Trò Chơi Tình Ái - Chương 41 : “Mày tưởng cô ấy dễ dỗ thế à?”
Khi Kỳ Du Dương quay lại phòng riêng, sắc mặt anh rất khó coi.
Huỳnh Mục Trạch lúc đó đang uống rượu với Triệu Hồng Lâm. Kỳ Du Dương bước đến trước mặt hắn, vẻ mặt lạnh lùng:
“Đưa điện thoại cho tao xem.”
Huỳnh Mục Trạch đặt ly rượu xuống, ngạc nhiên liếc nhìn anh một cái:
“Lấy điện thoại tao làm gì?”
Anh mặt không biểu cảm:
“Đưa đây.”
Thực ra, Huỳnh Mục Trạch cũng có chút kiêng dè Kỳ Du Dương. Bộ dạng khi anh nổi điên, Huỳnh Mục Trạch đã may mắn được chứng kiến một lần, từ đó về sau, Huỳnh Mục Trạch không dám chọc vào nữa. Anh ta móc điện thoại từ túi quần ra, ném lên bàn trà:
“Mày muốn xem thì cứ xem.”
Kỳ Du Dương bật sáng màn hình, vào ngay WeChat, tìm đến đoạn trò chuyện giữa Huỳnh Mục Trạch và Thi Tiểu Vận. Lướt qua vài tin nhắn, anh lập tức thấy câu:
“Nghe nói cô rất chặt, cho tôi làm một lần đi?”
Sắc mặt Kỳ Du Dương lập tức u ám đến cực điểm, anh ném mạnh điện thoại về phía Huỳnh Mục Trạch:
“Mẹ mày, Huỳnh Mục Trạch, tao đã nói mày đừng có trêu chọc cô ấy, mày không hiểu tiếng người à?”
“Làm quá thế? Hai người chẳng phải chỉ là quan hệ thể xác thôi sao?” Huỳnh Mục Trạch nhặt điện thoại từ trên đầu gối, cười cợt, không cho là chuyện lớn:
“Có phải thật sự đang yêu đương gì đâu.”
Kỳ Du Dương túm lấy cổ áo anh ta, không nói nhiều, vung tay đấm thẳng vào má trái một cú. Huỳnh Mục Trạch không kịp phòng bị, bị ăn trọn cú đấm, khóe miệng lập tức sưng đỏ.
Triệu Hồng Lâm và Trương Hiểu Thần vội vàng xông đến can ngăn, mỗi người kéo một bên tách hai người ra.
“Mẹ kiếp, mày bị con đàn bà đó lừa rồi, còn ở đây diễn cảnh ‘vì hồng nhan mà giận dữ’ à?”
Huỳnh Mục Trạch nhổ một bãi nước bọt, lưỡi đẩy vào chỗ sưng trên má, vẫn không biết sợ mà nói:
“Tao nhắn như vậy, biết cô ta nói gì không? Cô ta bảo nếu tao muốn hẹn thì bay sang Hokkaido tìm cô ta. Chẳng qua chỉ là con đĩ dâm đãng, đáng để mày vì thế mà phát điên sao?”
Trương Hiểu Thần liếc nhìn sắc mặt của Kỳ Du Dương, khuyên Huỳnh Mục Trạch:
“Mày bớt nói vài câu đi, mẹ nó.. còn chưa đủ loạn chắc?”
Mọi người trong phòng riêng nhìn cảnh tượng này thì có chút bối rối, không ai biết phải xử lý ra sao.
Tưởng đâu cãi vã đến đây là kết thúc, ai ngờ Huỳnh Mục Trạch vừa dứt lời, Kỳ Du Dương liền vớ lấy một chai rượu, nhắm thẳng vào trán anh ta mà ném. Ngay sau đó là tiếng chai rượu đập vào tường, vỡ tung tóe.
Không ai còn dám ở lại trong phòng nữa, sợ chẳng may mảnh thủy tinh văng trúng vào người.
Bên trong loạn một trận lớn, phải mất một lúc lâu mới yên lại.
Trên người Kỳ Du Dương, chiếc hoodie màu đen toàn mùi bia. Trương Hiểu Thần kéo anh ra khỏi phòng riêng, rút cho anh một điếu thuốc, nói:
“Chuyện tối nay, không đến mức phải làm căng vậy chứ?”
“Tao sớm đã ngứa mắt với nó rồi.” Kỳ Du Dương cắn điếu thuốc, cúi đầu châm lửa.
Trương Hiểu Thần cười nhạt:
“Chuyện này trách tao. Hôm đó tao với nó đi vệ sinh, lỡ miệng nói mày với Thi Thi không phải người yêu, còn thêm một câu linh tinh. Tao thật không ngờ cậu ta lại thật sự đi tán tỉnh Thi Thi.”
Kỳ Du Dương ngửa đầu phun ra một làn khói mỏng, trong làn khói lượn lờ, anh nheo mắt nhìn Trương Hiểu Thần, giọng lạnh tanh:
“Đm mày, Trương Hiểu Thần.”
“Lỗi tao, lỗi tao. Giờ ầm ĩ thế này rồi, mỹ nhân Thi Thi thật sự muốn cắt đứt với mày à?” Trương Hiểu Thần đề nghị:
“Hay là để tao đi giải thích với cô ấy?”
“Cút.” Kỳ Du Dương lười nhác dựa vào hành lang:
“Mày tưởng cô ấy dễ dỗ thế à?”
“Mày bị đánh đến rách mép rồi, chẳng phải vở kịch ‘khổ nhục kế’ đã có sẵn đó sao, sao không nhân lúc còn đang nóng, dùng thử đi?”
“Đm.” Kỳ Du Dương nghiêng đầu đi, rít một hơi thuốc:
“Đừng nhắc ba chữ đó với tao.”
Trương Hiểu Thần đầy hứng thú nói:
“Vậy rốt cuộc Huỳnh Mục Trạch đã nhắn gì cho Thi Thi mà mày nổi giận đến mức đó?”
Kỳ Du Dương không trả lời, đưa tay ấn vào khóe miệng, khẽ xuýt một tiếng vì đau, rồi dụi tắt điếu thuốc, vẫy tay:
“Tao đi trước đây.”
Kỳ Du Dương xuống tầng bằng thang máy. Ở cửa nhà hàng, Hứa Tiêu Tiêu đang đợi anh. Thấy anh bước ra, cô tiến lên, đưa cho anh một cái túi:
“Tôi mua ít thuốc bôi cho anh, cầm về mà bôi đi.”
Kỳ Du Dương nhìn cô một cái, nhíu mày:
“Không cần.”
Hứa Tiêu Tiêu chẳng thấy ngại ngùng gì, mỉm cười nói:
“Tối nay anh vì một cô gái mà đánh nhau, tôi thấy người ta cũng chẳng mấy để tâm đến anh, anh làm vậy chi cho khổ, lúc chơi với cô ta, chắc cũng không vui gì đúng không?”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, cảm thấy cô gái này cũng thú vị, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt có phần nghịch ngợm:
“Sao? Cô muốn ngủ với tôi à?”
Hứa Tiêu Tiêu nói:
“Cũng không phải là không thể.”
“Biến đi, ông đây không thèm.” Kỳ Du Dương khinh bỉ cười…
“Chỉ vì tối nay người đông nên tôi mới nể mặt không tát cho cô một cái.”
Anh ghé sát tai cô, thấp giọng nói:
“Tôi không phải cái bàn đạp của cô. Muốn bước lên, cũng phải xem mình có đủ bản lĩnh không đã. Không phải ai cũng là Lâm Khả, cam tâm làm một thằng ngốc cho cô lợi dụng. À đúng rồi, mấy cái clip của cô vẫn còn lưu trong điện thoại của Lâm Khả đấy, đừng có dây vào người không nên dây.”
Mặt Hứa Tiêu Tiêu tái đi, cô cắn môi, trừng mắt nhìn Kỳ Du Dương.
Kỳ Du Dương chẳng mấy để tâm, khẽ hừ một tiếng rồi đi lướt qua cô. Con người anh vốn chẳng phải dạng biết thương hoa tiếc ngọc. Khi tâm trạng tốt, còn có thể kiên nhẫn dịu dàng vài câu. Còn lúc tâm trạng xấu, thì chẳng nể mặt ai cả.
Ban đầu Kỳ Du Dương chẳng có ấn tượng gì về Hứa Tiêu Tiêu, nhưng sau chuyện đêm nay, anh mới nhớ ra hình như trước đây cô từng qua lại với Lâm Khả. Hồi đó là lúc anh đang học thạc sĩ năm nhất ở Úc, có tham gia vài group, toàn là con nhà giàu du học, thỉnh thoảng tụ tập ăn chơi.
Vào một tối nọ, trong một nhóm chat có người đăng chuyện Lâm Khả bị một “ cô gái đào mỏ” cắm sừng, kèm theo mấy tấm hình của Hứa Tiêu Tiêu. Khi ấy mọi người chỉ đơn thuần là tâm trạng hóng hớt tám chuyện, cười hì hì mắng vài câu kiểu “Lâm Khả bị dục vọng làm mờ mắt, bị người ta gài bẫy”. Lúc Kỳ Du Dương uống rượu giao bôi với Hứa Tiêu Tiêu, thực ra anh vẫn chưa nhận ra cô là ai. Chỉ là vừa rồi khi cô đưa túi thuốc cho anh, anh mới đột nhiên nhớ ra.
Thi Tiểu Vận bắt taxi về nhà. Vừa đến nơi, điện thoại WeChat của cô vang lên. Cô liếc nhìn , là Trương Hiểu Thần gửi đến một đoạn video. Cô bấm vào xem, bên trong âm thanh hỗn loạn, trên ghế sofa lộn xộn bóng người, nhìn qua có vẻ đang đánh nhau. Cô chỉ thoáng nhìn một chút liền nhận ra bóng lưng của Kỳ Du Dương.
Thi Tiểu Vận đại khái đoán được, có lẽ Kỳ Du Dương và Huỳnh Mục Trạch đã đánh nhau. Trương Hiểu Thần còn gửi thêm một chuỗi tin nhắn thoại, Thi Tiểu Vận lười mở ra nghe, trực tiếp thoát khỏi khung trò chuyện với cậu ta.
Cô cầm điện thoại, từ tốn nhắn tin trả lời một người khác, sau đó đặt điện thoại lên bàn trà, rồi lấy hộp thuốc lá châm một điếu.
Cô vứt điện thoại lên sofa, đi vào nhà tắm tẩy trang, rửa mặt.
Khi cô bước ra khỏi phòng tắm, Chu Sảng cũng gửi đến vài tin nhắn:
Chu Sảng: “Nghe Thiệu Tử Khiêm nói, em trai Kỳ tối nay vì cậu mà đánh nhau à?”
Chu Sảng: “Chị gái lợi hại thật đấy, còn chưa từng có gã đàn ông nào đánh nhau vì tớ nữa cơ.”
Thi Tiểu Vận trợn mắt, Chu Sảng lại gửi tiếp:
Chu Sảng: “Thế giờ cậu với cậu ta sao rồi? Cãi nhau hay là chia tay thật?”
Thi Tiểu Vận vừa nhắn vừa ấn lên màn hình:
Thi Tiểu Vận: “Chia tay rồi.”
Chu Sảng: “Chia tay thật à?”
Màn hình điện thoại hiển thị khung trò chuyện giữa Thi Tiểu Vận và Chu Sảng, trên màn hình tối dần vẫn còn hiện rõ hai tin nhắn cuối cùng:
Chu Sảng: “Chia tay thật à?”
Thi Tiểu Vận : “Lần này chia tay thật rồi.”