Trò Chơi Tình Ái - Chương 34 : “Em đoán không sai, đúng không?”
Lời cô vừa dứt, trong điện thoại chỉ còn lại tiếng thở của cả hai bên, xen lẫn tiếng nhạc từ phía anh và tiếng gió phần phật bên tai cô. Dường như có ai đó bên kia hỏi anh sao còn chưa vào, anh lười biếng đáp:
“Hút xong điếu thuốc này rồi vào.”
Thi Tiểu Vận nắm chặt điện thoại, đợi một lát, kiên nhẫn dần cạn, cô nói: “Thôi vậy.”
Anh nói: “Chẳng phải anh vẫn chưa trả lời sao.”
Cô có chút bực bội, cắn môi hỏi:
“Vậy câu trả lời của anh là gì?”
Kỳ Du Dương hút một hơi thuốc, yết hầu chuyển động, chậm rãi đáp:
“Còn hiệu lực, sao lại không?”
Rồi anh nghe thấy đầu dây bên kia có giọng nam vang lên:
“Tiểu Vận, anh biết em không có bạn trai đâu. Em thật sự không cần nói dối để lừa anh. Lần này anh trở về là muốn bắt đầu lại với em…”
Kỳ Du Dương nheo mắt, cau mày hỏi:
“Cái gã bạn trai gì đó của em đến tìm rồi hả?”
Thi Tiểu Vận nhấn mạnh:
“Là bạn trai cũ.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, vẻ không vui trên mặt cũng vơi đi chút ít, anh dập tắt điếu thuốc, nói:
“Được rồi, chờ anh đến.”
Thi Tiểu Vận cúp máy, nhìn về phía Bùi Hoài , bình thản nói:
“Anh ấy sắp đến, anh chắc chắn muốn đứng đây chờ à?”
Bùi Hoài lộ ra vài phần nghi ngờ, nhưng cũng không cam lòng rời đi ngay. Anh ta không tin Thi Tiểu Vận có thể nhanh như vậy đã tìm được “người thay thế”, trong lòng anh ta cho rằng mình vẫn còn một vị trí nào đó trong tim cô. Anh ta dựa vào tường, thản nhiên nói:
“Chờ chứ, sao không? Anh còn phải kiểm tra giúp em xem bạn trai mới có ổn không nữa chứ, không thể để em lại vớ phải kẻ tồi như anh lần nữa đúng không?”
Thi Tiểu Vận tức đến bật cười, cô đưa tay vén mái tóc bị gió thổi lòa xòa trước mặt, nhìn anh ta, nhếch môi cười:
“Anh bị ấm đầu à? Chúng ta chia tay rồi. Muốn đợi thì tự ở đây mà đợi, đồ thần kinh.”
Thi Tiểu Vận đưa tay nắm lấy tay cầm cửa kính, Bùi Hoài liền đưa tay giữ lấy tay cô, kéo cô lại, nói:
“Em ở lại đây đợi với anh.”
Đúng lúc đó, một ông chú từ trong tòa nhà bước ra , chính là người từng khuyên can Kỳ Du Dương và Thi Tiểu Vận lần trước. Ông vẫn còn nhớ cô, thấy giờ lại là một chàng trai khác đứng với cô ở cửa, liền hỏi:
“Cô bé, cậu thanh niên này là ai thế? Còn chàng trai lần trước đâu rồi?”
Thi Tiểu Vận rút tay lại, Bùi Hoài lại định đưa tay ra kéo cô. Ông chú nhận ra có điều gì đó không ổn, mặt liền nghiêm lại, chắn ngang Bùi Hoài, giọng gay gắt :
“Làm gì vậy cậu trẻ? Có chuyện thì nói rõ ràng, đừng kéo qua kéo lại như thế, nhỡ ngã thì không phải chuyện đùa đâu.”
Ông chú lại hỏi Thi Tiểu Vận:
“Cô bé, cô quen cậu ta không?”
Thi Tiểu Vận lắc đầu:
“ Dạ không quen.”
“Vậy thì cô vào trước đi.” Ông chú tốt bụng giúp cô mở cửa kính.
Thi Tiểu Vận lập tức đi vào. Có ông chú ở đó, Bùi Hoài cũng không tiện làm ầm lên, chỉ đành trơ mắt nhìn cô bước vào.
Thi Tiểu Vận trở về phòng mình, cầm điện thoại nhắn tin cho Kỳ Du Dương, hỏi anh đến đâu rồi. Đợi một lúc mà vẫn chưa thấy anh trả lời.
Cô bèn vào phòng tắm tắm một cái. Đến khi bước ra, chuông cửa vang lên.
Thi Tiểu Vận đi đến cửa, nhìn qua mắt mèo thấy đúng là Kỳ Du Dương, liền thở phào nhẹ nhõm.
Kỳ Du Dương đứng ngoài cửa, thấy cô vừa tắm xong, hơi ngạc nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Em không sợ anh với bạn trai em đánh nhau à? Thế mà còn đi tắm?”
Thi Tiểu Vận thản nhiên nói:
“Vậy hai người có đánh nhau không?”
“Em nghĩ sao ?”
Ánh mắt anh rơi lên người cô , cô vừa tắm xong, mặc một chiếc váy ngủ lụa đen, tôn lên làn da trắng như tuyết.
Kỳ Du Dương thuận tay đóng cửa lại, nghe thấy cô hỏi:
“Chắc là không đánh nhau chứ? Anh ta đi rồi à?”
“Anh ta đi rồi.”
Thi Tiểu Vận có chút tò mò:
“Anh đã đuổi anh ta đi kiểu gì vậy?”
“Em thật sự muốn nghe à?”
Thi Tiểu Vận thấy lạ:
“Có gì mà không thể nói sao?”
Kỳ Du Dương lắc đầu, bóp nhẹ tay cô, nửa thật nửa đùa nói:
“Anh bảo là trong bụng em có con của anh rồi.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận quay đầu trừng mắt nhìn anh một cái:
“Anh thật sự nói vậy? Bùi Hoài đâu có ngốc đến mức tin điều đó chứ?”
Kỳ Du Dương buông tay cô ra, mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước khoáng, vừa cười vừa nói:
“Ban đầu anh ta không tin, nhưng anh đưa cho anh ta một tờ kết quả khám thai của em, thế là anh ta tin.”
“Anh lấy đâu ra kết quả khám thai?”
“Anh nhờ người photoshop.” Kỳ Du Dương đáp.
Thi Tiểu Vận cạn lời.
Kỳ Du Dương ngồi xuống ghế sofa, liếc nhìn cô một cái rồi nói:
“Vì một người như thế, em cãi nhau với anh?”
Thi Tiểu Vận:
“Là anh muốn cãi nhau với em trước mà.”
Kỳ Du Dương ho khẽ một tiếng, ngón tay nghịch nghịch dây áo quai mảnh màu đen trên vai cô:
“Còn dám đổ ngược tội cho anh à?”
Thi Tiểu Vận ôm đầu gối, nghiêng đầu nhìn anh:
“Em gọi anh đến, có làm phiền anh uống giao bôi không?”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu, cười khẩy không thành tiếng, giọng mang theo chút lười nhác và ngông nghênh:
“Đúng là bị em phá đám rồi, bước tiếp theo là động phòng đấy, em nói xem, món nợ này phải tính sao đây?”
Thi Tiểu Vận nâng đôi mắt dài hẹp lên nhìn anh, mang vài phần quyến rũ hỏi:
“Vậy anh muốn tính món nợ đó thế nào?”
Kỳ Du Dương tựa người lên sofa, ngón tay quấn lấy lọn tóc xõa trên vai cô, bất mãn nói:
“Không có thành ý gì cả. Anh còn liều mình đối mặt nguy cơ bị bạn trai cũ của em đánh, mà em lại đối xử với anh thế này à?”
Thi Tiểu Vận cố ý đề nghị:
“Biết đâu bây giờ anh còn có thể quay lại, không chừng cô gái kia vẫn chưa đi đâu?”
“Em chưa xong chuyện à?” Kỳ Du Dương nhướng mày.
Thi Tiểu Vận khẽ cong môi cười, nhưng cuối cùng lại nói bằng giọng nghiêm túc:
“Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh vì đã đến hôm nay.”
Kỳ Du Dương hỏi:
“Nếu không có chuyện bạn trai cũ của em hôm nay, thì em sẽ không gọi điện cho anh, đúng không?”
“Anh muốn nghe lời thật lòng à?”
Anh tựa tay lên lưng ghế sofa, gật đầu hai cái, ánh mắt chăm chú nhìn cô:
“Em nói đi.”
Thi Tiểu Vận mím môi một chút, rồi lắc đầu, thành thật nói: “Sẽ không.”
Kỳ Du Dương dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ bên má, khẽ cười nhạt. Chuyện này vốn cũng nằm trong dự đoán của anh, chỉ là tối nay anh đi sai một nước cờ mà thôi.
Anh cúi mắt xuống, lấy hộp thuốc lá từ trong túi quần ra, nhưng vừa lúc đó Thi Tiểu Vận lại nói:
“Thật ra tối nay anh cũng từng nghĩ đến chuyện không đến đây, đúng không?”
Kỳ Du Dương nhướng mắt, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt cô, nhếch môi hỏi:
“Sao em lại nói vậy?”
Thi Tiểu Vận đoán không sai. Trên đường lái xe đến nhà cô, Kỳ Du Dương từng có một khoảnh khắc do dự, định quay đầu xe về. Trong mối quan hệ với Thi Tiểu Vận, anh dần dần rơi vào thế bị động, cảm giác đó khiến anh thấy không thoải mái. Ít nhất thì Kỳ Du Dương không thích mất kiểm soát. Anh thích mình là người nắm thế chủ động, nhưng rõ ràng, trong mối quan hệ này, anh không phải như thế.
Thi Tiểu Vận chống cằm lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn anh:
“Em đoán không sai, đúng không?”
Kỳ Du Dương miễn cưỡng nhếch môi, cười nhạt một tiếng, giọng thản nhiên nói:
“Nói thật thì..trò chơi giữa hai chúng ta, anh không thấy thú vị cho lắm.”
Trong lòng Thi Tiểu Vận khẽ thắt lại, nhưng vẻ mặt cô vẫn điềm nhiên như không:
“Vậy anh muốn kết thúc thật sao?”