Trò Chơi Tình Ái - Chương 26 : “Thật sự muốn anh chết trên người em sao?”
Kỳ Du Dương nhìn cô thật sâu, nghiêng người lại gần, đưa tay nâng mặt cô lên, ẩn ý nói: “Không phải còn chuyện quan trọng hơn đang đợi anh sao?”
Lưng Thi Tiểu Vận tựa vào ghế sofa, cô theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh. Kỳ Du Dương vừa tắm xong, trên người còn phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, xen lẫn với mùi hương nam tính .
Thi Tiểu Vận khẽ hít một hơi. Kỳ Du Dương thấy vậy, bàn tay ôm eo cô, cúi đầu hôn lên phần da sau tai cô, bật cười trầm thấp: “Giờ còn thấy hôi không?”
Thi Tiểu Vận lắc đầu nhẹ. Trên người cô là chiếc áo hoodie đỏ, bàn tay Kỳ Du Dương chạm đến làn da nơi eo cô, mềm mại trơn mịn như ngọc thô được mài giũa, khiến anh không kiềm được mà nhẹ nhàng nhéo một cái.
Ngón tay anh lướt lên cao, Thi Tiểu Vận chợt cảm thấy cả người nhẹ bẫng như thể đang rơi xuống nước, một cảm giác trống rỗng bất ngờ ập đến, tay cô càng siết chặt lấy cổ anh hơn.
Kỳ Du Dương vùi mặt vào vai cô, bật cười khẽ: “Thật sự muốn anh chết trên người em sao?”
“Ừm.” Thi Tiểu Vận khẽ đáp.
Kỳ Du Dương lập tức bịt miệng cô lại, bế ngang cô vào phòng ngủ, thấp giọng trêu chọc: “Vậy lát nữa cắn cho chặt đấy.”
Hai người quấn lấy nhau đến hai lần mới dừng lại.
Kỳ Du Dương nửa nằm trên giường, dáng vẻ thoả mãn như đã được ăn no uống đủ. Anh lấy hộp thuốc lá, cúi đầu châm một điếu, nhưng chưa hút vội, chỉ ngậm trong miệng, đôi mắt chăm chú nhìn cô.
Cô vừa “xong”, khuôn mặt vẫn đỏ ửng, ánh mắt ướt át mơ màng, vài lọn tóc vương ở khoé môi, đang lướt Weibo trên điện thoại. Kỳ Du Dương cúi nhẹ đầu, dịu dàng đưa tay vén tóc giúp cô.
Mùi nicotine lập tức xộc đến.
Thi Tiểu Vận cau mày, đưa tay lấy điếu thuốc khỏi miệng anh. Kỳ Du Dương không ngờ cô sẽ làm vậy, hơi sững lại. Cô thẳng thừng dập thuốc vào gạt tàn, vừa làm vừa than phiền: “Mùi nồng quá.”
Kỳ Du Dương khẽ cười, thấy cô đang xem một video mukbang (ăn uống), liền hỏi: E đói à?”
Thi Tiểu Vận đúng là hơi đói, cô ngẩng đầu nhìn anh, thuận miệng nói: “Anh nấu cho em gói mì được không?”
Kỳ Du Dương nhướng mày, khóe môi cong lên: “Bên dưới vừa cho ăn no rồi, giờ lại còn phải cho bên trên ăn nữa à?”
Thi Tiểu Vận mặt đỏ bừng, vung tay đánh anh một cái nhẹ: “Anh đúng là đồ hạ lưu.”
Kỳ Du Dương vén chăn, kéo cổ tay cô: “Ra phòng khách ngồi với anh.”
Thi Tiểu Vận giờ chỉ muốn nằm lì, lười biếng nói: “Không thể đợi anh nấu xong rồi em mới ra sao?”
Kỳ Du Dương giơ tay vỗ vào mông cô, nhíu mày nói: “Không được, mau dậy.”
Thi Tiểu Vận thấy không lười được, không cam lòng mà vén chăn, đi dép lẹp xẹp ra phòng khách chơi điện thoại.
Cô cúi đầu nghịch điện thoại, chợt nhớ ra gì đó, ngẩng đầu nhìn bóng lưng anh: “Nhớ chiên cho em quả trứng nhé.”
Kỳ Du Dương ngoái đầu lại, tặc lưỡi: “E thật coi anh là đầu bếp hả?”
Thi Tiểu Vận hời hợt cong môi, nhớ đến cách xưng hô của Từ Huệ Huệ với Kỳ Du Dương, cố ý trêu anh: “Cảm ơn Kỳ đệ đệ nhé~”
Kỳ Du Dương xé gói mì ăn liền vị thịt bò, liếc mắt nhìn cô: “Đang chọc quê anh đấy à?”
“Không có đâu.” Thi Tiểu Vận lắc đầu, tỏ vẻ vô tội nhìn anh, “Em lớn tuổi hơn anh là sự thật mà.”
Kỳ Du Dương mở tủ lạnh, lấy ra hai quả trứng gà, cười như không cười: “Lúc nãy trên giường, em còn gọi anh là anh cơ mà.”
Thi Tiểu Vận vừa xấu hổ vừa bực, giọng yếu ớt đe dọa: “Không cho anh nhắc lại chuyện đó.”
Trước đó ở trên giường, Kỳ Du Dương cố ý khiêu khích, bắt cô gọi mấy tiếng “anh”. Thi Tiểu Vận không phải kiểu người không hiểu ý, với những tình thú trên giường thế này, cô cũng phối hợp rất vui vẻ, còn cố tình dịu giọng gọi mấy tiếng, thậm chí còn bị anh dạy cho vài câu ám muội khiến mặt cô đỏ bừng.
Kỳ Du Dương thấy đủ rồi thì không trêu thêm nữa.
Nấu mì ăn liền, suy cho cùng vẫn đơn giản và nhanh hơn nhiều so với bày vẽ mấy món khác. Chưa đầy mười phút, Kỳ Du Dương đã nấu xong một tô mì.
Thi Tiểu Vận cầm cái bát nhỏ, chỉ múc một chút xíu.
Kỳ Du Dương liếc nhìn tô mì trong tay cô, chỉ được vài đũa, anh tựa lưng vào ghế, nói:
“Chỉ ăn có nhiêu đó, không thấy có lỗi với công sức nửa đêm nấu mì cho em à?”
“Em không thể phụ lòng thân hình vất vả giữ gìn này của mình được.” Cô nói.
Kỳ Du Dương đánh giá cô từ trên xuống dưới, chậm rãi nói:
“Dáng người em đã gầy lắm rồi, gió thổi là bay mất ấy.”
“Anh không hiểu đâu.” Thi Tiểu Vận dùng đũa gắp một miếng trứng chiên, nói,
“Cân nặng của em khi lên hình mà không cẩn thận sẽ trông béo lắm.”
Kỳ Du Dương tỏ vẻ bất lực:
“Thật không hiểu nổi mấy cô gái các em nghĩ gì.”
Hai người ăn mì xong, Kỳ Du Dương lười dọn, cứ để bát đũa trong bồn rửa. Thi Tiểu Vận nghĩ dù gì anh cũng là người nấu, mình mà ăn xong chẳng làm gì thì cũng hơi ngại, liền thử hỏi:
“Để em rửa nhé?”
Kỳ Du Dương kéo cổ tay cô lại:
“Rửa gì mà rửa, ngủ sớm đi, mai còn phải chụp ảnh ngoại cảnh.”
Khi hai người nằm trên giường thì đã hơn một giờ sáng.
Vừa ăn khuya xong, Thi Tiểu Vận chưa buồn ngủ ngay, cô lướt điện thoại một lúc, chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi:
“Anh học ngành Luật à?”
Kỳ Du Dương hơi ngạc nhiên, nhướng mày. Thi Tiểu Vận thấy anh nhìn mình, liền thú thật:
“Hôm sinh nhật của Sảng Sảng, em nghe Thiệu Tử Khiêm nói.”
“Ừ, mẹ anh làm bên ngành này.” Kỳ Du Dương tựa vào đầu giường, giọng lười nhác,
“Cho nên cũng nối nghiệp mẹ thôi.”
“Không phải thường là nối nghiệp cha sao?”
Anh cười nhạt, mặt không biểu cảm:
“Công việc của ba anh chán lắm.”
Thi Tiểu Vận không hỏi thêm gì nữa, Kỳ Du Dương lại cười nhìn cô:
“Bạn trai cũ của em dạo này còn gọi điện cho em không?”
“Em chặn số anh ta rồi.” Thi Tiểu Vận thờ ơ đáp.
Kỳ Du Dương nhìn cô hai cái, nói:
“Thế là chuyện quá khứ rồi à?”
Thi Tiểu Vận ậm ừ một tiếng, không phủ nhận.
Về sau hai người ngủ lúc nào, Thi Tiểu Vận cũng chẳng rõ. Chỉ nhớ trước khi ngủ, cô còn đá Kỳ Du Dương một phát trong chăn, bảo anh chỉnh nhỏ tiếng game lại.
Bên kia đầu dây, chắc là bạn thân của anh, còn trêu: “Ôm mỹ nhân trong lòng rồi mà còn chơi game hả?”
Kỳ Du Dương chỉ đáp vỏn vẹn: “Vừa xong việc.” rồi nhẹ nhàng chuyển chủ đề.
Tối qua Thi Tiểu Vận đã đặt báo thức, sợ ngủ quên. Bảy giờ sáng, chuông báo thức reo đúng giờ, cô mở chăn ngồi dậy. Kỳ Du Dương còn mơ màng mở mắt, nắm lấy tay cô, siết nhẹ, giọng khàn khàn:
“Sớm vậy à?”
Thi Tiểu Vận nhẹ giọng:
“Em phải trang điểm trước, anh ngủ tiếp đi.”
Kỳ Du Dương tối qua thức đến nửa đêm, giờ thật sự không dậy nổi, đợi Thi Tiểu Vận ra khỏi phòng thì lại ngủ say.
Thi Tiểu Vận vào phòng tắm trang điểm, rồi thay quần áo mới trong phòng tắm. Trong lúc cô đang thoa son trước gương, thì nghe thấy tiếng động ngoài phòng ngủ, sau đó là tiếng tay cầm cửa phòng tắm xoay nhẹ ,cô vốn không khóa cửa.
Hai người chạm mắt nhau qua gương. Kỳ Du Dương nhướng mày, liếc cô từ trên xuống dưới, huýt sáo một tiếng đầy vẻ lưu manh.
Hôm nay Thi Tiểu Vận đặc biệt trang điểm phần mắt, đường eyeliner kéo dài thêm vẻ quyến rũ. Trên người cô là một bộ đồng phục JK màu đen, tất dài cùng màu, giày da đen. Cổ tay còn lộ ra hình xăm nhiều màu, khiến cho bộ đồ học sinh trên người cô không mang vẻ ngây thơ non nớt, mà lại giống kiểu nữ sinh nổi loạn trong phim thần tượng học đường, cái kiểu đối lập này khiến cô mặc ra một khí chất rất riêng, chẳng giống ai.
Thi Tiểu Vận thu lại ánh mắt, tiếp tục chăm chú thoa son. Sau khi sửa soạn xong, lúc đi ngang qua người Kỳ Du Dương, anh kéo tay cô lại, ép cô vào cửa, giọng mập mờ:
“Đáng ra tối qua em nên mặc bộ này.”
Thi Tiểu Vận giằng tay ra khỏi anh, liếc anh một cái:
“Anh nghĩ hay quá nhỉ.”
Trong mắt Kỳ Du Dương tràn đầy ý cười, anh nghiêng người dựa vào khung cửa, ánh mắt vẫn còn dừng lại trên người cô:
“Không thể không nói, em mặc bộ này thật sự đẹp. Nhưng mà thời tiết thế này lạnh như vậy, em mặc mỗi áo ngắn tay với váy ngắn, không sợ lạnh à?”
Thi Tiểu Vận nói:
“Thế nên anh phải cho em mượn áo khoác.”
“Không chỉ ăn chùa mà còn đòi mượn áo, thế thì tôi lỗ to rồi.” Anh đùa, rồi lại nói:
“E tự vào tủ chọn đi.”
Thi Tiểu Vận cũng không khách sáo, mở tủ quần áo của anh. Trong tủ không phải toàn đồ đen trắng như cô nghĩ, cô chọn đại một chiếc áo lông vũ màu đen dài chấm gót.
Kỳ Du Dương rửa mặt xong đi ra, thấy Thi Tiểu Vận mặc bộ đồng phục đó, cứ lượn qua lượn lại trước mắt mình, khiến lòng anh rạo rực, anh đưa tay kéo cổ tay cô lại:
“Đừng có đi qua đi lại trước mặt anh nữa, nhìn thấy là lại có phản ứng đấy.”
Thi Tiểu Vận theo bản năng liếc nhìn xuống quần anh, Kỳ Du Dương liền đặt tay cô lên cạp quần mình, cười cợt bảo:
“Cái ông nhiếp ảnh kia bao giờ mới tới? Hay là… tụi mình làm tí nhé?”
Thi Tiểu Vận cũng không vội rút tay về, cố ý hỏi:
“Mười phút anh xong nổi không?”
Kỳ Du Dương bật cười, cắn nhẹ vành tai cô, thì thầm:
“Nếu anh mười phút đã xong, thì tối qua sao em la đến khản cả giọng hả?”
Mặt Thi Tiểu Vận nóng bừng. Người này đúng là không biết ngượng. Nếu nói về khoản vô liêm sỉ, cô thật sự không phải đối thủ của anh.
Kỳ Du Dương cúi đầu, tay khẽ bóp eo cô như ám hiệu. Chiếc váy xếp ly trải trên đùi anh, như một đóa hoa đang nở rộ, chờ anh hái lấy.
Và Kỳ Du Dương cũng thật sự không khách khí.
Thi Tiểu Vận hít mạnh một hơi, giữ tay anh lại, ngăn cản:
“Chút nữa còn phải chụp ảnh.”
Kỳ Du Dương thất vọng rút tay về, nắm lấy tay cô:
“Giúp anh chút việc nhé?”
Mười phút sau, Kỳ Du Dương lấy giấy trên bàn trà, lau sơ qua rồi chỉnh lại quần áo. Anh lại lấy thêm giấy, nhẹ nhàng lau lòng bàn tay Thi Tiểu Vận, nói:
“Đi rửa tay đi.”
Thi Tiểu Vận vào phòng tắm, cô bóp một ít sữa tắm ra tay, rửa hai lần, chắc chắn không còn mùi rồi mới ra ngoài. Đúng lúc đó, nhiếp ảnh gia gọi điện cho cô, nói đang ở dưới sân khu chung cư.
Nhiếp ảnh gia thấy Kỳ Du Dương bên cạnh Thi Tiểu Vận, liền bắt chuyện:
“Thi, đổi bạn trai rồi à? Người này đẹp trai hơn người trước nhiều đấy.”
Kỳ Du Dương đút tay vào túi quần, mỉm cười mỉa mai:
“Anh bạn, mắt thẩm mỹ cũng không tệ nhỉ.”