Trò Chơi Tình Ái - Chương 28 : “ Tôi nói cho cậu biết, đừng có mà nhắm vào cô ấy.”
Ba người rời khỏi thủy cung, Kỳ Du Dương nhận được một cuộc điện thoại. Anh không tránh né Thi Tiểu Vận và anh Ngô, chỉ nói mấy câu liền nhíu mày:
“Được rồi, tôi đến ngay.”
Kỳ Du Dương cúp máy, nhét điện thoại vào túi quần, nghiêng đầu nhìn Thi Tiểu Vận:
“Anh phải đi trước, em với anh Ngô về cùng nhé?”
Thi Tiểu Vận đút hai tay vào túi áo, khẽ gật đầu:
“Hôm nay cảm ơn anh đã đi chụp cùng em.”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười, liếc cô một cái, rồi đưa tay xoa đầu cô:
“Khách sáo gì, quan hệ của chúng ta mà còn phải nói cảm ơn à?”
Trong lòng Thi Tiểu Vận nghĩ, quan hệ gì chứ, chẳng qua chỉ là mối quan hệ giúp nhau giải tỏa dục vọng thôi.
Kỳ Du Dương lại quay sang anh Ngô:
“Anh, giúp em đưa cô ấy về nhé. Hôm nào em mời anh một bữa.”
“Khách sáo quá rồi, Dương tử.” Anh Ngô cười, “Cậu không nói thì tôi cũng sẽ đưa Tiểu Vận về thôi mà.”
“Cảm ơn anh.”
Thi Tiểu Vận và anh Ngô đi ra ven đường, đợi xe riêng đã đặt trước.
Anh Ngô cất máy ảnh, nói:
“Dù hai người không phải người yêu, nhưng kiểu quan tâm của cậu ta rất dễ khiến con gái hiểu lầm đấy. Sau này tôi mà có con gái, nhất định phải dặn nó đề phòng kiểu đàn ông như vậy.”
Thi Tiểu Vận khẽ cười, không phủ nhận cũng không đồng tình.
Cuộc gọi mà Kỳ Du Dương nhận được chỉ là chuyện ông nội anh hôm nay lại bị cao huyết áp. Bác sĩ gia đình kiểm tra xong, nói cần nhập viện điều trị một thời gian. Nhưng ông cụ càng già càng giống trẻ con, cả nhà thay nhau dỗ dành mà vẫn không chịu đi bệnh viện.
Mẹ Kỳ – Phó Cốc Vũ gọi điện cho anh, bảo anh về khuyên ông. Từ nhỏ, người mà ông nội Kỳ thương nhất chính là Kỳ Du Dương. Dù anh từng gây chuyện bên Úc và bị đình chỉ học một năm, ông cũng chưa từng mắng anh một câu nặng lời.
Kỳ Du Dương lái xe về biệt thự nhà cũ. Xe vừa dừng, Kỳ Tư Gia đã như gặp cứu tinh, khoác tay anh nói:
“Anh à, cuối cùng anh cũng về rồi. Ông nội cứ như con nít ấy, khó dỗ quá trời luôn!”
Kỳ Du Dương gõ nhẹ lên trán cô:
“Nói năng cho đàng hoàng vào, không lớn không nhỏ gì cả.”
Kỳ Tư Gia bị mắng liền xị mặt nói:
“Được rồi mà.”
Kỳ Du Dương thay giày ở tiền sảnh. Cô giúp việc thường ngày chăm sóc ông nội nghe thấy tiếng, từ trong bếp bước ra chào hỏi:
“Dương tử đến rồi à.”
“Ông nội đâu rồi?”
“Ở trong thư phòng trên lầu.” Cô chỉ lên lầu, rồi nói thêm:
“Cháu lên khuyên kỹ vào, ông cụ chẳng nghe lời ai hết, chỉ có lời cháu là ông còn chịu nghe một chút.”
Kỳ Du Dương đút một tay vào túi quần, nhàn nhã nói:
“Được, để cháu lo.”
Cô giúp việc nói:
“Chút nữa ở lại ăn cơm trưa với ông nhé, cô nấu món cháu thích,cá hấp cay.”
“Được thôi.” Kỳ Du Dương nói rồi bước về phía cầu thang.
Cuối cùng, ông nội cũng chịu nghe lời Kỳ Du Dương, nhưng với điều kiện là trong suốt thời gian nhập viện, Kỳ Du Dương phải ở viện chăm ông cho đến khi xuất viện.
Kỳ Du Dương hơi cau mày, nửa thật nửa đùa nói:
“Ông à, ông làm vậy là bạn gái cháu bỏ đi mất đó.”
Ông cụ trừng mắt râu tóc dựng ngược:
“Dương tử, cháu vừa mới về nước, bạn gái ở đâu ra? Cái tính của cháu ấy hả, với con gái thì ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, sợ gì con gái người ta bỏ chạy?”
Kỳ Du Dương nhếch mép cười:
“Có ông nội nào lại chê cháu trai mình dữ vậy không?”
Ông nội hừ một tiếng:
“Cháu nói xem, đồng ý không?”
“Đồng ý chứ, sao lại không.” Kỳ Du Dương lại nói thêm : “Đến lúc đó cháu dâu của ông bỏ đi thật thì đừng trách cháu đấy nhé.”
Ông cụ dường như bị thái độ nửa vời nửa nghiêm túc của anh làm cho hơi tin thật, thử dò hỏi:
“Thật sự có bạn gái rồi hả? Nếu có thì dẫn về cho ông gặp một lần.”
“Không có đâu.” Kỳ Du Dương nhếch mép trả lời.
Ông nội Kỳ tức giận đến mức cầm quyển sách bên cạnh ném tới:
“Thằng nhóc khốn kiếp này, dám lừa cả ông nội mày à!”
Kỳ Du Dương giơ tay đỡ lấy quyển sách ông ném tới, tiện tay đặt lên bàn làm việc, còn làm ra vẻ không có chuyện gì, trấn an ông cụ:
“Đừng nóng mà, ông ơi. Sớm muộn gì cháu cũng dẫn về một cô, cháu trai của ông còn trẻ mà, phải không?”
Bên này, Thi Tiểu Vận cùng Ngô ca ăn đồ nướng Hàn Quốc xong mới về đến nhà. Khi cô vừa bước ra khỏi thang máy thì nhận được tin nhắn WeChat của Kỳ Du Dương:
“ Em về đến nhà chưa?”
Chờ vào đến nhà, cô mới rảnh tay nhắn lại:
“Em về rồi.”
Cô cởi áo khoác và bộ đồng phục, thay sang áo thun trắng ngắn tay và quần sọc ca-rô thoải mái. Cô lại cầm điện thoại lên xem, thấy Kỳ Du Dương không nhắn gì thêm, nên mở bộ phim Mỹ đang theo dõi lên xem tiếp.
Sau lần gặp ở thủy cung, cả tuần nay cô và Kỳ Du Dương cũng không gặp lại. Thi Tiểu Vận còn tranh thủ về nhà ở vài hôm.
Gia đình Thi Tiểu Vận rất đơn giản, có thể gọi là gia đình trí thức. Bố cô là kỹ sư, nhưng qua đời vì tai nạn xe cộ khi cô học lớp 9. Mẹ cô – Đường Thư Trân, từ đó một mình nuôi con khôn lớn.
Đường Thư Trân là giảng viên đại học ở một trường tại Bắc Kinh. Bà không đặt kỳ vọng cao về sự nghiệp cho con gái, điều duy nhất mong muốn là con được sống vui vẻ và khỏe mạnh. Khi Thi Tiểu Vận chọn làm beauty blogger sau khi tốt nghiệp, ban đầu mẹ cô hơi phản đối, nhưng sau khi hiểu rõ công việc thì cũng không nói gì thêm, chỉ lo cho sức khỏe con.
Đường Thư Trân nấu ăn rất ngon. Mỗi lần Thi Tiểu Vận về nhà, bà đều làm một bàn đầy món ăn, khiến lần nào cô rời nhà cũng tăng vài cân.
Hôm đó, Thi Tiểu Vận đang ăn một bát canh nấm trà và gà, thì mẹ cô nhìn cô rồi nói:
“Trình Khải mấy hôm trước có về, dẫn theo một cô gái.”
Thi Tiểu Vận bình thản “Ồ” một tiếng.
Đường Thư Trân gắp vài miếng rau xanh cho vào bát cô:
“Hôm nào con cũng đưa cậu Bùi Hoài về, để mẹ gặp một lần.”
Chuyện chia tay với Bùi Hoài, Thi Tiểu Vận vẫn chưa nói với mẹ , vì bận nên cô cũng quên mất. Giờ mẹ hỏi đến, cô uống một ngụm canh rồi nói:
“Mẹ, con với Bùi Hoài chia tay rồi.”
Đường Thư Trân sững người một lúc:
“Làm sao mà lại chia tay rồi?”
“Ở bên nhau một thời gian, con cảm thấy anh ấy không phù hợp với mình.” Thi Tiểu Vận nói, “Mẹ đừng lo, lúc con quen anh ấy, con cũng không quá để tâm.”
Đường Thư Trân bật cười:
“Con yêu đương mà như chơi vậy à? Giống cái cậu Trình Khải kia, cứ dắt từng cô về nhà, chẳng bao giờ chịu ổn định.”
Thi Tiểu Vận ngẫm nghĩ lại, lúc cô ở bên Bùi Hoài, đúng là có phần nửa đẩy nửa kéo. Cô có thích anh ta, nhưng không đến mức sâu đậm. Đến giờ cô vẫn thấy lần chia tay khiến mình đau lòng nhất là lần chia tay với mối tình đầu.
Thi Tiểu Vận: “Cũng không thể nói như vậy được.”
Đường Thư Trân cầm muỗng múc một miếng thịt gà cho vào bát cô:
“Giờ con cũng là người lớn rồi, chuyện tình cảm mẹ không can thiệp, chỉ cần nhớ tự biết bảo vệ bản thân là được.”
“Cảm ơn mẹ.”
Thật ra Thi Tiểu Vận rất may mắn, Chu Sảng từng không ít lần ghen tị với cô vì có một người mẹ tốt. Đường Thư Trân từ trước đến nay chưa từng ép buộc cô điều gì, cũng không bao giờ lấy thế giới quan của mình áp đặt lên con gái. Nói chung, Đường Thư Trân là một người mẹ tôn trọng con, luôn xem con là một cá thể độc lập.
Thi Tiểu Vận ở nhà mẹ Đường Thư Trân một tuần, mà không hề hay biết rằng, trong một đêm của tuần đó, Kỳ Du Dương đã lái xe đến dưới khu nhà cô vào lúc nửa đêm để tìm cô.
Kỳ Du Dương ở bệnh viện đến ngày thứ năm thì bắt đầu không chịu nổi nữa. Mỗi ngày đều phải ăn những món nhạt nhẽo cùng với ông nội, khiến miệng anh mất hết khẩu vị. Nhưng ông nội Kỳ thì lại vui vẻ, những người đến thăm ông, thấy Kỳ Du Dương cũng có mặt, đều khách sáo vài câu:
“Ôi, Kỳ Du Dương cũng ở đây chăm ông à, đúng là đứa cháu có hiếu.”
Ông cụ vừa uống trà vừa cười híp mắt, đón nhận lời khen một cách đầy đắc ý:
“Giỏi hơn cha nó nhiều!”
Kỳ Du Dương đã ngủ lăn lóc trên sofa suốt năm ngày, đến mức lưng mỏi nhừ. Tối nay, ông nội đã đi ngủ lúc chín giờ, Kỳ Du Dương đeo tai nghe, nằm nghiêng trên ghế sofa, tổ đội chơi game với Trương Hiểu Thần.
Trương Hiểu Thần hỏi:
“Mày còn ở bệnh viện chăm ông nội à? Không phải tình hình ổn định rồi sao?”
Kỳ Du Dương liếc nhìn ông nội đang ngủ say trên giường bệnh, lơ đãng nói:
“Ông cụ không chịu thả người.”
Trương Hiểu Thần cười khẽ:
“Thì bây giờ ông ấy ngủ rồi còn gì? Ra ngoài ăn khuya một chút đi, tiện thể rủ cả mỹ nữ Thi Thi theo luôn.”
Kỳ Du Dương tặc lưỡi một tiếng:
“Mày muốn gặp tao hay là muốn gặp Thi Tiểu Vận? Tao nói cho mày biết, đừng có mà nhắm vào cô ấy.”
“Gặp mày thì tiện gặp luôn mỹ nữ Thi Thi, một công đôi việc mà.” Trương Hiểu Thần lại nói,
“Mà này, tao thấy mỹ nữ Thi Thi cũng không tệ, mày không định xem xét lại mối quan hệ của hai người à?”
Mấy hôm trước, lúc chơi game cùng Trương Hiểu Thần, anh ta từng hỏi một câu: “Mày với Thi Tiểu Vận là đang yêu nhau à?”
Kỳ Du Dương lúc đó ngậm điếu thuốc, mơ hồ trả lời: “Không phải.”
Trương Hiểu Thần tặc lưỡi cảm thán:
“Không nhìn ra đấy, mỹ nữ Thi Thi cũng thoải mái dữ.”
Sau hai ván game, mắt Kỳ Du Dương đã mỏi rã rời, anh ta nói:
“Chơi thêm một ván nữa rồi nghỉ.”
Có người kêu lên:
“Đừng mà, anh Dương, chiến tới sáng luôn đi!”
Kỳ Du Dương chửi khẽ một tiếng, đưa tay xoa cổ, uể oải nói:
“Không chiến nổi nữa.”
“Đàn ông không thể nói không được mà.”
“Có phải tao làm gì mày đâu, nói không được thì sao?” Kỳ Du Dương vẫn ngả ngớn như thường.
“Tao thề, tao là trai thẳng kim cương 36 cấp đấy.”
Kỳ Du Dương chơi xong ván cuối thì thoát game. Anh mở WeChat, nhìn lại lịch sử trò chuyện với Thi Tiểu Vận mấy ngày trước, chợt động tâm, cầm lấy áo khoác trên sofa, lặng lẽ ra khỏi phòng.
Anh lái xe đến dưới khu chung cư của Thi Tiểu Vận, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng cô, thấy tối om.
Ngủ sớm vậy sao? Không giống tính cô ấy mà?
Kỳ Du Dương lấy điện thoại trong túi quần, bấm gọi một số.
Thực ra, Thi Tiểu Vận đã đi ngủ rồi. Hôm nay đến kỳ kinh nguyệt, bụng không thoải mái, cô uống thuốc giảm đau rồi ngủ sớm.
Kỳ Du Dương gọi hai cuộc điện thoại, bên kia mới bắt máy. Giọng cô vang lên nghe hơi nghẹt mũi, nhưng lại rất dễ nghe, mềm mại khẽ nói một tiếng:
“Alo.”
Kỳ Du Dương hạ cửa kính xe xuống một chút, hỏi:
“Em đang ở đâu đấy?”
“Ở nhà mẹ em.” Thi Tiểu Vận trở mình, giọng nói mơ màng, “Có chuyện gì à?”
“Không có gì, mấy hôm không gặp nên gọi điện hỏi thăm chút thôi.” Anh nói một cách tùy ý.
“Ồ.”
“Chậc, phản ứng gì mà lạnh nhạt thế?”
“Kỳ Du Dương.”
“Sao?” Anh nhướng mày.
“Hôm nay em đến kỳ, buồn ngủ lắm, muốn ngủ rồi.”
“Được, vậy em ngủ đi”..Kỳ Du Dương nói.