Trò Chơi Tình Ái - Chương 45 : “Nhanh thế đã để mắt đến thằng em trai khác rồi à?”
Vừa dứt lời, Thi Tiểu Vận đã nghe thấy tiếng chào từ Trương Hiểu Thần:
“Chào, Thi Thi.”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, cũng nhẹ nhàng đáp lại một tiếng “Chào.”
Triệu Hồng Lâm thấy Kỳ Du Dương đứng lù lù ở cửa như tượng gỗ, liền huých huých cánh tay anh. Lúc này Kỳ Du Dương mới thu lại ánh mắt, cất bước đi vào trong, mắt không liếc ngang dọc.
Triệu Hồng Lâm chọn ngay một chỗ ngồi cách bàn của Thi Tiểu Vận không xa, kéo ghế ra, nửa đùa nửa thật nói:
“Đủ làm huynh đệ chưa? Vị trí này tiện cho mày giám sát chứ?”
Kỳ Du Dương không biểu cảm gì, rút ra hộp thuốc, lấy một điếu, ngậm vào miệng, chụm tay châm lửa.
Triệu Hồng Lâm cầm hộp thuốc mà anh ném lên bàn, cũng rút một điếu, nói:
“Cho mượn cái bật lửa đi.”
Kỳ Du Dương lập tức cất bật lửa vào túi quần, hơi ngẩng cằm:
“Dùng của mày đi.”
“Đệt, cái bật lửa của mày là đồ cúng à? Không cho ai dùng luôn?” Triệu Hồng Lâm nhướng mày, “Trước khi dùng còn phải tắm rửa sạch sẽ, đốt ba nén nhang, khấn vái mới được dùng hả?”
Tâm trạng Kỳ Du Dương vốn đã không tốt, chẳng có hứng đôi co với Triệu Hồng Lâm. Anh lấy điện thoại ra, mở WeChat, định nhắn cho Thi Tiểu Vận, nhưng phát hiện cô đã chặn mình.
Kỳ Du Dương khẽ bật ra một tiếng cười khinh, ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, rồi chìa tay với Triệu Hồng Lâm:
“Cho tao mượn điện thoại mày một chút.”
Triệu Hồng Lâm lập tức giữ khư khư điện thoại, cảnh giác nhìn anh:
“Làm gì đấy? Tao có thả thính Thi Thi như thằng ngốc Huỳnh Mục Trạch đâu, khỏi phải kiểm tra máy tao.”
Kỳ Du Dương thẳng thừng nói:
“Cô ấy chặn tao rồi, mượn máy mày nhắn tin một cái.”
Trương Hiểu Thần cười phá lên:
“Được đấy, hay là mày mượn điện thoại tao luôn đi. Cả tài khoản WeChat của tao cho mày dùng cũng được, đổi lại đôi ZK3 kia, mày cân nhắc chuyển nhượng cho tao nhé?”
“Đây rõ ràng là nhân lúc cháy nhà mà hôi của đấy, không được đâu, Hiểu Thần.” Triệu Hồng Lâm làm bộ nghĩa khí, ném điện thoại cho Kỳ Du Dương, “Anh em đây không thể đứng nhìn, mày cầm lấy mà nhắn đi.”
Trương Hiểu Thần vớ một miếng khoai tây chiên trong đĩa, ném lên người Triệu Hồng Lâm, vừa mắng vừa cười:
“Đệt mẹ mày, Triệu Hồng Lâm, lúc này còn bày trò anh em tốt? Hollywood không trao Ảnh đế Oscar cho mày là mất mát lớn năm nay đấy!”
Kỳ Du Dương cầm lấy điện thoại của Triệu Hồng Lâm, đăng nhập vào WeChat. Danh bạ bạn bè của Triệu Hồng Lâm có hơn hai trăm người, anh lười tìm thủ công nên gõ thẳng tên Thi Tiểu Vận vào thanh tìm kiếm và lập tức thấy được ảnh đại diện của cô. Anh gửi cho cô một tin nhắn, bảo cô ra nhà vệ sinh, sau đó trả điện thoại lại cho Triệu Hồng Lâm.
Triệu Hồng Lâm vốn còn định nhìn xem anh nhắn gì, không ngờ anh vừa gửi xong đã xóa sạch đoạn trò chuyện. Triệu Hồng Lâm thở dài một tiếng chán nản.
Kỳ Du Dương lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, nhả một vòng khói. Anh liếm nhẹ môi, quay mặt nhìn về phía bàn của Thi Tiểu Vận.
Cô chống cằm, mỉm cười, bên cạnh là một chàng trai tóc nhuộm xám đang thao thao bất tuyệt, tay vung vẩy mô tả gì đó. Cảnh tượng trước mắt khiến người ta nhìn mà gai mắt.
Đệt, cười vui vẻ thật đấy,mẹ kiếp .
Kỳ Du Dương uống cạn ly rượu trước mặt. Khi thấy Thi Tiểu Vận đứng dậy chuẩn bị đi vệ sinh, anh đặt mạnh ly xuống bàn, tạo ra một tiếng vang không lớn nhưng rõ ràng.
Lúc Thi Tiểu Vận từ nhà vệ sinh bước ra, Kỳ Du Dương đang đứng tựa tường đợi cô ở hành lang, ánh mắt anh rơi thẳng lên người cô. Thi Tiểu Vận bước chậm lại một nhịp, định vờ như không thấy để lướt qua anh, nhưng Kỳ Du Dương sao có thể để cô như ý.
Anh khẽ cười khẩy, vươn tay nắm lấy cánh tay cô, đẩy cô tựa vào tường. Anh cúi đầu nhìn cô, nghiến răng hỏi:
“Thằng kia là ai thế ?”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh, mặt không cảm xúc nói:
“Liên quan gì đến anh?”
Kỳ Du Dương cúi đầu cười khẽ hai tiếng, sau đó ngẩng lên, ánh mắt khóa chặt lấy cô, giọng điệu đầy châm chọc:
“Nhanh thế đã để mắt đến thằng em trai khác rồi à?”
Thi Tiểu Vận lạnh lùng đáp:
“Em không có nghĩa vụ phải báo cáo mọi chuyện với anh, đúng không?”
Hành lang thỉnh thoảng có người đi ngang qua, ánh mắt cũng lơ đãng nhìn về phía hai người họ.
Kỳ Du Dương làm như không thấy, hai tay vẫn siết chặt lấy cánh tay cô. Anh hơi cúi người, ghé sát tai cô, giọng mang chút ngông nghênh:
“Anh không cho phép đâu. Chúng ta vẫn chưa kết thúc mà.”
Từ xa vọng đến tiếng Hòa Huy gọi:
“Thi Thi.”
Kỳ Du Dương cau mày đầy khó chịu, xoay mặt nhìn Hòa Huy đang đứng cách đó vài bước, ánh mắt nheo lại đầy cảnh giác. Anh nhếch môi cười khẩy, rồi lập tức quay đầu lại, cố ý đặt một nụ hôn lên trán Thi Tiểu Vận, sau đó mới buông tay, hướng về phía Hòa Huy mà nhún vai một cách khiêu khích.
Thi Tiểu Vận nửa giận nửa xấu hổ, giơ tay định tát anh một cái, nhưng Kỳ Du Dương dễ dàng nắm lấy cổ tay cô. Anh bóp nhẹ vào huyệt hổ khẩu của cô, nói:
“Có người ngoài ở đây, để cho anh chút thể diện đi. Đợi khi chỉ còn hai ta, em muốn đánh thế nào cũng được.”
Thi Tiểu Vận trừng mắt lườm anh một cái.
Kỳ Du Dương lại tỏ ra không hề gì, còn dặn dò:
“Đừng chơi khuya quá nhé. Khi về nhớ nhắn tin cho anh.”
Ánh mắt anh đầy tình cảm, như thể thật sự lo lắng cho sự an toàn của cô. Nhưng Thi Tiểu Vận thì mặt lạnh như băng, chẳng chút cảm kích.
Kỳ Du Dương cũng không lấy làm mất mặt, anh cúi đầu cười khẽ, cũng không ép cô phải cho anh một câu trả lời ngay lúc đó.
Đợi Kỳ Du Dương đi xa rồi, Hòa Huy mới bước tới, hai tay đút túi quần, mỉm cười hỏi:
“Bạn trai cũ của cô à?”
Thi Tiểu Vận không lên tiếng giải thích, bởi quan hệ giữa cô và Kỳ Du Dương cũng chẳng thể nói rõ ràng với Hòa Huy. Hòa Huy thấy cô không phản đối, thì cũng ngầm coi như đã xác nhận Kỳ Du Dương chính là bạn trai cũ của cô.
Hòa Huy bình thản nói một câu:
“Trông cũng khá đẹp trai đấy.”
Thi Tiểu Vận ngẩng mắt nhìn anh một cái, Hòa Huy cười rồi nhún vai:
“Sao, chẳng lẽ cô không thấy vậy sao?”
Thi Tiểu Vận cười khẩy:
“Đúng là đẹp trai thật, nhưng người này không phải dạng tốt đâu.”
Hòa Huy gật đầu hiểu ý:
“Biết rồi, ngựa hoang khó thuần, đúng không?”
Thi Tiểu Vận thấy cách anh dùng từ ngữ ấy thì có chút buồn cười.
Hòa Huy tiếp tục nói nửa thật nửa đùa:
“Lúc nãy tôi còn lo cậu ta lại đến đánh tôi nữa, tôi không giỏi đánh nhau cho lắm, nên cô biết rồi đấy.”
Thi Tiểu Vận bỗng nhớ đến lần trước, Trương Hiểu Thần gửi cho cô video Kỳ Du Dương đánh nhau. Cô lơ đãng nghĩ ngợi một chút, thì thấy Hòa Huy giơ tay vẫy trước mặt cô, hỏi:
“Sao cô lơ đãng thế?”
Thi Tiểu Vận tập trung lại, lắc đầu nói không có gì.
Hòa Huy bỗng nói:
“Cô cũng thích anh ta đúng không?”
Thi Tiểu Vận giật mình, hỏi:
“Sao anh biết?”
Hòa Huy dùng tay chỉ vào mắt cô, đầy vẻ bí ẩn:
“Đôi mắt cô giấu không nổi đâu.”
Anh thở dài, tỏ vẻ hơi tiếc nuối:
“Tôi vốn định theo đuổi cô, giờ xem ra chắc không có cửa rồi.”
Thi Tiểu Vận khẽ mỉm cười.
Hòa Huy lại lấy vai chạm nhẹ vào cô, nói:
“Nếu cô muốn tôi giúp kích thích thằng đẹp trai đó thì cứ bảo, không mất phí đâu, tôi sẵn lòng phối hợp cho màn diễn của cô.”
Thi Tiểu Vận lắc đầu từ chối:
“Không cần đâu .”
Hòa Huy đùa:
“Thật sự không cần à? Diễn xuất của tôi cũng khá ổn mà.”
Kỳ Du Dương quay lại bàn , Triệu Hồng Lâm liếc nhìn anh từ đầu đến chân, nghi hoặc hỏi:
“Không đánh nhau với ai chứ?”
Kỳ Du Dương cười nhạt kéo miệng:
“Không đến mức đó đâu.”
Triệu Hồng Lâm uống hết ly cuối cùng rồi hỏi:
“ Này mày định đi tiếp với bọn tao hay ở lại đây, rồi chở Thi Thi về?”
Kỳ Du Dương nói:
“Đi với tụi mày, tao có muốn chở, nhưng cô ấy không muốn về cùng tao.”
Trương Hiểu Thần hóng chuyện hỏi:
“Vừa nãy mày đi với người ta vào nhà vệ sinh làm gì?”
Kỳ Du Dương nhếch miệng cười:
“Từ khi nào mà mày nhiều chuyện như đàn bà vậy hả?”
Trương Hiểu Thần cảm thấy Kỳ Du Dương không nhận ra thiện chí của mình, bực bội nói:
“Anh em hỏi là quan tâm đến chuyện tình cảm của mày mà.”
“Biến đi.”
Mọi người uống hết số rượu trên bàn rồi lại đi tiếp quán bar tiếp theo.
Thi Tiểu Vận cùng Hòa Huy trở lại bàn thì thấy Kỳ Du Dương và bọn họ đã không còn ở đó nữa. Thi Tiểu Vận nhìn bàn trống, trên bàn còn khoảng hơn chục ly rượu đều đã gần cạn.
Sau khi nói chuyện với Kỳ Du Dương, Thi Tiểu Vận cũng không còn hứng thú uống nữa, cô ở lại đến khoảng 10 giờ thì bắt xe về.
Ban đầu Hòa Huy định sẽ chở cô về, nhưng Thi Tiểu Vận từ chối, vì bạn bè Hòa Huy vẫn còn ở đó. Bỏ bạn bè lại rồi chở cô về thì không hợp lý.
Thôi vậy.
Kỳ Du Dương và Triệu Hồng Lâm uống đến hơn 11 giờ mới kết thúc, lúc tới quán cuối cùng thì ai cũng gần say mềm, cũng thôi không uống nữa.
Kỳ Du Dương lấy điện thoại ra, gọi cho Thi Tiểu Vận, nhưng điện thoại không kết nối được, có lẽ số của anh vẫn bị cô ấy chặn trong danh sách đen. Kỳ Du Dương mượn điện thoại của Triệu Hồng Lâm và Trương Hiểu Thần lần lượt gọi thử, nhưng đều bị Thi Tiểu Vận chặn hết.
Trương Hiểu Thần cầm điện thoại, bất đắc dĩ cười:
“Có vẻ Thi Thi thật sự khó dỗ, cả số của tao và Triệu Hồng Lâm đều bị cô ấy chặn rồi. Du Dương, cậu định dùng số ai gọi tiếp đây?”
Kỳ Du Dương không phải người dễ bị cản trở vậy. Anh mượn điện thoại của nhóm bạn bàn bên cạnh, kiên nhẫn gọi tiếp số của Thi Tiểu Vận.
Sau mấy lần gọi như thế, anh thuộc làu làu số điện thoại của cô.
Trương Hiểu Thần và Triệu Hồng Lâm vừa hút thuốc vừa xem như đang xem một vở kịch, cười rộ lên.
Thi Tiểu Vận vốn không muốn nghe máy, nhưng Kỳ Du Dương lại tỏ ra rất nhiệt tình, cô chặn hết mười số điện thoại rồi mà anh vẫn còn cách gọi được.
Cô bực mình bấm nút nhận cuộc gọi, giọng có phần tức giận:
“Kỳ Du Dương, anh rốt cuộc muốn làm gì?”
“Muốn làm gì?” Anh nhẹ nhàng đáp lại, giọng nhẹ như lông hồng:
“Không phải anh có nói rồi sao, về nhà rồi thì nhắn tin cho anh. Đã đến giờ này rồi mà chưa thấy tin nhắn, anh đành phải gọi điện hỏi một chút thôi, dù sao cũng đã khuya mà.”
Thi Tiểu Vận nhận ra giọng anh có gì đó khác thường, cô mím môi nói:
“Kỳ Du Dương, anh có say rượu không?”
Cô nghe tiếng bật lửa, anh cắn điếu thuốc, lờ mờ gật đầu. Giọng anh hạ thấp xuống, mang chút ý “bỏ mặc tất cả”, nói:
“Thi Tiểu Vận, chúng ta thử lại đi?”
Thi Tiểu Vận im lặng một lúc, cắn môi, lạnh lùng đáp:
“Kỳ Du Dương, khi nào anh tỉnh rượu, hãy nói chuyện với em.”
Kỳ Du Dương cau mày:
“Anh chưa say đến mức không biết mình đang nói gì đâu?”
Thi Tiểu Vận hơi khó chịu:
“Em không thấy được sự chân thành từ anh, Kỳ Du Dương.”
Kỳ Du Dương cười khẩy, gõ nhẹ tàn thuốc, thất vọng chán nản nói:
“Vậy phải làm thế nào mới khiến em cảm thấy anh chân thành đây?”
Anh lại nói tiếp:
“Em chỉ anh đi, anh phải theo đuổi em như thế nào.”