Trò Chơi Tình Ái - Chương 48 : “Mẹ kiếp, cho dù em chơi đùa với tôi… tôi cũng nhận.”
Kỳ Du Dương khẽ cười khẩy, Thi Tiểu Vận xưa nay chưa bao giờ là quả hồng mềm để ai muốn bóp thì bóp. Trong số mọi người ở đây, anh là người hiểu cô rõ nhất. Bề ngoài trông cô có vẻ yên tĩnh, dè dặt, nhưng ai dám chọc vào cô thì đừng mong cô còn giả vờ ngoan hiền nữa.
Sắc mặt Kha Dao tái nhợt, mắt đỏ hoe vì tức giận bởi những lời nói của Thi Tiểu Vận. Cô ta nhìn sang Kỳ Du Dương, mong anh đứng về phía mình: “Anh Dương, chị ấy chửi em là đồ rẻ tiền đó!”
Kỳ Du Dương ra vẻ không có chuyện gì, nhướng mày: “Cô không chọc cô ấy, thì cô ấy đâu nói cô.”
Kha Dao tức đến cực điểm, đặt mạnh cái bát xuống: “Em không ăn nữa! Biết thế này em đã chẳng đến để rước lấy bực mình.”
Dứt lời, cô ta cầm lấy túi xách trên ghế sofa, rồi giận dữ mở cửa bỏ đi.
Những người còn lại nhìn nhau không biết nói gì. Thi Tiểu Vận quay đầu nhìn Kỳ Du Dương, hỏi:
“Em làm người ta khóc bỏ đi rồi, anh không định đi an ủi chút à?”
Kỳ Du Dương hờ hững búng tàn thuốc vào cái ly giấy dùng một lần, khóe môi nhếch lên:
“An ủi cái rắm gì.”
Kỳ Tư Gia liếm môi, dè dặt nói:
“Anh à, để em đi xem thử.”
Kỳ Du Dương không trả lời. Kỳ Tư Gia ngập ngừng vài giây rồi đứng dậy. Động tác quá mạnh khiến cô vô tình va vào cạnh bàn, làm đổ ly sữa dừa mà Thi Tiểu Vận vừa rót đầy lên áo cô. Chiếc ly giấy cũng rơi xuống sàn.
Thi Tiểu Vận lập tức đứng dậy, rút vài tờ giấy lau vết sữa dừa trên áo hoodie.
Kỳ Du Dương nhíu mày, khẽ khịt mũi, giọng không kiên nhẫn:
“Kỳ Tư Gia, em làm ăn kiểu gì vậy hả?”
Kỳ Tư Gia mặt mũi như sắp khóc, lí nhí xin lỗi:
“Chị Thi Thi, em không cố ý đâu…”
Thi Tiểu Vận mỉm cười với cô ấy, dịu dàng an ủi:
“Không sao, chị về thay bộ khác là được.”
Kỳ Du Dương giữ lấy cổ tay cô:
“Vào phòng anh lấy một cái mặc là xong.”
Nói rồi, không cho cô từ chối, anh kéo cô vào phòng mình, tiện tay đóng cửa lại.
Thi Tiểu Vận nhìn anh cảnh giác:
“Bạn anh còn đang ở ngoài đó đấy.”
Kỳ Du Dương làm vẻ mặt vô tội, nhún vai:
“Anh chỉ lấy cho em cái áo mặc thôi mà, em đang nghĩ đi đâu vậy?”
Thi Tiểu Vận tức đến xấu hổ, lườm anh một cái.
Kỳ Du Dương mở tủ, lấy ra một chiếc hoodie đen, đưa cho cô.
Thi Tiểu Vận vừa mới kéo áo hoodie qua khỏi đầu thì đã nghe Kỳ Du Dương hỏi:
“Lúc nãy em nói cái gì mà ‘bạn trai’ là có ý gì?”
“Anh không nghe ra à?” Thi Tiểu Vận cầm lấy chiếc áo . “Em chỉ cố tình chọc tức cô ta thôi.”
Kỳ Du Dương gật đầu, cũng không tỏ vẻ giận gì.
Thi Tiểu Vận lườm anh:
“Em muốn thay đồ, anh không ra ngoài à?”
“Có phải chưa từng thấy đâu.” Giọng anh uể oải. “Hay là em hôn anh một cái, rồi anh đi?”
Thi Tiểu Vận trợn mắt, không thèm mắc bẫy:
“Anh mơ đẹp thật đấy.”
Cô biết rõ anh cố tình chọc cô, nhưng cô cũng không muốn chịu thua. Trước mặt Kỳ Du Dương, cô giơ tay kéo vạt áo hoodie lên, cởi áo ra ngay trước mắt anh.
Kỳ Du Dương tựa nửa người lên thành giường, ánh mắt lười biếng nhìn cô. Ban đầu anh chỉ định trêu chọc cô một chút, không ngờ cô lại cứng đầu đến mức dám cởi đồ ngay trước mặt anh như vậy.
Cô mặc bên trong một chiếc áo lót màu đỏ, khiến vòng một đầy đặn càng thêm rõ ràng. Cô rất ít khi mặc nội y màu sắc tươi như vậy, ít nhất là trong vài lần anh từng thấy, cô chỉ toàn mặc màu be hoặc trắng.
Kỳ Du Dương ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa trong miệng, nheo mắt nhìn cô, ánh mắt như đang đo đạc bằng trực giác. Anh cảm thấy hình như… to hơn trước? Cổ họng căng lên, yết hầu khẽ chuyển động.
Thi Tiểu Vận mặc chiếc hoodie của anh vào, kéo tóc từ trong cổ áo ra, nghiêng đầu liền bắt gặp ánh mắt trần trụi đánh giá của anh. Cô mắng khẽ:
“Đồ háo sắc.”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu, mím môi:
“Có phải to lên rồi không?”
Thi Tiểu Vận bước đến, với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường , lúc nãy thay đồ cô tiện tay để ở đó.
Kỳ Du Dương nắm lấy tay cô, ngửa mặt nhìn cô:
“Thật sự em từng tỏ tình với Trình Khải?”
Thi Tiểu Vận cụp mắt nhìn anh: “Ừ.”
“Lúc học cấp ba?” Anh nghiến chặt hàm, giọng không vui . “Vậy còn bây giờ?”
Thi Tiểu Vận nhếch môi:
“Anh đoán xem?”
Hai người nhìn thẳng vào nhau. Kỳ Du Dương dùng ngón tay vuốt nhẹ cổ tay cô, cau mày hỏi:
“Khi ở miền Nam, em hẹn hò với anh… có phải để chọc tức Trình Khải không, hửm?”
Thi Tiểu Vận rút tay lại, vén tóc ra sau tai, cúi đầu nhìn anh, khẽ cười khẩy:
“Anh muốn nghĩ vậy cũng được.”
Kỳ Du Dương nằm nghiêng trên giường, nhếch khóe môi nhìn cô mở cửa bước ra ngoài.
Sau đó, tiếng Triệu Hồng Lâm vang lên từ phòng khách:
“Không chơi thêm chút nữa à?”
Cô nói gì đó, nhưng Kỳ Du Dương nghe không rõ, mà anh cũng chẳng buồn nghe rõ làm gì.
Trương Hiểu Thần đi đến cửa phòng ngủ, liếc nhìn Kỳ Du Dương đang nửa nằm trên giường, anh giơ tay gõ gõ cửa, nhắc nhở:
“Người ta sắp đi rồi, mày không ra giữ lại à?”
Kỳ Du Dương với tay lấy hộp thuốc trên tủ đầu giường, rút ra một điếu, thản nhiên nói:
“ Cô ấy muốn đi thì cứ đi.”
Trương Hiểu Thần nhướng mày, kết luận:
“Lại cãi nhau rồi hả?”
Kỳ Du Dương không lên tiếng.
Trương Hiểu Thần gật đầu mấy cái, có chút bất đắc dĩ:
“Hai người thật sự có sức mà giày vò nhau.”
Thi Tiểu Vận trở về căn hộ của mình, cô bỏ chiếc hoodie màu xám đã mặc vào máy giặt, bóp một ít nước giặt vào, đậy nắp lại rồi ấn nút khởi động.
Máy giặt bắt đầu kêu rì rì. Thi Tiểu Vận dựa vào máy, cầm lấy hộp thuốc, rút một điếu ra châm lửa, hít một hơi.
Cô cúi đầu nhìn chiếc hoodie màu đen trên người, cảm giác như vẫn còn mùi của Kỳ Du Dương. Cô cau mày, hút xong điếu thuốc thì cũng cởi luôn chiếc hoodie ra, ném vào máy giặt.
Sau đó cô quay lại phòng ngủ, lấy quần áo ngủ rồi đi vào phòng tắm tắm rửa.
Tắm xong bước ra, Mộc Qua đã gửi cho cô những tấm hình chụp hán phục đã chỉnh sửa. Cô mở Weibo, đăng liền chín tấm ảnh lên.
Lúc ấy, Kỳ Du Dương đang uống rượu cùng Trương Hiểu Thần và mấy người bạn, vừa lướt điện thoại thì thấy thông báo: “Blogger bạn theo dõi, Thi Thi vừa đăng trạng thái mới”.
Anh thuận tay mở ra, thấy chín bức ảnh hán phục mà cô vừa đăng, dưới bài viết đã có gần hai trăm bình luận, cô còn trả lời một vài bình luận của người hâm mộ.
Kỳ Du Dương cười lạnh, môi cong lên đầy giễu cợt. Trong mối quan hệ này, dường như anh luôn là người bận lòng. Còn cô thì chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào, vẫn sống cuộc sống của mình như bình thường. Giống như trận cãi vã ngấm ngầm vừa rồi, anh thì ngồi đây uống rượu bực dọc, còn cô thì thảnh thơi đăng ảnh, trả lời bình luận.
Anh bật cười lạnh trong lòng, tắt màn hình điện thoại, ném lên bàn trà. Sau đó uống cạn lon bia trong tay, bóp bẹp lon rồi ném về phía thùng rác trong phòng khách, không trúng, lon bia rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng “cạch” giòn tan.
Mẹ nó, đến cả lon bia cũng chống lại anh ta.
Kỳ Du Dương nằm phịch xuống ghế sofa, lại với lấy điện thoại, định nhắn tin cho cô, nhưng cuối cùng vẫn nuốt không trôi cơn giận này. Kỳ Du Dương tự thấy mình đã đối xử với cô quá tốt rồi, dỗ dành đến mức ngay cả bản thân cũng khinh thường chính mình, vậy mà cô vẫn giữ bộ dáng cao ngạo, lạnh lùng ấy.
Vì theo đuổi cô mà đến mức phải chuyển nhà đến sống đối diện , kiểu hành động ngốc nghếch đến vậy mà cũng làm. Còn bị Trương Hiểu Thần và mấy người kia trêu chọc, hỏi anh trúng phải bùa gì, sao đến mấy chiêu cũ rích này cũng đem ra dùng.
Trong đầu Kỳ Du Dương bất chợt vang lên một câu hát, hình như là: “Có người hỏi tôi rốt cuộc cô ấy có gì tốt, mà bao năm rồi tôi vẫn không thể quên.”
Mẹ kiếp, đúng là sến chết đi được.
Thi Tiểu Vận đăng xong bài Weibo, trả lời vài bình luận của fan quen, rồi cầm điện thoại trở về phòng ngủ chuẩn bị đi nghỉ. Cô giơ tay tắt đèn phòng, bóng tối bao trùm, thì bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Cô do dự vài giây, rồi mang dép đi ra mở cửa.
Hơi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt khiến cô nhíu mày theo phản xạ, còn chưa kịp nói gì.
Kỳ Du Dương đã ngả người đổ sầm vào người cô, hơi thở nóng rực phả vào tai cô, Thi Tiểu Vận nghe thấy anh lẩm bẩm, giọng khàn khàn mơ hồ:
“Mẹ kiếp, cho dù em chơi đùa với tôi… tôi cũng chấp nhận.”