Trò Chơi Tình Ái - Chương 42 : “Nếu anh không đồng ý thì sao?”
Khi Kỳ Du Dương ngồi trên ghế lái xe, anh mở hộp quà mà Thi Tiểu Vận đã đưa cho mình trước đó. Bên trong là một chiếc bật lửa zippo phiên bản giới hạn, vỏ mờ có khắc họa tiết ngọn lửa.
Kỳ Du Dương lật chiếc bật lửa lại, nheo mắt nhìn phần đáy máy ,trên đó có khắc năm sản xuất, đúng vào ngày Lễ Giáng Sinh năm nay.
Anh giơ tay đập mạnh một cái lên vô lăng, thấp giọng chửi thề một câu:
“Mẹ kiếp .”
Anh tựa lưng vào ghế, móc bao thuốc lá từ túi quần ra, châm một điếu.
Kỳ Du Dương vừa hút thuốc, vừa gọi điện cho Thi Tiểu Vận , nhưng không có ai bắt máy. Thật ra anh cũng đoán được là cô sẽ không nghe, ban đầu còn tưởng có khi cô đã chặn anh rồi, may mà vẫn chưa. Anh dụi tắt điếu thuốc.
Điện thoại vẫn rung không ngừng. Không biết thằng khốn nào đã lan truyền video anh đánh nhau tối nay lên mấy nhóm chat của đám con nhà giàu. Đám bạn nhàn rỗi tám trăm năm không liên lạc kia, cứ như mèo ngửi thấy mùi cá tanh, thi nhau gửi tin nhắn hỏi han anh kiểu “xem vui là chính”.
Càng xem Kỳ Du Dương càng bực mình, dứt khoát tắt luôn điện thoại, quay tay lái, phóng xe thẳng đến tìm cô.
Thi Tiểu Vận không ngờ đến cả Trình Khải cũng biết chuyện Kỳ Du Dương đánh nhau vì cô, thậm chí còn gọi điện hỏi thăm.
Thi Tiểu Vận ôm đầu gối, áp điện thoại lên tai, giọng có chút bất đắc dĩ:
“Sao ngay cả anh cũng biết rồi?”
Trình Khải ở đầu dây bên kia bật cười:
“Video lan khắp cả nhóm rồi, sao mà không biết cho được?”
Thi Tiểu Vận thở dài một hơi.
Trình Khải cũng ngừng cười, nghiêm túc hỏi:
“Vậy bây giờ hai người thế nào rồi?
“Còn thế nào được nữa?” Thi Tiểu Vận chống cằm lên đầu gối, thản nhiên đáp
“Chia tay rồi. Dù sao cũng chẳng phải là người yêu.”
“Anh ta chịu à?”
Tất nhiên,họ biết người “anh ta” này là ai, cả hai đều hiểu rõ trong lòng.
Thi Tiểu Vận im lặng một lúc, mím môi nói:
“Chỉ là bạn tình thôi mà, đối với anh ta cũng chẳng là gì cả.”
Trình Khải cười đầy ẩn ý:
“Xem ra trận đánh của ông chủ nhỏ là đánh uổng rồi.”
Bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa, Thi Tiểu Vận nghi hoặc, xỏ dép đi ra, vừa nghe điện thoại với Trình Khải vừa đi tới cửa. Cô đưa tay đặt lên tay nắm cửa, vặn một cái.
Trình Khải ở đầu dây bên kia cũng nghe thấy tiếng chuông, cười nói:
“Không chừng là ông chủ nhỏ đấy?”
Mãi vẫn không nghe thấy Thi Tiểu Vận trả lời, Trình Khải liền đoán chắc mình nói trúng, liền nói:
“Thôi được, vậy để hôm khác nói tiếp nhé.”
Thi Tiểu Vận nhìn thấy Kỳ Du Dương đang đứng ở cửa. Lúc này trông anh ta có vẻ nhếch nhác, khóe miệng bị bầm tím, trên áo hoodie màu đen dính đầy vết nước sẫm màu, vai còn lấm tấm bụi vôi trắng.
Cô nhìn Kỳ Du Dương, sắc mặt bình thản nói “ừ” vào điện thoại rồi cúp máy.
Kỳ Du Dương nhướng mày:
“Không cho anh vào à?”
Thi Tiểu Vận nghiêng người sang một bên để anh vào nhà. Cô đóng cửa lại, nhìn người đang ngồi trên sofa, hơi nhíu mày:
“Chúng ta không phải đã nói rõ ràng rồi sao?”
Kỳ Du Dương đưa tay sờ khóe miệng, lạnh lùng nói:
“Anh chưa đồng ý.”
Thi Tiểu Vận cười khẩy, cô lấy gối ôm trên ghế sofa ra, thản nhiên hỏi:
“Vậy phải thế nào, anh mới chịu đồng ý?”
Kỳ Du Dương đưa mắt nhìn quanh phòng khách, rồi chuyển chủ đề:
“Em có thuốc không?”
Thi Tiểu Vận trợn mắt, từ dưới bàn trà lôi ra một hộp y tế, mở nắp, lấy ra một chai thuốc và một gói bông tăm, ném lên người anh ta, lạnh nhạt nói:
“Bôi xong thì đi cho khuất.”
“Làm sao anh tự bôi được?” Anh nhìn cô, giọng có phần lười nhác.
Thi Tiểu Vận bực bội xé gói bông tăm, lấy ra một que, chấm một ít thuốc mỡ, tiến lại gần anh, chấm lên vết bầm nơi khóe miệng anh, nơi đó còn có thể thấy vết máu.
Anh hơi nhíu mày: “Em thật là nặng tay”
Khi Thi Tiểu Vận rút tay lại, anh liền giữ lấy cổ tay cô, cúi mắt nhìn cô chăm chú:
“Thật sự em muốn kết thúc à?”
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng gật đầu:
“ Em nghiêm túc đấy.”
Kỳ Du Dương nhếch môi:
“Nếu anh không đồng ý thì sao?”
“Tùy anh.” Giọng cô bình tĩnh : “Đó không phải chuyện em cần bận tâm.”
Kỳ Du Dương thản nhiên nói:
“Thỏa thuận mười lăm ngày còn chưa kết thúc.”
“Vậy thì sao chứ?” Giọng Thi Tiểu Vận mang theo vẻ giễu cợt nói :
“Chúng ta chẳng qua chỉ là bạn tình thôi, nếu chấm dứt rồi, người muốn hẹn hò với anh vẫn đầy ra đấy. Bây giờ anh diễn trò tình cảm sâu đậm này là để ai xem? Mười lăm ngày đó với anh chỉ là kế hoãn binh, anh căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện nghiêm túc xử lý mối quan hệ của chúng ta. Chẳng qua chỉ là được ngày nào hay ngày ấy mà thôi.”
Kỳ Du Dương sắc mặt trầm xuống.
Thật ra anh chưa bao giờ nghiêm túc nghĩ đến chuyện có nên ở bên Thi Tiểu Vận hay không. Tính cách cô quá kiêu ngạo, mà hai người bọn họ thật ra cùng một loại người ,nếu thật sự yêu đương, không chừng sẽ cãi nhau ầm trời.
Thực lòng mà nói, Kỳ Du Dương có chút sợ cô, nhưng không thể dứt ra được.
Đêm đó khi ở lại cái nhà nghỉ rẻ tiền cùng cô, giữa đêm, anh ngứa ngáy cả người. Thật ra anh hoàn toàn có thể bỏ đi, nhưng khi thấy cô co ro ngủ bên cạnh, anh lại không nỡ để cô lại một mình ở cái nơi hỗn loạn đó. Đêm đó anh gần như không ngủ, ngồi trên chiếc ghế nhựa màu xanh chờ đến sáng, đến mức mắt đỏ ngầu lên.
Hôm sau, anh còn bày mưu tính kế một chút để khiến cô cảm động, mong cô tiếp tục ở bên anh.
Nhưng Thi Tiểu Vận không giống những cô gái trước đây anh từng quen, chỉ cần anh giở vài chiêu trò là lập tức cảm động đến mức đầu óc mơ hồ, không danh phận mà vẫn ở bên anh chơi đùa.
Kỳ Du Dương khịt mũi cười lạnh, rút hộp thuốc ra, châm một điếu, ánh mắt liếc nhìn bụng dưới của cô:
“Biết đâu bây giờ trong bụng em đang mang con của anh thì sao?”
“Em đã uống thuốc tránh thai từ lâu rồi.” Thi Tiểu Vận cong môi cười khẽ :
“Kỳ Du Dương, em không giống anh, không đem mấy chuyện hệ trọng cả đời này ra đùa giỡn.”
Kỳ Du Dương siết chặt quai hàm, nhìn cô vài giây, đến nước này thì anh cũng chẳng còn mặt mũi nào để ở lại tiếp.
Anh buông tay, nụ cười trên mặt biến mất:
“Xem ra là anh đa tình rồi?”
Thi Tiểu Vận không đáp lời.
Kỳ Du Dương nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của cô, lần đầu tiên cảm thấy cô thật vô vị.
Anh bật cười lạnh, quay người mở cửa rời đi.
Kỳ Du Dương lấy điện thoại ra mở nguồn, máy rung liên tục.
Lâm Khả gọi đến, Kỳ Du Dương bấm nút nghe, đầu dây bên kia Lâm Khả chửi om lên:
“Dương tử, mẹ nó chứ, mày đã nói gì với Hứa Tiêu Tiêu? Tám trăm năm rồi không liên lạc, đùng một cái tối nay gọi điện cho tao, hỏi mấy cái video đó có xóa chưa, còn dọa kiện tao! Tao có chọc giận gì cô ta đâu? Tao còn bị cô ta cắm sừng, đầu vẫn còn xanh lè đây này! Tao còn chưa tính sổ với cô ta, giờ cô ta lại định kiện ngược tao?”
Kỳ Du Dương dựa vào vách thang máy, bị Lâm Khả làm cho nhức đầu, mất kiên nhẫn nói:
“Biến đi, đừng làm phiền tao.”
Anh không nói thêm lời nào, cúp máy thẳng.
Lâm Khả bên kia nghe tiếng tút tút bận, im lặng vài giây rồi không nhịn được, gào lên với cái điện thoại đã bị cúp máy:
“Ai phiền ai chứ! Tao chửi cả tổ tiên nhà mày, Kỳ Du Dương!”
Kỳ Du Dương nhét điện thoại vào túi quần, đầu ngón tay vô tình chạm vào chiếc bật lửa vỏ nhám.
Anh lấy ra ngắm nhìn vài giây, tung lên không trung hai lần rồi lại nhét vào túi.
Hôm sau, Kỳ Du Dương bị Phó Cốc Vũ gọi điện bắt về.
Không biết bằng cách nào, video đánh nhau tối qua đã đến tai Phó Cốc Vũ, khiến anh bị mắng một trận:
“Du Dương, làm chuyện gì cũng phải nghĩ đến ba mày một chút. May mà video đó chưa bị tung lên mạng, nếu ầm ĩ lên, ngay cả ba mày cũng phải chịu vạ lây theo mày đấy.”
Kỳ Du Dương ngả người trên ghế sofa, chơi game trên điện thoại, trông chẳng nghiêm túc gì, vẫn là cái kiểu tai trái lọt tai phải ra.
Mấy ngày nay, Kỳ Du Dương cũng không ra ngoài chơi mấy. Một là để dưỡng thương, hai là thực sự cũng chẳng có tâm trạng. Trương Hiểu Thần gọi điện rủ anh ra ngoài chơi bóng rổ.
Kỳ Du Dương lúc này mới miễn cưỡng bước ra khỏi cửa.
Sau một trận bóng, cơ thể mệt mỏi vì vận động, tâm trạng lại nhẹ nhõm hơn phần nào. Trương Hiểu Thần ném cho anh một chai nước khoáng:
“Vẫn chưa làm hòa à?”
Kỳ Du Dương túm lấy cổ áo lau mặt, khịt một tiếng:
“Mày nghĩ dễ thế à? Cô ấy không dễ dỗ đâu.”
“Thế cứ để lạnh nhạt như vậy sao?”
“Để sau rồi tính.” Kỳ Du Dương nhíu mày, nhặt quả bóng rổ dưới chân, bật người lên, ném một cú ba điểm.
Trương Hiểu Thần ngồi trên ghế, huýt sáo một tiếng:
“Còn có người mày không dỗ được à? Gặp phải đối thủ rồi, phải không?”
Kỳ Du Dương vốn là người có tính cách, từ nhỏ đến lớn đều được người khác nuông chiều. Hôm đó đến tìm cô, bị Thi Tiểu Vận lạnh nhạt với mình, đương nhiên anh cũng không thoải mái gì.
Anh ném thêm hai quả nữa, rồi trở lại ngồi xuống ghế dài, mở nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống một nửa. Sau đó anh đậy nắp lại, nói:
“Khỉ thật, tao đúng là không biết phải dỗ cô ấy thế nào.”
Trương Hiểu Thần chìa tay ra:
“Đưa điện thoại đây, để tao thử xem?”
Kỳ Du Dương như người chết đuối vớ được cọc, nửa tin nửa ngờ đưa điện thoại qua, giọng mang chút cảnh báo:
“Đừng có gửi linh tinh đấy.”
“Yên tâm.” Trương Hiểu Thần đầy tự tin.
Cậu ta tìm đến ảnh đại diện của Thi Tiểu Vận, rồi trực tiếp gửi một tin nhắn:
“Bảo bối, anh sai rồi.”
Mười phút trôi qua, điện thoại vẫn im lặng không động tĩnh.
Trương Hiểu Thần xấu hổ ném điện thoại lại cho Kỳ Du Dương:
“Người đẹp Thi Thi đúng là khó dỗ thật.”
Kỳ Du Dương khẽ hừ một tiếng, ngậm điếu thuốc trong miệng, lẩm bẩm:
“Chiêu tệ như vậy mà mày cũng tán được gái à?”
Trương Hiểu Thần vừa buồn cười vừa tức, vỗ vai Kỳ Du Dương nói:
“Vậy thì ông chủ nhỏ tự mà từ từ dỗ đi, anh em đây chúc mày sớm thành công.”
Tối hôm đó, khi Thi Tiểu Vận đang lướt Weibo, WeChat bỗng nhận được một tin nhắn từ Kỳ Du Dương.
QY: Bảo bối, anh sai rồi.
Thi Tiểu Vận làm như không thấy, tiếp tục lướt Weibo.
Kể từ đêm hôm đó, suốt một tuần sau đó, hai người vẫn không liên lạc gì với nhau. Thi Tiểu Vận không chặn Kỳ Du Dương, vì làm vậy lại giống như cô còn lưu luyến, chẳng cần thiết.
Lúc cô lướt xem bạn bè trên WeChat, còn thấy Trương Hiểu Thần đăng một đoạn video ngắn, là video đánh bóng rổ trên sân, trong đó có cả Kỳ Du Dương. Anh vẫn mặc chiếc áo ba lỗ màu đen đó, Thi Tiểu Vận cũng chỉ dừng lại hai giây, rồi không biểu cảm mà lướt qua dòng tiếp theo.
Gần đến Tết, Thi Tiểu Vận thu dọn vài bộ quần áo, quay về chỗ Đường Thư Trân ở. Trong thời gian đó, cô còn quay một vlog nấu ăn và đăng lên Weibo.
Dĩ nhiên, món ăn cô làm ra… thật sự khó mà diễn tả nổi.
Trình Khải mấy hôm nay cũng ngoan ngoãn ở nhà. Sau bữa tối, anh đến gõ cửa nhà cô, nói muốn rủ cô ra ngoài đi dạo.
Thi Tiểu Vận vui vẻ đồng ý, chào Đường Thư Trân một tiếng rồi cùng Trình Khải ra ngoài.