Trò Chơi Tình Ái - Chương 49 : “Nếu em suy nghĩ rất lâu thì sao?”
Thi Thiểu Vận hoàn toàn không chịu nổi sức nặng của Kỳ Du Dương, bị anh nửa đẩy nửa ép vào tủ giày. Một tay cô còn đang nắm chặt lấy vạt áo bên hông anh, anh cúi đầu hôn lên môi cô, mút lấy đầu lưỡi cô.
Trong miệng anh có vị đắng của bia, Thi Tiểu Vận theo phản xạ nhíu mày lại, khẽ “ưm” một tiếng. Kỳ Du Dương bật ra tiếng cười trầm thấp, Thi Tiểu Vận ngẩng mặt lên nhìn anh, cảnh giác hỏi:
“Kỳ Du Dương, anh không phải đang mượn rượu làm càn đấy chứ?”
“Không.” Anh cúi mắt nhìn cô. “Thật sự là say rồi.”
Cô vừa tắm xong, trên người còn mùi sữa tắm thoang thoảng, rất dễ chịu. Anh chôn đầu vào hõm vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt cô.
Thi Tiểu Vận đẩy tay anh ra:
“Kỳ Du Dương, em không muốn.”
“Anh biết.” Anh trầm giọng nói :
“Chỉ là anh muốn thỏa mãn một chút thôi.”
Thi Thiểu Vận cảm thấy vẫn cần nói rõ một chuyện với anh. Cô mím môi, nhẹ giọng giải thích:
“Em không có ý định đùa giỡn anh.”
“Không sao.” Anh dửng dưng nói : “Cho dù em có lợi dụng anh, anh cũng chấp nhận.”
Lời anh nói ra mang theo chút chân thành sâu sắc, Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh, như đang cố phân biệt xem những lời đó là thật hay giả.
Kỳ Du Dương dường như đoán được suy nghĩ của cô, khẽ nhếch môi nói:
“Không phải nói để dỗ em đâu, nói thật đấy.”
Thi Thiểu Vận trầm mặc vài giây, nhẹ giọng “ừ” một tiếng:
“Ngày mai em còn phải đi ngoại tỉnh chụp hình, phải đi ngủ rồi.”
Kỳ Du Dương khẽ siết tay cô, giọng đầy vẻ vô lại:
“Anh uống say rồi, em yên tâm để anh về một mình à? Nhỡ đâu lát nữa té ngã trong nhà vệ sinh thì sao?”
Thi Tiểu Vận biết anh cố ý nói như vậy, cô liếc nhìn anh một cái, giả vờ lạnh nhạt:
“Vậy thì té chết đi cho rồi.”
Kỳ Du Dương nhướng mày:
“Em tàn nhẫn vậy sao?”
Thi Tiểu Vận vẻ mặt mệt mỏi:
“Kỳ Du Dương, em thật sự phải nghỉ ngơi rồi. Ngày mai em còn phải đến thành phố Lâm chụp ảnh.”
Thấy mí mắt cô cụp xuống, trông có vẻ rất buồn ngủ, Kỳ Du Dương đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cô, cúi mắt nhìn cô, giọng cũng vô thức mang theo chút hụt hẫng:
“Được rồi, em đi ngủ đi. Mai anh lái xe chở em đến chỗ chụp hình.”
Anh đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, vừa mới kéo ra một khe hở.
Thi Tiểu Vận bỗng dưng cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái, cô lên tiếng gọi anh lại. Anh quay mặt lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô. Thi Tiểu Vận do dự hai giây, cuối cùng cắn răng nói:
“Nếu anh muốn ở lại thì cứ ở lại đi.”
Kỳ Du Dương nhướng mày cười, anh đưa tay đóng cửa lại.
Trong phòng tắm của phòng ngủ vẫn còn sáng đèn, vọng ra tiếng nước chảy, Kỳ Du Dương đang rửa mặt, đánh răng.
Thi Tiểu Vận nằm trên giường, có chút khó ngủ, mí mắt vẫn có thể cảm nhận được ánh sáng. Cho đến khi anh rửa mặt xong, tắt đèn phòng tắm, vén chăn lên, nằm xuống bên cạnh cô.
Thi Tiểu Vận mở mắt ra:
“Kỳ Du Dương, em vẫn chưa nghĩ xong có nên đồng ý với anh hay không.”
Kỳ Du Dương ôm lấy cô, khẽ “ừ” một tiếng, vẻ mặt như không để tâm:
“Lần này, quyền lựa chọn là ở em. Cứ từ từ suy nghĩ.”
Thi Thiểu Vận xoay người nằm ngửa, ngước mắt nhìn anh:
“Nếu em suy nghĩ rất lâu thì sao?”
Kỳ Du Dương cong môi cười, bình thản nói:
“Cũng không thể suy nghĩ cả đời được, đúng không?”
Thi Thiểu Vận không lên tiếng.
Kỳ Du Dương nói tiếp:
“Chuyện học bên Úc của anh còn một năm nữa, yêu xa là chuyện khó tránh.”
Lý do khiến Thi Thiểu Vận còn do dự, đúng thật là chuyện này, một năm nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn, nhưng ai biết trong đó sẽ có bao nhiêu biến cố. Dù rằng tình cảm giữa cô và Bùi Hoài trước đây không sâu sắc lắm, nhưng mối tình yêu xa thất bại ấy vẫn để lại ảnh hưởng nhất định đối với cô.
Kỳ Du Dương nửa nằm dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn người bên cạnh, thấy cô như đang suy nghĩ điều gì đó, anh nói:
“Những cô gái từng hẹn hò trên Instagram của anh, anh đã bỏ theo dõi hết rồi. Nếu chúng ta thật sự bên nhau, cùng lắm là lúc nghỉ ngơi, anh bay về nước thăm em, cũng đâu có gì khó.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận hơi sững người, cô thật sự không nghĩ anh sẽ làm đến mức này.
Anh lại nói tiếp:
“Nếu em vẫn không yên tâm, anh đổi luôn số điện thoại cũng được.”
“Anh không cần phải làm những chuyện này.” Thi Tiểu Vận cắn môi.
“Không phải đang theo đuổi em sao? Thành ý phải thể hiện rõ ràng.” Anh đáp một cách thản nhiên.
Thi Thiểu Vận mím môi cười nhẹ, nhắm mắt lại:
“Em muốn ngủ rồi, Kỳ Du Dương.”
“Ừ.”
Tối qua, trước khi ngủ, Thi Tiểu Vận đã đặt báo thức. Đúng bảy giờ sáng, chuông báo vang lên. Cô nằm vật vờ trên giường một lúc, rồi mới vén chăn dậy.
Kỳ Du Dương vẫn còn đang ngủ, tiếng chuông báo thức cũng chẳng làm anh thức dậy. Không rõ là do tối qua anh uống say, hay vốn dĩ anh vẫn luôn ngủ sâu như vậy.
Thi Tiểu Vận rón rén đi vào phòng tắm rửa mặt, trong đầu vẫn đang nghĩ sao tối qua lại để anh vào nhà như thế. Cô mở vòi nước, vốc nước rửa mặt.
Từ trong phòng ngủ truyền ra tiếng động, anh đã xuống giường. Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn vào gương, ánh mắt hai người chạm nhau qua tấm gương. Kỳ Du Dương vẻ mặt có chút lười biếng, anh khẽ hắng giọng rồi hỏi:
“Khi nào em chụp hình?”
“Ngày mai, nhưng hôm nay phải đi từ sớm.” Cô rút vài tờ khăn giấy lau nước trên mặt.
Kỳ Du Dương bước vào phòng tắm:
“Anh lái xe chở em đi nhé?”
Thi Thiểu Vận nghiêng đầu nhìn anh:
“Không phiền anh sao?”
Khóe mắt cô vẫn còn một giọt nước chưa lau khô, trông giống như vừa khóc. Kỳ Du Dương đưa tay lau giúp cô, bất giác nhớ đến lần trước làm cô khóc, anh nói:
“Không có gì là phiền cả.”
Chuyến đi lần này của Thi Tiểu Vận là để quay một đoạn video ngắn, dự tính sẽ mất khoảng ba ngày. Ban đầu cô vốn chẳng muốn đi, thỉnh thoảng cô lại cảm thấy chán nản với công việc chụp hình. Giống như những người làm văn phòng từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, đôi lúc cũng sẽ có vài ngày không muốn đi làm.
Thông thường, Thi Tiểu Vận vẫn tự điều chỉnh được cảm xúc của mình. Nhưng lần này, khi Kỳ Du Dương nói sẽ đi cùng, tâm trạng bực bội ban đầu của cô bỗng chốc dịu lại rất nhiều. Tuy nhiên, ngoài mặt vẫn tỏ ra lạnh nhạt, cô nhấn mạnh:
“Có lẽ sẽ phải ở lại ba ngày đấy.”
“Được thôi.” Anh tỏ vẻ chẳng hề bận tâm ..
“Coi như là đi cùng em một chuyến.”
Kỳ Du Dương đánh răng rửa mặt xong ở chỗ Thi Tiểu Vận, rồi trở về căn hộ của mình để thay bộ đồ mới.
Sau khi Thi Tiểu Vận trang điểm xong, Kỳ Du Dương đến gõ cửa. Cô kéo chiếc vali đang để trong góc tường rồi ra mở cửa.
Kỳ Du Dương liếc mắt nhìn chiếc vali trong tay cô, lập tức giơ tay cầm lấy. Thi Tiểu Vận cũng không từ chối. Hai người cùng đi thang máy xuống tầng. Kỳ Du Dương dựa người vào vách thang máy, liếc nhìn cô một cái rồi nói:
“Lát nữa ghé trạm xăng đổ đầy bình đã.”
Thi Thiểu Vận vừa nhắn tin trả lời bạn bè, đầu cũng không ngẩng lên: “Được.”
“ Em muốn ăn gì vào bữa sáng?”
Cô cau mày, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ăn McDonald’s đi.”
Anh thọc tay vào túi quần, bật cười khẽ, cứ tưởng cô sẽ nghĩ ra món gì đặc biệt. Ai ngờ sau một lúc suy nghĩ, cô lại thốt lên ba chữ: “McDonald’s.”
Thang máy dừng ở tầng trệt, hai người cùng bước ra ngoài.
Kỳ Du Dương lái xe khoảng mười phút thì tìm được một tiệm McDonald’s. Anh nghiêng đầu nhìn cô:
“Em có muốn xuống xe không?”
“Em không đi, anh vào đi, mua cho em một ly sữa đậu nành là được rồi.”
Kỳ Du Dương tháo dây an toàn, trước khi xuống xe còn liếc nhìn cô một cái:
“Em ngồi trong xe à?”
Đúng lúc này, Chu Sảng gọi điện cho Thi Tiểu Vận. Cô nhận cuộc gọi, áp điện thoại lên tai, liếc nhìn Kỳ Du Dương rồi khẽ gật đầu.
Kỳ Du Dương đóng cửa xe, vòng qua đầu xe, bước lên lề đường và vào cửa hàng.
Chu Sảng hỏi qua điện thoại:
“Cậu đang nói chuyện với ai thế?”
“Kỳ Du Dương.” Thi Tiểu Vận mím môi trả lời.
Chu Sảng ngạc nhiên:
“Sớm vậy mà hai người đã ở cùng nhau rồi sao?”
“Không có, anh ấy chỉ đi công tác cùng mình thôi.”
Chu Sảng:
“Ý gì đây, chị gái? Hai người đang tính đến với nhau à?”
Thi Thiểu Vận trả lời thật lòng:
“Vẫn chưa, mình đang suy nghĩ.”
Chu Sảng cười hí hửng:
“Nghe Tử Khiêm nói, em trai Kỳ chuyển đến sống đối diện nhà cậu rồi, theo đuổi dữ dội quá ha!”
Thi Tiểu Vận nghiêng đầu nhìn về phía cửa tiệm McDonald’s, thấy Kỳ Du Dương đang đẩy cửa kính bước ra, đi về phía xe. Ánh mắt cô dừng lại trên người anh, trong lúc đó, Chu Sảng lại hỏi tiếp:
“Chuyến công tác lần này kéo dài mấy ngày vậy?”
“Ba ngày.” Thi Tiểu Vận đáp.
Chu Sảng nói:
“Được, vậy khi nào cậu về rồi mình nói chuyện tiếp.”
Thi Tiểu Vận vừa cúp máy thì Kỳ Du Dương cũng vừa đến bên xe, anh mở cửa xe ra, nửa cười nửa không:
“Lén sau lưng anh gọi cho tên ‘tiểu bạch kiểm’ nào thế?”
(“Tiểu bạch kiểm” là cách nói mỉa mai chỉ những anh chàng đẹp trai, trắng trẻo, thường bị cho là không đáng tin cậy hoặc sống nhờ phụ nữ.)
Thi Tiểu Vận liếc mắt khinh bỉ.
Kỳ Du Dương đưa ly sữa đậu nành cho cô, cô nhận lấy, cắm ống hút rồi nhấp một ngụm.
Kỳ Du Dương mở gói bánh mì trứng, đưa tới miệng cô:
“Em cắn vài miếng lót dạ đi, chỉ uống sữa đậu sao mà no nổi?”
Thi Tiểu Vận cúi mắt nhìn cái bánh mì trong tay anh, nghĩ một lúc rồi cũng há miệng cắn một miếng. Kỳ Du Dương khẽ nhếch môi cười, rồi đưa cái bánh về lại miệng mình, cắn một miếng.
Hai người cứ như vậy, người một miếng, ta một miếng, giải quyết xong bữa sáng trong xe.
Thi Tiểu Vận bị anh ép ăn hơn nửa cái bánh, lại uống nửa ly sữa đậu nành, cảm thấy hơi no nên không uống nốt phần còn lại.
Kỳ Du Dương thấy vậy thì uống nốt giúp cô, rồi bỏ rác vào túi giấy McDonald’s. Sau đó anh lại xuống xe, đem rác vứt vào thùng rác bên đường.
Thi Tiểu Vận đang soi gương trong xe để dặm lại son môi thì chợt ngẩn người, bất giác nhớ tới cảnh tượng tương tự trong quá khứ , hôm hai người rời miền Nam trở về Bắc Kinh. Chỉ là, khi đó, Kỳ Du Dương không ăn những gì cô đã ăn qua.