Trò Chơi Tình Ái - Chương 47 : “Sao không trả lời tin nhắn của anh?”
Thi Tiểu Vận liếc nhìn Kỳ Du Dương ngoài cửa, anh nhướng mày, làm như không có chuyện gì xảy ra, mỉm cười với cô.
Cô liếc anh một cái, không chút nể nang đóng sầm cửa lại.
Kỳ Du Dương nhún vai, miệng ngậm điếu thuốc, cũng không vội, anh còn nhiều thời gian. Anh không sốt ruột, dập tắt điếu thuốc rồi thong thả quay trở về căn hộ của mình.
Dù đã đóng cửa, vẫn nghe thấy tiếng người đi lại ngoài hành lang. Thi Tiểu Vận trở về phòng, thay một bộ đồ thoải mái, áo hoodie xám và quần thể thao caro đen trắng. Cô chỉ thoa chút son môi, không trang điểm kỹ, dù sao lát nữa đến trường quay cũng sẽ có chuyên viên trang điểm lo phần đó.
Ngoài cửa có người gõ cửa, trước đó nhiếp ảnh gia Mộc Qua đã nhắn tin cho cô, nói sẽ quay một vlog ghi lại một ngày làm việc thường nhật của cô. Gần đây cô cũng không chăm sóc tài khoản Weibo mấy, nên đồng ý luôn.
Khi Thi Tiểu Vận ra mở cửa, máy quay của Mộc Qua đã chĩa thẳng vào cô. Thi Tiểu Vận hơi nhướng mày, có chút bất ngờ nói:
“Bắt đầu quay luôn rồi à?”
Mộc Qua gật đầu với cô. Thi Tiểu Vận mời anh ta vào nhà:
“Anh muốn uống gì không?”
Mộc Qua lắc đầu, cầm máy quay quay vài góc trong phòng khách của cô. Thi Tiểu Vận giải thích sơ qua một chút. Quay thêm khoảng nửa tiếng các cảnh sinh hoạt thường ngày, rồi mới tắt máy. Mộc Qua hất cằm về phía căn hộ đối diện, hỏi:
“Anh chàng đẹp trai đối diện là hàng xóm mới của cô à?”
Thi Tiểu Vận uống một ngụm cà phê, mơ hồ đáp:
“Ừm.”
Mộc Qua cười nói:
“Suốt nửa năm nay, căn hộ đối diện chẳng có ai thuê, lần này vừa có người tới đã là một anh chàng đẹp trai?”
Thi Tiểu Vận khẽ cong môi, cười nhẹ.
Chờ cô uống xong cà phê, hai người thu dọn một chút rồi ra khỏi nhà, vừa khéo lại đụng mặt Kỳ Du Dương.
Anh nhìn cô, nhướng mày:
“Em đi đâu vậy?”
Ánh mắt Mộc Qua nghi hoặc đảo qua lại giữa hai người, còn Thi Tiểu Vận thì vẻ mặt vẫn rất tự nhiên, đáp:
“Có buổi quay phim.”
Kỳ Du Dương lại hỏi tiếp:
“Bao giờ em về?”
“Anh hỏi nhiều thế làm gì?” Thi Tiểu Vận bực bội đáp.
Ánh mắt của Kỳ Du Dương rơi lên người Mộc Qua đang trong thang máy, nửa đùa nửa thật nói:
“Em đi với một người đàn ông, chẳng lẽ không cho anh hỏi à?”
Mộc Qua nghe thấy lời của Kỳ Du Dương thì cũng không giận, chỉ cười híp mắt nói:
“Anh đẹp trai à, địa điểm quay phim không chỉ có mỗi tôi là đàn ông đâu, còn có cả con gái nữa kìa.”
Kỳ Du Dương lười nhác “ồ” một tiếng, bộ dạng chẳng đứng đắn chút nào.
Thi Tiểu Vận không buồn để ý đến anh, trực tiếp bước vào thang máy.
Cửa thang máy vừa đóng lại, Mộc Qua dựa vào vách thang, thử thăm dò:
“Cái anh đẹp trai kia chẳng phải vì muốn theo đuổi cô nên mới thuê căn hộ đối diện đấy chứ?”
Thi Tiểu Vận hơi khựng lại trong giây lát, Mộc Qua thấy vậy liền biết mình đoán trúng, vừa bấm điện thoại vừa huýt sáo:
“Quả thật là thế rồi. Mà nói thật, trong số mấy người theo đuổi cô, anh này là đẹp trai nhất đấy.”
Thi Tiểu Vận khẽ ừ một tiếng, giọng thản nhiên.
Mộc Qua như chợt nhớ ra điều gì, liếc nhìn cô, gợi ý:
“Ê, có cơ hội thì bảo anh ta tham gia một đoạn quay ngắn đi? Tôi đang có một kịch bản ngắn, chỉ tầm mười mấy phút thôi, khí chất anh ta hợp lắm luôn.”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn Mộc Qua, nói thật:
“Anh ta không thích chụp hình, cũng chẳng thiếu tiền.”
Lần trước anh Ngô từng nhắc đến chuyện rủ Kỳ Du Dương cùng cô chụp mấy tấm ảnh. Tuy anh ta ngoài mặt từ chối rất nhẹ nhàng, nhưng Thi Tiểu Vận cảm giác mơ hồ rằng anh ta thật sự không thích xuất hiện trước công chúng.
Thi Tiểu Vận đoán có lẽ là do công việc đặc thù của ba anh ta. Trước kia, cô từng hỏi Kỳ Du Dương vì sao không nối nghiệp ba mình,Kỳ Du Dương chỉ ôm cô, nhàn nhạt đáp:
“Công việc của ba anh chán lắm.”
Thi Tiểu Vận khi đó cũng thật sự tin rằng công việc của ba anh không có gì thú vị. Mãi đến sau này, khi cô và Trình Khải cùng đi bắn pháo hoa, vô tình nghe từ miệng Trình Khải mới biết ba của Kỳ Du Dương làm nghề gì, lúc đó cô mới hiểu được lý do anh từ chối lời mời chụp ảnh của anh Ngô.
Mộc Qua dường như có chút thất vọng, tiếc nuối nói:
“Nếu cô nói là anh ta không thích chụp ảnh, thì tôi còn thấy có chút hy vọng. Nhưng nếu nói là không thiếu tiền thì đúng là chẳng còn tí hy vọng nào luôn.”
Thi Tiểu Vận chỉ cười mà không nói thêm gì.
Hai người rời khỏi khu chung cư, đứng chờ xe đã gọi đến.
Mộc Qua lại bật máy quay, tiếp tục ghi hình cho vlog của Thi Tiểu Vận.
Thi Tiểu Vận nhìn ra ngoài cửa sổ xe trước, sau đó quay lại nhìn vào ống kính, mỉm cười nói:
“Bây giờ, chúng tôi đang lên đường đến địa điểm quay phim.”
Anh cầm máy quay suốt dọc đường, đến khi tới nơi quay mới tắt máy.
Địa điểm quay là trong một tòa nhà lớn, bối cảnh đã được dựng sẵn. Hôm nay là buổi quay video quảng bá cho buổi trình diễn Hán phục vào tháng Tư. Đây là lần đầu tiên Thi Tiểu Vận thử quay với Hán phục, cũng là lần đầu cô mặc loại trang phục này.
Thi Tiểu Vận vào phòng hóa trang, có chuyên viên trang điểm hỗ trợ cô chuẩn bị. Sau khi hóa trang và thay đồ xong, cô chụp một tấm hình hậu trường đăng lên Weibo, rồi cất điện thoại để bắt đầu quay phim.
Buổi quay bắt đầu từ chín giờ sáng, kéo dài đến tận bảy giờ tối mới kết thúc. Khi Thi Tiểu Vận bước ra khỏi tòa nhà quay, trời đã tối, đèn neon ngoài đường sáng rực rỡ.
Cô đứng ven đường đợi xe, tiện tay lấy điện thoại ra xem, thấy Kỳ Du Dương trước đó đã gửi cho cô hai tin nhắn hỏi khi nào cô xong việc.
Thi Tiểu Vận vì bận quay nên không có thời gian kiểm tra điện thoại, cũng chưa trả lời. Lúc này mệt đến mức chẳng muốn nhắn lại, xe cô gọi đến cũng đã tới,Thi Tiểu Vận liền lên xe trở về, chỉ muốn về nhà tắm rồi nằm dài nghỉ ngơi.
Trương Hiểu Thần cùng đám bạn lấy cớ là tổ chức tiệc tân gia cho Kỳ Du Dương, gọi mấy người đến nhà mới của anh ăn lẩu. Ngoài Trương Hiểu Thần và Triệu Hồng Lâm ra, còn có Tề Minh, Kỳ Tư Gia và Kha Dao.
Kha Dao hiện tại cũng đang được nghỉ đông. Lần trước cô và Kỳ Du Dương từng cãi nhau một trận ở miền Nam, sau đó hai người đã rất lâu không liên lạc lại. Kha Dao khó tìm được cái cớ để xuống nước, vừa hay nghe Kỳ Tư Gia nói Kỳ Du Dương mới chuyển nhà, cô bèn lấy cớ này để đến, mong có cơ hội làm lành với anh.
Mọi người ngồi trên ghế sofa chơi game, đợi đồ ăn giao đến.
Triệu Hồng Lâm nói:
“Người đẹp Thi Thi không phải sống ngay đối diện sao? Sao không gọi cô ấy sang chung vui luôn?”
Trước đó, Kỳ Du Dương đã gửi cho Thi Tiểu Vận hai tin nhắn WeChat hỏi cô khi nào xong việc, nhưng cô chưa trả lời. Kỳ Du Dương lúc này ngả người trên sofa, cau mày nói:
“Cô ấy đang quay, không có ở nhà.”
Trương Hiểu Thần nói:
“Giờ này chắc cũng về rồi, ai qua đối diện gõ cửa xem sao đi.”
Tề Minh nói:
“Gọi một cuộc là biết ngay chứ gì.”
Lúc đang đứng trong thang máy, Thi Tiểu Vận nhận được cuộc gọi từ Tề Minh, có chút bất ngờ. Dù sao sau lần ở miền Nam về, cô và Tề Minh cũng không liên lạc gì. Cô nghi hoặc bắt máy.
Đầu dây bên kia, Tề Minh hỏi:
“Chị Thi Thi, chị về rồi à?”
“Đang ở trong thang máy.” Thi Tiểu Vận đáp, “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì đâu, chẳng qua là ông chủ nhỏ mới chuyển nhà, tụi em qua mừng tân gia thôi. Chị ở ngay bên cạnh, nên nghĩ gọi chị qua chơi một chút, tụi em đang đợi chị đấy.”
Tề Minh không đợi cô trả lời đã cúp máy.
Thi Tiểu Vận cầm điện thoại, có phần dở khóc dở cười.
Tề Minh cúp máy rồi quay lại giao diện trò chơi: “Chị ấy đang ở trong thang máy, sắp lên rồi.”
Kha Dao từ phòng vệ sinh bước ra, nghi hoặc hỏi: “Ai sắp lên thế?”
Tề Minh uống một ngụm Coca: “Chị Thi Thi.”
Kha Dao bĩu môi: “Cô ta cũng đến à?”
Trương Hồng Lâm đang hút thuốc, nửa cười nửa không nói: “Chúng ta ai không đến cũng được, nhưng mỹ nhân Thi Thi thì nhất định phải có mặt.”
Kỳ Tư Gia ngơ ngác: “Thi Thi là ai vậy?”
Trương Hiểu Thần thần thần bí bí: “Đợi người đến rồi, em sẽ biết.”
Sắc mặt Kha Dao thay đổi, nhưng ngoài mặt không nói gì.
Bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, Kỳ Du Dương đứng dậy đi mở cửa. Ngoài cửa là Thi Tiểu Vận, cùng với người giao đồ ăn.
Ánh mắt Kỳ Du Dương rơi lên người Thi Tiểu Vận, hai người nhìn nhau một lúc, Kỳ Du Dương nói một câu: “Cuối cùng cũng đợi được em về rồi.” Rồi chẳng quan tâm ai, nắm lấy tay cô kéo vào trong nhà. Sau đó anh nhận lấy đồ ăn từ tay nhân viên giao hàng, khẽ dùng chân gạt cửa đóng lại.
Thi Tiểu Vận thay dép xong, Tề Minh ngồi trong phòng khách vẫy tay với cô: “Lâu rồi không gặp!”
Thi Tiểu Vận mỉm cười đáp lại. Kỳ Tư Gia vỗ tay một cái, cười rạng rỡ: “Wow, xinh quá đi!”
Kỳ Du Dương đứng sau lưng cô, nhấn mạnh: “Đây là em họ anh, Kỳ Tư Gia. Không phải kiểu em gái kết nghĩa gì đâu.”
Thi Tiểu Vận cũng không ngờ lại gặp em họ của Kỳ Du Dương. Cô vẫn nhớ lần ở miền Nam, chính vì một cuộc gọi từ Kỳ Tư Gia mà cô từng hiểu lầm đó là bạn tình của Kỳ Du Dương ở Bắc Kinh.
Kỳ Tư Gia không hiểu hai người đang nói ẩn ý gì, nhíu mày rồi vui vẻ giới thiệu bản thân với Thi Tiểu Vận:
“Chào chị! Em là em họ của Kỳ Du Dương, Kỳ Tư Gia.”
“Chào em, Thi Tiểu Vận.” Thi Tiểu Vận khẽ cong môi cười đáp lại.
Kỳ Du Dương bày đồ ăn ra bàn, mọi người cũng lần lượt ngồi xuống. Không ai bảo ai, nhưng chỗ trống bên cạnh Thi Tiểu Vận đều để dành cho Kỳ Du Dương. Anh từ bếp lấy bát đũa ra, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
Thi Tiểu Vận quay đầu nhìn anh, Kỳ Du Dương nhếch môi trêu chọc: “Sao? Vị trí này không cho anh ngồi à?”
Thi Tiểu Vận thu lại ánh mắt, cầm ly lên uống một ngụm sữa dừa, giọng điềm tĩnh: “Nhà anh mà, anh thích ngồi đâu chẳng được.”
Kỳ Du Dương cười khẽ, đầu gối anh khẽ chạm vào chân cô, miệng ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn cô: “Sao không trả lời tin nhắn của anh?”
“Không thấy.” Thi Tiểu Vận đáp.
Kỳ Du Dương đâu tin, anh kéo tay cô lại, bóp nhẹ, nghiến răng: “Đồ nói dối.”
Kha Dao thấy hai người họ mắt đưa mày liếc, không chịu nổi nữa, liền ho nhẹ một tiếng rồi bắt chuyện với Thi Tiểu Vận, vẻ mặt vô tội: “Chị Thi Thi, chẳng phải chị không thích trai trẻ sao?”
Thi Tiểu Vận quay đầu nhìn Kha Dao đang ngồi đối diện. Trên mặt cô ta là nụ cười vừa vô tội vừa ngờ nghệch. Thi Tiểu Vận bật cười khẩy, đang định lên tiếng thì bên cạnh vang lên tiếng cười khẽ của Kỳ Du Dương, anh thản nhiên nói: “Là tôi đang theo đuổi cô ấy.”
Kha Dao cười mà như không, chống cằm tỏ vẻ khó hiểu: “Ơ, chẳng phải chị Thi Thi thích anh Khải sao? Nghe nói chị còn từng tỏ tình với anh ấy mà?”
Lông mày Kỳ Du Dương giật giật, anh nghiêng đầu nhìn Thi Tiểu Vận.
Thi Tiểu Vận nhận ra ánh mắt anh, nhưng cô không vội giải thích. Xưa nay cô vốn sống theo nguyên tắc “người không phạm ta, ta không phạm người.” Sự thù địch mập mờ của Kha Dao, cô hiểu rõ nguyên nhân từ đâu. Thi Tiểu Vận cong môi, nhàn nhạt nói: “Chuyện cũ rích cả rồi, chị không phải kiểu người chung tình đâu. Thích hồi cấp ba, vài năm sau là hết thích thôi. Không như em, bao nhiêu năm rồi vẫn đi theo đuổi bạn trai của người khác.”