Trò Chơi Tình Ái - Chương 44 : “Đang xem một ‘gà mờ’ chơi game.”
Thi Thi khẽ cong khóe môi:
“Vậy anh đến đây vì chuyện gì?”
Kỳ Du Dương cúi đầu nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc hơn vài phần, chậm rãi nói:
“Vì em.”
Ánh mắt Thi Tiểu Vận trầm xuống, cô nói thẳng:
“Thật sự không nhìn ra đấy. Chẳng phải anh thấy mấy câu trò chuyện của Trình Khải và Tề Minh trong nhóm mới vội vã chạy đến à?”
Sắc mặt Kỳ Du Dương có chút mất tự nhiên. Quả thực là vì thấy mấy tin nhắn trong nhóm nên mới tới. Chuyện này nói ra thì đúng là hành động bốc đồng, chẳng khác gì cậu học sinh mới lớn yêu sớm, không chịu nổi một tí kích thích, vừa thấy tình địch là lập tức mất bình tĩnh.
Nhưng anh đã đến rồi, cũng chẳng có gì phải che giấu. Kỳ Du Dương thẳng thắn:
“Đúng vậy.”
“Anh không thấy tính chiếm hữu của mình có hơi vô lý à?” Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh, “Chúng ta đâu phải người yêu, hay là vì anh chơi không nổi nữa, dù gì cũng là em nói chia tay trước?”
“Anh trông có vẻ trẻ con đến thế sao?” Anh nhíu mày nhìn cô.
Thi Tiểu Vận không nói gì.
Kỳ Du Dương buông tay cô ra, thả người ngồi xuống ghế sofa, dáng vẻ lười nhác, ngước mặt nhìn cô:
“Tại sao anh đến, chẳng lẽ em không rõ?”
“Vậy thì sao? Anh đến tìm em, là muốn tiếp tục mối quan hệ bạn tình à?”
Giọng cô lạnh băng, Kỳ Du Dương cảm thấy thất bại. Anh chưa bao giờ phải mang mặt nóng dán vào mông lạnh thế này. Anh bực bội cầm lấy nửa bao thuốc trên bàn trà, rút ra một điếu, nhưng khi vừa đưa lên miệng thì lại mất hứng, nhét lại vào hộp.
Anh nắm lấy tay cô, bóp nhẹ:
“Anh không phải có ý đó.”
Điện thoại của Thi Tiểu Vận vang lên, là Đường Thư Trân gọi đến. Thi Tiểu Vận liếc nhìn Kỳ Du Dương một cái, rút tay về, bấm nghe máy.
Đường Thư Trân dịu dàng nói:
“Không phải con đi dạo với Trình Khải à? Trình Khải về rồi, sao con vẫn chưa về?”
“Con có chút việc đột xuất, lát nữa con về.” Thi Thi tùy tiện kiếm một lý do để lấp liếm.
Đường Thư Trân hỏi tiếp:
“Việc gì vậy? Không nghiêm trọng chứ?”
“Không có gì lớn đâu mẹ, chẳng qua gặp bạn, trò chuyện một chút thôi.”
“Vậy thì xong về sớm nhé, con gái ra ngoài buổi tối, ngồi xe một mình cũng không an toàn đâu.” Đường Thư Trân lo lắng dặn.
“Con biết rồi ạ.” Thi Tiểu Vận cúp máy, quay sang nhìn Kỳ Du Dương, “Em phải về rồi, anh đi hay không thì tùy.”
Kỳ Du Dương cảm thấy mình như một kẻ đơn phương si tình, rõ ràng đã hạ mình đến mức này, vậy mà cô vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh nhạt khiến anh không khỏi bực bội. Anh đứng dậy khỏi ghế sofa, nhìn chằm chằm cô mấy giây, giọng lạnh lùng:
“Sao trước giờ em không phát hiện chị tuyệt tình như vậy, hả chị gái?”
Thi Tiểu Vận cau mày, trừng mắt nhìn anh:
“Còn thua anh.”
Kỳ Du Dương cười khẩy, cầm lấy bao thuốc, nhét vào túi, rồi đi thẳng ra cửa.
Ra khỏi tòa nhà, anh ngẩng đầu nhìn lên khung cửa sổ đã tắt đèn. Anh đá mạnh một viên đá dưới chân, lấy ra bao thuốc đã bị vò nhàu chẳng còn hình dạng, châm một điếu ngậm trong miệng.
Thi Tiểu Vận tức giận đứng yên tại chỗ, trong lòng khó chịu không thôi. Cuối cùng, cô mở WeChat, chặn cả WeChat lẫn số điện thoại của Kỳ Du Dương. Lúc này tâm trạng mới bình ổn hơn đôi chút. Cô quay về phòng, thu dọn thêm vài bộ quần áo thay đổi bỏ vào túi, rồi khóa cửa quay về nhà mẹ cô.
Trên đường xuống thang máy, Thi Tiểu Vận đã gọi xe, nên vừa ra khỏi khu dân cư, chiếc xe đã chờ sẵn ở đó. Cô không để ý đến chiếc xe con đang đậu ở cổng khu nhà, cứ thế bước lên xe không ngoảnh đầu lại.
Tài xế quay đầu hỏi người ngồi phía sau:
“ Anh bạn đẹp trai,có đi không ?”
Kỳ Du Dương cúi đầu bấm điện thoại, rồi ngẩng mắt liếc nhìn chiếc Porsche màu xám phía trước:
“Đi thôi, cứ bám theo chiếc xe kia là được.”
Tài xế hai tay giữ chặt vô lăng, nghiêng đầu nhìn Kỳ Du Dương, liếm môi một cái, ẩn ý hỏi:
“Thế lúc nãy để lỡ mất chút thời gian, tính sao đây?”
Kỳ Du Dương giọng lười biếng:
“Lát nữa đưa anh tiền xe gấp đôi.”
Tài xế cười hì hì, lúc này mới yên tâm, bắt đầu tám chuyện với anh:
“Cô gái đó là bạn gái cậu à? Sao không đi cùng xe, cãi nhau rồi à?”
Tâm trạng Kỳ Du Dương hiếm khi khá hơn một chút, anh đùa lại:
“Sao anh không đoán tôi là kẻ biến thái chuyên theo dõi người khác?”
Tài xế nhìn anh qua gương chiếu hậu, lắc đầu nói:
“Không đến mức đó đâu. Cậu đẹp trai thế này, chẳng lẽ không kiếm được bạn gái? Việc gì phải làm kẻ biến thái.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ một tiếng.
Lúc đó Triệu Hồng Lâm gọi điện đến, hỏi anh có đi chơi không.
Triệu Hồng Lâm nói:
“Mày thế này là không ổn rồi Dương tử, gần hai tuần rồi đấy, đừng có mà nén lâu quá rồi hỏng người.”
Kỳ Du Dương chửi một câu:
“Cút mẹ mày đi, tao tự giải quyết không được chắc?”
Triệu Hồng Lâm tặc lưỡi cảm thán:
“Thế thì chán lắm.”
Kỳ Du Dương không đáp lời.
Triệu Hồng Lâm lại hỏi:
“Mai tối đi không?”
Kỳ Du Dương cau mày, trả lời qua loa:
“Tùy tình hình.”
Triệu Hồng Lâm thấy hết hứng, mắng một câu “mất hứng vãi” rồi cúp máy.
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng khu dân cư Gia Viên, tài xế hỏi Kỳ Du Dương:
“Anh đẹp trai, anh có xuống xe không đấy?”
Kỳ Du Dương nhìn thấy Thi Tiểu Vận bước xuống từ chiếc Porsche màu xám kia, anh thu lại ánh mắt, lạnh nhạt nói:
“Không xuống, đi đến khu Bi Lâm.”
Tài xế cười híp mắt nói:
“Đúng là làm vệ sĩ cho mỹ nhân rồi đấy, cậu đẹp trai, nhưng cô nàng đâu có biết, chẳng phải uổng công sao?”
Kỳ Du Dương nghịch điện thoại chơi game, âm thanh hiệu ứng game vang lên trong xe, anh không nói gì.
Tài xế không biết là anh ta không nghe thấy hay là cố tình lờ đi, ngượng ngùng gãi mũi, quay vô lăng, lái xe rời khỏi khu Gia Viên.
Thi Tiểu Vận về đến nhà, Đường Thư Trân vốn đã vào phòng ngủ nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng cô mở cửa, liền đi ra:
“Đói không con, có cần mẹ nấu chút đồ ăn khuya cho không?”
Thi Tiểu Vận lắc đầu, mỉm cười nói:
“Con không đói, mẹ ngủ sớm đi ạ.”
Đường Thư Trân nói:
“Vậy con cũng ngủ sớm một chút.”
“Dạ.”
Thi Tiểu Vận quay về phòng, lần lượt treo quần áo mang theo vào tủ. Điện thoại cô hết pin nên đã tắt nguồn, cô cắm sạc rồi đặt điện thoại ở đầu giường.
Cô cầm bộ đồ ngủ vào phòng tắm để tắm rửa.
Sau khi tắm xong, điện thoại hiện lên tin nhắn WeChat do Hòa Huy gửi:
“Vài ngày nữa ra ngoài chơi không?”
Hôm đó, khi cô đến quán bar ở Hokkaido chơi, đã kết bạn WeChat với Hòa Huy. Mấy ngày nay, Hòa Huy thỉnh thoảng nhắn tin, cũng có rủ cô chơi vài ván PUBG.
Thi Tiểu Vận nghĩ ngày mai cũng không có việc gì làm, nên đồng ý.
Kỳ Du Dương về đến nhà, lên lầu tắm một cái, rồi nằm trên giường chơi game giết thời gian. Triệu Hồng Lâm bọn họ có vẻ vừa xong việc, đang rủ anh chơi PUBG trong nhóm.
Kỳ Du Dương chơi game bắn súng PUBG rất ít, chủ yếu toàn chơi Vương Giả Vinh Diệu. Anh châm một điếu thuốc, lơ đễnh đăng nhập vào game PUBG. Vì ít chơi nên game vẫn đang cập nhật gói dữ liệu.
Trương Hiểu Thần tag anh trong nhóm:
“Du Dương, lên chưa đấy? Mạng không ổn lắm.”
Kỳ Du Dương thuận tay trả lời một câu:
“Đang cập nhật dữ liệu.”
Anh chờ khoảng hai phút, cuối cùng cũng vào được giao diện game. Anh mở danh sách bạn bè WeChat, định gửi lời mời chơi game cho Triệu Hồng Lâm bọn họ, thì thấy tài khoản SS cũng đang sáng đèn, hiển thị “đang trong trận”.
Kỳ Du Dương nhướng mày, khẽ cười lạnh một tiếng, bấm vào để xem cô đang chơi như thế nào.
Trong game của Thi Tiểu Vận, không phải chỉ có một mình cô, còn có một nhân vật nam đang dẫn dắt cô, tên hiển thị là một chuỗi ký tự tiếng Anh. Ánh mắt Kỳ Du Dương trầm xuống, nhìn vài giây liền thoát khỏi chế độ xem.
Đúng lúc đó, Triệu Hồng Lâm gửi lời mời chơi game, Kỳ Du Dương bấm đồng ý.
Trong đội mở mic voice chat, Trương Hiểu Thần nói:
“Lúc nãy gửi lời mời game cho mày, sao không thấy phản hồi?”
Kỳ Du Dương lạnh nhạt nói:
“Đang xem một ‘gà mờ’ chơi game.”
Trương Hiểu Thần nói:
“SS mỹ nữ cũng đang chơi, ván sau rủ cô ấy vào nhé?”
Kỳ Du Dương nửa nằm trên giường, ngậm điếu thuốc, lười nhác nói:
“Nếu mày mời được cô ấy vào, đôi giày ZK3 đó là của mày.”
Lúc còn du học ở Úc, Kỳ Du Dương từng mua một đôi giày bóng rổ ZK3 phiên bản giới hạn, còn có chữ ký của Kobe. Trương Hiểu Thần thèm thuồng đã lâu, ra giá mấy lần cũng không khiến Kỳ Du Dương đồng ý bán lại. Hôm nay hiếm khi thấy anh buông lời, Trương Hiểu Thần dĩ nhiên phải dốc sức vì đôi giày yêu thích rồi.
Triệu Hồng Lâm châm chọc một câu trúng phóc:
“Nếu cậu không có mặt, SS mỹ nữ còn có thể chơi với bọn tớ vài ván. Nhưng cậu mà có mặt, thì thôi rồi, khó còn hơn lên trời đấy.”
Kỳ Du Dương khẽ cười mũi một tiếng.
“Vì đôi ZK3, thế nào cũng phải thử một lần.” Trương Hiểu Thần nói : “Hôm đó video Du Dương đánh nhau, tao lập tức gửi cho SS mỹ nữ, nhưng người ta chẳng thèm phản ứng lấy một cái. Xem ra là quyết tâm rồi, muốn cắt đứt quan hệ hoàn toàn với Du Dương.”
Triệu Hồng Lâm nói:
“Du Dương, giờ mày định thế nào, theo đuổi lại người ta à, hay là sao?”
Kỳ Du Dương không trả lời.
Triệu Hồng Lâm cũng không hỏi thêm, dù sao con trai với nhau, cũng không hay quá soi mói chuyện tình cảm của bạn.
Đến ván tiếp theo, lúc Trương Hiểu Thần chuẩn bị mời Thi Tiểu Vận vào game thì thấy avatar game của SS đã chuyển sang xám, hiển thị là đã thoát khỏi trò chơi.
Trương Hiểu Thần kêu lên:
“Mẹ kiếp, SS mỹ nữ out game rồi.”
Triệu Hồng Lâm bên kia hả hê, bày kế dở hơi:
“Hay là cậu lên WeChat mời thử xem?”
Trương Hiểu Thần hỏi ý Kỳ Du Dương:
“Du Dương, mày thấy có ăn thua không?”
Kỳ Du Dương nói:
“Thôi đi, đừng làm phiền cô ấy ngủ.”
Trương Hiểu Thần thử hỏi dò:
“Thế còn đôi giày?”
“Chuyện còn chưa xong, cậu còn mơ đến giày à?” Anh nói giọng thờ ơ.
Trương Hiểu Thần tức quá bật cười, chửi một câu:
“Có phải anh em không đấy?”
“Không phải.” Anh chậm rãi đáp lại.
Kỳ Du Dương cũng chẳng còn hứng thú chơi game, lười biếng thoát game.
Tối hôm sau, Kỳ Du Dương vẫn cùng Triệu Hồng Lâm ra ngoài chơi. Bạn của Triệu Hồng Lâm đang có ý định mở một quán bar, tối nay định đi thử rượu ở từng quán một. Kỳ Du Dương kén miệng, nên cũng bị kéo theo để làm cố vấn.
Khi họ ghé đến quán bar thứ mười, Trương Hiểu Thần mắt tinh, vừa bước vào cửa đã nhanh chóng nhìn thấy Thi Tiểu Vận và Hòa Huy. Cậu ta dùng vai huých huých vào Kỳ Du Dương, vẻ hóng chuyện không sợ to chuyện:
“Cô nàng SS mỹ nữ kia đi cùng thằng nào thế?”
Kỳ Du Dương liếc mắt nhìn theo ánh mắt của Trương Hiểu Thần, anh nhíu mày lại, giọng không chút cảm xúc:
“Không biết.”
Thi Tiểu Vận cũng cảm nhận được ánh mắt từ phía cửa, cô ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt dò xét của Kỳ Du Dương.
Cô liền bình thản dời mắt đi.
Hòa Huy hỏi cô:
“Sao thế, gặp người quen à?”
Thi Tiểu Vận khẽ cười, nói:
“Không quen.”