Trò Chơi Tình Ái - Chương 35 : “Em không tin à?”
Kỳ Du Dương bóp méo hộp thuốc lá trong tay, chẳng biết từ lúc nào đã hút hết, anh bóp bẹp bốn góc hộp, khẽ cười một tiếng rồi nói:
“Nếu anh muốn kết thúc, vậy thì còn đến đây làm gì?”
Thi Tiểu Vận điềm đạm “ừm” một tiếng.
Kỳ Du Dương ném hộp thuốc vào thùng rác, nắm tay cô, giọng đầy ẩn ý:
“Chỉ ‘ừm’ thôi à, không biểu hiện gì sao?”
Thi Tiểu Vận khẽ hừ một tiếng, đầu gối quỳ trên ghế sofa, đưa tay ôm cổ Kỳ Du Dương, rồi hôn lên môi anh. Kỳ Du Dương đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, đầu ngón tay cảm nhận lớp vải mịn màng.
Anh hơi dùng lực, bế cô ngồi lên đùi mình, cô như một đứa trẻ, hai chân mở ra hai bên cơ thể anh. Đầu ngón tay của Kỳ Du Dương khẽ đặt lên đầu gối tròn trịa của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
Thi Tiểu Vận hôn dọc xuống cổ anh, chạm vào yết hầu nhô cao , như ngọn núi vươn lên từ mặt đất bằng phẳng. Kỳ Du Dương cúi mắt xuống, đưa tay nâng cằm cô lên, nhìn kỹ gương mặt cô rồi hỏi:
“Hết dị ứng rồi sao?”
“Ừm.” Thi Tiểu Vận lí nhí đáp.
Kỳ Du Dương cúi xuống hôn lên môi cô, hơi thở hai người quấn lấy nhau, anh khàn giọng hỏi:
“Em có mang cái đó không?”
“Không có.” Thi Tiểu Vận ngước mắt nhìn anh, “Anh không mang à?”
“Không, anh có phải lúc nào cũng thủ sẵn mấy thứ đó trong túi đâu.” Anh nói xong liền định rút lui.
Thi Tiểu Vận ôm chặt cổ anh, không để anh rời đi, trong mắt ánh lên vẻ bất cần:
“Cứ vậy đi, đúng lúc mấy hôm nay là kỳ an toàn của em.”
Kỳ Du Dương cúi mắt nhìn cô, như đang suy nghĩ, cuối cùng vẫn không nỡ rời khỏi. Hai người quấn quýt trên ghế sofa, sau khi xong xuôi, Kỳ Du Dương rút hai tờ khăn giấy ra lau lưng cho cô.
Thi Tiểu Vận vẫn còn hơi thở gấp gáp, chiếc váy ngủ lụa trên người đã nhăn nhúm, không còn vẻ phẳng phiu như ban đầu.
Kỳ Du Dương nói:
“Chúng ta cùng tắm nhé.”
Thi Tiểu Vận gật đầu, tuy lúc nãy Kỳ Du Dương đã dùng khăn giấy lau sạch giúp cô, nhưng cô vẫn cảm thấy người mình dính nhớp, không thoải mái lắm.
Chờ hai người tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại của Kỳ Du Dương lại vang lên. Là Triệu Hồng Lâm gọi đến:
“Dương tử, mày đi đâu rồi? Đừng nói là về rồi nhé?”
Kỳ Du Dương ngồi trên sofa, uể oải “ừ” một tiếng.
Triệu Hồng Lâm cười tức giận, chửi một câu “đệt”, rồi nói tiếp:
“Tiên nữ có sức hút lớn vậy à? Gọi một cú là mày chạy về liền. Dù sao giờ hai người cũng chưa ngủ, ra ngoài ăn đêm một bữa đi, tiện thể để tụi này nhìn mặt tiên nữ cái nào. Tụi tao lớn bằng này rồi mà chưa được thấy tiên nữ bao giờ đâu.”
Kỳ Du Dương nhìn sang Thi Tiểu Vận, ra hiệu hỏi cô có muốn đi không. Thi Tiểu Vận giờ cũng chẳng buồn ngủ, cô do dự hai giây rồi vui vẻ đồng ý.
Cô cũng không trang điểm gì nhiều, dù sao cũng đã khuya, chỉ thoa một chút son bóng lên môi để trông không quá nhợt nhạt.
Khi hai người ra khỏi nhà, Thi Tiểu Vận nhắc lại chuyện người chú khi nãy, Kỳ Du Dương khoác vai cô, nói:
“Vậy mấy hôm nữa, anh phải tìm cơ hội đến nhà chú ấy cảm ơn một chuyến.”
“Cảm ơn cái gì?”
“Cảm ơn chú đã ra tay giúp đỡ, không để em bị tên tra nam đó lừa đi.” Anh cười nói.
Thi Tiểu Vận mặt không biểu cảm:
“Hai người các anh kẻ tám lạng người nửa cân, anh cũng chẳng phải người tốt lành gì.”
Anh tựa người vào vách thang máy, khẽ hừ một tiếng tỏ vẻ không hài lòng, ngẩng đầu nhìn màn hình hiển thị tầng lầu trong thang máy rồi nói:
“Ít ra anh không đùa giỡn với tình cảm.”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười nhạt, mang chút gượng gạo.
Kỳ Du Dương cúi đầu nhìn cô:
“Em không tin à?”
“Không phải, em tin.” Thi Tiểu Vận đáp.
“Tại sao?” Kỳ Du Dương hứng thú hỏi.
Thi Tiểu Vận ngẩng đầu nhìn anh, giọng chắc nịch:
“Vì anh không thèm làm mấy chuyện kiểu đó, đúng không?”
Câu trả lời của cô khiến anh thấy vui, Kỳ Du Dương tựa vào vai cô:
“Câu trả lời này anh thích.”
Thi Tiểu Vận như chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi:
“Vừa rồi anh tự lái xe đến à?”
“Gọi xe, anh uống rượu rồi.”
Thi Tiểu Vận gật đầu.
Hai người rời khỏi khu chung cư, Kỳ Du Dương lấy điện thoại gọi xe. Chiếc xe nhận cuốc cách họ khá xa, chắc mất khoảng mười phút mới đến nơi.
Gió đêm thổi qua, Kỳ Du Dương theo phản xạ thò tay vào túi tìm thuốc, nhưng không có. Anh liếc mắt nhìn về phía siêu thị sau lưng, nói với Thi Tiểu Vận:
“Anh vào mua bao thuốc nhé?”
Thi Tiểu Vận đút tay vào túi áo khoác, gật đầu.
Hai phút sau, Kỳ Du Dương quay trở lại, trên miệng ngậm một điếu thuốc, người còn chưa đến gần, Thi Tiểu Vận đã ngửi thấy mùi thuốc lá. Cô đưa tay ra xin một điếu.
Kỳ Du Dương trực tiếp đưa luôn điếu đang hút dở cho cô, Thi Tiểu Vận cũng không chê, cứ thế ngậm lên miệng. Cô rít một hơi, rồi bất chợt ngẩng đầu nhìn Kỳ Du Dương:
“Chẳng phải anh nói mối quan hệ này khiến anh không vui lắm sao? Vậy sao còn muốn tiếp tục?”
Kỳ Du Dương lấy thêm một điếu thuốc mới từ trong hộp, cúi đầu châm lửa, giọng nói bị gió thổi tan đi:
“Dù cảm giác bị động không dễ chịu, nhưng anh muốn thử xem, kết cục của chúng ta sẽ thế nào.”
“Cục cưng.” Thi Tiểu Vận quay mặt lại nhìn anh, có chút khiêu khích:
“Vừa rồi anh không dùng bao, xuất bên ngoài cũng không hoàn toàn an toàn đâu, em có từng nghĩ tới hậu quả này không?”
Kỳ Du Dương hơi nheo mắt nhìn cô, khẽ nhếch môi cười:
“Chắc không xui đến mức đó chứ?”
Ánh mắt của Thi Tiểu Vận rơi vào tiệm thuốc đối diện , bảng hiệu trắng toát, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, bốn chữ xanh lá “Nhà thuốc Khang Gia” trên bảng hiệu trông chẳng giống hiệu thuốc mà giống tiệm tiện lợi hơn. Cô nói:
“Giờ em đi mua thuốc.”
Cô nhấc chân định bước qua đường, Kỳ Du Dương làm bộ níu lấy cổ tay cô, nửa thật nửa đùa nói:
“Đánh cược một ván nhé? Nếu em thật sự có thai, thì mình kết hôn đi.”
Thực ra câu này anh chỉ buột miệng nói ra, cũng không có mấy phần thành ý.
Thi Tiểu Vận liếc anh một cái:
“Anh nói thật đấy à?”
Anh quay mặt đi, phả ra một làn khói:
“Không phải em muốn chơi với anh sao?”
Thi Tiểu Vận nhếch môi cười:
“Em không có hứng sinh con ngoài giá thú đâu, anh đi mua thuốc cho em đi.”
Kỳ Du Dương dụi tắt điếu thuốc, cúi đầu nhìn cô:
“Thật sự muốn mua à?”
“Ừ.”
Kỳ Du Dương gật đầu, rồi quay người bước về phía tiệm thuốc đối diện. Thi Tiểu Vận nhìn bóng lưng anh , hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, cổ áo dựng lên che đi phần cằm, khiến dáng vẻ anh toát lên vẻ lạnh lùng, như thể người lạ chớ đến gần.
Đèn trong hiệu thuốc sáng như ban ngày, thời điểm này không có mấy người, chỉ có một cô nhân viên đứng ở quầy.
Thi Tiểu Vận đứng bên đường, nhìn anh bước vào hiệu thuốc, cánh cửa kính dán băng dính đỏ xanh từ từ khép lại. Tấm kính trông như chưa được lau kỹ, phủ một lớp bụi mỏng khiến bóng dáng anh trông mơ hồ.
Thi Tiểu Vận nghiêng đầu, dời mắt đi nơi khác.
Năm phút sau, Kỳ Du Dương từ tiệm thuốc bước ra, Thi Tiểu Vận nhìn anh tiến lại gần. Khi anh đứng trước mặt cô, Thi Tiểu Vận lấy hộp thuốc từ tay anh, lặng lẽ mở ra.
Kỳ Du Dương cau mày, vươn tay lấy lại hộp thuốc từ tay cô, bóp nó thành một cục rồi ném vào thùng rác bên cạnh. Đối diện với ánh mắt khó hiểu của cô, Kỳ Du Dương nhìn cô, chậm rãi nói:
“Đánh cược một phen, nếu thật sự dính, anh cam tâm để em quản suốt đời.”
Thi Tiểu Vận nhếch môi, giọng lạnh lùng:
“Kỳ Du Dương, anh tưởng em muốn quản anh chắc?”
Không khí giữa hai người lập tức trở nên căng thẳng. Kỳ Du Dương thật sự không hiểu, mọi chuyện đang yên lành sao lại thành ra thế này.
Lúc này, chiếc xe mà họ gọi vừa đến, tài xế bấm còi một cái, tiếng còi ngắn và sắc.
Kỳ Du Dương quay đầu liếc chiếc xe phía sau, hất cằm:
“E lên xe trước đi?”
Anh vươn tay mở cửa xe cho cô, để cô lên trước, rồi mới vòng qua ngồi vào trong.
Tài xế thấy hai người đã lên xe nhưng không nói gì, bèn quay đầu lại nhìn một cái, hỏi đôi tình nhân ngồi sau:
“Đi đâu thế?”
Kỳ Du Dương đọc một địa chỉ, tài xế lại liếc nhìn hai người, nói đùa:
“Cặp đôi cãi nhau à?”
Cả hai đều không trả lời. Tài xế lúng túng quay đầu lại, lặng lẽ lái xe rời đi.
Không khí trong xe nặng nề, Thi Tiểu Vận cúi đầu nghịch điện thoại. Kỳ Du Dương đưa tay nắm lấy tay cô, đặt lên đầu gối mình, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn:
“Em muốn thế nào?”
Thi Tiểu Vận nghiêng đầu liếc anh một cái, cụp mắt xuống, giả vờ như không hiểu gì:
“Em làm sao?”
Kỳ Du Dương nhìn cô chăm chú, cô thích giả vờ, anh cũng sẵn sàng diễn cùng cô. Lúc này, quả thực anh vẫn chưa nghĩ ra nên xử lý mối quan hệ này thế nào. Cứ thế cắt đứt, anh không nỡ, cũng không cam lòng.
Kỳ Dung Dương ngả người dựa vào lưng ghế, nhẹ nhàng nói:
“Miễn là em đừng giận nữa là được.”
Thi Tiểu Vận không nặng không nhẹ “ừ” một tiếng.
Kỳ Du Dương lại mập mờ nói thêm một câu: “Cho anh chút thời gian.”
Thi Tiểu Vận cũng không hỏi thêm “cho anh chút thời gian” nghĩa là gì, cô cũng lười suy nghĩ. Dù sao giữa cô và Kỳ Du Dương cũng chỉ là mối quan hệ “bạn tình ”, vừa rồi cô có phần bị cảm xúc chi phối.
Thi Tiểu Vận bất giác nhớ đến lời của Trình Khải : “Đừng để bản thân sa vào quá sâu.” Cô cảm thấy tối nay mình có hơi sa vào rồi.
Xe dừng đúng địa điểm, hai người cùng xuống xe.
Nơi đám bạn của Triệu Hồng Lâm ăn khuya là một quán hải sản nổi tiếng trên mạng, khá hot.
Kỳ Du Dương dắt tay Thi Tiểu Vận bước vào,Triệu Hồng Lâm và đám bạn đang ngồi ở bàn cạnh cửa kính trong sảnh lớn. Vừa thấy họ, Triệu Hồng Lâm liền vẫy tay gọi: “Dương tử!”
Kỳ Du Dương dắt Thi Tiểu Vận đi về phía bàn của Triệu Hồng Lâm.Triệu Hồng Lâm là kiểu người cởi mở, quen ai là bắt chuyện ngay. Vừa thấy Thi Tiểu Vận, anh ta cười rồi đưa tay ra:
“Chào người đẹp, anh là Triệu Hồng Lâm, bạn thuở nhỏ của Dương tử.”
Thi Tiểu Vận cũng đưa tay bắt lại: “Thi Tiểu Vận.”
Kỳ Du Dương thấy Triệu Hồng Lâm mãi không chịu buông tay, liền đùa: “Bắt tay vậy đủ rồi, đừng có tranh thủ chiếm tiện nghi đấy.”
Triệu Hồng Lâm rút tay lại, hậm hực chửi Kỳ Du Dương một câu: “Đệt, nhìn mày keo kiệt kìa, chẳng lẽ tao ăn thịt được tiên nữ à?”
Thi Tiểu Vận cười đáp: “Anh ấy nói bậy đấy, anh đừng gọi em là tiên nữ, em không đủ tư cách đâu.”
Triệu Hồng Lâm còn chưa kịp nói gì, Kỳ Du Dương đã bật cười hỏi lại cô: “Sao lại không đủ tư cách? Anh thấy em hoàn toàn xứng đáng mà.”
Thi Tiểu Vận liếc mắt: “Em vẫn còn chút tự biết mình là ai.”
Triệu Hồng Lâm nói:
“Dương tử, mày đang nhồi cơm chó cho tụi tao đấy à.”
Kỳ Du Dương đeo găng tay dùng một lần, bóc một con tôm hùm đất rồi bỏ vào đĩa của Thi Tiểu Vận :
“Sao nào, không cho người ta thể hiện chút tình cảm à?”
Trong nhóm ăn khuya tối nay còn có cô gái trước đó đã cụng ly với Kỳ Du Dương. Giờ thấy anh dẫn theo một cô gái khác đến, lại còn là một mỹ nhân, dù không trang điểm cầu kỳ, chỉ có lớp da trắng mịn, môi có thoa chút son, ánh mắt trong trẻo long lanh, mặc chiếc áo len trễ vai màu rượu vang, lộ xương quai xanh thanh tú, trông vừa quyến rũ vừa tao nhã.
Trước đó, khi Kỳ Du Dương bỏ cuộc giữa chừng, cô còn hỏi Triệu Hồng Lâm:
“Anh ấy đi đâu rồi?”
Triệu Hồng Lâm nói: “Chắc là đi đón tiên nữ rồi.”
Lúc đầu Hứa Tiêu Tiêu còn cười nhạt, nghĩ rằng: “Tiên nữ cái gì, đẹp đến mức nào chứ?” Nhưng bây giờ tận mắt thấy người thật, lòng cô có chút không thoải mái, bữa ăn khuya này cũng trở nên nhạt nhẽo, không biết ngon là gì.
Triệu Hồng Lâm lén gửi tin nhắn cho Kỳ Du Dương:
“Là sao đấy? Cô gái này khác với những người mày từng dẫn đến trước đây, mày nghiêm túc thật à?”
Màn hình điện thoại của Kỳ Du Dương trên bàn sáng lên, anh tiện tay cầm lên xem, nhưng không trả lời tin nhắn của Triệu Hồng Lâm, chỉ nhét lại vào túi áo khoác.
Thi Tiểu Vận dĩ nhiên đã để ý đến hành động của anh, cô cũng cầm lấy điện thoại của mình.
Điện thoại trong túi áo khoác của Kỳ Du Dương lại rung lên lần nữa, anh tưởng vẫn là tin nhắn của Triệu Hồng Lâm, định bụng sẽ mắng cậu ta một trận, nhưng lại bất ngờ thấy là một tin nhắn WeChat từ Thi Tiểu Vận, khóe môi anh khẽ cong lên.
Thi Tiểu Vận nhắn:
“Cô gái cụng ly với anh khi nãy là ai?”
Kỳ Du Dương nhìn cô một cái, mấp máy môi, không thành tiếng:
“Em đoán xem?”
Thi Tiểu Vận nhắn tiếp:
“Cô tóc xoăn, mặt tròn tròn như búp bê phải không?”
Kỳ Du Dương bật cười, cúi đầu nhắn lại:
“Em thông minh thật.”
Thật ra cũng không khó đoán, từ lúc cô ngồi xuống, cô gái mặc áo len cổ lọ màu xanh ngồi đối diện đã vô tình hay cố ý quan sát cô. Sự thật chứng minh, giác quan thứ sáu của phụ nữ quả thật chuẩn đến đáng sợ.
Bữa ăn đêm này, đến giữa chừng thì Thi Tiểu Vận đi vào nhà vệ sinh, không ngờ lại gặp Trình Khải.
Trình Khải cũng sửng sốt khi nhìn thấy cô, anh ngừng lại một chút rồi hỏi:
“Đi ăn khuya với Chu Sảng à?”
“Không.” Thi Tiểu Vận lắc đầu.
Trình Khải nhìn cô hai giây, thử dò hỏi:
“Chẳng lẽ là đi với Kỳ Du Dương?”
“Ừ.”
Trình Khải cười:
“Không phải em từng nói là sau khi về Bắc Kinh thì hai người sẽ kết thúc rồi sao? Chẳng lẽ vẫn còn liên lạc?”
“Sau đó lại gặp nhau ở tiệc sinh nhật của Chu Sảng thôi.” Cô nói một cách nhẹ nhàng.
“Vậy thì hai người thật là có duyên đấy.”
Thi Tiểu Vận nhớ lại câu mà Kỳ Du Dương từng nói trên đường về Bắc Kinh hôm đó: “Biết đâu có duyên, chúng ta sẽ lại gặp nhau.”
Bây giờ nghĩ lại, cô cũng cảm thấy hai người đúng là có duyên, chỉ là không biết là duyên lành hay duyên nghiệt.
Nếu như khoảng thời gian hẹn hò một tháng kia họ không gặp lại nhau, thì có lẽ quan hệ giữa họ cũng chỉ là một lần tình cờ thoáng qua trên đường, hoàn toàn không đáng để bận tâm.
Thi Tiểu Vận khẽ cau mày, nói:
“Trình Khải, hỏi anh một chuyện được không?”
“Chuyện gì?” Trình Khải nhướng mày.
“Khi anh hẹn hò với người khác, làm sao để không động lòng?” Cô như một học sinh đang gặp bài khó, sốt ruột muốn tìm ra đáp án.
Trình Khải lấy hộp thuốc lá ra, châm một điếu. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, nói:
“Vậy ý em là… em đã động lòng với Kỳ Du Dương rồi à?”
“Coi như vậy đi.” Thi Tiểu Vận trả lời thành thật.
“Chuyện này thì đàn ông có lẽ có thiên phú hơn phụ nữ. Đã lỡ động lòng rồi, sao không thử phát triển thành mối quan hệ yêu đương chính thức?” Trình Khải gợi ý.
Thi Tiểu Vận không nói gì, Trình Khải liền cười như đã hiểu rõ:
“Là Kỳ Du Dương không đồng ý à?”
“Anh nhất định phải nói thẳng như vậy sao?” Thi Tiểu Vận có chút bực bội.
(Câu này có thể hiểu là: Vẫn chưa đồng ý hoặc Vẫn chưa rõ tình cảm.)
“Cách duy nhất bây giờ là cắt đứt liên lạc với Kỳ Du Dương. Em cũng chưa thích anh ta đến mức không buông nổi đâu, đúng không?”
“Vẫn chưa mà.”
Thi Tiểu Vận quay lại bàn ăn từ nhà vệ sinh, đĩa của cô đã được chất đầy tôm hùm đất đã bóc vỏ. Cô ngồi xuống chỗ mình, Kỳ Du Dương nhìn cô một cái rồi hỏi:
“Sao em đi lâu vậy?”
Thi Tiểu Vận cũng không giấu gì, nói thật:
“Em gặp Trình Khải, nói chuyện một lúc.”