Trò Chơi Tình Ái - Chương 27 : “Được chứ, sao lại không.”
Trước đây, Bùi Hoài từng đi công tác ngoại tỉnh cùng Thi Tiểu Vận, lúc đó hai người mới quen nhau chưa lâu, nhiếp ảnh gia Ngô ca cũng từng gặp Bùi Hoài một lần.
Bùi Hoài không mấy thích công việc hiện tại của Thi Tiểu Vận, tính anh ta có phần gia trưởng, không thích bạn gái mình phô bày trước công chúng. Không ít lần, anh ta từng lấy giọng đùa cợt bảo cô nên ở nhà, để anh ta nuôi.
Thi Tiểu Vận cười lạnh, phản vấn lại: “Anh định lấy tiền nhà anh để nuôi tôi à?”
Bùi Hoài bị câu nói đó làm cho nghẹn lời, sắc mặt cũng trở nên khó coi, không nói thêm gì nữa.
Kỳ Du Dương đang lái xe, liếc sang người ngồi ghế phụ, thấy cô đang lặng lẽ cầm điện thoại, như đang chìm trong suy nghĩ. Anh kéo tay cô đặt trên đầu gối lại, nhẹ nhàng bóp bóp, khẽ nói:
“Không phải chứ? Ngồi cạnh anh rồi mà còn nghĩ đến bạn trai cũ? Vậy chắc tối qua anh chưa đủ cố gắng rồi?”
Thi Tiểu Vận thu lại tâm trạng, quay sang nhìn anh: “Anh có giới hạn gì về nghề nghiệp của bạn gái tương lai không?”
“Cái này có gì mà giới hạn?” Anh hơi nhíu mày, có vẻ không hiểu lắm.
“Ý em là, không thích bạn gái làm mấy nghề giống em.”
“Giống em là nghề gì?” Anh nheo mắt, cố tình nói với giọng mờ ám.
Thi Tiểu Vận phối hợp theo, hờ hững đáp: “Liên quan đến gợi cảm, khiêu gợi.”
Kỳ Du Dương cong môi cười, bóp tay cô một cái: “Thế một đêm bao nhiêu tiền?”
Thi Tiểu Vận không thèm đáp, anh thu lại vẻ cợt nhả, nhìn về phía trước, nói:
“Bạn trai cũ của em không thích công việc của em à?”
Thi Tiểu Vận khẽ “ừ” một tiếng, Kỳ Du Dương nhíu mày: “Bạn trai cũ em có vẻ hơi gia trưởng?”
Thi Tiểu Vận nhấn mạnh: “Không phải hơi, mà là rất gia trưởng.”
Kỳ Du Dương bật cười, lắc đầu: “Anh thì không có cái tật xấu đó đâu.”
Nhiếp ảnh gia Ngô ca nghe vậy liền bật cười, tiếp lời: “Không phải tôi nói chứ, may mà Thi chia tay với Bùi Hoài rồi. Người đó, lần đầu tôi gặp đã chẳng có ấn tượng gì tốt.”
Ngô ca lớn hơn Thi Tiểu Vận hai tuổi, mỗi lần Thi Tiểu Vận có buổi chụp hình ở Bắc Kinh thường sẽ mời anh ấy giúp một tay, quan hệ giữa hai người cũng khá thân thiết.
Kỳ Du Dương nghiêng đầu nhìn Ngô ca đang ngồi ghế sau, nhếch môi cười: “Cô ấy chẳng qua là chưa gặp tôi sớm hơn, nên mới chọn sai thôi.”
Thi Tiểu Vận hơi cạn lời, còn Ngô ca thì nói đùa: “Soái ca, hay lát nữa anh chụp chung vài tấm luôn nhé?”
Kỳ Du Dương lắc đầu: “Thôi đi, tôi không ăn ảnh đâu.”
“Đẹp trai mà khiêm tốn thế,” Ngô ca cười, “gương mặt anh thế này đi làm idol cũng dư sức rồi đó.”
Kỳ Du Dương cong môi cười, nhưng vẫn không đồng ý với lời đề nghị của Ngô ca, Thi Tiểu Vận thì không để tâm lắm.
Một tiếng rưỡi sau, ba người đến thủy cung.
Thi Tiểu Vận vẫn khoác chiếc áo phao dài màu đen của Kỳ Du Dương, phủ từ đầu tới chân, trên đầu còn đội mũ len màu đen. Kỳ Du Dương nhìn cô từ trên xuống dưới, trêu: “Em mặc thế này giống con gấu lắm luôn.”
Thi Tiểu Vận đưa tay vỗ vai anh một cái,Kỳ Du Dương liền vòng tay qua vai cô, kéo cô vào lòng, nói: “Anh phát hiện em có xu hướng bạo lực đó, sau này lấy chồng rồi, có khi mắc bệnh bạo hành gia đình thì chết.”
Thi Tiểu Vận phản xạ lại ngay: “Có cưới anh đâu mà lo.”
Kỳ Du Dương cười cười: “Nói thế thôi, đừng chắc chắn quá, chuyện gì cũng có thể xảy ra mà.”
Thi Tiểu Vận vén mấy sợi tóc bị gió thổi vào mặt, liếc anh một cái. Kỳ Du Dương biết mình lỡ lời, liền ho nhẹ, vụng về đổi chủ đề: “E muốn uống gì không?”
“Không uống,” cô lắc đầu, “không lại phải đánh lại son.”
Kỳ Du Dương cười, rồi quay sang hỏi Ngô ca muốn uống gì, sau đó đi Starbucks mua đồ uống. Ngô ca đang chỉnh lại máy ảnh, gọi với qua: “Thi, nhìn sang đây một chút, chụp vài tấm trước nhé.”
Thi Tiểu Vận đút hai tay vào túi áo khoác, theo phản xạ nở một nụ cười tiêu chuẩn.
Ngô ca chụp hai tấm ảnh, vừa cúi đầu xem lại ảnh vừa hỏi cô:
“Tiểu Vận, bạn trai lần này của em được đấy, biết quan tâm người khác.”
Thi Tiểu Vận mỉm cười:
“Ngô ca, anh ấy chỉ là bạn em thôi.”
Ngô ca khựng lại một chút, sau đó hiểu ra, bật cười nói:
“Nhưng người đàn ông này đúng là không tệ thật, biết điều, hơn cái cậu lần trước nhiều.”
Quả thực, Kỳ Du Dương là người tốt, EQ cao, biết cách nói chuyện. Trên xe lúc nãy cũng không lạnh nhạt với Ngô ca, thi thoảng còn nói chuyện vài câu, gọi đồ uống cũng không quên phần Ngô ca. Ngược lại, Bùi Hoài thì có phần kiêu ngạo, suốt cả buổi hầu như chẳng nói câu nào với Ngô ca, cứ như thể thực sự xem Ngô ca là nhiếp ảnh gia được thuê đến chụp hình mà thôi.
Kỳ Du Dương quay lại, đưa cho Thi Tiểu Vận một cốc cà phê Americano.
Ba người cùng bước vào thủy cung, bên trong khá đông người , có những cặp vợ chồng trẻ đưa con đi chơi, cũng có các cặp đôi tình nhân. Thi Tiểu Vận cởi áo khoác lông vũ, chiếc đồng phục mỏng không thể chống lại cái lạnh, khiến cô khẽ run lên, nhưng vẫn phải cắn răng, giữ nét mặt lạnh lùng trước ống kính.
Chiếc áo khoác lông vũ màu đen vắt trên tay Kỳ Du Dương, anh không đi đâu xa, chỉ đứng một bên chơi điện thoại.
Vốn dĩ mặc đồng phục JK trong thủy cung đã khá nổi bật, thêm gương mặt cuốn hút cùng hình xăm trên cánh tay, Thi Tiểu Vận thu hút không ít ánh nhìn lén lút, thậm chí có người còn nhìn trân trân không kiêng nể.
Chụp xong hai bộ ảnh, Kỳ Du Dương thấy cô lạnh đến run rẩy, liền khoác áo cho cô, cúi đầu, cài từng chiếc khuy một cách cẩn thận, chau mày nói:
“Nhận cái việc này, kiếm được bao nhiêu chứ?”
Thi Tiểu Vận báo một con số.
Kỳ Du Dương nắm lấy tay cô, ngón tay cái khẽ xoa nhẹ vào phần hõm giữa ngón cái và ngón trỏ của cô, yết hầu anh khẽ động:
“Hay là anh đưa em số tiền đó, khỏi chụp nữa. Lạnh vầy mà bệnh ra thì không đáng.”
Thi Tiểu Vận khẽ nhếch mép, vạch trần anh:
“Anh tưởng em không biết anh đang nghĩ gì à?”
Kỳ Du Dương bật cười, xoa tay cô, rồi đột nhiên ánh mắt dừng lại ở một hướng nào đó, anh nói:
“Chờ anh một lát.”
Thi Tiểu Vận không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không hỏi. Cô từ từ bước đến bên Ngô ca, cùng xem lại những tấm ảnh đã chụp trước đó.
Ngô ca uống một ngụm cà phê, dặn dò cô:
“Lát nữa chụp một tấm nghiêng mặt nhé, em cúi người xuống một chút nhìn cá là được.”
Thi Tiểu Vận khẽ “ừm” một tiếng. Ngô ca ngẩng đầu lên, bất ngờ bật cười nói:
“Giờ anh tin là hai người không phải người yêu thật rồi, chứ chẳng có thằng bạn trai nào dám tán tỉnh cô gái khác trước mặt bạn gái cả.”
Thi Tiểu Vận theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về phía đó …Kỳ Du Dương quay lưng về phía cô, đang nói chuyện gì đó với một cô gái tóc ngắn. Cô gái đó trong mắt lấp lánh ý cười, còn liếc về phía Thi Tiểu Vận, cuối cùng khẽ gật đầu.
Kỳ Du Dương lấy điện thoại ra, quét mã QR trên điện thoại của cô gái, rồi nhận lấy thứ gì đó cô gái đưa cho anh, nói:
“Cảm ơn.”
Thi Tiểu Vận cũng không nghĩ Kỳ Du Dương đang tán tỉnh cô gái kia.
Kỳ Du Dương đi thẳng đến trước mặt Thi Tiểu Vận, kéo tay cô qua, đặt vào lòng bàn tay cô một vật gì đó mềm mềm, là một con thỏ nhỏ, trông giống như đồ chơi của trẻ con.
Cô thoáng chút hoang mang:
“Cái này là gì?”
“Gọi là ‘bẻ bẻ nóng’, hồi nhỏ em chưa từng chơi à?” Anh lại cầm lấy con thỏ nhỏ trong tay cô, bẻ vài cái, cảm nhận được độ ấm, rồi nhét lại vào tay cô:
“Cho em sưởi tay.”
“Đổi bằng kết bạn WeChat à?” cô hỏi.
Kỳ Du Dương khịt mũi một tiếng, giơ tay nhấc chiếc áo khoác cô đang mặc:
“Anh không định kiếm bạn tình mới.”
Thi Tiểu Vận mím môi, nhưng vẫn nhỏ giọng nói cảm ơn.
Kỳ Du Dương lại nói:
“Tốn hai trăm tệ đổi lấy đấy.”
“Đắt vậy á?” Thi Tiểu Vận buột miệng than một câu:
“Anh đúng là tiêu tiền bừa bãi.”
Câu này lọt vào tai Kỳ Du Dương lại khiến anh cảm thấy có chút mới mẻ. Ngoài mẹ anh thời đi học từng lải nhải vài câu về việc anh tiêu xài hoang phí, thì nhiều năm nay, đúng là chưa ai từng nói với anh như vậy.
Kỳ Du Dương đút một tay vào túi quần, hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt có phần không vui:
“Hay là giờ anh bảo cô gái kia trả lại hai trăm tệ, rồi anh kết bạn WeChat với cô ta nhé?”
Thi Tiểu Vận kêu lên một tiếng, vội vàng kéo tay anh lại:
“Thế thì tiêu hai trăm vẫn đáng hơn.”
Kỳ Du Dương cong môi cười, dùng ngón tay bật nhẹ vào trán cô:
“Thế mới đúng chứ, đừng không biết điều.”
Thi Tiểu Vận ôm trán, trừng mắt lườm anh một cái.
Kỳ Du Dương nhìn cô, nở nụ cười tinh quái:
“Nếu không phải vì em đang bôi son, thì giờ anh đã hôn em rồi.”
Thi Tiểu Vận nhón chân lên, đặt tay lên vai anh, hôn nhẹ lên môi anh một cái rồi rời ra, như một lời cảm ơn vì hôm nay anh đã cùng cô đi chụp ảnh mà chẳng hề tỏ ra khó chịu.
Kỳ Du Dương ôm lấy eo cô, liếc nhìn cô:
“Cho anh ăn hóa chất đấy à?”
“Chỉ một miếng thôi, không chết được đâu.”
Kỳ Du Dương bật cười, ghé sát cô:
“Đã cho ăn rồi, thì cho nhiều thêm vài miếng đi.”
Vừa dứt lời, anh liền giữ lấy mặt cô, nghiêng người hôn cô sâu hơn.
Ngô ca đứng phía sau thấy vậy, mắt sáng lên, tranh thủ cơ hội chụp nhanh vài tấm hình cho hai người.
Đây là lần đầu tiên Thi Tiểu Vận hôn ai giữa chốn đông người, ít nhiều cũng cảm thấy bối rối. May mà Kỳ Du Dương vốn không phải kiểu người thích thể hiện tình cảm nơi công cộng, chỉ hôn vài giây cho “đỡ thèm” rồi buông cô ra.
Kỳ Du Dương dùng mu bàn tay lau son dính trên khóe miệng, Thi Tiểu Vận đưa áo khoác và miếng “bẻ bẻ nóng” cho anh:
“Trong áo có khăn giấy đấy.”
Kỳ Du Dương gật đầu, thò tay vào túi áo lục ra một gói khăn giấy, lau qua loa miệng. Sau đó anh dựa vào tường, vừa nghịch miếng “bẻ bẻ nóng”, vừa giết thời gian.
Thật ra, Kỳ Du Dương vốn chẳng hứng thú gì với thủy cung. Trước đây cũng từng đến vài lần để dỗ người yêu vui, sau này thì càng lười đi hơn, vì nhìn đi nhìn lại cũng chỉ là mấy thứ đó.
Thi Tiểu Vận chụp thêm nửa tiếng nữa mới kết thúc buổi chụp hôm nay.
Cô đưa tay xoa nhẹ vai, lúc này có một nam sinh bước tới, muốn xin cách liên lạc của cô.
Thi Tiểu Vận khẽ xua tay, rồi chỉ về phía Kỳ Du Dương đang đứng một bên ung dung xem kịch, lộ ra vẻ áy náy:
“Xin lỗi nhé, bạn trai tôi ở đằng kia rồi.”
Cậu nam sinh có chút ngượng ngùng, cuối cùng chỉ nói một câu “xin lỗi” rồi rời đi.
Thi Tiểu Vận bước về phía Kỳ Du Dương, Kỳ Du Dương nhướng mày, dáng vẻ lười biếng đùa giỡn:
“Lấy anh ra để chắn đào hoa đấy à?”
“Anh được lấy em làm cái cớ chặn đào hoa, sao em lại không được?” Thi Tiểu Vận cầm lấy áo khoác trong tay anh, mặc vào người.
“Được chứ, sao lại không.” Anh cười, “Lúc nào em cần cũng có thể dùng anh, không giới hạn thời gian.”