Trò Chơi Tình Ái - Chương 39 : “Lát nữa ngồi cạnh anh, đừng chạy lung tung.”
Trong lòng Thi Tiểu Vận như có một hòn đá bị ném xuống, nhất thời tâm trạng có phần rối loạn. Khi Kỳ Du Dương nói câu đó, giọng điệu rất tùy ý, như thể chỉ là một lời hỏi thăm bình thường, hoàn toàn không biết rằng với người nghe, nó có thể khơi dậy những con sóng lớn như thế nào.
Anh dường như luôn như vậy, những lời trêu ghẹo tình cảm nói ra nhẹ bẫng, nhưng lại chẳng khác nào một tấm ngân phiếu trống không. Thi Tiểu Vận không còn là cô gái mười bảy mười tám tuổi ngây thơ, cô chỉ hơi mềm lòng trong khoảnh khắc đó mà thôi. Rất nhanh, cô liền lấy lại lý trí:
“Đi bệnh viện kiểm tra đi.”
“Không sao đâu, bệnh cũ ấy mà.” Anh không mấy để tâm:
“Về nhà tắm cái là ổn.”
Thi Tiểu Vận nhíu mày:
“Anh đi hay không?”
Khóe miệng Kỳ Du Dương cong lên, cố ý chọc ghẹo:
“Sau này kết hôn rồi, chuyện gì em cũng muốn quản hết à?”
Thi Tiểu Vận trợn mắt, không buồn đáp lại.
Kỳ Du Dương thu lại vẻ ngông nghênh cợt nhả:
“Thật sự không sao đâu, về nhà tắm là khỏi thôi.”
Thi Tiểu Vận thấy anh có vẻ không nghiêm trọng, cũng dịu giọng:
“Vậy thì anh về đi.”
“Để anh đưa em đến cổng bệnh viện trước.” Anh khẽ bóp tay cô:
“Có mấy bước đường thôi mà.”
Thi Tiểu Vận cũng không nói thêm gì nữa, dù sao anh đã lớn như vậy rồi, nếu thật sự khó chịu, chắc cũng không đến mức còn cố ở lại cái khách sạn đó với cô suốt một đêm.
Kỳ Du Dương đưa cô đến tận khu nội trú, còn nửa đùa nửa thật hỏi:
“Muốn anh lên trên thăm mẹ vợ tương lai không?”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười nhạt:
“Nếu mẹ em hỏi anh là ai, em nên nói là bạn hay là bạn tình của con gái bà?”
Anh ho khan một tiếng:
“Sao em nói chuyện cay độc thế hả?”
Thi Tiểu Vận: “Anh mau về tắm rửa đi.”
Kỳ Du Dương: “Được rồi, anh đi đây.” Anh buông tay cô ra.
Thi Tiểu Vận đứng ở cửa khu nội trú, nhìn anh lên xe rời đi, lúc này mới xoay người bước vào sảnh bệnh viện. Vừa đúng lúc, cô gặp Ngô Thiến Thiến ,con gái của cô dì cùng phòng bệnh, người từng giới thiệu đối tượng cho cô.
Thi Tiểu Vận hơi sững người, Ngô Thiến Thiến liền cười chào:
“Bạn trai của cậu à? Trông đẹp trai thật đấy.”
Thi Tiểu Vận cũng cười gượng một cái, nói:
“Ừ, mới quen không lâu, cậu tạm thời đừng nói với mẹ mình được không?”
Ngô Thiến Thiến làm dấu “OK” bằng tay, hiểu ý nói:
“Mình hiểu mà, mới quen thì tình cảm chưa ổn định, yên tâm, mình sẽ không nói với dì Đường đâu.”
Thi Tiểu Vận cong môi cười:
“Cảm ơn cậu.”
Ngô Thiến Thiến xua tay:
“Khách sáo gì, mình đi mua đồ ăn sáng cho mẹ mình đây, lát gặp nhé.”
“Ừ, lát gặp.”
Thi Tiểu Vận quay lại phòng bệnh, Đường Thư Trân hỏi:
“Không phải mẹ bảo con hôm nay nghỉ ở nhà, không cần tới sao?”
Thi Tiểu Vận đáp:
“Dù sao ở nhà cũng chẳng có gì làm.”
Đường Thư Trân chỉ cười, không nói thêm gì.
Đến ngày Đường Thư Trân xuất viện, Chu Sảng cũng đến bệnh viện để lái xe đón hai mẹ con về. Thi Tiểu Vận làm xong thủ tục xuất viện, rồi cùng mẹ lên xe của Chu Sảng.
Chu Sảng vừa lái xe vừa nói:
“Dì ơi, dì mới xuất viện, nên nghỉ ngơi vài ngày trước đi ạ. Ăn cá hấp cay lúc nào chẳng được, đâu cần gấp.”
Đường Thư Trân cười đáp:
“Tiểu Sảng, lát nữa con cứ ở lại nhà dì ăn cơm trưa, dì sẽ nấu cá hấp cay cho con.”
“Không sao đâu, dì chỉ làm một ca tiểu phẫu thôi, dạo này ngày nào cũng nằm trên giường bệnh, sớm đã muốn ra ngoài vận động một chút rồi.”
“Được thôi, vậy lát nữa về đến nhà, cháu sẽ đặt nguyên liệu nấu ăn trên siêu thị online, cho họ giao đến tận nơi.”
Đường Thư Trân nói:
“Trên điện thoại đặt hàng đắt lắm, đừng lãng phí tiền vào mấy chuyện đó. Lát nữa đến gần nhà dì, cháu cứ dừng xe ở chợ gần đó là được, dì tự đi mua.”
Xe dừng trước chợ khu dân cư, ba người cùng nhau xuống xe.
Chu Sảng khoác tay Đường Thư Trân, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả với bà, trông cứ như hai mẹ con thực thụ.
Thi Tiểu Vận đi phía sau, vừa trả lời tin nhắn WeChat, vừa nhìn cảnh trước mắt, trong lòng thoáng dấy lên cảm giác buồn bã , cô là con gái ruột mà dường như lại không chu đáo bằng Chu Sảng.
Ngay lúc cô đang cảm khái, Kỳ Du Dương gọi điện đến. Cô vừa bấm nút nghe, liền nghe giọng anh lười nhác vang lên:
“Mẹ vợ hôm nay xuất viện rồi hả?”
Thi Tiểu Vận không buồn chỉnh lại cách gọi: “Ừ.”
“Em đang ở đâu mà ồn thế?”
“Đang đi chợ với mẹ.”
Anh có vẻ bất ngờ, bật cười khẽ một tiếng:
“Em còn biết đi chợ cơ à?”
“Không biết .”
Anh lại đổi chủ đề:
“Tối nay em có rảnh không?”
“ Để làm gì?”
“Dắt em đi chơi, tiện thể gặp vài người bạn.”
“Em cảm thấy với mối quan hệ của chúng ta bây giờ, tốt nhất là em nên ít gặp bạn bè của anh thôi.” Cô không nể tình nói.
Kỳ Du Dương khẽ cười một tiếng:
“Chín giờ tối anh đến đón em.”
Thi Tiểu Vận: “Em không đi.”
“Vậy thì anh chỉ còn cách đến nhà mẹ vợ bắt người thôi.” Anh cố tình hỏi với giọng láu cá:
“Đến nhà mẹ vợ, anh nên mặc gì nhỉ? Vest thì có hơi trịnh trọng không? À, có cần thắt cà vạt không?”
“Chín rưỡi đến đón em.” Cô nghiến răng nói.
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, giọng nói đầy vui vẻ, chậm rãi nói:
“Thế mới ngoan chứ. Chờ anh tới nhé.”
Thi Tiểu Vận lập tức cúp máy.
Chu Sảng thấy sắc mặt cô không tốt, khẽ hỏi:
“Ai gọi mà trông cậu có vẻ khó chịu thế?”
“Thằng điên nào đó.” Cô đáp.
Chu Sảng nhìn biểu cảm cô, ghé sát tai cô, hạ giọng nói:
“Là em trai Kỳ đúng không?”
Thi Tiểu Vận nhìn về phía Đường Thư Trân đang chọn cá phía trước, khẽ gật đầu hai cái.
Sau bữa trưa tại nhà cùng Chu Sảng, hai người lại ngồi trò chuyện với Đường Thư Trân một lúc. Khi đến giờ nghỉ trưa của bà, họ cùng nhau rời khỏi nhà.
Chu Sảng hỏi:
“Em trai Kỳ gọi điện làm gì vậy?”
Thi Tiểu Vận đang gõ điện thoại, vừa chat với một nhãn hàng, không ngẩng đầu lên, đáp:
“Hẹn đi ăn đêm.”
Chu Sảng “ồ” một tiếng, rồi nói tiếp:
“ Thiệu Tử Khiêm có nói, mấy hôm nữa là sinh nhật của em trai Kỳ đó, cậu ta có nói với cậu chưa?”
Thi Tiểu Vận nhẹ giọng “ừ” một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa. Chu Sảng đưa cô đến dưới lầu chỗ cô ở rồi lái xe về nhà mình.
Trước khi xuống xe, Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn cô:
“Không có nói. Khi nào sinh nhật vậy?”
Chu Sảng đáp:
“Không rõ lắm, hình như là trong tuần này. Tớ không nhớ rõ.”
Thi Tiểu Vận mở cửa nhà, gói thuốc của Kỳ Du Dương vẫn còn trên bàn trà. Cô ngồi xuống ghế sofa, cầm lấy bao thuốc, rút ra một điếu, đưa lên mũi khẽ ngửi.
Thuốc mà Kỳ Du Dương hút có mùi rất nồng. Thi Tiểu Vận từng thử một lần, chỉ nửa điếu đã bỏ cuộc.
Tối 9 giờ 20, Kỳ Du Dương gọi điện đến rất đúng giờ, nói với cô rằng anh đã đợi dưới khu chung cư rồi.
Thi Tiểu Vận thoa son môi, khoác áo khoác, xách túi rồi mới rời nhà.
Kỳ Du Dương đang ngồi ở ghế lái chơi điện thoại, hạ một phần cửa kính xe xuống. Thi Tiểu Vận mở cửa ghế phụ, cúi người ngồi vào.
Kỳ Du Dương rời mắt khỏi màn hình, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, huýt sáo một tiếng:
“Đẹp quá.”
Cô mặc áo khoác blazer màu đen, bên trong là váy lụa dây màu vàng nhạt. Trên váy là những họa tiết nổi hình hoa như được thêu nổi, mang hơi hướng sườn xám cách tân. Tà váy xẻ cao lộ ra đôi chân trần không tất của cô.
Kỳ Du Dương đặt tay lên đầu gối tròn trịa của cô, ngón tay chạm vào làn da mát lạnh, khẽ nhíu mày:
“E không lạnh à?”
Cô đáp:
“Tạm được.”
Kỳ Du Dương thu tay lại, lái xe chầm chậm rời khỏi khu dân cư, nói:
“Lát nữa ngồi cạnh anh, đừng chạy lung tung.”
Thi Tiểu Vận cong môi cười:
“Anh lo gì cơ?”
“Không phải lo, mà là sợ mấy thằng nhãi kia quấy rối em.” Anh nghiêng đầu nhìn cô, lại nói tiếp:
“Hay là..em quay lên thay bộ khác đi?”
Thi Tiểu Vận từ chối: “E không thay.”
Kỳ Du Dương liếc cô một cái, lại hỏi: “Thứ bảy tuần này em có rảnh không?”
“ Để làm gì?”
“Chỉ cần nói với anh, em có thời gian hay không thôi.”
“Thứ tư, em phải bay sang Nhật một chuyến, quay phim chụp quần áo cho một cửa hàng Taobao, không biết có kịp về không.” Cô nói.
“Không thể hoãn lại à?” Anh hơi khó chịu.
“Không thể.”
“Được rồi, nếu kịp về thì nhớ gọi cho anh một cuộc nhé.” Anh nói cuối cùng.
Thi Tiểu Vận không hỏi thêm gì nữa, nhưng cô phần nào đoán được, có lẽ đó là sinh nhật anh vào thứ bảy này, nhưng anh không nói rõ, cô cũng không muốn đào sâu làm gì, chẳng có ý nghĩa.
Hôm nay,Kỳ Du Dương rủ Thi Tiểu Vận đi chơi, cũng không có việc gì lớn, chỉ là bạn cùng phòng thời du học ở Úc là Huỳnh Mục Trạch về nước nghỉ lễ, đặc biệt từ Quảng Đông đến chơi, mọi người tiện thể tụ tập một chút.
Huỳnh Mục Trạch là kiểu người thích chơi bời, khi Kỳ Du Dương kéo Thi Tiểu Vận vào phòng riêng, anh ta nhìn Thi Tiểu Vận một cách công khai, huýt sáo: “Cô gái xinh đẹp.”
Thi Tiểu Vận hơi nhăn mặt, cô cảm thấy không thoải mái với ánh nhìn trần trụi của Huỳnh Mục Trạch .Kỳ Du Dương một tay giả vờ khoác eo cô, giới thiệu với Huỳnh Mục Trạch : “Bạn gái tao, Thi Tiểu Vận. Bạn cùng phòng học ở Úc của anh, Huỳnh Mục Trạch, người Quảng Đông.”
Huỳnh Mục Trạch khoác vai Kỳ Du Dương , nghiêng người đến gần tai anh thì thầm câu tiếng Quảng Đông: “Khi nào cưới thì báo cho tao biết!”
Kỳ Du Dương quay đầu nhìn Thi Tiểu Vận , thấy cô đang chơi điện thoại, hình như không hiểu, anh cười mắng một câu: “Cút đi.”
Thi Tiểu Vận mặt hơi biến sắc, nhưng cũng không tiện nổi giận. Cô giả vờ không hiểu, cầm ly nước lên uống. Ở đây ngoài Kỳ Du Dương ra, còn có Trương Hiểu Thần, anh ta giơ ly chào cô, nói: “Hôm nay trông em rất đẹp.”
Thi Tiểu Vận gượng cười nhẹ: “Cảm ơn.”
Cô hầu như không nói nhiều, ăn nhẹ món ăn vặt trong đĩa, nghe Kỳ Du Dương và bạn bè anh ấy nói chuyện cười đùa rôm rả.
Trong lúc đó, Huỳnh Mục Trạch và Trương Hiểu Thần đi vào nhà vệ sinh, Huỳnh Mục Trạch kẹp điếu thuốc trong miệng: “Cô bạn gái của Dương tử tìm đâu ra mà xinh vậy.”
“Thích hả?” Trương Hiểu Thần liếc nhìn, nửa đùa nửa thật: “Vậy mày đi theo đuổi đi.”
“Người ta đang quen với Dương tử mà, tao làm sao theo đuổi được?” Huỳnh Mục Trạch cau mày nói, “Sao lần nào tao thích cũng bị Dương tử hớt tay trên trước hết vậy?”
Trương Hiểu Thần cười nhẹ, siết chặt dây thắt lưng, đi tới rửa tay, vừa mở vòi nước vừa nói: “Thực ra họ có khi chẳng phải là quan hệ yêu đương thật sự.”
Huỳnh Mục Trạch là người hiểu chuyện, nghe mấy câu của Trương Hiểu Thần thì cũng đoán được đại khái, cười mỉa mai: “Cô gái xinh đẹp mà trông có vẻ lạnh lùng vậy mà hóa ra chơi bời cũng thoải mái đấy.”
Khi từ nhà vệ sinh trở lại, ánh mắt Huỳnh Mục Trạch nhìn Thi Tiểu Vận đã khác hẳn. Vì anh với Kỳ Du Dương cùng ở chung ba năm, hiểu tính cách Kỳ Du Dương khá rõ, thời ở Úc cả hai thường cùng nhau đi bar chơi. Huỳnh Mục Trạch thích ngoại hình con gái, hơi giống kiểu Kỳ Du Dương thích, và từng biết Kỳ Du Dương có một mối tình rồi chia tay.
Sau đó Huỳnh Mục Trạch cũng có theo đuổi cô gái đó một thời gian, Kỳ Du Dương biết cũng không nói gì. Khi biết Thi Tiểu Vận chỉ là “bạn tình” của Kỳ Du Dương thì Huỳnh Mục Trạch càng không ngại, cầm một ly đưa lên cụng với Thi Tiểu Vận , nói: “Cô gái xinh đẹp, cho anh xin WeChat nhé.”
Thi Tiểu Vận còn chưa nói gì thì Kỳ Du Dương đã nhìn thấy, anh tiến tới, đầy chiếm hữu ôm lấy vai Thi Tiểu Vận , nheo mắt nhìn Huỳnh Mục Trạch, giọng cảnh cáo: “Đm, đã bảo là bạn gái tao rồi mà mày còn tới ve vãn?”
Huỳnh Mục Trạch đáp lại: “Nói vậy chứ có gì to tát đâu, chỉ là thêm WeChat làm bạn thôi mà, quen thêm người bạn mới.”
Kỳ Du Dương biết rõ bản tính của Huỳnh Mục Trạch, hôm nay nếu không thêm được bạn trên Wechat của Thi Tiểu Vận , chắc chắn anh ta sẽ không chịu bỏ cuộc. Anh cầm lấy điện thoại của Thi Tiểu Vận , trực tiếp mở phần quét mã QR, quét mã của Huỳnh Mục Trạch, nghe tiếng “tít” báo thành công, rồi nói: “Xong rồi, đã thêm bạn rồi, đi chơi với mấy cô gái khác đi, đừng có làm phiền bạn gái tao nữa.”
Khi Huỳnh Mục Trạch đi xa, Kỳ Du Dương đưa điện thoại trả lại cho Thi Tiểu Vận , nghiêng người lại gần cô, thì thầm: “Về nhà em nhớ xóa nó đi nhé.”
Thi Tiểu Vận quay mặt nhìn anh: “Anh ấy chẳng phải bạn anh sao?”
Kỳ Du Dương lấy hộp thuốc lá ra, châm một điếu, thản nhiên nói: “Chỉ là bạn đi chơi thôi.”
Thi Tiểu Vận khinh bỉ cười, nhìn thái độ của Huỳnh Mục Trạch thì cô đoán được phần nào cuộc sống phóng túng của Kỳ Du Dương trước đây. Cô cúi đầu nhìn điện thoại, vì vừa mới thêm bạn với Huỳnh Mục Trạch , nên giao diện chat với anh ta được đẩy lên đầu.
Thi Tiểu Vận tiện tay xóa luôn đoạn chat của họ.
Kỳ Du Dương nói tiếp: “Không ở lại được nữa thì mình về sớm thôi.”
Thi Tiểu Vận cũng không phải người vô duyên, cô ở lại chơi khá muộn, Huỳnh Mục Trạch định đi tìm chỗ mua vui, còn cười tươi hỏi Kỳ Du Dương : “Dương tử, mày đi không?”
Kỳ Du Dương liếc mắt nhìn Thi Tiểu Vận , dập tắt điếu thuốc, nói: “Đm mày Huỳnh Mục Trạch, bạn gái tao ở ngay đây, mày cố tình làm khó tao à?”
Ánh mắt Huỳnh Mục Trạch cứ thoáng nhìn mặt Thi Tiểu Vận , cô đang cúi đầu nhìn điện thoại, gió đêm thổi nhẹ, tà váy xẻ cao của cô bị thổi lên, lộ ra một đoạn chân trắng nõn, thon thả.
Huỳnh Mục Trạch lại cười vẫy tay: “Thì cũng đúng, có cô gái đẹp thế bên cạnh, mấy cô khác tao nghĩ mày cũng chẳng thèm ngó tới đâu.”
Khi Huỳnh Mục Trạch lên xe, Kỳ Du Dương lầm bầm chửi thề: “Đồ dê xồm, mắt mày dán chặt vào cô ấy rồi.”
Thi Tiểu Vận đang trả lời tin nhắn cho đối tác, chưa nghe rõ Kỳ Du Dương nói gì, bối rối ngẩng đầu lên, hai tay vẫn cầm điện thoại: “Gì cơ?”
Lúc này trên mặt cô lộ ra vài phần bối rối và ngây thơ, cộng thêm bộ trang phục hôm nay khiến cho Kỳ Du Dương cũng phải phân tâm, không trách được Huỳnh Mục Trạch tên dê xồm kia cứ nhìn chằm chằm cô.
Kỳ Du Dương đưa tay ôm chặt sau gáy cô, kéo cô áp sát vào lòng mình, đặt một nụ hôn lên trán cô, giọng có chút thất vọng:
“Nửa tháng này đừng có mặc cái váy này nữa, chỉ được ngắm chứ không được làm gì đâu, em biết cảm giác đó khó chịu đến mức nào không, em yêu?”