Trò Chơi Tình Ái - Chương 54 : “Xem bóng.”
Thi Tiểu Vận lại lo lắng kéo nhẹ tà áo choàng tắm xuống, Kỳ Du Dương cả hai tay chống lên giường, thấy vậy liền mỉm cười, nói:
“Được rồi,anh không nhìn thấy nữa đâu.”
Thi Tiểu Vận khẽ huýt sáo:
“Sao anh lại dâm đãng thế?”
Kỳ Du Dương cười nhếch mép, thản nhiên đáp:
“Em là bạn gái anh mà,không phải rất bình thường sao.”
Thi Tiểu Vận đưa tay kẹp tóc sau tai, khịt cổ họng, hỏi:
“Ai bắt đầu trước?”
Kỳ Du Dương gật đầu chỉ cô trước.
Thi Tiểu Vận cắn môi, cuối cùng hỏi:
“Anh không thích đi công tác cùng em à?”
Kỳ Du Dương lắc đầu, cười:
“Không phải là không thích, mà là xem người đi cùng là ai.”
Dù cô không đoán đúng, nhưng không thể phủ nhận câu trả lời của anh khiến cô vui vẻ. Thi Tiểu Vận cầm ly sâm panh, nhấp một ngụm, che đi nụ cười không tự chủ.
Kỳ Du Dương nhìn cô, chậm rãi nói:
“Ngày em đi công tác ở Nhật , đã biết thứ bảy là sinh nhật anh rồi đúng không?”
Thi Tiểu Vận hơi ngẩn người, quay mặt nhìn anh, Kỳ Du Dương nhướng mày cười:
“Anh đoán đúng rồi chứ?”
Thi Tiểu Vận gật đầu, chấp nhận thua cược. Cô với tay cởi áo choàng tắm, Kỳ Du Dương nhìn chằm chằm, thấy cô vẫn còn mặc một chiếc váy ngủ trắng bên trong, liền nghiêng đầu cười mắng:
“Em gian lận đấy nhé.”
Thi Tiểu Vận giả vờ ngây thơ:
“Lúc đầu không nói rõ là không được mặc đồ trong áo choàng mà.”
Kỳ Du Dương liếm mép:
“Được rồi, dù sao sớm muộn gì cũng cởi mà .”
Thi Tiểu Vận liếc anh một cái, cứng miệng nói:
“Ai cởi hết trước còn chưa chắc đâu nhé.”
Kỳ Du Dương trêu chọc cô:
“Nếu em muốn anh cởi, anh cởi sạch luôn bây giờ cũng được, cần gì phải vòng vo chơi trò này?”
Thi Tiểu Vận duỗi chân ra đá anh một cái, Kỳ Du Dương liền nắm lấy cổ chân cô, ngón tay bóp nhẹ lên xương mắt cá lồi ra.
Thi Tiểu Vận hơi nhíu mày, không nhịn được kêu lên:
“Đau em đó.”
Kỳ Du Dương bật cười rồi buông tay ra.
Thi Tiểu Vận nói:
“Tới lượt em rồi.”
Cô dùng ngón tay vân vê cái gối, suy nghĩ một lúc, thực sự không biết nên hỏi gì, liền tùy tiện nói:
“Anh chịu chơi trò đó với Hứa Tiêu Tiêu, là vì anh đoán được em đã biết sinh nhật anh từ trước rồi đúng không?”
Kỳ Du Dương thoáng trầm ngâm, một lúc sau, anh bước xuống giường, lấy cái quần trên ghế sofa. Anh cúi đầu lấy hộp thuốc và bật lửa từ trong túi quần, quay lại giường, lấy một điếu thuốc kẹp lên miệng, giọng hơi mơ hồ:
“Đúng.”
Thực ra Thi Tiểu Vận chỉ thuận miệng nói, không nghĩ anh chịu chơi trò đó lại vì lý do ấy.
Cô sững người hai giây, Kỳ Du Dương thấy vẻ mặt đó của cô, bỗng thấy có chút không được tự nhiên, anh bóp nhẹ sống mũi, nói:
“Lúc đó thấy không vui, lại nghe Thiệu Tử Khiêm nói em đã sớm về nước rồi, bị Triệu Hồng Lâm với mấy người kia chọc mấy câu, nên mới chơi.”
Anh châm lửa, rít một hơi thuốc sâu rồi nói tiếp:
“Nhưng anh thực sự không định hôn Hứa Tiêu Tiêu.”
Thi Tiểu Vận “ồ” một tiếng, vẻ mặt bình tĩnh nói:
“Cho em hút một hơi.”
Kỳ Du Dương nhướng mày, rút điếu thuốc khỏi miệng đưa cho cô. Thi Tiểu Vận kẹp lấy điếu thuốc, đưa lên môi rít một hơi, ánh mắt dừng lại trên người anh, cố ý chuyển chủ đề:
“Vậy giờ anh có nên cởi áo choàng ra không?”
Kỳ Du Dương nhếch mép cười, trực tiếp tháo dây thắt eo của áo choàng, cởi luôn chiếc áo ra.
Lúc mặc đồ thì nhìn Kỳ Du Dương có vẻ gầy gò, nhưng khi cởi ra rồi thì cơ thể anh thật sự rất ổn, đủ để thấy anh có thói quen rèn luyện thể chất. Đường nét cơ bắp tay rõ ràng, không phô trương như mấy người tập quá đà, mà vừa vặn, rắn chắc.
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Anh có thói quen tập thể dục đúng không?”
Kỳ Du Dương đáp:
“Ừm, về đây thì không luyện nhiều nữa.”
Hai người tiếp tục chơi thêm một vòng nữa, lần này Thi Tiểu Vận thua, cô đưa tay nắm lấy vạt váy, dứt khoát kéo chiếc váy trùm qua đầu, cởi ra luôn.
Ánh mắt của Kỳ Du Dương dừng lại nơi ngực cô, yết hầu khẽ động, không kìm được vươn tay ôm lấy sau gáy cô, cúi đầu hôn lên môi cô. Lưng Thi Tiểu Vận tựa vào chiếc chăn dày mềm mại, chăn bị trọng lượng hai người đè lên, từ từ lõm xuống.
Cô đưa tay ôm cổ anh, hai người hôn nhau một lúc, cho đến khi Thi Tiểu Vận ngửi thấy một mùi khét. Cô nhíu mày, đẩy vai anh:
“Anh có ngửi thấy mùi gì không?”
Kỳ Du Dương ngẩng đầu khỏi ngực cô, cả hai bắt đầu tìm nguồn gốc của mùi khét.
Ở cuối giường, điếu thuốc mà Kỳ Du Dương hút dở vừa nãy bị vứt ở đó, trên ga giường trắng bị cháy thủng một lỗ, quanh lỗ là mép vải cháy đen và quăn lại.
Thi Tiểu Vận nửa nằm trên giường, nhìn bộ dạng luống cuống của anh thì không nhịn được bật cười:
“Phát hiện trễ chút nữa chắc chúng ta chết cháy luôn rồi đó.”
Kỳ Du Dương nhíu mày, khẽ chửi một tiếng, vội vàng nhặt điếu thuốc, nhảy khỏi giường, dập thuốc vào gạt tàn.
Kỳ Du Dương nghiêng đầu nhìn cô:
“Vậy thì thành vợ chồng ma thật rồi.”
Thi Tiểu Vận kéo chăn che người:
“Ai đồng ý làm vợ của anh chứ?”
Kỳ Du Dương đùa:
“Không làm vợ anh, thì em định làm vợ ai? Vợ bạn trai cũ của em à?”
Thi Tiểu Vận đưa chân đá anh:
“Anh bị bệnh à?”
Kỳ Du Dương nắm lấy cổ chân cô, kéo người cô lại gần, rồi đè lên người cô, đưa tay vén tóc bên má cô:
“Anh không bệnh.”
Hai chân của Thi Tiểu Vận quấn quanh eo anh, bàn chân đung đưa, ngón tay thì nghịch yết hầu nhô lên của anh, cô hơi nhíu mày lo lắng:
“Cái ga giường này bị cháy rồi, phải làm sao bây giờ?”
Kỳ Du Dương thản nhiên đáp:
“Mai bồi thường cho họ là được.” Anh cúi đầu hôn lên khóe miệng cô.
Thi Tiểu Vận “ừm” một tiếng, né tránh nụ hôn của anh:
“Anh đi nói với lễ tân đi, em không nói đâu.”
Anh cắn vành tai cô, hơi thở nóng rực phả lên tai:
“Được mà.”
Cảm giác tê dại lan ra, Thi Tiểu Vận khúc khích cười nhỏ, hai người nhìn nhau, hơi thở của cô gấp gáp, Kỳ Du Dương cúi đầu, nuốt lấy nụ cười của cô.
Hai chân cô quấn lấy eo anh rồi trượt xuống, cuối cùng rơi mềm nhũn trên ga giường. Cho đến khi cô không nhịn được, đưa chân đá một cái, làm cho chai champagne và ly rượu đặt trên giường trước đó rơi xuống gầm giường, phát ra tiếng loảng xoảng, nhưng cả hai đều không ai để tâm đến mớ hỗn độn dưới sàn.
Sau khi xong chuyện, Kỳ Du Dương đi ra từ phòng tắm, anh ngồi xổm xuống đất, cầm khăn giấy gom mảnh vỡ của ly champagne lại.
Khi Thi Tiểu Vận bước tới sau lưng, Kỳ Du Dương nói:
“Để anh dọn, em lên giường nằm đi.”
Thi Tiểu Vận “ừm” một tiếng, ngoan ngoãn leo lên giường, quấn chăn chơi điện thoại.
Kỳ Du Dương thu dọn xong mảnh thủy tinh, quay lại phòng tắm rửa tay rồi tắt đèn, kéo chăn nằm lên giường. Anh thấy Thi Tiểu Vận đang cầm điện thoại lướt Weibo của mình.
Anh nói:
“Em bị gì vậy? Anh đang nằm ngay bên cạnh mà còn phải lướt Weibo của anh sao?”
Weibo của Kỳ Du Dương chẳng có gì đặc biệt, trước năm 2012 thì đăng nhiều hơn, đa phần là ảnh đồ ăn, chia sẻ nhạc tiếng Anh, hoặc ảnh giày sneaker.
Thi Tiểu Vận lướt bâng quơ vài bài, rồi thấy một tấm ảnh anh đăng vào năm 2011,một nữ diễn viên Nhật mặc đồ bơi khá nóng bỏng. Vòng một của nữ diễn viên cực kỳ đẫy đà, trông như hai quả bóng nước căng tròn.
Thi Tiểu Vận có thể tưởng tượng ra được cảm giác khi chạm vào “cặp đó”.
Trong bài đăng đó trên Weibo, Kỳ Du Dương còn đính kèm hai chữ:
“Xem bóng.”
Bức ảnh kèm theo dòng chữ này, ý đồ rõ ràng không cần nói cũng hiểu.
Thi Tiểu Vận có phần cạn lời, cô cầm điện thoại hỏi anh:
“Vậy hôm đó anh thật sự xem bóng đá à?”
Kỳ Du Dương hơi sững người, cúi đầu liếc nhìn màn hình điện thoại của cô, sau đó khẽ ho một tiếng, mặt dày nói:
“Lúc đó còn trẻ, không hiểu chuyện.”
Thi Tiểu Vận tựa đầu vào vai anh, hơi ghen tuông:
“Giờ em tin rồi, anh từng nói thích con gái dáng đẹp là thật.”
Kỳ Du Dương cúi mắt nhìn cô:
“Giờ anh chỉ thích dáng người như em thôi, kiểu kia nhìn nhiều dễ chán.”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười giễu:
“Là ngủ nhiều thì đúng hơn chứ?”
Kỳ Du Dương vuốt nhẹ eo cô, khẽ bật cười:
“Sau này anh chỉ ngủ với em.”