Trò Chơi Tình Ái - Chương 64 : “Kỳ Du Dương, anh là đồ khốn nạn!
Hai ngày sau đó, hai người quấn quýt bên nhau. Tắt điện thoại, rèm cửa sổ trong phòng được kéo kín, căn phòng chìm trong bóng tối mờ mịt, không ai có thể làm phiền họ. Cả hai như bị nhốt trong căn hộ này, tựa như ngày mai là tận thế, quấn lấy nhau sống chết, dường như muốn khắc sâu bản thân vào cơ thể đối phương, cuối cùng hòa làm một.
Hầu như toàn bộ thời gian, họ đều ở trên giường. Thỉnh thoảng đói bụng, mới rời giường đi kiếm chút gì đó ăn. Ăn chưa xong đã lại quay về giường. Thỉnh thoảng anh rủ cô chơi game, kỹ thuật của cô kém, bị người khác chửi, anh liền chửi lại thay cô. Hai người hóa thân thành trẻ con vô tư, cười đùa không ngớt.
Hoặc là Thi Tiểu Vận cuốn chăn, cùng anh nằm trên giường chia nhau một điếu thuốc, tàn thuốc dài rơi lả tả trên ga giường, cả hai cũng chẳng buồn để ý.
Thi Tiểu Vận ngồi trên đùi anh, hai tay chống lên giường, ngửa nhẹ cổ. Kỳ Du Dương nheo mắt, ánh nhìn lưu luyến dọc theo chiếc cổ trắng dài của cô, rồi từ từ trượt xuống, dừng lại trước ngực cô.
Họ khao khát cảm nhận hơi ấm làn da của nhau, mồ hôi dính ướt, hơi thở ngày càng nặng nề. Kỳ Du Dương xoay cô lại, để cô quay lưng về phía anh.
Đến lúc cao trào, anh cắn tai cô, thì thầm lời yêu bên tai. Thi Tiểu Vận vì quá xúc động mà rơi nước mắt, vừa khóc vừa nũng nịu không cho anh rời đi, như một cô bé bướng bỉnh.
Kỳ Du Dương nhẹ nhàng hôn cô ,hôn trán , chóp mũi, mí mắt, khóe môi. Thi Tiểu Vận ôm lấy cổ anh, chợt nhớ đến sinh nhật mình, hôm đó anh đứng trước một nhóm người lạ, hát bài Thiên Thiên Khúc Ca tặng cô. Có lẽ, ngay từ đầu, đó đã là một điềm báo. Chỉ là, chẳng ai trong họ hiểu được.
Thi Tiểu Vận giơ tay vòng qua cổ anh, thì thầm trách móc:
“Lúc trước anh không nên hát Thiên Thiên Khúc Ca cho em, bài đó không hay.”
Kỳ Du Dương dở khóc dở cười:
“Em mê tín đến thế à?”
Thi Tiểu Vận nhíu mày:
“Làm sao lại thành ra thế này? Cho dù chúng ta có chia tay đi nữa, em cũng không muốn anh phải chịu tất cả những điều này. Em thấy thương anh.”
Cô bắt đầu nức nở, Kỳ Du Dương vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Anh nâng cằm cô, hôn đi giọt lệ trên má cô…
“Anh không sao. Ban đầu đúng là hơi sốc, nhưng giờ thì qua cả rồi.”
Thi Tiểu Vận lại lôi chuyện cũ ra trách:
“Anh còn định chia tay em nữa.”
Kỳ Du Dương dịu giọng dỗ dành:
“Anh lỡ lời mà thôi.”
Thi Tiểu Vận dụi đầu vào vai anh:
“Anh đi học bên đó, nếu không có tiền, phải nói với em đấy.”
Kỳ Du Dương cười khổ:
“Chưa đến nỗi thế đâu, vợ à.”
Ngày Kỳ Du Dương sang Úc, ngoài Thi Tiểu Vận tiễn anh ra, còn có Trương Hiểu Thần và Triệu Hồng Lâm.
Hôm đó trời mưa, mây đen u ám phủ kín bầu trời. Trên radio đúng lúc phát bài (Thiên Thiên Khúc Ca):
Ngày mai dẫu có ngàn ngàn khúc ca, trôi dạt nơi phương xa, trên con đường em đi
Ngày mai dẫu có ngàn vạn vì sao, sáng hơn cả ánh trăng đêm nay
Cũng chẳng sánh bằng đêm đẹp đẽ này, cũng chẳng rửa trôi được những điều em nghĩ lúc này…
Kỳ Du Dương tựa vào ghế xe, bật cười chửi thầm:
“ Mẹ nó,bài này đúng là hợp hoàn cảnh quá. Đổi bài khác đi, lát nữa làm vợ tao khóc thì tao còn đi nổi nữa không?”
Triệu Hồng Lâm đổi kênh, nhưng lại chuyển đúng sang kênh giao thông, đang đưa tin về một vụ tai nạn giao thông tại một ngã tư, gây ra một người chết, một người bị thương.
Không khí trong xe càng thêm nặng nề, Kỳ Du Dương làm bộ lông bông:
“Sao giống như đi tiễn tang tôi vậy? Mỗi người một vẻ tang thương, đừng ảnh hưởng đến tâm trạng bạn gái tao chứ.”
“Ừ.” Trương Hiểu Thần nắm chặt tay lái, chửi thề một câu:
“Đợi mày già bảy tám chục tuổi, người ta còn định bỏ vào hũ tro rồi, đến lúc đó ông đây có tiễn nổi mày hay không còn chưa biết đâu!”
Triệu Hồng Lâm chen vào pha trò:
“Cũng đúng, đợi đến khi thằng Dương già bảy tám chục tuổi, chắc mày cũng sớm nằm trong hòm luôn rồi.”
“Đ** má mày, Triệu Hồng Lâm! Mày đang nguyền rủa tao đấy à? Ông đây chắc chắn sống thọ hơn mày.”
Trương Hiểu Thần bực bội đáp.
Bầu không khí trong xe cuối cùng cũng có phần nhẹ nhõm hơn. Kỳ Du Dương lau tay Thi Tiểu Vận, dịu dàng nói:
“Còn nhớ, em vẫn còn nợ anh một chuyện không?”
Thi Tiểu Vận cắn môi, khẽ gật đầu.
Kỳ Du Dương chậm rãi nói:
“Hủy theo dõi Weibo anh, tiện thể xóa luôn bức ảnh kia đi.”
Thi Tiểu Vận trừng mắt nhìn anh, ánh mắt ươn ướt:
“Em không muốn.”
Kỳ Du Dương đánh trúng điểm yếu của cô:
“Nghe lời đi. Em không muốn anh bên nước ngoài rồi vẫn phải lo lắng cho em chứ, bảo bối?”
Triệu Hồng Lâm và Trương Hiểu Thần nghe hai người nói chuyện, đều im lặng không xen vào.
“Kỳ Du Dương, anh là đồ khốn nạn!” Cô mắng.
“Đúng, anh là đồ khốn.”
Kỳ Du Dương bật cười, lấy ngón tay chạm vào khóe mắt ướt của cô, nói:
“Đưa điện thoại cho anh.”
Thi Tiểu Vận nắm chặt điện thoại, không nhúc nhích. Kỳ Du Dương đưa tay ra, hơi dùng chút lực, liền lấy được điện thoại của cô. Anh trực tiếp đăng nhập vào tài khoản phụ Weibo của cô, vào mục đang theo dõi, nhấn vào biểu tượng hình đại diện màu đen bên cạnh dấu tick. Trên màn hình hiện lên một cửa sổ nhỏ: Ngừng theo dõi hoặc Quay lại.
Kỳ Du Dương không do dự, nhấn ngay vào ngừng theo dõi.
Lượng người theo dõi trong tài khoản phụ của cô từ 66 tụt xuống còn 65.
Thi Tiểu Vận lấy lại điện thoại, lúc này Trương Hiểu Thần kịp thời lên tiếng:
“Hủy theo dõi cũng tốt, dù sao công việc của em cũng liên quan đến mạng xã hội. Vụ của chú Kỳ hiện tại cũng chưa gây ồn ào quá lớn.”
Thi Tiểu Vận tất nhiên hiểu rõ, tất cả những việc Kỳ Du Dương làm đều là vì nghĩ cho cô. Dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng vào thời điểm then chốt này, Thi Tiểu Vận cũng không muốn cãi nhau với anh.
Trương Hiểu Thần liếc nhìn hai người ngồi ở ghế sau, dò hỏi:
“Hay là tụi anh xuống xe trước, để hai người nói chuyện thêm chút nữa?”
Nơi này vốn không phải chỗ để dừng xe lâu. Kỳ Du Dương nhìn Thi Tiểu Vận, mỉm cười nói:
“Không cần đâu.”
Anh lại lau tay cho Thi Tiểu Vận, nhẹ giọng:
“Anh đi đây.”
Thi Tiểu Vận khẽ gật đầu. Cả hai đều không muốn khiến cuộc chia tay quá mức bịn rịn.
Kỳ Du Dương đưa tay ôm lấy gáy cô, hôn mạnh lên trán cô một cái.
Sau đó, anh đẩy cửa xe bước xuống.
Phía sau có xe khác bấm còi. Thi Tiểu Vận quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói:
“Lái xe đi thôi.”
Trương Hiểu Thần cho xe lăn bánh, qua gương chiếu hậu liếc nhìn Thi Tiểu Vận:
“Yên tâm đi, mấy chuyện này không đánh gục được thằng đó đâu.”
Triệu Hồng Lâm cũng nói:
“Nếu là tao gặp phải chuyện như vậy, chắc cũng chịu không nổi. Thật ra mấy chuyện kiểu này xảy ra cũng không hiếm, chỉ là do xui xẻo thôi.”
Triệu Hồng Lâm muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng quay sang nhìn Thi Tiểu Vận một cái, hỏi:
“Em sẽ đợi Dương tử chứ?”
“Ơ?” Trương Hiểu Thần khẽ bật cười, trêu:
“Lão Triệu, mày nói cái gì thế, Thi đại mỹ nhân đích thân tiễn thằng Dương, mày không hiểu là ý gì à?”
Triệu Hồng Lâm cũng nhận ra câu hỏi của mình hơi đường đột. Dù lúc này Thi Tiểu Vận có chọn chia tay với Kỳ Du Dương, anh ta cũng chẳng có lý gì để trách móc.
Hai tháng sau, vụ án của cha mẹ Kỳ Du Dương cuối cùng cũng kết thúc. Họ bị kết án tù chung thân. Hôm đó, Thi Tiểu Vận không gọi điện cho anh.
Nhưng chuyện tình cảm giữa Thi Tiểu Vận và Kỳ Du Dương lại bị một tài khoản công khai trên mạng đào lại, viết thành một bài báo dài dòng, lượng người đọc cũng không ít.
Nội dung trên mạng thật giả lẫn lộn, ngay cả tài khoản phụ trên Weibo của hai người cũng bị đào ra, kể cả tấm ảnh nắm tay mà Kỳ Du Dương đã chuyển sang chế độ chỉ mình xem cũng bị lôi lại.
Bên dưới có không ít bình luận khó nghe:
“Thì ra con cháu cán bộ cấp cao đều thích kiểu con gái hư hỏng thế này à.”
“Thật ra tụi nó căn bản đâu có yêu nhau. Bạn tôi trong giới influencer nói rồi, quan hệ của hai đứa này hoàn toàn không phải kiểu nam nữ bình thường, ai hiểu thì hiểu.”
“Không ngờ SS cũng chơi với đám công tử ăn chơi đó. Nhìn Weibo thấy cũng xinh đấy, tưởng khác mấy hot girl mạng khác, là tôi nhìn nhầm rồi. Hot girl suy cho cùng cũng chỉ là ‘gà cao cấp’ mà thôi.”
“Con SS này không phải còn gồng gánh hình tượng học vấn cao sao, nghe nói là nghiên cứu sinh học viện Mỹ thuật?”
“Người trên nói đúng đó, cô ta đúng là tốt nghiệp thạc sĩ học viện Mỹ thuật, còn là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc nữa, tên thật là Thi Tiểu Vận, tra phát là ra.”
Thi Tiểu Vận đối với những lời công kích này cũng không mấy bận tâm. Nhưng tài khoản phụ Weibo của cô thì không dùng lại nữa. Trong thời gian đó, cô có về nhà một chuyến. Vốn định trước khi Kỳ Du Dương ra nước ngoài sẽ dẫn anh về ra mắt Đường Thư Trân, nhưng chuyện ấy cuối cùng cũng không thành.
Khi Thi Tiểu Vận về nhà, gặp phải Trình Khải, anh ta hỏi chuyện về Kỳ Du Dương, Thi Tiểu Vận chỉ nói sơ qua vài câu.
Trình Khải hỏi:
“Em định thế nào?”
Thi Tiểu Vận giả vờ ngốc:
“Còn có thể định sao nữa?”
Trình Khải nhìn cô một cái, đầy hàm ý:
“Em gái, em biết anh đang hỏi gì mà.”
Thi Tiểu Vận đáp:
“Em sẽ không chia tay với anh ấy.”
Trình Khải gật gật đầu, cũng không nói gì thêm.
Dạo gần đây, Thi Tiểu Vận và Kỳ Du Dương vẫn liên lạc với nhau mỗi ngày. Có vẻ như anh đã không còn bị ảnh hưởng bởi chuyện của cha mẹ nữa. Thi Tiểu Vận từng lo lắng rằng anh sẽ bị đè bẹp bởi những chuyện đó, nhưng may mắn thay, anh không phải là người yếu đuối bất tài.
Thi Tiểu Vận cũng bắt đầu bận rộn với công việc. Mặc dù bài viết về mối quan hệ giữa cô và Kỳ Du Dương lan truyền khá rộng, nhưng công việc của cô không bị ảnh hưởng thực chất. Dù sao thì fan của cô rất trung thành, khả năng mua sắm cũng tốt.
Các nhãn hàng không thể vì những chuyện như vậy mà từ bỏ hợp tác với cô. Ngoài ra, Thi Tiểu Vận còn bắt đầu chuẩn bị mở cửa hàng thời trang online, tuyển nhà thiết kế, liên hệ với xưởng sản xuất, v.v. Cô và San San bận tối mắt tối mũi, cuối tuần còn phải bay đến Quảng Châu để chọn vải.
Hiếm hoi có vài ngày rảnh rỗi, cô lại phải tham dự Lễ hội Weibo của các influencer.
Khi Thi Tiểu Vận đi vệ sinh, cô nghe thấy Thang Hoán Hoán đang nói chuyện với người khác bên ngoài.
Có người hỏi:
“Thi Thi thật sự từng qua lại với con trai của cựu thị trưởng bị bắt sao?”
Thang Hoán Hoán liếc quanh một vòng, hạ thấp giọng nói:
“Phải đó. Nói ra thì cũng buồn cười. Cái cậu họ Kỳ kia, tên có chữ Du, nghe nói là đặc biệt mời thầy phong thủy đặt tên, mang ý nghĩa quan lộ hanh thông, trung niên phát đạt, gia đạo hưng thịnh. Giờ nhìn lại, cái ông thầy đó chắc chỉ là tên lang băm lừa đảo.”
Cô gái kia kinh ngạc nói:
“Không ngờ người ở vị trí cao như vậy lại tin mấy chuyện đó.”
Thang Hoán Hoán vừa soi gương đánh son, vừa bĩu môi nói:
“Thế mới nói, người ở vị trí càng cao lại càng mê tín mấy thứ đó.”
Thi Tiểu Vận đẩy cửa buồng vệ sinh bước ra. Thang Hoán Hoán vừa thấy cô thì mặt liền tái nhợt.
Tối hôm đó, Thi Tiểu Vận về đến nhà, liền hủy theo dõi hai chiều với Thang Hoán Hoán trên Weibo, rồi chặn luôn cả WeChat của cô ta.
Chuyện này, Thi Tiểu Vận không nói cho Kỳ Du Dương biết. Mấy tháng sau, Thi Tiểu Vận chuyển khoản một số tiền cho anh. Tối hôm đó, anh gọi điện đến, cười hỏi:
“Em thật sự định bao nuôi anh hả?”
Thi Tiểu Vận rất khéo léo trả lời:
“Thì em chỉ cho bạn trai em tiền tiêu vặt thôi mà.”
Kỳ Du Dương bật cười nhẹ:
“Anh vẫn còn tiền tiêu đấy.”
Thi Tiểu Vận khẽ “ồ” một tiếng, rồi hỏi:
“Anh vừa nãy đang làm gì vậy?”
“Vừa tắm xong.” Anh đáp.
“Em nhớ anh rồi.”
Thi Tiểu Vận lại nói : “Một thời gian nữa em sẽ qua thăm anh nhé?”
“Được, lúc em đến thì nhớ gọi cho anh, anh sẽ ra sân bay đón em.”