Trò Chơi Tình Ái - Chương 31 : “Chuyện gì cũng không nên quá ba lần.”
“Đúng vậy.” Thi Tiểu Vận ôm gối, mím môi cười nhẹ.
“Cảm giác thế nào?”
Thi Tiểu Vận tựa cằm lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn anh:
“Anh muốn nghe câu trả lời thế nào?”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, rít một hơi thuốc, nhưng không trả lời ngay mà chuyển chủ đề, nắm lấy tay cô, hỏi:
“Em có biết Trình Khải thích em không?”
Thi Tiểu Vận hơi sững người, không ngờ anh lại nhận ra.
Kỳ Du Dương đã hiểu rõ, cúi mắt nhìn cô:
“Vậy là em biết?”
Thi Tiểu Vận á khẩu, một lúc sau mới cau mày nói:
“Tình cảm của anh ấy chưa đủ để khiến anh ấy từ bỏ sự tự do.”
“Còn em thì sao?”
“Gì cơ?”
“Em có từng thích anh ta không?” anh hỏi.
Thi Tiểu Vận ngạc nhiên vì anh quan sát tỉ mỉ đến vậy, nhưng cô không muốn nói quá nhiều với Kỳ Du Dương, liền ngáp một cái, diễn xuất hơi vụng về:
“Kỳ Du Dương, em buồn ngủ rồi.”
Kỳ Du Dương cũng chẳng buồn vạch trần, chỉ cười nhạt, nhưng cũng không ép hỏi thêm. Dù sao cuộc nói chuyện đêm nay của hai người cũng đã vi phạm quy tắc “trò chơi”. Anh dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn.
Trong phòng ngủ vẫn còn vương mùi thuốc lá.
Thi Tiểu Vận nhăn mũi, quay đầu hỏi:
“Kỳ Du Dương, anh mở cửa sổ được không?”
Một lúc sau, cô nghe thấy sau lưng có tiếng lật chăn và bước chân xuống giường.
Thi Tiểu Vận quấn chăn quanh người, nhìn Kỳ Du Dương tiện tay mở hé một bên cửa sổ, không khí lưu thông vào, mùi khói thuốc trong phòng cũng dịu đi không ít.
Lúc này,Kỳ Du Duơng vẫn chưa buồn ngủ, nửa nằm tựa vào đầu giường chơi game trên điện thoại, thỉnh thoảng còn cười mắng vài câu với đồng đội bên kia, nhưng giọng cũng không lớn.
Thi Tiểu Vận cố gắng dỗ giấc ngủ một lúc, nhưng vẫn không ngủ được. Cô lấy điện thoại từ dưới gối ra, lướt Weibo một hồi, thấy chẳng có gì hay ho, liền trở mình quay mặt về phía Kỳ Du Dương..
“Anh đang chơi game với Trương Hiểu Thần à?”
“Không phải ” anh liếc cô một cái.
Trong phòng ngủ đã tắt hết đèn, ánh sáng duy nhất là ánh trắng hắt ra từ màn hình điện thoại của anh, càng làm nổi bật đường nét sắc sảo của gương mặt anh. Kỳ Du Dương ngẩng đầu nhìn ,cô thử dò hỏi:
“Từ Huệ Huệ hả?”
Anh cười khẽ: “Anh sớm xóa cô ta rồi.”
“Tại sao?”
“Kỹ năng kém quá.” Anh dựa vào gối, mắt vẫn dán vào màn hình, tay không ngừng thao tác, hờ hững đáp : “Hơn nữa, anh có định tán cô ta đâu.”
Thi Tiểu Vận hơi cạn lời, liếc anh một cái.
Kỳ Du Dương cúi đầu liếc lại cô, hạ giọng cảnh cáo:
“Đừng tưởng anh không thấy em vừa trợn mắt.”
Thi Tiểu Vận cười nhẹ, kéo chăn quấn chặt người, còn cố ý khiêu khích:
“Ồ? Thì sao?”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười, giọng đầy ám muội:
“Lần sau xử lý em tiếp.”
Thi Tiểu Vận lại lườm anh một cái. Cuối cùng, trong lúc nói chuyện vu vơ với Kỳ Du Dương, cô cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Chủ nhật, Thi Tiểu Vận hẹn ăn với Chu Sảng, nhưng là hẹn ở nhà cô. Thi Tiểu Vận bị dị ứng, lười ra ngoài. Chu Sảng gọi món lẩu gà hầm nước dừa giao đến tận nhà.
Chu Sảng vừa thay giày ở cửa, vừa nhìn mặt cô rồi nói:
“Cưng ơi, dị ứng cũng nặng đấy.”
Thi Tiểu Vận ủ rũ, vai trùng xuống, vẻ mặt bực bội:
“Aaaa, tớ phát điên lên được rồi.”
“Cậu đi khám chưa?” Chu Sảng lo lắng hỏi.
“Đi khám rồi, cũng uống thuốc rồi, mai nếu vẫn không đỡ, chắc mình phải đổi bác sĩ khác.” Thi Tiểu Vận nói.
Chu Sảng hỏi: “Cậu uống thuốc mấy ngày rồi?”
“Năm ngày.” Thi Tiểu Vận rót cho cô ấy một ly nước.
Nửa tiếng sau, đồ ăn giao đến, hai người cùng nhau dọn ra, mở từng hộp đồ ăn và bày lên bàn. Vì chỉ có hai người nên gọi cũng không nhiều lắm.
Chu Sảng gắp một miếng củ sen, liếc nhìn Thi Tiểu Vận rồi hỏi:
“Cậu vẫn còn liên lạc với Kỳ Du Dương à?”
Thi Tiểu Vận đang nhai một miếng thịt gà, lúng túng đáp một tiếng “Ừm”.
Chu Sảng hạ giọng hỏi nhỏ:
“Nói thật đi, cảm giác lên giường với trai trẻ thế nào?”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận suýt nghẹn, vội cầm ly coca lên uống một ngụm, vỗ ngực mấy cái, trừng mắt lườm Chu Sảng.
Chu Sảng không hề ngại:
“Nghe Tử Khiêm nói, em trai họ Kỳ cũng là tay chơi, mấy chuyện đó chắc cũng giỏi lắm.”
Thi Tiểu Vận cúi đầu húp canh:
“ Tớ từ chối trả lời câu hỏi này.”
Chu Sảng cũng biết Thi Tiểu Vận không phải kiểu người quá cởi mở, chỉ định trêu cô một chút, hoàn toàn không thật sự muốn moi móc chuyện riêng tư. Cô nói:
“Dạo trước, cậu có về nhà một chuyến phải không?”
“Ừ, tớ ở nhà mẹ một tuần.”
“Biết thế tớ đã theo về rồi, tiện thể ăn món cá hấp cay của dì Đường.”
Thi Tiểu Vận nói:
“Lần sau mình về sẽ báo cậu một tiếng.”
Hai người ăn tối xong, Chu Sảng còn giúp cô dọn dẹp bàn ăn. Đến khi nhận được cuộc gọi của Thiệu Tử Khiêm, Chu Sảng mới rời đi.
Thi Tiểu Vận cuộn mình trên sofa, cầm iPad xem phim. Trong năm ngày bị dị ứng này,Kỳ Du Dương đã hẹn cô hai lần, nhưng Thi Tiểu Vận đều lấy lý do bận việc để từ chối. Cô không muốn để Kỳ Du Dương thấy bộ dạng hiện tại của mình ,tuy không đến mức đáng sợ, nhưng chắc chắn cũng không đẹp đẽ gì.
Thi Tiểu Vận xem xong một tập phim, màn hình điện thoại đặt trên bàn trà sáng lên. Cô vốn có thói quen để điện thoại ở chế độ im lặng, và mơ hồ có dự cảm rằng đó sẽ là cuộc gọi từ Kỳ Du Dương.
Cô cầm điện thoại lên, liếc nhìn hiển thị cuộc gọi , quả nhiên là anh. Cô nhấn nút nghe, nghe thấy anh nói:
“Anh đang ở dưới khu nhà em.”
“Em ngủ rồi.” Cô buột miệng nói dối.
Kỳ Du Dương cười lạnh một tiếng:
“Lừa ai chứ, đèn phòng em còn sáng kìa.”
Thi Tiểu Vận nghẹn lời, lại nghe anh nói tiếp:
“Làm sao đây, chẳng lẽ lại để mắt tới cậu em nào khác rồi?”
Thi Tiểu Vận không đáp, anh dường như đã mất kiên nhẫn, giọng trầm hẳn xuống:
“Chuyện gì cũng không nên quá ba lần.”
Thi Tiểu Vận thở dài, đưa tay ôm trán, bất đắc dĩ nói:
“Em bị dị ứng.”
“Chỉ vì chuyện đó thôi à.” Anh dường như bật cười.
Thi Tiểu Vận có chút do dự, Kỳ Du Dương như nhìn thấu tâm tư cô, còn nhẹ nhàng trấn an:
“Yên tâm, anh không chê em xấu đâu.”
“Vậy anh lên đi.” Thi Tiểu Vận nhượng bộ.
Năm phút sau, chuông cửa vang lên.
Thi Tiểu Vận xỏ dép đi ra mở cửa. Ánh mắt Kỳ Du Dương lập tức rơi lên mặt cô, anh hơi nhướng mày. Da cô vốn trắng, giờ vì dị ứng mà hơi đỏ lên, tuy không đến mức kinh khủng, chỉ là trông giống như say rượu vậy.
Thi Tiểu Vận giơ tay che mặt:
“Đừng nhìn mặt em.”
Kỳ Du Dương rút tay ra khỏi túi quần, ánh mắt lướt xuống dưới với vẻ thú vị, rồi dừng lại ở trước ngực cô:
“Vậy anh nhìn chỗ nào?”
Thi Tiểu Vận mặc một bộ đồ ngủ nỉ màu xanh bơ, vốn dĩ không sợ bị nhìn, còn mắng anh một câu:
“Đồ háo sắc.”
Kỳ Du Dương cũng không giận, chỉ cười nhẹ, tâm trạng rất tốt, anh đóng cửa lại, nhìn bóng lưng cô:
“Em bị bao lâu rồi?”
“Năm ngày.” Thi Tiểu Vận nằm dài trên sofa, ôm một chiếc gối ôm trước ngực, một tay vẫn che mặt.
Kỳ Du Dương ngồi xuống ghế sofa:
“Đừng che nữa, anh không chê đâu.”
Thi Tiểu Vận giơ chân đạp anh một cái, Kỳ Du Dương giơ tay đỡ lấy, ngón tay nhẹ nhàng vòng quanh cổ chân nhỏ nhắn của cô:
“Đừng cáu kỉnh thế chứ, thật sự không xấu đâu. Trong mắt anh, em vẫn là tiên nữ đấy.”
“Miệng dẻo như kẹo.” Thi Tiểu Vận lườm anh một cái, nhưng tâm trạng u ám mấy ngày qua vì dị ứng cũng dịu đi không ít.
Kỳ Du Dương lại nói:
“Ngày mai em có rảnh không?”
“Làm gì?” Ánh mắt cô đầy cảnh giác.. “Em không muốn ra ngoài.”
Kỳ Du Dương đưa ngón tay chạm nhẹ vào mặt cô, vẻ nghiêm túc:
“Dẫn em đi khám da mặt. Anh quen một bác sĩ da liễu, cô ấy rất giỏi mấy vụ này, anh dẫn em đến để cô ấy xem thử.”
Thi Tiểu Vận gật đầu đồng ý. Kỳ Du Dương vuốt nhẹ cổ chân cô, nói với vẻ trêu chọc:
“Em đã cho anh leo cây hai lần rồi, không phải nên có chút bù đắp sao?”
Thi Tiểu Vận ôm gối ôm, ngẩng đầu nhìn anh, cũng không hẳn là không muốn, cô nói:
“Em thế này rồi mà anh còn muốn hôn được à?”
Kỳ Du Dương cười thoải mái:
“Anh không kén ăn đâu, miễn cưỡng vẫn có thể ăn được.”
Thi Tiểu Vận ném gối ôm sang một bên, quỳ gối trên sofa, nâng mặt anh lên, hôn lên môi anh rồi nghiến răng nói:
“Muốn chết vì ham sắc quá hả!”