâu chú ạ, tiền tiêu vặt bố cháu cho đủ dùng rồi “
Thi Tiểu Vận cảm thấy hơi kỳ lạ, đợi cô rửa mặt xong bước ra ngoài, thì thấy Kỳ Du Dương vừa cúp điện thoại, miệng còn lẩm bẩm một câu:
“Mẹ kiếp, toàn tính toán lên người mình.”
Sắc mặt anh lúc đó trông không được tốt lắm, đang ngồi trên tay vịn ghế sofa, nhắn tin với ai đó.
Thi Tiểu Vận đi đến gần anh:
“Vừa nãy là chú anh gọi hả?”
Anh kéo tay cô lại, cười nhạt:
“Chú với chả bác gì, chẳng qua là mấy người làm ăn với bố anh thôi.”
Thi Tiểu Vận thoáng cau mày khó hiểu, Kỳ Du Dương giải thích ngắn gọn:
“Là mấy người trong công ty của bố anh.”
Thi Tiểu Vận hiểu ra, Kỳ Du Dương kéo cô ngồi lên đùi mình. Anh ôm eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, hơi thở phả sau tai, khiến cô có chút nhột nhột.
Thi Tiểu Vận hơi nghiêng đầu:
“Có phải người như vậy nhiều lắm không?”
Kỳ Du Dương cau mày:
“Đúng là khá nhiều.”
Thi Tiểu Vận như nhớ ra điều gì:
“Vậy anh từng nhận lời bao giờ chưa?”
Kỳ Du Dương nghĩ một lúc, rồi đáp:
“Chưa từng.”
Thi Tiểu Vận thở phào nhẹ nhõm, cố tình nói:
“Nếu anh hết tiền thì nói với em một tiếng.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ:
“Em định bao nuôi anh đấy à?”
Thi Tiểu Vận quay mặt lại, hai tay ôm cổ anh, đùa cợt nói:
“Không biết bao nuôi một ‘em trai’ mỗi tháng tốn bao nhiêu nữa?”
Kỳ Du Dương cúi mắt, bật cười:
“Không rẻ đâu đấy, em thử tìm xem có người nào vừa đẹp trai, vừa biết chiều, lại khiến em lần nào cũng…”
Thi Tiểu Vận giận đến mức đưa tay bịt miệng anh:
“Im miệng!”
Kỳ Du Dương nhướng mày, vẻ mặt đầy ngụ ý: em tự biết mà.
“Đồ lưu manh!”
Thi Tiểu Vận bỏ tay khỏi miệng anh, đứng dậy khỏi đùi anh, định thay chiếc áo choàng tắm đang mặc.
Thế mà Kỳ Du Dương còn ở sau lưng trêu:
“Phải nhìn nhận sự thật đi, bảo bối à.”
Thi Tiểu Vận quay đầu lại trừng mắt với anh một cái. Rồi cô mạnh tay đóng cửa phòng tắm. Vậy mà vẫn còn nghe tiếng cười của anh vọng vào, kèm theo câu chọc ghẹo:
“Nhẹ tay thôi, em yêu, đừng làm hỏng cửa người ta, không lát nữa lại phải đền bù đấy!”
Cả hai đều đã thay đồ xong, Thi Tiểu Vận lại kiểm tra một lượt nữa, chắc chắn không bỏ sót thứ gì rồi mới cùng Kỳ Du Dương ra khỏi phòng, xuống lầu làm thủ tục trả phòng.
Kỳ Du Dương đền tiền cho chiếc ga giường bị cháy, sau đó nắm tay Thi Tiểu Vận lên xe, nói:
“Tìm chỗ nào ăn chút gì đã, rồi lái xe về.”
“Được thôi.”
Kỳ Du Dương cài dây an toàn:
“Em muốn ăn gì?”
“Ăn ramen tonkotsu (mì xương heo) đi!”
Kỳ Du Dương gật đầu hai cái, lấy điện thoại ra, lên Meituan tìm một quán có đánh giá tốt, rồi lái xe đến đó.
Ăn mì xong, Kỳ Du Dương lại dẫn Thi Tiểu Vận tới Starbucks mua đồ uống. Anh gọi một cốc cà phê cold brew, Thi Tiểu Vận gọi một ly trà đen chanh.
Thi Tiểu Vận thật ra không thích cà phê lắm, nhưng thấy Kỳ Du Dương uống trông có vẻ ngon lành, cô tò mò muốn thử:
“Cho em uống một ngụm.”
Kỳ Du Dương đưa ly cà phê tới bên miệng cô. Thi Tiểu Vận hút một ngụm, lập tức nhăn mày:
“Không ngon, chẳng ngọt gì cả.”
Kỳ Du Dương bật cười.
Thi Tiểu Vận cầm ly trà chanh của mình uống, đồng thời nhắn tin trò chuyện với Chu Sảng qua WeChat.
Chu Sảng: “Mấy giờ thì đến?”
Thi Tiểu Vận ước chừng một cách cẩn thận: “Vừa mới xuất phát, chắc khoảng 2 giờ chiều.”
Khi hai người về tới chỗ ở của Thi Tiểu Vận, vừa đúng 2 giờ, không sớm cũng không muộn. Cả hai cùng đi thang máy lên lầu, Thi Tiểu Vận hỏi:
“Căn hộ của anh thuê được mấy tháng rồi?”
“Hai tháng.” Kỳ Du Dương nói: “Xem ra bây giờ là lỗ rồi nhỉ?”
Thi Tiểu Vận nghiêng đầu nhìn anh:
“Có phải em đồng ý sớm quá không?”
Anh đút một tay vào túi quần, nhìn cô:
“Em mà đồng ý muộn chút nữa, anh chắc phát điên luôn, em tin không?”
Thi Tiểu Vận không để ý, chỉ khẽ hừ một tiếng.
Cô nhập mật khẩu mở cửa, Kỳ Du Dương xách vali của cô vào phòng ngủ.
Thi Tiểu Vận đi theo vào, lấy quần áo cần giặt ra, ôm ra ban công. Cô lấy túi giặt, cho từng món đồ vào túi rồi mới bỏ vào máy giặt.
Đồ lót thì phải giặt tay, cả của cô và của Kỳ Du Dương.
Thi Tiểu Vận mở vòi nước, chuẩn bị giặt tay đồ lót của anh. Kỳ Du Dương từ phòng khách bước ra, liếc thấy món đồ trong tay cô, liền tiến đến bên má cô, hôn nhẹ một cái rồi nói:
“Vợ ngoan quá.”
Thi Tiểu Vận cố ý nói:
“Hay là anh tự giặt đi?”
Anh liếc nhìn cô, lười nhác đáp:
“Giặt đồ lót của em á?”
Thi Tiểu Vận chỉ muốn thử phản ứng của anh, không ngờ anh lại thật sự xắn tay áo lên, định lấy đồ lót của cô giặt. Cô hơi đỏ mặt, né tránh tay anh:
“Để em tự giặt.”
Cô thật sự ngại để Kỳ Du Dương giặt đồ lót cho mình. Dù hai người đã làm hết mọi chuyện, nhưng chỉ cần tưởng tượng ra cảnh đó, cô đã thấy xấu hổ rồi.
Kỳ Du Dương cong khóe môi cười, không để tâm:
“Có gì to tát đâu?”
Rồi anh ghé sát tai cô, thì thầm một câu. Thi Tiểu Vận mặt đỏ bừng, tức giận cấu vào eo anh:
“Anh còn nói linh tinh nữa là biết tay em!”
Kỳ Du Dương ôm eo cô, kéo cô áp vào ngực mình, cắn nhẹ tai cô, mờ ám nói:
“Anh nói bậy gì đâu, bảo bối, chẳng phải anh đã cho em…”
“A!” Cô bịt tai lại ..“Em nghe không hiểu!”
Kỳ Du Dương cúi đầu cười khẽ, lồng ngực hơi phập phồng, tay vuốt ve eo cô, nói không đứng đắn:
“Xem ra tối nay anh phải giúp em nhớ lại một chút.”
“Không cần!” Cô từ chối.
Ngoài cửa vang lên tiếng chuông, hai người lập tức ngừng đùa giỡn, Kỳ Du Dương quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, Thi Tiểu Vận đẩy nhẹ anh:
“Anh ra mở cửa đi, chắc là Chu Sảng đến rồi.”
Kỳ Du Dương gật đầu, xoay người ra phòng khách.
Mặt Thi Tiểu Vận vẫn còn nóng bừng, cô đưa tay sờ thử. Sau đó cô mới vặn vòi nước, hứng một chậu nước, bắt đầu giặt món đồ mỏng trên tay.
Kỳ Du Dương mở cửa, Thi Tiểu Vận nghe thấy anh nói:
“Chào, người đẹp.”
Sau đó là giọng Chu Sảng:
“Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi ở nhà bạn gái tôi, không được à?” Kỳ Du Dương lười biếng đáp.
Chu Sảng nói:
“Được chứ, sao lại không được?”
Thi Tiểu Vận vừa giặt xong hai chiếc quần lót, đang treo lên móc thì Chu Sảng bước ra ban công, trêu chọc cô:
“Chu đáo ghê nha, còn giặt cả đồ lót cho người ta, sao không để cậu ta tự giặt?”
Thi Tiểu Vận rửa tay xong:
“Anh ấy vừa nãy còn đòi giặt thật đó.”
Chu Sảng khoanh tay, tựa vào khung cửa:
“Tên Thiệu Tử Khiêm nhà tớ còn chưa từng giặt cho tớ cái nào đâu nha. Em trai này được đấy, hai người thật sự đang hẹn hò à?”
“Ừ.” Thi Tiểu Vận mím môi.
Hai người bước vào phòng khách, Chu Sảng lấy trong túi ra một chiếc túi đựng hồ sơ trong suốt, đẩy về phía cô:
“Cậu xem thử đi? Cái nào hợp thì chọn.”
Kỳ Du Dương từ nhà tắm bước ra, trên người mặc áo phông trắng và quần thể thao đen. Quần áo ngoài ban công đã giặt xong, máy giặt kêu báo hiệu. Anh trực tiếp đi ra ban công phơi quần áo.
Chu Sảng nhìn theo bóng lưng Kỳ Du Dương, nói:
“Xem ra em trai này cũng không quá trẻ con, còn biết chủ động đi phơi đồ.”
Thi Tiểu Vận ngồi khoanh chân trên sofa, ôm gối, hơi bâng khuâng nói:
“Lúc ở bên anh ấy, tớ thật sự không cảm thấy như đang yêu một đứa em trai.”
“Trên Weibo có một chủ đề bàn về cảm giác khi yêu người kém tuổi, đa số mọi người đều bình luận như là đang nuôi con trai. Nhưng anh ấy không khiến mình có cảm giác đó. Có vẻ như anh ấy đang chiều chuộng mình, thực ra tuổi tác và sự trưởng thành không hoàn toàn liên quan, quan trọng là tính cách người ta thế nào. Anh ấy trưởng thành hơn nhiều so với Bùi Hoài.”
“ Bùi Hoài thì cũng chỉ vậy thôi, dù có 70-80 tuổi chắc cũng thế.” Chu Sảng khinh bỉ nói : “Lúc cậu còn hẹn hò với Bùi Hoài, tớ đã nghi ngờ mắt thẩm mỹ của cậu có vấn đề rồi.”
Thi Tiểu Vận bây giờ nghĩ lại cũng thấy đúng, chắc là cô hồi đó quá cô đơn nên mới dễ dàng đồng ý hẹn hò với Bùi Hoài.
Chu Sảng giơ tay gõ nhẹ lên bàn:
“Cậu xem đi, thích ai thì chọn, trong này có một anh chàng còn biết chụp ảnh, tớ nghĩ em có thể tuyển anh ta.”
Thi Tiểu Vận lật từng tờ giấy A4 trong tay, Kỳ Du Dương phơi đồ xong quay lại, ngồi xuống cạnh cô, đặt tay lên vai cô, hỏi:
“Em đang xem gì đấy?”
Chu Sảng giải thích:
“Cô ấy muốn tuyển trợ lý, anh cũng xem thử đi.”
Kỳ Du Dương liếc qua, nửa thật nửa đùa:
“Anh chàng này không được đâu.”
Thi Tiểu Vận ngẩng mắt nhìn anh, không hiểu ý:
“Tại sao không được?”
Kỳ Du Dương nhẹ nhàng phì cười:
“Lúc đó anh còn phải quay lại trường học , em suốt ngày bên cạnh một trợ lý nam, thế anh còn học hành gi nổi nữa?”
Thật ra lời anh nói chỉ là đùa thôi, làm sao anh có thể can thiệp vào công việc của cô được. Thi Tiểu Vận nói : “ Vậy nếu thật sự tuyển nam thì sao “
“ Vậy thì anh sẽ ăn không ngon ngủ không yên mất.” Anh bóp nhẹ tay cô, “Em nỡ lòng nhìn anh thành ra thế à?”
Thi Tiểu Vận không nhịn được cười, biết anh chỉ đùa, chỉ là nói vậy để thể hiện sự quan tâm và chiều lòng cô mà thôi.
Chu Sảng không hiểu rõ Kỳ Du Dương, tưởng anh nói thật, cô khàn giọng nói:
“Em trai Kỳ ơi, có vẻ hơi trẻ con rồi đấy?”
Thi Tiểu Vận nói:
“Anh ấy chỉ đùa thôi.”
Chu Sảng mới yên tâm.
Thi Tiểu Vận xem qua vài hồ sơ, cuối cùng quyết định chọn một cô gái, không phải vì để ý đến suy nghĩ của Kỳ Du Dương, mà vì loại công việc thương mại này cần người tỉ mỉ.
Chu Sảng thu lại hồ sơ, nói:
“ Vậy chốt thế nhé, tớ đi đây?”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Để Kỳ Du Dương đưa cậu về không?”
“Không cần, tớ tự lái xe đến đây.” Chu Sảng quay sang nói với Kỳ Du Dương, “Em trai Kỳ, đối xử tốt với chị em của tôi đấy, không thì tôi sẽ lấy dao chém cậu đấy nhé.”
Kỳ Du Dương nhìn Thi Tiểu Vận, giả vờ tỏ vẻ tội nghiệp:
“Vợ ơi, chị ấy muốn chém anh bằng dao đấy.”