Trò Chơi Tình Ái - Chương 40 : Ý em là gì?
Thi Tiểu Vận không mấy bận tâm, nhẹ nhàng nói:
Vậy thì bây giờ anh có thể gọi xe, đi chơi với bạn cùng phòng của anh rồi.
Kỳ Du Dương khẽ hừ một tiếng, cúi đầu nhìn cô, cong môi cười:
Bây giờ anh hoàn lương rồi, không chơi mấy trò đó nữa.
Thi Tiểu Vận bật cười khinh khích.
Kỳ Du Dương bóp nhẹ tay cô, đầy vẻ trêu chọc:
Ngày mai, có cần anh đưa em ra sân bay không?
Không cần đâu, đến lúc đó em sẽ đi cùng nhiếp ảnh gia ra sân bay. Thi Tiểu Vận nhẹ nhàng giải thích.
Kỳ Du Dương hơi nhíu mày, liếc nhìn cô:
Nhiếp ảnh gia là nam hay nữ?
Là nam.
Kỳ Du Dương nửa thật nửa đùa cảnh cáo:
Nhiếp ảnh gia là nam hả? Vậy mấy ngày em ở Nhật, nhớ ngoan ngoãn một chút đấy nhé.
Thi Tiểu Vận không trả lời, cúi đầu tiếp tục nhắn tin trả lời tin nhắn WeChat.
Kỳ Du Dương vòng tay qua cổ cô, cúi đầu sát bên tai cô, giọng điệu trẻ con như vòi vĩnh câu trả lời:
Nghe thấy chưa?
Thi Tiểu Vận ngẩng mặt lên, qua loa đáp một câu : “Biết rồi”, rồi lại cúi xuống nhắn tin.
Kỳ Du Dương lái xe đưa Thi Tiểu Vận về chỗ ở, lúc cô sắp mở cửa xe để xuống, anh lại kéo tay cô lại, nắm chặt trong lòng bàn tay rồi bóp nhẹ, hỏi thêm một câu:
Thứ bảy tuần này, thật sự em không về được sao?
Thi Tiểu Vận quay mặt lại nhìn anh, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, có một thoáng, cô suýt nữa định gật đầu đồng ý. Nhưng cuối cùng cô chỉ mập mờ nói: Tùy tình hình, nếu về được thì em sẽ cố gắng về.
Anh gật đầu hai cái, tay đặt lên vô lăng, nói: Đến lúc đó nhớ gọi điện cho anh.
Vào ngày thứ tư, Thi Tiểu Vận cùng nhiếp ảnh gia Tiểu Trịnh ra sân bay, cùng bay đến sân bay New Chitose ở Hokkaido. Sau khi máy bay hạ cánh, hai người bắt taxi đến khách sạn đã đặt trước. Sắp xếp hành lý xong xuôi, họ mới ra ngoài đi dạo một chút.
Chị Huệ và mấy người khác dự kiến sẽ đến vào buổi tối, còn buổi chụp hình chính thức sẽ bắt đầu từ ngày mai. Lần này Thi Tiểu Vận đồng ý tham gia buổi chụp hình chủ yếu là vì mối quan hệ thân thiết giữa cô và chị Huệ. Vốn dĩ, người mẫu ban đầu là Tiểu Lộc đã xảy ra mâu thuẫn với chị Huệ, không muốn tham gia chụp hình ngoại cảnh cho đợt ra mắt sản phẩm mới lần này. Khi thời gian ra mắt đã cận kề, chị Huệ đành phải gọi điện hỏi xem Thi Tiểu Vận có thời gian không.
Tiểu Trịnh đến gõ cửa phòng Thi Tiểu Vận :
Ra ngoài ăn trưa chung nha, tiện thể đi dạo một chút. Dù sao thì mai bắt đầu chụp rồi, sẽ không có thời gian đi chơi đâu.
Thi Tiểu Vận gật đầu đồng ý, bảo Tiểu Trịnh đợi cô một lát. Cô lấy áo khoác và mũ, rồi cùng Tiểu Trịnh ra ngoài.
Tiểu Trịnh hỏi: Cô muốn ăn gì?
Thi Tiểu Vận khẽ cười:
Anh gợi ý đi. Trước đây anh từng ở đây một thời gian mà, đúng không?
Ừ, cũng tốt nghiệp hơn hai năm rồi. Tiểu Trịnh vừa nói vừa cho tay vào túi quần, như thể nhớ lại điều gì đó, anh nói tiếp : Hồi đó ngày nào cũng muốn về nhà. Du học ở nước ngoài thật không dễ dàng, dù bay về Bắc Kinh cũng chỉ mất hai tiếng đồng hồ thôi mà.
Thi Tiểu Vận hỏi:
Sao lại nghĩ đến chuyện sang Nhật học?
Tiểu Trịnh liếc nhìn cô, mỉm cười nói:
Hồi trẻ mẹ tôi cũng từng du học ở Nhật, nên anh mới chọn sang đây.
Cuối cùng, Tiểu Trịnh dẫn Thi Tiểu Vận đến một quán mì ramen mà anh hay ăn thời còn đi học. Hai người ngồi ở quầy, mỗi người ăn một tô mì nóng hổi.
Thi Tiểu Vận hỏi Tiểu Trịnh, gần đây có cửa hàng nào không. Cô định đi mua chút đồ. Tiểu Trịnh cười thấu hiểu, rồi hỏi với vẻ hóng chuyện:
Mua quà tặng bạn trai hả?
Thi Tiểu Vận lắc đầu, nhẹ giọng giải thích:
Một người bạn… là con trai thôi.
“Quà sinh nhật.”
Thi Tiểu Vận “ừ” một tiếng, chống cằm hỏi ý kiến Tiểu Trịnh:
Anh thấy tặng bật lửa có được không?
Anh ta có hút thuốc không?
Có. Thi Thiến nhíu mày, hút rất nhiều.
Tiểu Trịnh nửa đùa nửa thật nói:
Xem ra là dân nghiện thuốc nặng rồi, vậy thì tặng bật lửa là đúng bài đó. Như vậy mỗi lần hút thuốc, anh ta sẽ nhớ đến cô.
Thi Tiểu Vận thì không để tâm lắm, thật ra cô cũng không có ý gì đặc biệt.
Ngày hôm sau, Thi Tiểu Vận bắt đầu buổi chụp hình. Cô chụp liên tục hai ngày liền. Trong thời gian đó, chị Huệ sợ cô bị lạnh, nên gợi ý nghỉ một ngày rồi chụp tiếp. Nhưng Thi Tiểu Vận lắc đầu từ chối, nói rằng nên chụp xong trong hai ngày, vì thứ bảy cô phải quay lại Trung Quốc.
Chị Huệ không nói gì thêm. Hai ngày liên tục, họ đã hoàn thành việc chụp toàn bộ 30 bộ đồ mới. Tối thứ sáu, công việc kết thúc.
Chụp hình ngoài trời trong tiết trời băng giá suốt hai ngày trời, dù có sức khỏe tốt đến đâu, Thi Tiểu Vận cũng không chịu nổi. Tối đó cô ở lại phòng khách sạn nghỉ ngơi, từ chối lời mời đi bar của chị Huệ.
Cô nằm trên giường, lướt Weibo.
Bỗng một tin nhắn WeChat bật lên.
Hoàng Soái : “Cô có đó không?”
Thi Tiểu Vận nhìn chằm chằm tin nhắn này, ngẩn người mất một lúc mới nhớ ra “Hoàng Soái” chính là Huỳnh Mục Trạch , bạn cùng phòng của Kỳ Du Dương. Cô thuận tay trả lời một dấu hỏi:
Thi Tiểu Vận: “?”
Hoàng Soái: “Mỹ nhân ơi, đi ăn đêm với tôi không?”
Thi Tiểu Vận không thèm để ý đến anh ta , tiếp tục lướt Weibo. Hai phút sau, lại có tin nhắn đến từ Hoàng Soái:
Hoàng Soái: “Mỹ nhân, tôi biết cô với Dương Tử không phải đang yêu nhau đâu. Ra ngoài ăn đêm với tôi đi mà.”
Thi Tiểu Vận khẽ cười khẩy:
Thi Tiểu Vận : “Ai nói với anh vậy?”
Hoàng Soái: “Ngoài Dương Tử thì còn ai nữa. Nói thật, hôm đó Dương Tử dẫn cô tới, tôi đã để ý đến cô rồi. Tôi cũng chẳng thua gì cậu ta đâu. Nghe nói cô còn khá ‘chặt chẽ’ nữa, cho tôi thử một lần đi, tôi trả cô gấp đôi!”
Thi Tiểu Vận lập tức giận sôi máu, nhưng cô vẫn cố nén lại, rồi trực tiếp bấm gọi thoại cho anh ta.
Huỳnh Mục Trạch nhìn thấy lời mời gọi thoại hiện trên màn hình, có hơi ngạc nhiên , không ngờ cô gái này lại “bạo” như vậy.
Anh ta bấm nhận cuộc gọi, vừa định lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lạnh lùng:
Thi Tiểu Vận : “Anh muốn hẹn tôi đúng không?”
Huỳnh Mục Trạch: “Chẳng phải rõ ràng rồi sao, mỹ nhân. Cô ở đâu? Tôi qua đón.”
Thi Tiểu Vận khẽ nhếch môi:
“Được thôi. Vậy anh bay ngay đến Hokkaido tối nay đi.”
Nói xong, cô lập tức cúp máy và chặn luôn Huỳnh Mục Trạch.
Cô mở khung trò chuyện với Kỳ Du Dương, ngón tay dừng lại trên nút gọi video, nhưng cuối cùng lại không ấn. Thay vào đó, cô nhắn tin cho Tiểu Trịnh, hỏi họ đang ở đâu, bảo sẽ qua đó sau.
May mà quán bar chị Huệ rủ họ đi chơi cũng gần khách sạn, chưa đến nửa tiếng sau cô đã tới nơi.
Chị Huệ thấy cô đến thì cười tươi:
Không phải nói là không khỏe sao? Đỡ chưa?
Nằm nghỉ một chút là đỡ nhiều rồi. Cô nói :
Ở khách sạn buồn quá, ra ngoài đi dạo cho thoáng.
Chị Huệ: “Ra ngoài chơi là đúng rồi, lát nữa giới thiệu cho em một anh đẹp trai.”
Thi Tiểu Vận khẽ cong môi cười:
Vậy thì tốt quá.
Tối hôm đó, Thi Tiểu Vận cùng chị Huệ và mọi người chơi đến tận hai giờ sáng mới trở về khách sạn. Thi Tiểu Vận nửa nằm trên giường, không rõ vì lý do gì, cô đăng lên trang cá nhân chín tấm ảnh chụp tối nay, trong đó có một tấm chụp cô và em trai của chị Huệ.
Tay của Hòa Huy (em trai chị Huệ) đặt lỏng lẻo lên vai cô, cả hai cùng nhìn vào ống kính. Thực ra trước khi chụp tấm ảnh này, Hòa Huy còn lịch sự hỏi cô có ngại không nếu tay anh ấy đặt lên vai, Thi Tiểu Vận lắc đầu nói không sao.
Phải nói rằng tấm ảnh đó do Tiểu Trịnh chụp rất đẹp, trông có phong cách như ảnh tạp chí thời trang.
Đến chị Huệ cũng khen:
Tấm này đẹp thật đấy, gửi cho chị một bản nhé. Vừa hay cái áo len Thi đang mặc cũng là hàng của shop mình, dùng làm ảnh chính luôn.
Vừa đăng ảnh được hai phút, Chu Sảng đã thả tim cho cô, rồi bình luận dưới ảnh chín ô hỏi khi nào cô về. Thi Tiểu Vận trả lời: Ngày mai.
Vào ngày thứ bảy hôm đó, Kỳ Du Dương còn nhắn tin WeChat cho cô:
Bảo bối, hôm nay em có về được không?
Nhưng tin nhắn đó như đá ném xuống biển, mãi đến bảy giờ tối, tiệc sinh nhật của anh đã bắt đầu, vẫn chưa nhận được hồi âm từ cô. Kỳ Du Dương tưởng rằng cô vẫn đang bận ở Nhật nên cũng không để tâm lắm.
Tối đó, Thiệu Tử Khiêm cũng đến dự tiệc sinh nhật của anh. Anh đẩy vai Kỳ Du Dương, hỏi:
Sao thế, Thi Tiểu Vận không đến à? Cô ấy chẳng phải hôm nay về nước sao?
Kỳ Du Dương đang ngậm điếu thuốc trong miệng, nghe vậy liếc mắt nhìn Thiệu Tử Khiêm:
Cô ấy về hôm nay thật à?
Ừ, cậu không biết sao? Tôi nghe Chu Sảng nói mà. Thiệu Tử Khiêm nhướng mày đầy kinh ngạc.
Kỳ Du Dương không nói gì.
Thiệu Tử Khiêm tặc lưỡi hai tiếng, cười như trêu tức:
Sao đây? Thi Tiểu Vận biết hôm nay sinh nhật cậu mà vẫn cho cậu “leo cây” à? Hai người cãi nhau rồi sao?
Kỳ Du Dương gạt tàn thuốc, mặt không biểu cảm:
Ai nói với anh là cô ấy biết hôm nay là sinh nhật tôi?
“Chu Sảng có nhắc sơ với cô ấy về sinh nhật của cậu mà.” Thiệu Tử Khiêm cũng châm một điếu thuốc, rồi lấy điện thoại ra, ra hiệu nói:
Không thì để tôi gọi hỏi Chu Sảng xem sao?
“Thôi khỏi.” Kỳ Du Dương nhếch môi cười nhẹ.
Anh nhíu mày, lấy điện thoại ra, định gọi cho cô, nhưng ngón tay dừng lại trên danh bạ một lúc, rồi lại thoát ra. Cứ chủ động như vậy trông có vẻ quá thấp thỏm. Với người thông minh như cô, hôm đó anh đã bóng gió ám chỉ, cô vẫn đi Nhật, chẳng qua là không muốn đến thôi.
Kỳ Du Dương mở WeChat, lướt đại vài cái, thì nhìn thấy bài đăng tối qua của cô trên trang cá nhân, nam nữ lẫn lộn, trong đó có một bức ảnh cô chụp cùng một chàng trai, tay chàng trai đặt trên vai cô, cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh rạng rỡ, nhìn kiểu gì cũng thấy chói mắt.
Kỳ Du Dương khẽ chửi một tiếng “mẹ kiếp”, tâm trạng lập tức khó chịu.
Triệu Hồng Lâm cầm ly rượu đi đến:
Sinh nhật mà, ra chơi game với tụi này đi, ngồi đó cắm mặt vào điện thoại thì có gì vui?
Kỳ Du Dương lười nhác: Không chơi đâu.
Triệu Hồng Lâm trêu:
Sao đây, tiên nữ không có mặt mà mày sợ người ta phát hiện à? Bao giờ mà mày trở nên không chịu chơi như thế hả, Dương ca?
Kỳ Du Dương nhướng mày nhìn hắn hai giây, khóe môi nhếch lên:
Được thôi, hôm nay không chuốc tụi bây say thì tao là cháu tụi bây.
“Rồi rồi, chờ mày gọi tụi này bằng ông nội đi.”
Kỳ Du Dương vứt điện thoại lên ghế sofa, vừa uống rượu vừa chơi game với tụi bạn, ép họ uống mấy lượt. Đến khi anh thua một ván, bị phạt cùng Hứa Tiêu Tiêu ăn chung một cây bánh quy.
Kỳ Du Dương không mấy quan tâm, loại trò chơi này anh đã chán ngấy từ lâu. Nhưng khi Hứa Tiêu Tiêu ngồi lên đùi anh, trong đầu Kỳ Du Dương bỗng hiện lên hình ảnh của Thi Tiểu Vận . Anh khẽ nhíu mày, lập tức gạt bỏ suy nghĩ ấy.
Triệu Hồng Lâm còn tiếp tục đùa:
Tiêu Tiêu à, lần trước uống rượu giao bôi với Dương ca, giờ lại ngồi lên đùi ảnh, bước tiếp theo là gì đây ta?
Có người hò reo:
Đưa vào động phòng đi chứ còn gì nữa.
Triệu Hồng Lâm đùa tiếp:
Nói gì thế, Dương tử của người ta có “tiên nữ” rồi, chỉ là hôm nay tiên nữ bận, không rảnh hạ phàm chúc mừng sinh nhật ảnh thôi.
Kỳ Du Dương nhặt hộp khăn giấy trên bàn trà, ném thẳng vào Triệu Hồng Lâm: Cút!
Hứa Tiêu Tiêu vốn là kiểu con gái bạo dạn. Cô ta từng nghĩ Thi Tiểu Vận chắc rất quan trọng với Kỳ Du Dương, nhưng hôm nay là sinh nhật anh, cô ấy lại không đến, nghĩ vậy chắc cũng chẳng có bao nhiêu vị trí trong lòng anh.
Hứa Tiêu Tiêu đưa ngón tay móc nhẹ vào cổ Kỳ Du Dương, có người đưa tới một thanh bánh quy nhân kem dài khoảng mười phân, bên ngoài phủ một lớp chocolate.
Kỳ Du Dương và Hứa Tiêu Tiêu mỗi người ngậm một đầu. Hai ánh mắt chạm nhau, vẻ mặt Kỳ Du Dương vẫn như thường ngày, lười biếng, dửng dưng. Anh vốn rất rành mấy trò này, biết đám bạn đang chờ xem trò vui gì. Nhưng hôm nay anh chẳng có hứng thú, đối với cô gái trước mặt cũng vậy. Anh chỉ muốn đến một khoảng nhất định rồi cắn đứt thanh bánh là xong.
Kỳ Du Dương tính toán sẵn trong đầu, nào ngờ cô gái đối diện lại có ý với anh. Anh còn chưa kịp cắn thì cô ta đã nhanh chóng cắn lấy nửa còn lại, rồi tiện thể hôn lên môi anh.
Kỳ Du Dương nghiêng đầu tránh nụ hôn, tiện tay rút mấy tờ khăn giấy lau lớp son còn dính trên môi, sắc mặt không mấy dễ chịu.
Cả phòng bao lập tức vang lên tiếng huýt sáo inh ỏi.
Hứa Tiêu Tiêu từ tốn đứng dậy khỏi đùi Kỳ Du Dương, cười ngọt ngào:
Ngại quá, lợi dụng trai đẹp tí thôi.
Kỳ Du Dương gượng gạo nhếch môi, không tiện phát cáu.
Đúng lúc đó, trong phòng vang lên tiếng reo của Triệu Hồng Lâm:
Dương tử, “tiên nữ” của mày đến rồi kìa!
Kỳ Du Dương ngẩng đầu lên, nhìn thấy ở ngoài đám đông là Thi Tiểu Vận. Cô đang khoanh tay, gương mặt lạnh băng, ánh mắt thẳng tắp nhìn anh.
Kỳ Du Dương mặt khẽ biến sắc , Thi Tiểu Vận chỉ lạnh lùng liếc anh một cái rồi quay người rời khỏi phòng riêng. Kỳ Du Dương thấp giọng chửi thầm một câu “chết tiệt”, đứng dậy khỏi ghế sofa, đuổi theo cô.
Thi Tiểu Vận không đi xa, cô đứng đợi ở cửa. Thấy anh ra, cô đưa món quà trong tay cho anh, khuôn mặt không biểu cảm:
Sinh nhật vui vẻ.
Kỳ Du Dương nhìn cô một cái, đưa tay nhận lấy, lại nghe giọng cô bình thản nói:
Kỳ Du Dương, mối quan hệ giữa chúng ta, đến đây là kết thúc.
Kỳ Du Dương nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cô:
Ý em là sao?
Kết thúc quan hệ bạn tình.
Cô cong môi đầy châm chọc:
Cũng chẳng cần đợi mười lăm ngày nữa, anh cũng không cần vắt óc nghĩ cách chơi trò khổ nhục kế để qua mặt em. Em không phải là cô nhóc ngây thơ mười bảy mười tám tuổi, chỉ cần anh tỏ ra đáng thương là em sẽ bị dỗ ngon dỗ ngọt mà ngoan ngoãn đi theo anh.
Kỳ Du Dương đút tay vào túi, nhìn cô vài giây, cười lạnh một tiếng:
Trong mắt em, anh chỉ như vậy thôi sao?
Chứ không thì sao?
Cô ngẩng mặt lên hỏi lại:
Em còn phải nghĩ anh là người thế nào?
Cô rút tay lại, định quay đi, nhưng Kỳ Du Dương nắm chặt tay cô, trong lòng đầy phiền muộn:
Chuyện tối nay, anh có thể giải thích.
Không cần. Cô đáp, rồi nói thêm:
Với cả, bảo tên bạn cùng phòng từ Quảng Đông của anh đừng có làm phiền em nữa.
Ý em là gì?
Anh nhíu mày: Nó đã gửi gì cho em?
Không phải các anh hay chơi chung sao? Anh tự đi hỏi anh ta.