Trò Chơi Tình Ái - Chương 29 : Hình như béo lên một chút rồi đó.
Kỳ Du Dương cúp điện thoại, lại thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, rồi rút hộp thuốc lá ra, chụm tay bật lửa châm một điếu. Hút xong một điếu thuốc, anh mới lái xe quay lại bệnh viện.
Kỳ Du Dương đưa tay vặn tay nắm cửa, cửa mới mở được một nửa, đã nghe thấy ông cụ trên giường hỏi: “Cháu đi đâu vậy?”
“Ồ,ông tỉnh rồi à.” Kỳ Du Dương đưa tay bật công tắc đèn trên tường, nói giỡn, “Cháu đi thăm cháu dâu của ông đấy.”
Ông cụ Kỳ lúc này không dễ bị lừa nữa, giơ tay chỉ vào anh, bất lực nói: “Cái thằng nhóc này, miệng mồm không thốt ra được một câu thật lòng, ông thấy cháu là cố tình chọc ông tức chết đây.”
“Đêm hôm rồi, đừng nổi giận.” Anh cười khẽ, “Lát nữa huyết áp lên cao,chẳng phải là khổ thằng cháu nội của ông sao.”
Thật ra ông cụ Kỳ cũng không thực sự giận Kỳ Du Dương, có anh ở bên cạnh đùa giỡn, ông ở bệnh viện cũng không thấy quá buồn chán, ngược lại còn cảm thấy có chút dễ chịu.
Sáng hôm sau khi Thi Tiểu Vận tỉnh dậy, mới nhớ ra cuộc gọi tối qua. Cô nhất thời không phân biệt được là mơ hay thật sự đã xảy ra. Cô cầm điện thoại, mở lịch sử cuộc gọi.
Gần mười hai giờ đêm, quả thật có một cuộc đã nhận.
Thi Tiểu Vận gãi đầu, mẹ cô đến gõ cửa phòng cô, hỏi cô đã tỉnh chưa. Thi Tiểu Vận thoát khỏi màn hình lịch sử cuộc gọi, dạ một tiếng.
Đường Thư Trân đẩy cửa bước vào, hỏi: “Con còn đau bụng không, mẹ nấu cho con chút nước đường đỏ nhé?”
“Con không đau nữa rồi.” Thi Tiểu Vận lắc đầu, nói: “Mẹ ơi, hôm nay con về nhà ở.”
Đường Thư Trân ngồi xuống bên mép giường, đưa tay vuốt tóc cô: “Con không ở lại thêm vài ngày nữa à?”
Thi Tiểu Vận nói: “Con còn phải quay video unbox sản phẩm.”
“Thế cũng được, vậy ăn cơm trưa xong hãy về.” Đường Thư Trân nói, “Nếu con không muốn nấu nướng thì quay lại đây, dù sao con cũng có chìa khóa nhà, đừng ăn ngoài quá nhiều.”
Thi Tiểu Vận mỉm cười khẽ, gật đầu đồng ý.
Thi Tiểu Vận quay lại căn nhà của mình và ở đó suốt một tuần. Thứ Ba, cô cùng Chu Sảng đi chơi trò giải mã trong phòng kín, sau đó hai người cùng ăn một bữa.Thi Tiểu Vận còn đăng một tấm ảnh chụp chung với Chu Sảng lên vòng bạn bè (story WeChat).
Nửa tiếng sau, cô vừa tắm rửa xong thì nhận được một tin nhắn từ Kỳ Du Dương trên WeChat.
qy: Hình như béo lên một chút rồi đó.
Thi Tiểu Vận gửi lại cho anh một sticker trợn trắng mắt, rồi đặt điện thoại xuống, soi mình trong gương toàn thân. Nhưng cô chỉ tăng có 7 pound thôi mà, nhìn rõ vậy luôn sao? Người này chắc có mắt thần nhìn xuyên tường quá! Ngay cả Chu Sảng cũng không nhận ra cô béo lên, huống hồ gì lần này ở nhà mẹ Đường Thư Trân và cô cũng đã cố gắng kiềm chế ăn uống rồi.
Tuy vậy, mấy ngày nay Thi Tiểu Vận cũng bắt đầu ăn thực đơn giảm cân.
Ngày ông cụ nhà họ Kỳ xuất viện,Kỳ Du Dương đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè, ngắn gọn vài chữ, đại khái là “anh đã được giải phóng”.
Tối hôm đó, khoảng 10 giờ, Thi Tiểu Vận nhận được cuộc gọi từ Kỳ Du Dương:
“E ngủ chưa? Ra ngoài ăn đêm với anh không?”
Thi Tiểu Vận lấy lời lần trước anh nói để chặn họng anh:
“Em sợ béo.”
Anh cười khẽ một tiếng:
“Được rồi, lần trước anh nói sai, đúng là không nên nói em mập. Muốn biết tại sao anh lại phát hiện ra không?”
Thi Tiểu Vận biết miệng anh chẳng bao giờ nói lời đàng hoàng, nhưng vẫn tò mò hỏi:
“Sao anh nhìn ra?”
“Ngực em”,anh thẳng thắn : “Hình như to hơn chút.”
Thi Tiểu Vận nghẹn họng, nghĩ lại hôm đó Chu Sảng ở nhà cô, hai người chụp ảnh selfie. Cô mặc một chiếc áo hai dây màu đen bằng len, đúng là khá tôn dáng. Cô hỏi:
“Anh chỉ nhìn vào đó thôi à?”
“Chứ không nhìn chỗ đó thì nhìn chỗ nào?” …Anh lười biếng nói : “Em đi không?”
Thi Tiểu Vận do dự hai giây, rồi đồng ý.
Kỳ Du Dương : “Nửa tiếng nữa, ra cổng khu chung cư đợi anh.”
Thi Tiểu Vận vội nói:
“Em phải trang điểm đã.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, hỏi:
“Vậy mất bao lâu?”
“Bốn mươi phút.” Thi Tiểu Vận trả lời mơ hồ, rồi giải thích cho mình : “Em vốn chuẩn bị đi ngủ rồi, ai ngờ anh gọi rủ đi ăn khuya trễ như vậy.”
Kỳ Du Dương cười khẽ một tiếng:
“Cho em năm mươi phút.”
“Được.” Thi Tiểu Vận vui vẻ đồng ý.
Một tiếng sau,Thi Tiểu Vận đúng giờ xuất hiện trước cổng khu chung cư, cô mở cửa ghế phụ, cúi người ngồi vào trong xe.
Kỳ Du Dương theo phản xạ nhìn cô một cái. Hôm nay cô đổi màu son, trông giống màu đỏ cam như trái hồng chín. Môi cô rất đẹp, không phải kiểu môi nhỏ xinh như quả anh đào, mà đặc biệt là phần cánh môi trên có một hạt ngọc nhỏ nhô lên, khiến anh tâm trí rối loạn, chỉ muốn bất chấp tất cả mà kéo cô lại hôn cuồng nhiệt một trận.
Và thực tế là Kỳ Du Dương đã làm vậy thật.
Hai người môi lưỡi quấn quýt,Thi Tiểu Vận đưa tay chống lên ngực anh, mơ hồ kháng cự:
“Á… Em vừa mới tô son xong mà…”
Kỳ Du Dương thản nhiên:
“Lát nữa anh tô lại cho.”
Lời là vậy, hai người hôn nhau loạn xạ một hồi, đến khi thở dốc mới dừng lại. Thi Tiểu Vận cũng không dám để anh tô son thật, dù sao anh mà mạnh tay một cái, tô lem ra mặt thì không dọn được. Cô lục trong túi ra một cây son, soi gương chiếu hậu trong xe mà tô lại.
Kỳ Du Dương dựa vào ghế lái, liếc nhìn cô một cái, nhắc:
“Lát nữa còn phải ăn nữa đó.”
Thi Tiểu Vận chẳng mấy bận tâm, hờ hững “ồ” một tiếng.Kỳ Du Dương nheo mắt nhìn cô:
“Con gái tụi em suốt ngày tô mấy thứ này rồi ăn uống, không sợ hại sức khỏe à?”
“Liên quan gì đến anh.”
Kỳ Du Dương bĩu môi cười khẽ, đưa tay nhéo nhẹ má cô, nói:
“Không biết người ta đang quan tâm à? Anh lo cho sức khỏe của em đấy, hiểu không?”
“Cảm ơn em trai đã quan tâm.” Cô trả lời qua loa.
Kỳ Du Dương khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, đợi Thi Tiểu Vận tô son xong mới khởi động xe rời đi.
Thi Tiểu Vận vốn tưởng chỉ có hai người họ đi ăn khuya, ai ngờ còn có cả Trương Hiểu Thần và mấy người khác. Khi Kỳ Du Dương nắm tay cô bước vào, Trương Hiểu Thần giơ tay chào:
“Thi Thi , tới rồi à.”
Thi Tiểu Vận nở một nụ cười. Hôm nay cô đội một chiếc mũ len màu đen, khoác áo sơ mi dáng rộng họa tiết caro đen trắng, bên dưới là quần bó màu đen giúp tôn dáng đôi chân.
Trương Hiểu Thần lại nói:
“Gọi Dương Tử rủ em ra mấy lần rồi, cậu ta toàn viện cớ nói em bận. Hôm nay cuối cùng em cũng chịu tới. Không thì anh còn tưởng em đá cậu ta rồi, cậu ta ngại không dám nói nên bịa ra ấy.”
Thi Tiểu Vận quay mặt, liếc Kỳ Du Dương một cái, nửa thật nửa giận:
“Ai mà đá được anh ấy chứ, chắc chỉ có ảnh đi đá người ta thôi.”
Kỳ Du Dương đặt tay lên eo cô, lười biếng nói:
“Đánh giá anh cao thế cơ à.”
“Chứ sao nữa, từng có cô gái nào đá được anh chưa?” Thi Tiểu Vận nhìn thẳng vào Kỳ Du Dương.
Trương Hiểu Thần tiếp lời:
“Câu này em nói đúng đấy, anh thật sự chưa từng thấy Dương tử bị cô gái nào làm khó cả. Hy vọng lần này em có thể đá cậu ta một phát, để anh được mở mang tầm mắt.”
Kỳ Du Dương nhặt một hạt đậu phộng trên bàn ném vào người Trương Hiểu Thần:
“Mày có ý đồ gì đấy? Hóa ra tao dẫn cô ấy ra đây là để tụi mày xúi cô ấy đá tao à?”
Trương Hiểu Thần liếc nhìn Thi Tiểu Vận , nói luôn:
“Mày còn sợ bị người đẹp Thi Thi đá à? Hai người chẳng phải là…”
Anh ta bỗng dưng ngừng lại. Yết hầu của Kỳ Du Dương khẽ chuyển động, kín đáo liếc nhìn Thi Tiểu Vận, giọng mang ý cảnh cáo:
“Đừng nói linh tinh.”
Thi Tiểu Vận làm như không hiểu, mỉm cười nhìn Trương Hiểu Thần, ra vẻ tò mò:
“Thế ảnh đã đá bao nhiêu cô rồi?”
Kỳ Du Dương liền kéo tay cô lại, siết nhẹ:
“Đừng nghe cậu ta nói vớ vẩn. Nào, xem muốn ăn gì, ở đây thịt cừu nướng cũng ngon lắm.”
Thi Tiểu Vận cong môi cười, nghiêng người lại gần, dựa theo thực đơn trong tay anh nói:
“Em muốn ăn mề vịt, cà tím nướng với miến, cánh gà giữa.”
Kỳ Du Dương nhướng mày:
“Em thích ăn mấy món này thật à?”
“Sao, không được à?” Thi Tiểu Vận bật một lon Coca . “Hay là cô bạn gái cũ của anh không ăn được đồ lòng các kiểu?”
“Đệt.” kỳ Du Dương bật cười hai tiếng, chậm rãi liếc nhìn cô . “Em có thể đừng thông minh như thế không?”
Thi Tiểu Vận liếc anh một cái đầy ẩn ý, hỏi:
“Sao các anh lại tới ăn ở chỗ này vậy?”
Quán nướng này trông giống mấy quán ăn bình dân nhỏ nhỏ, trang trí cũng rất đơn giản, chân thật. Họ chiếm nguyên một bàn tròn lớn.
Kỳ Du Dương đáp:
“Trương Hiểu Thần giới thiệu đấy, bảo quán này mở hơn hai chục năm rồi, vị cũng ngon, đặc biệt đưa em tới ăn thử.”
Anh nói nghe như đầy chân tình,Thi Tiểu Vận lại không tin mấy, cô bĩu môi, chống cằm nhìn anh:
“Chuyện mà em đã đồng ý với anh ấy, anh nghĩ ra chưa?”
Anh đưa thực đơn cho nhân viên, rồi cầm lấy lon Coca của cô uống một ngụm. Sau đó, anh nhìn cô chăm chú, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ khóe môi cô, khẽ nói chỉ để hai người nghe thấy:
“Anh muốn nếm thử mùi vị từ cái miệng này của em.”
Thi Tiểu Vận mặt đỏ ửng, liếc xung quanh rồi tức giận cấu mạnh vào cánh tay anh, nhíu mày:
“Anh bị thần kinh à? Mấy cô gái khác chưa từng chơi đùa với anh sao?”
“Chơi rồi.” Anh nói : “Nhưng với em thì chưa.”
“Không có cửa đâu.” Thi Tiểu Vận phản ứng quyết liệt .“Em mắc bệnh sạch sẽ đấy.”
Kỳ Du Dương mân mê lọn tóc dài rũ xuống vai cô, tóc cô mềm mượt, trong lòng bàn tay anh như đang vuốt một tấm lụa. Anh khẽ tặc lưỡi, làm bộ không hài lòng, nhướng mày nói:
“Người ta đến mà không đáp lại là bất lịch sự, em chưa nghe câu đó à? Anh nói thật đấy, anh cũng cho em ‘chơi’ một lần rồi còn gì.”
Tai Thi Tiểu Vận đỏ bừng, vừa nghe anh nhắc tới chuyện kia, hình ảnh lần trước liền ùa về như một đoạn phim tua nhanh trong đầu cô. Cô vừa xấu hổ vừa tức giận:
“Đừng có nói nữa.”
Kỳ Du Dương thật ra chỉ đang trêu cô,anh thích cái dáng vẻ má ửng đỏ, nửa giận nửa ngượng, mà lại không làm gì được anh của cô. Anh ôm vai cô, cúi đầu ghé tai cô thì thầm, hát một đoạn:
“Nhiệt độ đã bốc lên cao, sắc thái khiến người loạn, quân tử chạm vào lửa, thổi mãi chẳng tan khói ấm, cô ấy dùng cái miệng… rèn luyện tôi…”
Thi Tiểu Vận nghe hai câu đầu còn định hỏi anh đó là bài gì, cho đến khi nghe đến câu “cô ấy dùng cái miệng rèn luyện tôi”, mới bừng tỉnh ra, âm thầm cấu mạnh vào eo anh một cái.
Kỳ Du Dương nắm tay cô, bóp nhẹ một cái, cười đểu:
“Nghe hiểu rồi à?”
“Anh đúng là đồ lưu manh.” Thi Tiểu Vận bất lực nói.
Sau khi ăn khuya xong, như một sự ăn ý đã có sẵn,Kỳ Du Dương đưa Thi Tiểu Vận về thẳng nhà mình. Khi hai người lại đứng trong thang máy,Thi Tiểu Vận nói:
“Trình Khải hẹn hò với người ta đều dắt vào khách sạn hết. Còn anh thì dám đưa em về nhà, không sợ em biết địa chỉ rồi sau này bám riết lấy anh không buông à?”
Anh liếc mắt nhìn cô:
“Em sẽ làm thế thật sao?”