Trò Chơi Tình Ái - Chương 38 : “Tối nay dù em có ngủ ngoài đường, anh cũng sẽ theo đến cùng.”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Chương 38 : “Tối nay dù em có ngủ ngoài đường, anh cũng sẽ theo đến cùng.”
Tay của Thi Tiểu Vận nắm chặt lấy điện thoại của anh, cứ như đang cầm phải củ khoai lang nóng bỏng tay. Cô bật cười khẩy, đưa điện thoại trả lại cho anh:
“Em không có quyền xem điện thoại của anh.”
Kỳ Du Dương nhìn cô hai cái, rồi nhét điện thoại lại vào túi, mím môi nói một câu:
“Thật sự không có ai.”
Thi Tiểu Vận lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
Kỳ Du Dương nhướng mày, bóp nhẹ tay cô, không yên tâm dặn dò:
“Đừng để ý cái anh IT đó, đừng có tìm thằng nào còn tệ hơn anh, được không?”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười, cố tình mỉa mai:
“Anh cũng biết là mình tệ à?”
Kỳ Du Dương bật cười mũi một cái, lại hỏi cô:
“Mẹ vợ ngủ chưa?”
“Làm gì?” Thi Tiểu Vận cảnh giác lườm anh một cái.
“Làm gì được, nếu ngủ rồi thì em khỏi lên, anh với em ngồi trong xe một đêm.”
“Không sợ làm phiền bạn anh ăn khuya à?”
“Còn ăn gì nữa, anh đem đồ ăn khuya cho em rồi còn gì. Đói thì ăn đồ em ăn còn dư ấy.” Anh nói nhẹ như không.
Dạo gần đây Thi Tiểu Vận toàn ngủ ở giường phụ chăm người nhà, giường thì hẹp lại cứng, đúng là ngủ không ngon giấc. Nhưng cô cũng không muốn ngủ qua đêm trong xe, cô nói:
“Thuê phòng đi?”
Kỳ Du Dương: “Không phải em nói nửa tháng này không làm gì sao?”
Thi Tiểu Vận: “Không làm gì, em chỉ muốn ngủ một giấc cho đàng hoàng thôi.”
Kỳ Du Dương khẽ hừ một tiếng, lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt có chút cụt hứng:
“Được rồi.”
Gần bệnh viện không có khách sạn cao cấp nào. Thi Tiểu Vận chỉ muốn nghỉ ngơi một đêm cho tử tế, hai người rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm thấy một nhà trọ tên “Gia Lệ Tân Khách”, mà chữ “Lệ” trên biển hiệu còn bị mất nửa nét ngang.
Lúc làm thủ tục nhận phòng, Kỳ Du Dương nhíu mày:
“Thật muốn ở đây à?”
Ánh mắt ghét bỏ của anh quá rõ ràng, đến mức cô tiếp tân cũng không nhịn được, lên tiếng nói:
“Anh đẹp trai ơi, phòng bọn em rất sạch sẽ, anh cứ yên tâm mà ở.”
Kỳ Du Dương giơ tay quẹt thử lên quầy, đầu ngón tay bám một lớp bụi mỏng, anh nhếch môi lười nhác:
“Em gái à, nói thế ai mà tin được.”
Cô gái tiếp tân nghẹn lời, mặt lộ vẻ ngượng ngùng, trong lòng thầm mắng tên này trông bảnh bao mà tính khí thật khó chịu.
Thi Tiểu Vận thấy vậy liền lườm anh một cái:
“Anh im lặng cho em.”
Kỳ Du Dương nhún vai, cuối cùng vẫn đi theo sau cô, chậm rãi lững thững tới trước cửa phòng.
Thi Tiểu Vận lấy thẻ phòng ra quẹt mở cửa, phía sau Kỳ Du Dương vẫn chưa chịu bỏ cuộc, khuyên nhủ:
“Hay đổi chỗ khác đi, mai anh lái xe đưa em đến viện, cái phòng này thật sự ở nổi à?”
Thi Tiểu Vận quay mặt lại, lưng tựa vào cánh cửa, ngước mắt nhìn anh, giọng khiêu khích:
“Nếu ông chủ nhỏ anh thấy không ở nổi, thì cứ việc đi thuê phòng tổng thống khách sạn năm sao.”
Kỳ Du Dương cúi đầu, nhìn chằm chằm cô vài giây, chợt bật cười khẽ, cầm lấy thẻ phòng từ tay cô, quẹt lên đầu đọc:
“Tối nay dù em có ngủ ngoài đường, anh cũng sẽ theo đến cùng.”
Cửa kêu “tít” một tiếng mở ra, anh đặt tay lên vai cô, không để cô từ chối mà đẩy cô vào trong.
Trong phòng có mùi ẩm mốc và ẩm ướt, Thi Tiểu Vận thoáng có chút hối hận, nhưng ngoài mặt cô không để lộ gì cả.
Ánh đèn trong phòng u ám, một chiếc giường đôi chiếm gần hết không gian, trên tủ đầu giường đặt một ấm nước đỏ rực, bên cạnh là một chiếc ghế nhựa xanh lam. Cả căn phòng trông rẻ tiền và thiếu thoải mái, mang phong cách trang trí gợi cảm như những nơi “dịch vụ đặc biệt”.
Thi Tiểu Vận bước vào nhà vệ sinh, bên trong có một ô cửa sổ nhỏ, cô đưa tay đẩy thử, nhưng cửa không nhúc nhích chút nào.
Đây chính là cái gọi là “phòng có cửa sổ” , cô cảm thấy như vừa bị lừa một cú đau điếng.
Kỳ Du Dương nghiêng người dựa vào khung cửa nhà vệ sinh, còn cố tình chế giễu:
“Cửa sổ này cũng to đấy chứ.”
Thi Tiểu Vận nhíu mày, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của anh. Cô bực mình đi lướt qua, nhưng Kỳ Du Dương nắm lấy tay cô, nhướng mày hỏi:
“Thật không đổi phòng à?”
Thi Tiểu Vận cố chấp đáp:
“Không đổi.”
Kỳ Du Dương liếc nhìn cô một cái:
“Được thôi.”
Thi Tiểu Vận cởi áo khoác, treo lên giá inox rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Khi cô bước ra, Kỳ Du Dương đã nằm nghiêng người trên giường, khẽ cười, giọng đầy ẩn ý:
“Xem ra khách sạn này không chỉ đơn thuần là nơi nghỉ qua đêm đâu.”
Thi Tiểu Vận hơi ngơ ngác:
“Ý anh là gì?”
Kỳ Du Dương nhìn cô đầy ám muội:
“Em nghe kỹ đi.”
Thi Tiểu Vận nhíu mày lắng nghe một lúc, gương mặt bắt đầu ửng đỏ. Đúng lúc ấy, Kỳ Du Dương còn cố tình cầm lấy tay cô, trêu chọc bằng vẻ mặt lêu lổng:
“Nghe rõ chưa?”
Sau đó anh đọc to những gì vừa tìm được trên mạng về dịch vụ của khách sạn này:
“Khách sạn có bể tắm công cộng nam, xông hơi khô, tắm gỗ cho nữ, ngâm chân, mát xa, spa…”
Thi Tiểu Vận vừa xấu hổ vừa tức:
“Đừng đọc nữa!”
Kỳ Du Dương ném điện thoại sang một bên, không nhịn được cúi đầu bật cười thành tiếng. Anh ôm lấy eo cô, cắn nhẹ vành tai cô, trầm giọng hỏi:
“Cho em thêm một cơ hội, thật sự không đổi chứ?”
Thi Tiểu Vận nghiến răng đáp:
“Không đổi.”
Kỳ Du Dương khẽ bật cười một tiếng, anh lấy một chiếc gối kê sau lưng, dựa vào đó, thản nhiên nói:
“Tối mà mất ngủ thì đừng có hối hận.”
Thi Tiểu Vận tưởng đâu mấy âm thanh đó rồi cũng sẽ dừng lại. Cô mở ứng dụng nghe nhạc trên điện thoại, định dùng âm nhạc để che đi tiếng động mờ ám từ phòng bên cạnh.
Nhưng phòng bên yên thì tầng trên lại bắt đầu.
Thi Tiểu Vận nằm trên giường, lấy tay bịt tai, còn Kỳ Du Dương thì đang chơi game, bật cười khẽ, thản nhiên buông lời:
“Thật biết rên, mẹ nó, nghe mà anh cũng thấy có phản ứng rồi.”
Thi Tiểu Vận quay người lại, đưa lưng về phía Kỳ Du Dương, trùm kín đầu bằng chăn.
Kỳ Du Dương giơ tay kéo chăn xuống, bàn tay anh đặt lên tai cô, cười nói:
“Không phải tự chuốc khổ vào thân sao? Anh thật không hiểu em bướng cái gì nữa.”
Bàn tay anh che lấy tai cô, thật ra chẳng làm giảm được bao nhiêu âm thanh, nhưng tâm trạng bực bội ban đầu của Thi Tiểu Vận lại bất ngờ dịu xuống đôi chút.
Chỉ là tiếng rên rỉ của người phụ nữ tầng trên ngày càng to và… hoang dại hơn.
Kỳ Du Dương cúi xuống, hơi thở phả bên tai cô, cổ họng khẽ động:
“Nói thật đi, em không có cảm giác à?”
Thi Tiểu Vận lạnh giọng đáp:
“Không có.”
Kỳ Du Dương tắt điện thoại, cũng nửa nằm xuống, nửa đùa nửa thật đề nghị:
“Nếu thật sự không ngủ được, hay chúng ta lên gõ cửa nhắc họ một tiếng?”
Thi Tiểu Vận xoay người lại, đối mặt với anh, nghịch ngợm nói:
“Vậy anh đi đi.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ trong cổ họng, ngón tay nghịch những lọn tóc mềm mại của cô:
“Vô lương tâm thật, dù sao thì cũng phải đi cùng anh chứ, đúng không?”
Cô thở dài, nghiêm túc hỏi:
“Chuyện này… có thể kết thúc được không?”
Kỳ Du Dương nói kiểu trêu chọc:
“Nếu không uống Viagra thì chắc sẽ kết thúc thôi.”
Thi Tiểu Vận không nhịn được, mím môi cười:
“Sao anh xấu tính thế?”
Kỳ Du Dương cười cợt:
“Anh đây đến làm cũng không được, lại còn phải nghe bọn họ rên~ rỉ, em nghĩ anh có thể vui nổi à?”
Thi Tiểu Vận kéo kéo tay áo anh, nói:
“Chỗ này còn có cả mát-xa đấy, anh đi làm một liệu trình xem sao, biết đâu còn có… dịch vụ đặc biệt.”
Anh nhướng mày, giọng mang vài phần giễu cợt:
“Anh không nghĩ là em biết cũng nhiều đấy?”
Thi Tiểu Vận thản nhiên nói:
“Chưa thấy heo chạy thì cũng từng ăn thịt heo rồi.”
Kỳ Du Dương bóp nhẹ tay cô, giọng sâu xa:
“Giúp anh việc này nha?”
“Gì cơ?”
Kỳ Du Dương ho nhẹ một tiếng:
“Có một người anh em nhỏ cần em cứu giúp đây.”
Thi Tiểu Vận không đáp lời.
Anh tiếp tục:
“Nếu cứ nín nhịn nữa thì chắc là… tàn phế mất.”
Cuối cùng, cái cửa sổ trong nhà vệ sinh cũng bị Kỳ Du Dương cố đẩy hé ra được một chút. Trên khung nhôm có một vệt gỉ màu nâu đỏ, bên trên còn dính một mẫu đầu lọc thuốc lá, bị gió thổi đến khô quắt lại, chẳng biết là của vị khách nào để lại.
Gió đêm lùa qua khung cửa sổ hé mở, nhưng khuôn mặt Thi Tiểu Vận lại càng lúc càng nóng bừng. Kỳ Du Dương tựa trán lên vai cô, hơi thở dần nặng nề, bàn tay anh phủ lên mu bàn tay cô, như một người thầy nhẫn nại, vừa nói vừa chỉ dẫn.
Mãi đến khi trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, mọi chuyện khiến người ta đỏ mặt tim đập mới thực sự kết thúc.
Kỳ Du Dương chỉnh lại quần áo, cài khóa thắt lưng, khuôn mặt trông có vẻ thư thái. Anh mở vòi nước, cầm tay cô đặt dưới dòng nước để rửa sạch.
Mặt Thi Tiểu Vận vẫn còn nóng bừng, cô rút tay lại, có chút mất tự nhiên:
“Để em tự làm.”
Kỳ Du Dương cũng không ép, anh dựa vào bồn rửa mặt, móc từ túi quần ra hộp thuốc và châm một điếu. Thi Tiểu Vận bóp ít xà phòng rửa tay, rửa đến hai lần mới thấy sạch.
Hai người ra khỏi nhà tắm, động tĩnh trên lầu cũng đã im ắng.
Kỳ Du Dương dụi tắt điếu thuốc, cười nói:
“Giờ thì em có thể yên tâm ngủ rồi.”
Thi Tiểu Vận thực sự cũng mệt, giờ đã muộn thế này, nếu còn chưa chịu yên, chắc cô cũng phải lôi anh đi đổi khách sạn thật.
Cô vén chăn nằm xuống, Kỳ Du Dương cũng không nghịch điện thoại nữa, cởi áo khoác vứt lên chiếc ghế nhựa màu xanh rồi nằm xuống bên cô, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau.
Ban đầu Thi Tiểu Vận còn thấy không quen, khẽ cựa mình. Kỳ Du Dương khẽ nói:
“Đừng động nữa, lát nữa lửa nổi lên thì lại phải để em dập đấy.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận ngoan ngoãn không động đậy nữa. Trong mũi cô là mùi ẩm mốc từ chăn đệm, xen lẫn hương khói thuốc nhàn nhạt từ người anh, khiến căn phòng này cũng không còn quá khó ngủ nữa.
Sáng hôm sau, cả hai cùng tỉnh giấc vì tiếng ồn ngoài hành lang, xen lẫn tiếng đàn ông chửi mắng:
“Con đ* này, dám cắm sừng ông à, xem ông có đánh chết mày không!”
Kỳ Du Dương tựa vào đầu giường cười khẽ, khóe môi nhếch lên, quay sang nhìn Thi Tiểu Vận:
“Bảo bối, em chọn cái khách sạn gì thế này, tiết mục phong phú ghê ha, đến ngoại tình cũng được ‘diễn’ luôn rồi?”
Thi Tiểu Vận cũng cảm thấy khó hiểu, sao lại đúng lúc gặp phải chuyện này chứ?
Cô vén chăn, định ngồi dậy. Kỳ Du Dương nắm lấy cánh tay cô, kéo cô lại xuống giường, hứng thú nói:
“Lại đây, nằm nghe vở kịch này tí đã, gấp gì chứ?”
Thi Tiểu Vận lườm anh một cái, làm bộ muốn ngồi dậy:
“Mẹ em còn đang đợi ở bệnh viện kìa.”
Kỳ Du Dương vẫn nắm lấy tay cô:
“Mẹ em có phải con nít đâu.”
“Kỳ Du Dương, anh có cần phải trẻ con vậy không?”
“Anh theo em ngủ một đêm ở cái chỗ… tình sắc này, em không định thể hiện gì à?” Anh nói.
“Em thấy tối qua anh ngủ ngon lành mà.” Thi Tiểu Vận phản bác.
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, cũng không thực sự muốn làm gì. Anh kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn lên môi cô, còn cắn nhẹ một cái như để trút giận. Đến khi cô nhăn mặt vì đau, anh mới chịu buông ra:
“Đồ vô tâm.”
Lúc hai người rời khỏi phòng, màn kịch ngoài hành lang đã kết thúc từ lâu.
Thi Tiểu Vận cùng Kỳ Du Dương đi làm thủ tục trả phòng, trong lúc đó, Đường Thư Trân gọi điện đến hỏi cô đang ở đâu. Thi Tiểu Vận liếc sang chỗ ghế lái nơi Kỳ Du Dương đang ngồi, hạ giọng đáp:
“Tối qua con về nhà tắm, rồi ngủ luôn, giờ đang trên đường tới bệnh viện.”
Đường Thư Trân lại nói:
“Không vội, con cứ từ từ mà đến. Hôm qua con không nói với mẹ, mẹ còn tưởng con đi đâu rồi. Sáng nay dậy không thấy con, mẹ mới lo. Hay là hôm nay con đừng đến, cái giường trong phòng chăm bệnh cũng chẳng êm ái gì, nằm lâu lại đau lưng.”
Thi Tiểu Vận lại trò chuyện thêm vài câu rồi mới tắt máy.
Kỳ Du Dương quay sang nhìn cô:
“E muốn đi ăn sáng cùng anh không?”
“Thôi, em không ăn đâu.” Thi Tiểu Vận đáp.
Kỳ Du Dương không hài lòng khẽ “xì” một tiếng, nắm tay Thi Tiểu Vận bước ra khỏi con hẻm nhỏ. Trong lúc đó, anh đưa tay gãi sau lưng, khẽ chửi một câu:
“Đm, ngứa thật đấy.”
Thi Tiểu Vận theo phản xạ ngẩng đầu nhìn, lúc này mới phát hiện phần da sau cổ anh hơi đỏ.
Cô dừng bước, kiễng chân lên, đưa tay kéo cổ áo anh ra xem. Không chỉ phần cổ, cả lưng anh cũng nổi mẩn đỏ.
Kỳ Du Dương vẫn không xem là chuyện gì to tát, còn trêu cô:
“Sao đấy, tối qua không làm, giờ hối hận rồi à? Giở trò lưu manh giữa đường à?”
Thi Tiểu Vận nhìn chằm chằm anh, mặt hơi lạnh đi:
“Cổ anh bị sao thế?”
Kỳ Du Dương gạt tay cô ra, sắc mặt không được tự nhiên:
“Bị dị ứng.”
Anh lại nói:
“Cái phòng trong khách sạn đó đúng là bẩn thật. Lần sau đi một mình thì đừng ở mấy chỗ linh tinh như vậy nữa.”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Vậy sao anh không nói ra từ đầu?”
“Không phải em muốn ở à, thì anh ở cùng em một đêm chứ sao.” Anh liếc mắt nhìn cô, nhàn nhạt nói:
“Sao, lương tâm cắn rứt à?”
“Kỳ Du Dương, anh bị bệnh đấy à?”
Anh đáp tỉnh bơ:
“Có khi thật đấy.”