Trò Chơi Tình Ái - Chương 36 : “Thật sự phải như vậy sao?”
Kỳ Du Dương nhìn cô chăm chú một hồi, cũng không nói thêm gì.
Bữa ăn khuya kéo dài đến gần một giờ sáng mới kết thúc, Thi Tiểu Vận còn kết bạn WeChat với Triệu Hồng Lâm. Kỳ Du Dương nắm tay cô, nửa thật nửa đùa nói:
“Nếu cậu ta dám tán tỉnh em, chặn luôn khỏi khách sáo.”
Triệu Hồng Lâm cười cười:
“Mẹ kiếp, mày đấy Kỳ Du Dương, trước mặt gái đẹp cũng phải giữ chút thể diện cho anh em chứ. ‘Bạn gái bạn không được chạm’, đạo lý này tao vẫn biết mà.”
Thi Tiểu Vận khẽ cong môi, cười nhạt:
“Em không phải bạn gái anh ấy.”
Triệu Hồng Lâm sững người một chút, rồi liếc Kỳ Du Dương, như muốn hỏi: “Là sao vậy?” Nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như không nghe thấy, cố tình nói:
“Ồ, thì ra là Du Dương còn chưa theo đuổi được em à?”
Kỳ Du Dương cong môi, bóp nhẹ tay cô, cười như không cười:
“Ý em là gì đây?”
Bạn của Kỳ Du Dương tất nhiên cũng là người tinh ý, thấy tình hình như vậy liền cười xòa, nói vài câu với hai người rồi rút lui.
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt vô tội:
“Không có ý gì cả, chỉ là không muốn bạn anh hiểu lầm.”
Kỳ Du Dương buông tay cô ra, nhìn cô một lúc, không rõ cảm xúc:
“Tùy em.”
Thi Tiểu Vận:
“Em nói vậy là nghĩ cho anh thôi, dù sao sau này nếu chia tay, cũng chẳng cần giải thích gì nhiều.”
Kỳ Du Dương nhíu mày, cười nhếch nhác một cái, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, anh thản nhiên nói:
“Vậy anh có phải nên cảm ơn em không?”
Thi Tiểu Vận quay mặt nhìn anh, hai người chạm mắt nhau, Kỳ Du Dương dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ má trong, rồi dời ánh nhìn sang cửa tiệm bên kia đường.
Hai người đứng cạnh nhau chờ xe đến, nhưng bầu không khí lạnh lẽo đến đáng sợ.
Có lẽ trong mắt người ngoài, họ chẳng khác gì cặp đôi đang cãi nhau ở bên kia đường, cô gái tức giận bước đi phía trước, chàng trai đi theo phía sau, cho đến khi cô gái định băng qua đường thì bị chàng trai kéo lại, ôm chặt trong lòng.
Họ là một cặp đôi thực sự, nên ngay cả cãi nhau cũng kịch liệt và ồn ào. Còn cô và Kỳ Du Dương, dù có mâu thuẫn cũng không muốn làm ầm lên. Không danh phận, không chính thức, mà cứ khóc lóc, giận dỗi hay gây chuyện thì quá mất giá. Dù gì khi yêu người khác trước đây, cô cũng chưa bao giờ hạ mình như thế. May mắn là, tình cảm cô dành cho Kỳ Du Dương cũng chưa đến mức không thể buông bỏ.
Kỳ Du Dương không biết trong lòng Thi Tiểu Vận đang nghĩ ngợi đủ điều. Điện thoại trong túi quần rung liên tục, không cần đoán cũng biết là tin nhắn của Triệu Hồng Lâm. Ban đầu anh định không để ý, nhưng tâm trạng đang tệ, nên khẽ chửi một câu rồi rút điện thoại ra.
Triệu Hồng Lâm hả hê:
“Du Dương, sao thế? Gặp phải cao thủ rồi à? Vẫn chưa cưa đổ ‘ tiên nữ “ à?”
Kỳ Du Dương: “Cút đi.”
Triệu Hồng Lâm:
“Mày cũng có ngày hôm nay, ông trời đúng là có mắt, cuối cùng cũng có lúc mày té mương lật thuyền. Nhưng tao không vô tình thế đâu, không muốn mày chìm luôn đâu. Đừng vả mặt tao đấy.”
Kỳ Du Dương khẽ cười khẩy một tiếng, dứt khoát tắt máy.
Năm phút sau, hai người lên xe.
Trình Khải gọi điện cho Thi Tiểu Vận, hỏi cô đã về chưa. Thi Tiểu Vận theo phản xạ liếc nhìn Kỳ Du Dương bên cạnh, rồi nhẹ giọng nói:
“Về rồi.”
Trình Khải: “Là Kỳ Du Dương đưa em về à?”
“Vâng “
Hai người lại nói thêm vài câu, Thi Tiểu Vận cúp điện thoại. Kỳ Du Dương liếc nhìn cô:
“Ai gọi vậy?”
“Trình Khải.” Thi Tiểu Vận kéo cửa kính xe xuống một chút.
Kỳ Du Dương sắc mặt hơi thay đổi, cười lạnh một tiếng, giọng lười biếng nói:
“Anh ta có ý gì? Biết chúng ta sắp xong rồi nên chờ cơ hội để nhảy vào à?”
Thi Tiểu Vận tức đến ngực phập phồng, trừng mắt nhìn anh:
“Kỳ Du Dương, anh có thể đừng nói những lời khó nghe như vậy không?”
Tài xế ngồi ghế trước cũng đứng ra hòa giải:
“Này này, đừng cãi nhau nữa, hai người ngồi sau cãi nhau chí chóe thế này, ảnh hưởng tôi lái xe đấy.”
Cả hai đều không nói gì nữa. Tài xế bật radio trên xe, chuyển sang kênh nhạc, đang phát bài (Đứa Trẻ Hoang Dã) của Dương Thiên Hoa
“Dù chỉ là một cuộc tình, ngoài ra tất cả đều là hư vinh nhất thời
Tôi cam tâm tình nguyện nhận lấy sự tôn trọng của anh
Chịu đựng cái danh ngạo mạn quá mức
Cố chen vào vòng tay anh, dù tình cảm đã dần nguội lạnh
Biết rõ yêu một chàng trai như vậy, có lẽ chỉ có thể như thế này thôi
Nhưng tôi muốn trở thành người con gái anh nhung nhớ nhất
Ngày ngày đêm đêm khiến anh phải đoán xem làm sao để thuần phục tôi
Rất nhiều người nói, tôi không hiểu đàn ông
Không chịu nghe lời chính là mang tiếng xấu nhất…”
Cũng khá phù hợp với tình cảnh hiện tại. Kỳ Du Dương chính là kiểu con trai trong bài hát, không chịu phục tùng ai, từ trước đến nay chưa từng là kiểu đàn ông dễ nắm bắt trong tay phụ nữ. Thi Tiểu Vận tự biết mình không có bản lĩnh trở thành người con gái khiến anh khắc cốt ghi tâm. Nhưng cô cũng không có quyết tâm dùng cả năm mươi năm để “làm tan chảy” anh, rồi nhận lại một nụ hôn kỷ niệm kim khánh.
Cô luôn là người ích kỷ và cao ngạo, bản năng của cô là mưu cầu lợi ích và tránh né tổn thương. Mà trùng hợp thay, Kỳ Du Dương cũng là người như vậy. Bọn họ vốn dĩ không hợp nhau, ngay cả làm pháo hữu (quan hệ thể xác không ràng buộc) cũng không thích hợp.
Một tiếng sau, xe dừng dưới khu chung cư.
Hai người mỗi người một bên mở cửa xe bước xuống, ngay cả khi vào thang máy cũng không ai mở miệng nói lời nào.
Thi Tiểu Vận nhập mật khẩu, cửa “ting” một tiếng mở ra. Cô bước vào trước, giơ tay định bật công tắc đèn trên tường, nhưng còn chưa chạm vào thì Kỳ Du Dương đã ép cô vào tường. Thi Tiểu Vận giơ tay đẩy anh ra, Kỳ Du Dương giữ lấy cổ tay cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
Thi Tiểu Vận trừng mắt nhìn anh:
“Kỳ Du Dương, em không muốn làm.”
“ Anh thì muốn.”
Tay anh vẫn không dừng lại, xoay người cô lại, để cô quay lưng về phía mình. Anh ép sát vào cô, bên trong áo len cô còn mặc một chiếc áo hai dây màu trắng, đường cong uyển chuyển hiện lên rõ ràng.
Ngón tay anh lướt qua eo cô, Thi Tiểu Vận giữ tay anh lại:
“Kỳ Du Dương, đừng để em hận anh.”
Anh hôn lên làn da sau tai cô, nhẹ nhàng dỗ dành:
“Bảo bối, em sẽ không đâu.”
Anh hiểu rõ những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, càng lúc càng dùng sức, không chút do dự mà khiêu khích cô. Cô đáng xấu hổ khi lại bị anh khơi dậy phản ứng, giống như bị ném lên đỉnh sóng, rồi lại bị cơn sóng lớn nhấn chìm.
Cảm giác thể xác và cảm xúc trong đầu đan xen lẫn nhau, sự tự chán ghét chính mình tràn ngập lấy cô. Thi Tiểu Vận cảm thấy khó chịu không nói nên lời. Cô cắn chặt môi, không để anh phát hiện điều gì. Cho đến khi Kỳ Du Dương xoay người cô lại, định an ủi mà hôn lên môi cô, đầu ngón tay chạm vào mặt cô, lòng bàn tay cảm thấy ướt.
Kỳ Du Dương nhíu mày, định bật đèn lên, Thi Tiểu Vận nắm lấy cánh tay anh, ngăn cản:
“Đừng bật đèn.”
Kỳ Du Dương thu tay lại, cúi người hôn lên gò má cô, khẽ thở dài, vừa giúp cô lau nước mắt vừa nói:
“Cho anh chút thời gian được không? Nếu anh không có cảm giác gì với em, anh việc gì mỗi lần cãi nhau đều phải cúi đầu trước? Nói thẳng ra một chút, chúng ta chỉ là bạn tình, đâu phải người yêu, anh cần gì phải làm đến mức này? Em thông minh như vậy, chẳng lẽ không hiểu sao?”
“Kỳ Du Dương, anh là đồ khốn nạn.” Thi Tiểu Vận nghiến răng mắng anh.
“Đúng, anh là đồ khốn.” Anh mặt dày đáp, “Nếu em thấy không vui, tát anh một cái cũng được.”
Trong phòng không bật đèn, tiếng thở dốc của cô dần dần dịu lại.
Kỳ Du Dương thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy cô, hôn nhẹ lên mí mắt cô từng chút một, giọng pha chút bất lực:
“Anh thật sự sợ em khóc đấy.”
Thi Tiểu Vận không tin là thật, người như anh sao có thể sợ con gái khóc chứ.
Bị Thi Tiểu Vận làm cho thế này, Kỳ Du Dương cũng mất hứng làm gì thêm nữa. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, lên giường với con gái chưa xong, còn khiến người ta bật khóc, rồi lại phải dỗ dành kiểu vừa mặt dày vừa nhỏ nhẹ thế này.
Trải nghiệm này đúng là lần đầu tiên, may mà cũng không quá tệ, chỉ là lúc thấy cô khóc, anh thật sự có chút hoảng. Chuyện làm con gái khóc, anh nghĩ chỉ thời cấp hai mới làm ra.
Đợi Thi Tiểu Vận bình tĩnh lại, Kỳ Du Dương mới bật đèn lên. Thi Tiểu Vận quay người vào nhà vệ sinh rửa mặt, Kỳ Du Dương thì ngả người trên ghế sofa, rút bao thuốc ra, châm một điếu ngậm lên miệng.
Thi Tiểu Vận từ phòng tắm đi ra, Kỳ Du Dương dập tắt điếu thuốc.
Cô hỏi anh:
“Lát nữa anh định về à?”
“Nếu em muốn anh về, thì anh sẽ về.” Hiếm khi anh chịu nói mềm mỏng như vậy.
Nhưng Thi Tiểu Vận lại không hưởng ứng:
“Vậy anh về đi, Chu Sảng sắp qua.”
Kỳ Du Dương bực mình bật cười:
“Cô ấy không ở với Thiệu Tử Khiêm, lại đến tìm em làm gì?”
Thi Tiểu Vận không trả lời.
Kỳ Du Dương lấy điện thoại ra, làm bộ muốn gọi cho Thiệu Tử Khiêm:
“Hay là anh gọi cho Thiệu Tử Khiêm, bảo anh ta quản bạn gái mình cho tốt?”
Thi Tiểu Vận quỳ gối lên sofa, vươn tay giành lấy điện thoại. Kỳ Du Dương giơ cao tay cầm điện thoại, đến khi cô lao cả người vào lòng anh. Anh vốn chỉ giả vờ, chứ không thực sự định gọi cho Thiệu Tử Khiêm. Anh ôm lấy eo Thi Tiểu Vận, cúi đầu hôn lên trán cô một cái, có chút không tự nhiên mà khẽ hắng giọng:
“Chuyện tối nay… xin lỗi em.”
Thi Tiểu Vận sững người, nhìn chằm chằm anh.
Cô chưa bao giờ nghĩ Kỳ Du Dương là người biết cúi đầu xin lỗi. Bây giờ anh thật sự nhận sai, ngược lại khiến cô không biết phản ứng thế nào. Kỳ Du Dương khẽ nắm tay cô, nửa đùa nửa thật:
“Em không nói gì là có ý gì, hết giận rồi à?”
“Anh cũng biết lo em có giận hay không?” cô hỏi lại.
Anh nhướng mày:
“Anh đâu phải kẻ vô tâm vô phế, hơn nữa… đây là lần đầu tiên từ sau cấp hai anh làm một cô gái khóc đấy, đúng là chuyện hiếm thấy.”
Thi Tiểu Vận tức đến đỏ mặt:
“Anh im miệng đi, quên chuyện này ngay cho em.”
“Quên thế nào được?” Anh cười đểu, “Trừ khi em nói là vì anh làm em quá sung sướng nên mới khóc thôi.”
“Đồ lưu manh!”
Cô giơ tay đập vào vai anh một cái, Kỳ Du Dương cười rồi giữ lấy tay cô. Bên dưới bàn tay cô là nhịp tim mạnh mẽ của anh, lòng bàn tay cũng dần được sưởi ấm. Thi Tiểu Vận nghe anh nói:
“Cho anh thêm chút thời gian.”
“Bao lâu?”
“Nửa tháng.” Anh đáp.
Thi Tiểu Vận nhìn anh, gật đầu:
“Được. Nhưng trong thời gian này, chúng ta không được làm chuyện đó.”
Kỳ Du Dương nhíu mày: “Thật sự phải như vậy sao?”
Cô rút tay khỏi ngực anh, vẻ mặt nghiêm túc: “Ừ. Nếu anh không đồng ý, chúng ta có thể kết thúc ngay bây giờ.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, nhướng mày nhìn cô: “Tuyệt tình đến thế à?”
“Còn kém xa anh.” Cô mỉa mai.
Kỳ Du Dương thản nhiên: “Giữa hai chúng ta, ai tuyệt tình ai si tình, thật sự khó nói đấy.”
Thi Tiểu Vận không cho là đúng, cô ngược lại hy vọng mình là người tuyệt tình, có thể rèn luyện được bản lĩnh như anh, thân mang kim thân sáu trượng, đi qua vạn đóa hoa mà không vướng một chiếc lá, thái độ yêu đương như trò chơi.