Trò Chơi Tình Ái - Chương 30 : “Vậy ra anh là đối tượng thực nghiệm của em?”
Môi Thi Tiểu Vận mấp máy, còn chưa kịp trả lời thì Kỳ Du Dương bỗng bật cười, anh nói:
“Em vốn không phải kiểu người đó, em quá kiêu ngạo, dù có thích ai đến đâu chắc cũng sẽ không chịu cúi đầu.”
Thi Tiểu Vận ngẩng mắt nhìn anh, không hiểu tại sao anh lại nói chắc chắn đến thế. Nhưng đúng là cô chính là kiểu người mà anh vừa miêu tả. Trong hai mối tình từng trải qua, mỗi khi cãi nhau, cô chưa bao giờ là người xuống nước trước, luôn đợi đối phương đến dỗ dành mình.
Thi Tiểu Vận bĩu môi, chẳng hề có chút chột dạ nào vì bị nói trúng. Thế mà Kỳ Du Dương lại ép cô dựa vào vách thang máy, vẫn cố chấp hỏi:
“Anh nói có đúng không?”
Thi Tiểu Vận bật cười khẩy:
“Anh giỏi nhìn người như thế à? Có phải sau lưng còn phân tích em với Trương Hiểu Thần không?”
Kỳ Du Dương đẩy lưỡi lên má, hơi nghiêng đầu cười khẽ, rồi lại quay mắt về phía cô nhìn chằm chằm mấy giây, nói:
“Thật đúng là không qua mặt được em. Anh chưa từng nói với Trương Hiểu Thần chuyện chúng ta là bạn tình.”
Ánh mắt Thi Tiểu Vận trở nên lạnh đi.Kỳ Du Dương đưa tay bóp nhẹ má cô, nói:
“Thật đấy, là cậu ta tự đoán ra. Hồi ở bệnh viện, lúc anh đang trông ông nội, tụi anh chơi game, cậu ta hỏi em có phải bạn gái anh không. Anh bảo không phải.”
Thi Tiểu Vận hất tay anh đang nắm lấy má cô ra, thẳng thắn nói:
“Thế thì là do anh chơi bời quá đà, người ta mới đoán trúng được ngay.”
Kỳ Du Dương chống tay lên vách thang máy cạnh tai cô, cúi đầu cười khẽ hai tiếng, rồi ngẩng mắt nhìn cô, cười đểu:
“Đúng, em nói đúng. Hay là chị gái tốt bụng, làm người tốt một lần… thu phục anh đi?”
Hai người nhìn nhau chăm chú, môi anh cong cong cười, còn ánh mắt Thi Tiểu Vận thì sắc bén, không chớp lấy một lần.
“Ting” , cửa thang máy mở ra,Kỳ Du Dương quay đầu lại nhìn, là một bà lão bước vào. Anh lập tức rút tay đang chống bên tai cô lại, nghiêng người dựa vào tường, vẫn giữ dáng vẻ phóng túng, chẳng đứng đắn tí nào.
Bà lão dường như rất không ưa cái bộ dạng lấc cấc của Kỳ Du Dương, nhỏ giọng lầm bầm:
“Vội thế thì vào khách sạn đi, giữa ban ngày ban mặt mà như vậy, thật là suy đồi đạo đức.”
Kỳ Du Dương lại còn cười rồi nói:
“Bà ơi, nhà cháu sắp đến rồi, đi khách sạn thì chẳng phải là ‘vòng vo tam quốc’ sao?”
Có lẽ bà không nghĩ được câu gì cay độc hơn, nên tức tối chửi một câu:
“Đồ nhóc thối nát.”
Kỳ Du Dương cũng không giận, quay sang nhìn Thi Tiểu Vận. Ánh mắt hai người chạm nhau, khóe mắt Thi Tiểu Vận hơi cong lên, lộ ra một tia mỉm cười.
Thang máy đến tầng 15,Kỳ Du Dương nắm tay cô bước ra ngoài, khóe môi cong lên:
“Nghe người ta mắng anh, em vui lắm hả?”
“Bà cụ đó mắng không đúng sao?“Thi Tiểu Vận quay đầu nhìn anh.
“Đúng, anh là ‘thằng nhãi ranh’?“ Kỳ Du Dương tỏ vẻ chẳng để tâm, lại lười biếng hỏi cô:
“Thế còn em là gì?”
Thi Tiểu Vận làm bộ ngây ngô cười:
“Chúng ta có quan hệ gì sao?”
Kỳ Du Dương hừ khẽ một tiếng cười:
“Vừa xuống giường đã trở mặt chối bỏ người ta?”
“Em chẳng phải đang chơi đúng luật à?“Thi Tiểu Vận đáp.
Kỳ Du Dương nhập mật mã, cửa ‘ting’ một tiếng mở ra. Anh làm động tác mời, để cô bước vào trước. Thi Tiểu Vận còn đang nghĩ sao hôm nay anh lịch sự thế, nào ngờ vừa vào cửa, anh liền ép cô vào tủ giày, đầu gối kẹp lấy chân cô, ánh mắt dừng lại trước ngực cô hai giây rồi nói:
“Nhỏ lại rồi?”
Thi Tiểu Vận theo phản xạ cúi đầu liếc nhìn. Trong áo sơ mi caro là chiếc áo len cổ chữ U ôm sát, đường cong phía trước vẫn rõ ràng, không hiểu sao anh lại thấy nhỏ đi. Cô còn chưa kịp ngẩng đầu,Kỳ Du Dương đã giữ lấy mặt cô, tay khẽ nựng vành tai cô, rồi cúi xuống cắn môi cô, hai người môi lưỡi quấn lấy nhau, anh mạnh mẽ tách hàm răng cô ra, ngậm lấy đầu lưỡi cô mà mút mát.
Hơi thở của cả hai dần nóng lên.
Thi Tiểu Vận ôm lấy cổ anh, cố giữ lại chút lý trí:
“Anh còn chưa tắm đó.”
“Vào phòng tắm tắm chung.” Giọng anh trầm khàn, tay luồn xuống đỡ lấy mông cô, bế cô đi thẳng về phía phòng tắm.
Hai người lại quấn lấy nhau một trận trong đó.
Lần này Thi Tiểu Vận không mang theo sữa rửa mặt hay đồ dưỡng da gì, đành dùng nước ấm rửa mặt qua loa mấy lần. Khi cô bước ra thì Kỳ Du Dương đang nằm trên giường nghịch điện thoại.
Thi Tiểu Vận quỳ một chân lên giường, nói:
“Chán quá à, chơi trò gì đó đi?”
Kỳ Du Dương rời mắt khỏi điện thoại, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý:
“Chơi trò… cởi đồ nhé?”
Thi Tiểu Vận quấn chăn quanh người:
“Không chơi đâu, không muốn làm thêm lần nữa.”
Kỳ Du Dương nhíu mày, ánh mắt dò xét:
“Vừa rồi anh làm em khó chịu à?”
Thi Tiểu Vận giả vờ suy nghĩ một lúc, rồi làm ra vẻ khó xử:
“Có một chút.”
Kỳ Du Dương khẽ bật cười, có vẻ hơi mất mặt, cho đến khi thấy nụ cười long lanh trong mắt cô thì mới biết mình bị trêu, cổ họng anh khẽ động:
“Dám trêu anh hả?”
Thi Tiểu Vận khẽ cười:
“Mỗi lần anh làm, đều để ý cảm giác của đối phương à?”
“Cũng tàm tạm.” Anh trả lời lấp lửng.
Tối nay chắc cô thật sự hơi chán, nên bất ngờ nổi hứng tò mò về những cô gái anh từng qua lại:
“Những cô trước đây của anh trông thế nào? Có ảnh không?”
Kỳ Du Dương nhướng mày, như không tin nổi:
“Em thật sự muốn xem?”
Thi Tiểu Vận ghé sát lại, tóc mềm mại lướt qua cánh tay anh, cô hỏi:
“Không được xem à?”
Kỳ Du Dương lắc đầu, mở Instagram của mình, giải thích:
“Anh tìm thử, lâu rồi không dùng cái này.”
Anh lục lọi mất năm phút, cuối cùng cũng tìm được tài khoản của một cô gái từng quen, cũng là người Trung Quốc, ngũ quan không quá xuất sắc nhưng có khí chất riêng, thân hình quyến rũ, ba vòng rõ nét. Thi Tiểu Vận lướt tiếp vài tấm ảnh đời thường gần đây của cô gái đó, nhìn qua có vẻ cũng là người thú vị.
Thi Tiểu Vận trả lại điện thoại cho anh:
“Trước đây anh thích kiểu thân hình nóng bỏng này à?”
Lúc Kỳ Du Dương mới sang Úc du học, đúng là anh thích những cô nàng có vóc dáng gợi cảm. Đàn ông mà, thường ham cái lạ, đam mê nhất thời. Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt lộ rõ ý trêu chọc:
“Em cũng đâu tệ.”
Thi Tiểu Vận lại chẳng thèm cảm kích, tiếp tục tò mò:
“Hai người từng hẹn nhau mấy lần?”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười, đầy ẩn ý nói:
“Phải hỏi là hẹn trong bao lâu mới đúng.”
“Vậy trong bao lâu?”
“Một tháng.”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Sau đó sao không hẹn nữa?”
“Cô ấy muốn đổi kiểu quan hệ.” Kỳ Du Dương nói nhẹ bẫng.
“Muốn làm người yêu?” cô đoán.
Kỳ Du Dương gật đầu hai cái, với tay lấy hộp thuốc trên táp đầu giường, rút ra một điếu, ngậm vào miệng, chụm tay bật lửa châm thuốc.
Thi Tiểu Vận nói:
“Cô ấy trông cũng xinh mà, sao lại không được?”
“Bạn tình thì vẫn là bạn tình thôi, đâu phải yêu đương.” Kỳ Du Dương rít một hơi thuốc, đưa cho cô. Thi Tiểu Vận nghiêng người, hút một hơi từ tay anh, nghe anh nói sát bên tai:
“Hơn nữa, từ bạn tình chuyển sang người yêu rất rắc rối. Phần lớn con gái sẽ sinh nghi, luôn có cảm giác trong lúc quen nhau anh có thể lén lút qua lại với người khác, vì dù sao anh cũng có tiền sử.”
“Cho nên trong ba cô gái anh từng qua lại, không ai trở thành bạn gái?”
“Anh không muốn rước phiền phức.” Anh nhả ra một vòng khói, rồi hỏi,
“Còn em, là lần thứ mấy?”
Thi Tiểu Vận khẽ rủ hàng mi xuống: “Lần đầu.”
Kỳ Du Dương hơi ngạc nhiên, nhướng mày:
“Thật à?”
Thi Tiểu Vận vén tóc ra sau tai, đáp:
“Trình Khải khuyên em có thể thử kiểu sống này, đỡ mệt hơn là yêu đương.”
Kỳ Du Dương ngậm điếu thuốc trong miệng, nheo mắt nhìn cô, ngón tay lướt nhẹ trên đôi chân thon dài mềm mại của cô:
“Vậy ra anh là đối tượng thực nghiệm của em?”