Trò Chơi Tình Ái - Chương 46: “Ra ngoài dỗ bạn gái của con.”
Thi Tiểu Vận không lên tiếng.
Hai người im lặng, chỉ còn tiếng thở của nhau vang lên. Phía bên anh ấy thì ồn ào náo nhiệt, thấp thoáng còn nghe thấy cả tiếng nhạc.
Thi Tiểu Vận mấp máy môi, định nói điều gì đó, thì đột nhiên nghe một tiếng “tít”, có vẻ như Kỳ Du Dương đã rút điện thoại ra khỏi tai, anh thấp giọng chửi một câu “mẹ kiếp”, rồi nói:
“Điện thoại sắp hết pin rồi.”
Lời anh vừa dứt,Thi Tiểu Vận liền nghe thấy tiếng tút tút bận máy. Cô hạ điện thoại xuống, nhìn vào lịch sử cuộc gọi , toàn là những dãy số lạ, mười số tất cả.
Trước khi trả lại điện thoại cho anh chàng kia,Kỳ Du Dương còn xóa cả lịch sử cuộc gọi. Anh nói:
“Ngại quá ông anh, làm cái điện thoại của anh hết sạch pin luôn rồi.”
Anh chàng kia cười trêu:
“Chắc làm bạn gái giận rồi chứ gì?”
Kỳ Du Dương cong môi cười, nửa đùa nửa thật nói:
“Chứ còn gì nữa, ai cũng có thể chọc giận, chứ bạn gái mà giận thì đúng là không ổn.”
Anh chàng kia có vẻ thấu hiểu, giơ ngón cái lên:
“Chuẩn luôn.”
Trương Hiểu Thần rít một hơi thuốc rồi hỏi:
“Còn cần mượn thêm điện thoại nữa không?”
Kỳ Du Dương lắc đầu:
“Thôi, có gọi thêm mấy chục cuộc nữa thì cũng chẳng giải quyết được chuyện gì.”
Triệu Hồng Lâm hiếm khi nói được câu nào tử tế, lúc này lên tiếng:
“Vậy thì mày theo đuổi nghiêm túc đi, nhìn SS mỹ nữ ấy, không giống kiểu người đùa giỡn với tình cảm đâu.”
Kỳ Du Dương đương nhiên hiểu. Thi Tiểu Vận đúng là không đùa giỡn trong tình yêu, nhưng một khi cô đã quyết dứt khoát thì đúng là rất tuyệt tình. Đến chính Kỳ Du Dương cũng cảm thấy, bản thân còn không tuyệt tình bằng cô.
Đêm hôm đó sau cuộc điện thoại ấy, chớp mắt đã đến đêm Giao thừa, lại thêm một cái Tết nữa.
Thi Tiểu Vận cùng mẹ cô về quê ăn Tết, bởi vì trong nhà họ Thi, ông bà nội chỉ có một người con trai là bố cô. Cha cô mất sớm, khiến cho người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh. Những năm gần đây, cứ đến dịp Tết, hai mẹ con họ lại về quê một chuyến để ở bên ông bà nội.
Đêm Giao thừa, Đường Thư Trân xuống bếp nấu nướng, còn Thi Tiểu Vận thì phụ giúp mẹ. Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, cô mới quay lại phòng khách. Lúc này, điện thoại cô nhận được tin nhắn chúc Tết từ bạn bè.
Thi Tiểu Vận cầm điện thoại lên, lần lượt trả lời từng tin nhắn.
Sau bữa cơm tất niên, cô cùng mẹ và ông bà nội xem chương trình Gala mừng Xuân. Ở thị trấn nhỏ này vốn chẳng có chỗ nào để đi chơi, đến ngày Giao thừa thì cửa hàng đều đóng cửa, cả con phố tối om không một bóng người, bầu không khí trở nên lạnh lẽo và yên tĩnh.
Xem đến khoảng 9 giờ tối, ông bà nội thấy buồn ngủ nên vào phòng nghỉ ngơi.
Thi Tiểu Vận vẫn chưa thấy buồn ngủ, cô lướt xem vòng bạn bè (WeChat Moments), toàn là ảnh mâm cơm tất niên. Chu Sảng còn đặc biệt gọi video chúc Tết mẹ cô vài câu, sau đó gửi lì xì chúc Tết cho cô.
Thị trấn này không cấm đốt pháo và bắn pháo hoa, ngoài cửa sổ là tiếng nổ vang trời kéo dài không dứt. Dù đang trong nhà, Thi Tiểu Vận vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc súng trong không khí.
Đường Thư Trân thì đang bận trả lời tin nhắn chúc Tết của học sinh, còn Thi Tiểu Vận thì lướt Weibo, dùng cả tài khoản chính lẫn phụ để phát lì xì cho fan, xem như một chút tấm lòng đầu năm.
Cô chán nản mở phim xem, vừa xem hai tập đã gần đến giao thừa. Cô cầm điều khiển tắt TV, chuẩn bị về phòng đi ngủ.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô reo lên. Trên màn hình hiện một dãy số lạ, trong lòng cô chợt dâng lên một linh cảm kỳ lạ. Cô ấn nút nghe, đặt điện thoại lên tai.
Kỳ Du Dương chỉ nói ngắn gọn: “Xuống dưới.”
“Em không có ở Bắc Kinh.” cô nói.
Kỳ Du Dương bật cười khẽ:
“Anh biết mà, anh đang ở dưới nhà bà em đây.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận cầm điện thoại chạy ra ban công, qua song sắt rỉ sét của lan can chống trộm, cô cúi đầu tìm bóng người bên dưới.
Kỳ Du Dương dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô, hắn kẹp điếu thuốc trong tay, ngẩng đầu nhìn lên.
Ánh mắt hai người xuyên qua song sắt, giao nhau trong không trung.
Trái tim Thi Tiểu Vận khẽ rung lên, rồi cô lại nghe hắn nói:
“Em xuống đây đi.”
Thi Tiểu Vận nhìn hắn vài giây, rồi xoay người vào phòng khách, mở cửa bước xuống tầng.
Kỳ Du Dương đang dựa vào cửa xe, vừa nghịch điện thoại vừa hút thuốc. Nghe tiếng bước chân đến gần, hắn ngẩng đầu, khẽ nhếch môi cười:
“Anh còn sợ em không chịu xuống nữa đấy.”
Thi Tiểu Vận đứng trước mặt anh, trong lòng tuy có chút rung động lạ thường, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh nhạt, hỏi:
“Sao anh lại đến đây?”
“Đến chúc Tết em chứ sao”, anh dụi tắt điếu thuốc
“Em chặn cả số điện thoại lẫn WeChat của anh, nên anh phải đích thân đến, chúc em năm mới vui vẻ.”
Thi Tiểu Vận có chút bất lực, lại hỏi:
“Sao anh biết nhà bà em ở đâu?”
“Nhờ Thiệu Tử Khiêm hỏi bạn thân của em.” Kỳ Du Dương đưa tay ra ..
“Đưa điện thoại cho anh.”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh :
“Làm gì?”
Kỳ Du Dương khẽ nhếch môi cười, trực tiếp cầm lấy tay cô, rút điện thoại từ tay cô ra, rồi đăng nhập vào WeChat của cô.
Anh ta đưa tài khoản của mình ra khỏi danh sách đen, mặt dày nói:
“Em chặn anh hết thế thì anh theo đuổi em kiểu gì được nữa? Em muốn thấy thành ý của anh, thì trước tiên cũng phải bỏ chặn anh đã, đúng không?”
Thi Tiểu Vận bật cười khẩy.
Kỳ Du Dương gỡ số điện thoại và tài khoản WeChat của mình khỏi danh sách chặn xong, mới nhét điện thoại lại vào tay Thi Tiểu Vận . Nhưng tay hắn vẫn chưa rút về, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên mu bàn tay cô, nói:
“Chúc mừng năm mới.”
Thi Tiểu Vận khoanh tay, hỏi:
“Anh lái xe đến đây mất mấy tiếng?”
“Năm tiếng.” Kỳ Du Dương cụp mắt nhìn cô.
Thi Tiểu Vận nhất thời không biết nên nói gì. Đúng lúc đó, điện thoại của Kỳ Du Dương lại đổ chuông. Anh nhìn màn hình, khẽ cau mày rồi bật ra một tiếng chửi khẽ, nhưng vẫn thành thật bắt máy. Đầu dây bên kia hình như là ba mẹ anh, đang hỏi anh chạy đi đâu rồi.
Gió đêm thổi qua, Thi Tiểu Vận chỉ mặc một chiếc áo len xám, không khỏi rùng mình vì lạnh.
Kỳ Du Dương nghiêng đầu liếc nhìn cô, đưa tay choàng qua vai cô, kéo cô vào lòng.
Thi Tiểu Vận theo phản xạ vùng vẫy một chút, nhưng lực đạo quá yếu, chẳng có tác dụng gì.
Tuy anh ta trông cao gầy, nhưng khi bị ôm trọn trong lòng như vậy, cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp chắn bớt cái lạnh của gió đêm. Má cô tựa vào chiếc áo len bên trong áo khoác của hắn, cảm giác ấm áp và mềm mại của lớp len khiến cô không nỡ rời đi.
Đầu dây bên kia dường như là mẹ anh, hỏi anh ta chạy đi đâu trong đêm Giao thừa.
Kỳ Du Dương ôm cô, trả lời có chút không đứng đắn:
“Ra ngoài dỗ bạn gái của con.”
Mẹ anh có vẻ là người khá dễ tính, nghe anh nói chuyện cà rỡn như thế, cũng chỉ nhẹ giọng trách yêu:
“Tết nhất không ngoan ngoãn ở nhà, còn chạy loạn khắp nơi.”
Kỳ Du Dương cúp máy, nhìn cô trong lòng, cau mày nói:
“Anh phải về rồi.”
Thi Tiểu Vận hơi rút khỏi lòng hắn, khẽ “ừ” một tiếng.
Kỳ Du Dương nhìn cô vài giây, khóe môi cong lên, nắm tay cô khẽ bóp một cái, ngụ ý:
“Ít ra cũng phải chúc anh một câu chúc Tết chứ, anh lái xe cả một quãng đường dài đến tìm em mà?”
Thi Tiểu Vận hờ hững đáp lại:
“Chúc mừng năm mới.”
Kỳ Du Dương cũng không miễn cưỡng cô, biết cô có sự kiêu hãnh của riêng mình.
Lúc này đây, cô chắc chắn sẽ không vì một câu chúc mừng năm mới hay việc anh chạy đến tận nơi này, mà dễ dàng quay lại với anh.
Anh khẽ cười:
“Mau lên nhà đi.”
Thi Tiểu Vận nhìn anh một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói:
“Anh lái xe cẩn thận đấy.”
Kỳ Du Dương đưa tay xoa đầu cô, khóe môi cong lên:
“Ừ, anh biết rồi.”
Thi Tiểu Vận nhẹ nhàng mở cửa vào nhà, đi rửa mặt trong phòng tắm, rồi trở về phòng ngủ. Cô vén chăn lên, tựa vào đầu giường, nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, gọi cho Kỳ Du Dương.
Chưa đến hai giây, điện thoại đã được bắt máy. Hình như hắn đang bật bluetooth, cô nghe được tiếng xe chạy vù vù qua điện thoại.
Thi Tiểu Vận mím môi, nhẹ giọng hỏi:
“Kỳ Du Dương, anh đi đến đâu rồi?”
“Anh vừa lên cao tốc” , anh ta đáp.
Thi Tiểu Vận “ừ” một tiếng:
“Vậy em cúp máy nhé.”
“Đừng mà, nửa đêm thế này, nói chuyện với anh một lúc đi.” Kỳ Du Dương nói tiếp,
“Anh lái xe một mình, lỡ buồn ngủ gây tai nạn thì sao? Nhà họ Kỳ chỉ còn mỗi mình anh, hương hỏa không thể đứt trong tay em được đâu, bảo bối.”
Thi Tiểu Vận trừng mắt một cái.
Kỳ Du Dương vẫn cầm vô lăng, luyên thuyên tiếp:
“Nếu em chưa uống thuốc tránh thai, thì dù anh có xảy ra chuyện gì, ít ra trong bụng em vẫn còn dòng máu nhà họ Kỳ. Anh chết cũng coi như mãn nguyện rồi, phải không?”
Thi Tiểu Vận xoay người nằm nghiêng:
“Anh nói mãi không hết chuyện à?”
Kỳ Du Dương khẽ bật cười, giọng trầm thấp, thu lại vẻ cà lơ phất phơ, dịu dàng nói:
“Nói chuyện với anh một lát nhé?”
Thi Tiểu Vận mím môi, không nói gì. Nhưng Kỳ Du Dương biết cô chưa tắt máy, thế là ý đồ đã đạt được, cũng không ép cô phải nói gì thêm.
Anh bật nhạc trong xe, cố ý chọn bài (Ngàn vạn khúc ca)
Anh khe khẽ ngân nga theo giai điệu dịu dàng vài câu:
“Từng bước quay đầu nhìn lại,
Những đêm từng thuộc về đôi ta,
Sắc đỏ vẫn là anh,
Tặng em sắc thắm rực rỡ trong tim…”
Thi Tiểu Vận nghe thấy nhạc bên kia, thoáng chốc lơ đãng, nhưng nhanh chóng tập trung lại.
Cô đặt điện thoại bên gối, bật loa ngoài.
Sau Tết, Thi Tiểu Vận và mẹ cô ở lại với hai cụ thêm một tuần nữa mới về Bắc Kinh. Thi Tiểu Vận lại ở cùng Đường Thư Trân vài ngày, vì có việc quay phim, cô mới về lại căn hộ của mình sớm hơn.
Khi cô đi thang máy lên tầng, tình cờ gặp người đang chuyển nhà.
Thi Tiểu Vận hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ không biết ai chuyển đến đây. Khi cô ra khỏi thang máy, nhìn thấy căn hộ đối diện có mấy công nhân ra vào.
Thi Tiểu Vận vô thức liếc nhìn vài lần, rồi nghe thấy giọng Kỳ Du Dương thản nhiên nói:
“Đặt ở đó là được.”
Thi Tiểu Vận dừng lại, lúc ấy Kỳ Du Dương vừa bước ra ngoài, nhìn thấy cô cười nói:
“Em về rồi à?”
Thi Tiểu Vận nhăn mày, thắc mắc hỏi:
“Anh đang làm gì vậy?”
Kỳ Du Dương nhướng mày, đưa cho công nhân hai điếu thuốc, ánh mắt liếc về phía cô, nửa thật nửa đùa:
“Chẳng phải chuyển đến đối diện em rồi sao, tiện thể để theo đuổi em .”
Trên hành lang có công nhân ra vào, nghe thấy lời Kỳ Du Dương nói, họ lặng lẽ liếc cô vài lần.
Thi Tiểu Vận mặt hơi đỏ, liếc anh một cái rồi quay người, đưa tay nhập mật mã cửa.
Kỳ Du Dương vẫn đứng phía sau nói:
“Giờ anh là hàng xóm rồi, về sau phải giúp đỡ nhau nhé.”