Trò Chơi Tình Ái - Chương 37 : “Ồ, mẹ vợ bị sao vậy?”
Kỳ Du Dương thu tay lại khỏi eo cô, nghiêng người tựa vào ghế sofa, lười biếng nói:
“Bạn em khi nào đến?”
“Khoảng hai mươi phút nữa,” cô đáp. “Để tránh hai người chạm mặt, tốt nhất anh nên đi ngay bây giờ.”
“Anh khó gặp đến vậy à?” Anh hơi không hài lòng, nhướng mày.
“Không phải, nếu cô ấy thấy, chắc chắn sẽ hỏi tới hỏi lui.” Thi Tiểu Vận giải thích khẽ. “Anh nghĩ ra cách trả lời chưa?”
Kỳ Du Dương cười nhạt, không nói gì. Anh cầm điện thoại lên xem giờ, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, mới đứng dậy rời sofa.
Thấy cô không có ý tiễn, anh cho tay vào túi quần, híp mắt nhìn cô:
“Không tiễn anh à?”
“Anh đâu phải lần đầu tới đây?” Thi Tiểu Vận trợn mắt.
Kỳ Du Dương cong môi cười, giơ tay xoa đầu cô:
“Nửa tháng này phải ngoan đấy, hửm?”
“Câu này đáng lẽ phải là em nói mới đúng.” Cô lập tức phản bác.
Kỳ Du Dương cười cười, biết cô tính bướng bỉnh, ăn nói cũng sắc bén nên không chấp làm gì.
Thi Tiểu Vận đưa tay cầm lấy hộp thuốc lá anh để quên là loại anh mua ở siêu thị dưới lầu trước đó. Cô mở hộp xem thử, thấy anh chỉ mới hút hai điếu, rồi đặt lại lên bàn trà.
Cô cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Chu Sảng, nhờ lát nữa khi lên thì tiện ghé tiệm thuốc đối diện mua giúp cô một hộp thuốc.
Thi Tiểu Vận không dám đem cuộc đời mình ra đặt cược vào Kỳ Du Dương. Cô vốn không thích đánh cược, lại càng sợ thua.
Chu Sảng: ?
Thi Tiểu Vận: Đợi cậu quay lại tớ sẽ giải thích.
Thi Tiểu Vận cầm lấy gói thuốc, rút ra một điếu, đưa lên miệng cắn đầu lọc, bật lửa châm thuốc. Cô rít một hơi, nhưng ngay ngụm đầu tiên đã bị sặc.
Cô hút được nửa điếu thì chuông cửa vang lên.
Thi Tiểu Vận ra mở cửa, Chu Sảng vừa bước vào đã hỏi:
“Sao thế? Tại sao phải mua thuốc tránh thai?”
Thi Tiểu Vận thản nhiên nói:
“Không dùng biện pháp gì cả.”
“Là do em trai Kỳ yêu cầu à?” Chu Sảng lạnh giọng hỏi.
“Không phải,” Thi Tiểu Vận lắc đầu, dịu dàng nói, “Là tớ yêu cầu.”
Chu Sảng tức đến nỗi đập lên tay cô một cái, mắng:
“Cậu bị điên à? Chuyện kiểu này mà không dùng biện pháp gì? Lỡ như em trai Kỳ có bệnh thì sao? Thiệu Tử Khiêm bảo cậu ta ở Úc cũng chơi bời dữ lắm đấy!”
Không biết câu nào của Chu Sảng chạm đúng chỗ buồn cười, Thi Tiểu Vận bật cười:
“Cậu ấy không có bệnh đâu.”
Chu Sảng tức đến muốn học máu:
“Tớ thật sự thấy cậu có vấn đề đấy.”
Thi Tiểu Vận chẳng thèm để tâm, vặn mở một chai nước khoáng, bóc vỉ thuốc, bẻ một viên thuốc ra, cho vào miệng rồi uống hai ngụm nước nuốt xuống.
Cô kéo ngăn kéo dưới quầy bar, ném hộp thuốc vào trong, rồi còn thản nhiên dỗ dành Chu Sảng:
“Thật ra không uống cũng không sao, dù gì cậu ấy cũng chỉ… ngoài thôi.”
Chu Sảng sực tỉnh, nhìn cô cảnh giác:
“Thi, đừng nói với tớ là cậu thích em trai Kỳ rồi đấy nhé?”
Thi Tiểu Vận im lặng vài giây, mím môi:
“Cũng có chút cảm tình… có tính là thích không?”
Chu Sảng bực bội nói:
“Hồi đó tớ không nên gợi ý cậu ngủ với cậu ta. Tớ thấy cậu nên chấm dứt với cậu ta đi là vừa. Mai mốt tớ giới thiệu cho cậu một anh trai ngoan ngoãn, nghe lời, kiểu ‘cún con’ ấy.”
Thi Tiểu Vận bật cười, nói:
“Cậu vẫn nên giới thiệu cho tớ một đàn ông trưởng thành thì hơn.”
Chu Sảng hớn hở đáp:
“Cũng được luôn.”
Thi Tiểu Vận chuyển chủ đề:
“Nhưng có chuyện này tớ cần cậu giúp. Tớ muốn tuyển một trợ lý, chủ yếu phụ trách liên hệ với các nhãn hàng. Cậu xem giúp tớ có cô gái nào phù hợp không nhé.”
Chu Sảng nói:
“Nhất định phải là con gái à? Tuyển một bạn trai trẻ cũng được mà.”
Về chuyện giới tính, Thi Tiểu Vận thật ra không quá khắt khe, cô nhẹ nhàng đồng ý:
“Miễn là tìm được người phù hợp.”
“Chờ tin tớ nhé.” Chu Sảng nói, “Tớ đi tắm cái đã, lấy cho tớ một bộ đồ ngủ của cậu nhé.”
Thi Tiểu Vận đáp một tiếng “Được.” Chu Sảng cầm sữa rửa mặt đi rửa mặt, rồi từ trong phòng tắm hét ra phòng khách:
“Thi, mai mình cùng về thăm mẹ cậu nhé. Tớ nhớ món cá hấp cay của dì rồi đó.”
Thi Tiểu Vận:
“Được, mai tớ gọi điện cho mẹ. Đúng lúc, tớ cũng định về ở vài hôm.”
Tối hôm đó, Thi Tiểu Vận và Chu Sảng nói chuyện đến ba giờ sáng mới đi ngủ. Hôm sau tỉnh dậy đã là một giờ chiều. Cả hai ngủ nguyên buổi sáng nên đầu óc hơi lơ mơ.
Thi Tiểu Vận rửa mặt sơ qua, rồi gọi điện cho mẹ cô. Chờ khoảng một phút mới có người bắt máy, cô nói:
“Mẹ ơi, con với Sảng Sảng định về nhà một chuyến.”
Chưa kịp nói xong, điện thoại đã bị Chu Sảng giật lấy, cô hồ hởi nói to:
“Dì ơi, con nhớ món cá hấp cay dì làm lắm rồi, dì ở nhà đợi tụi con về nhé…”
Chu Sảng đột nhiên quay sang nhìn Thi Tiểu Vận, chớp mắt mấy cái:
“Dì nhập viện rồi, cậu không biết à?”
Thi Tiểu Vận hơi sững người, nhận lại điện thoại từ Chu Sảng đưa cho:
“Mẹ, mẹ sao vậy?”
Đường Thư Trân ngừng lại một chút, dịu giọng trấn an cô:
“Không có gì đâu, mẹ chỉ làm một ca tiểu phẫu thôi. Mẹ thấy không nghiêm trọng nên không nói với con.”
Thi Tiểu Vận có hơi tức giận, nhưng cô cũng không tiện nói gì nhiều, chỉ cố nhịn cơn giận, nói:
“Con với Chu Sảng sẽ tới bệnh viện thăm mẹ.”
Cúp máy xong, cô vội vào tủ lấy đại một chiếc hoodie và quần jeans mặc vào. Chu Sảng nói:
“Tớ lái xe chở cậu qua đó. Chắc dì cũng không sao đâu, không thì dì đã chẳng giấu cậu.”
Thi Tiểu Vận gật đầu.
Hai người không ăn sáng, liền đi thẳng tới bệnh viện.
Đường Thư Trân nằm ở tầng sáu khu nội trú, lúc đó đang ngồi nói chuyện với bệnh nhân cùng phòng, tay đang bóc một quả quýt xanh. Khi Thi Tiểu Vận vào phòng, bà vẫn cười mà nói:
“Không sao đâu con, chỉ là tiểu phẫu cắt u xơ thôi, mẹ thấy chẳng có gì to tát, sợ con bận nên không gọi.”
Tính cách của Thi Tiểu Vận vốn không hiền lành, lúc này cô không kìm được cảm xúc, mặt lạnh tanh nói:
“Vậy sau này nếu con có đau ốm gì đó, chắc cũng không cần nói mẹ biết nữa nhỉ?”
Chu Sảng kéo tay Thi Tiểu Vận, cười hoà giải:
“Thi, cậu nói gì thế, dì à..cậu ấy chỉ vì lo cho dì quá nên mới vậy.”
“Dì hiểu mà, làm phiền con chạy qua đây rồi, Tiểu Sảng.” Đường Thư Trân nói dịu dàng.
Chu Sảng lại nói:
“Con đi mua chút đồ ăn sáng nhé, Thi chạy tới đây chưa kịp ăn gì đâu.”
“Ừ, đi đi, chờ dì xuất viện sẽ nấu cá hấp cay cho con ăn.” Đường Thư Trân đáp.
“Dạ!” Chu Sảng ghé tai Thi Tiểu Vận dặn nhỏ:
“Nói chuyện với dì cho tử tế vào, đừng nóng nảy.”
Đợi Chu Sảng ra ngoài, Đường Thư Trân kéo tay con gái lại, nói:
“Đừng giận nữa, lần sau mẹ chỉ cần hơi đau đầu nhức mình cũng sẽ báo cho con biết.”
Cô bác nằm giường bên cạnh cũng khuyên nhủ:
“Mẹ cháu cũng là sợ làm phiền công việc của cháu thôi. Nhưng mà này, chị Đường, con gái chị xinh thật đấy, có bạn trai chưa?”
“Chưa đâu.” Đường Thư Trân cười đáp.
Sắc mặt Thi Tiểu Vận dịu đi đôi chút, ngồi xuống cạnh giường, giọng vẫn hơi cứng nhắc:
“Mẹ phải nằm viện mấy ngày?”
“Một tuần.” Đường Thư Trân nói.
“Vậy con sẽ ở lại đây với mẹ cả tuần.”
“Được chứ, mẹ còn mong không được đây này.”
Trong suốt một tuần Đường Thư Trân nằm viện, Thi Tiểu Vận đều ở bệnh viện cùng bà, thỉnh thoảng trò chuyện với mẹ, phần lớn thời gian còn lại là lướt Weibo hoặc xem phim. Trong thời gian đó, Kỳ Du Dương có gọi điện cho cô một lần, hỏi cô đang ở đâu.
Thi Tiểu Vận liếc nhìn mẹ đang đọc sách trên giường bệnh, hạ giọng nói:
“Ở bệnh viện.”
“Sao lại vào bệnh viện rồi? Không phải là… thật sự có thai đấy chứ?” anh trêu đùa.
“Mẹ em nhập viện.”
“Ồ, mẹ vợ bị sao vậy?” anh nói giọng tự nhiên.
Thi Tiểu Vận bực bội đảo mắt:
“Đừng có gọi linh tinh.”
Anh bật cười bên kia điện thoại, lại còn cố tình hỏi:
“E ở bệnh viện chán không?”
“Cũng tạm” ,cô thản nhiên đáp.
“Ban đầu anh còn định nếu em buồn chán thì qua ngồi với em một lúc.” giọng anh thong dong, “Nhưng mà em thấy không chán thì thôi vậy.”
Thi Tiểu Vận không trả lời, hai người nói thêm vài câu rồi cúp máy. Cô vốn dĩ cũng không nghĩ Kỳ Du Dương sẽ đến thật, dù sao cũng không thể làm gì, có đến thì cũng chẳng để làm gì.
Nhưng đến chín giờ tối, khi mẹ cô đã ngủ say, Thi Tiểu Vận đang lướt Weibo thì đột nhiên có một tin nhắn từ Kỳ Du Dương hiện lên trên WeChat: “Xuống lầu đi, anh mang đồ ăn khuya cho em.”
Thi Tiểu Vận hơi ngạc nhiên, thoát khỏi Weibo rồi nhắn lại cho anh: “Anh đang ở dưới à?”
qy: “Xuống đi, hay là để anh lên?”
Thi Tiểu Vận lập tức trả lời: “Em xuống.”
Giờ này, dưới lầu khu vực nội trú vẫn có không ít người qua lại.
Xe của Kỳ Du Dương đậu ở bãi đỗ xe phía nam khu nội trú. Cô mở cửa ghế phụ bước lên, Kỳ Du Dương đang nói chuyện điện thoại, chỉ dùng cằm hất về phía túi đồ ăn đặt trên bảng điều khiển, ý bảo cô tự lấy mà ăn.
Thật ra Thi Tiểu Vận cũng không đói, cô mở túi ra, là món xiên cay. Cô ăn một xiên viên thả, lúc cô vừa ăn xong thì Kỳ Du Dương cũng cúp máy. Anh liếc nhìn cô:
“Ngon không?”
“Cũng được.” , cô đáp.
Kỳ Du Dương hạ cửa kính xe xuống, lấy ra hộp thuốc lá định châm một điếu. Thi Tiểu Vận thấy vậy thì khẽ cau mày:
“Đừng hút thuốc, em không muốn vừa ăn vừa ngửi mùi khói.”
Kỳ Du Dương cười khẽ một tiếng, lẩm bẩm:
“Rắc rối thật,” nhưng vẫn nhét điếu thuốc vừa rút ra lại vào hộp, rồi quay sang nhìn cô:
“Mẹ vợ còn mấy ngày nữa thì xuất viện?”
“Ba ngày nữa.”
Thi Tiểu Vận ăn được một nửa thì dừng lại, buộc chặt túi đồ ăn rồi đặt lại lên bảng điều khiển. Tiếng thông báo WeChat vang lên, cô mở ra xem thì thấy là tin nhắn từ một anh chàng IT được cô bác trong phòng bệnh giới thiệu vài hôm trước , tên là Đỗ Tự Toàn, ba mươi tuổi.
Thực ra Thi Tiểu Vận vốn dĩ không muốn kết bạn (WeChat), nhưng vì quan hệ với Đường Thư Trân khá tốt nên cô cũng chỉ mang tính hình thức mà thêm vào. Mấy ngày trước, cô chỉ nói chuyện qua loa vài câu, sau đó cố tình không trả lời nữa, nghĩ rằng đối phương sẽ tự hiểu ý cô. Không ngờ tối nay anh ta lại chủ động nhắn tới.
Đỗ Tự Toàn: “Ngủ chưa?”
Đúng lúc Kỳ Du Dương nhìn thấy tin nhắn này, giọng anh có phần khó chịu:
“Gã đàn ông này là ai?”
“Bác gái giường bên giới thiệu.”
Kỳ Du Dương khịt mũi khinh thường:
“Em cũng đồng ý luôn à? Đàn ông IT thì da không tốt đâu, em muốn lên giường với một gã đầy mụn à?”
“Anh có thể đừng ghê tởm như vậy được không?” Thi Tiểu Vận hơi bất lực nói :
“Dù sao cũng ở chung phòng với mẹ em, không tiện từ chối thẳng.”
Kỳ Du Dương nhíu mày, có phần không vui:
“Vậy là em quên lời anh nói rồi? Không phải bảo em phải ngoan ngoãn một chút sao?”
Thi Tiểu Vận kéo nhẹ khóe môi, hỏi lại:
“Vậy còn anh thì sao?”
Kỳ Du Dương rút điện thoại trong túi quần ra, ném sang cho cô:
“Tự em kiểm tra đi.”