Trò Chơi Tình Ái - Chương 25 : “Ồ, đó là vợ tôi, không dám chửi.”
Sau lưng anh có người tiến lại, đấm một cái vào lưng Kỳ Du Dương: “Đệt, cũng không giới thiệu mỹ nữ cho bọn này làm quen một chút à?”
Kỳ Du Dương quay đầu lại, qua loa nói: “Thi Tiểu Vận.”
Người đàn ông cắt tóc ngắn kia chuyển chai nước khoáng sang tay kia, đưa tay ra bắt, cười nói: “Chào em, người đẹp, anh là Trương Hiểu Thần.”
“Chào anh, Thi Tiểu Vận.”
Trương Hiểu Thần tuy trông có vẻ bất cần, nhưng vẫn rất ga-lăng, chỉ nhẹ nhàng bắt tay Thi Tiểu Vận rồi buông ra: “Người đẹp, trong nhóm bạn em còn ai xinh như em không, có dịp giới thiệu cho anh làm quen nhé.”
“Để hôm nào em giới thiệu cho.” Thi Tiểu Vận khẽ cong môi phối hợp trả lời.
“Cái đồ hâm.” Kỳ Du Dương giơ chân đá vào bắp chân Trương Hiểu Thần một cái, lười nhác nói: “Mày định giở trò gì đấy?”
Trương Hiểu Thần nửa đùa nửa thật: “Không thì sao, người đẹp là của mày rồi, tao chẳng phải nhắm vào bạn của người đẹp à? Nào, người đẹp, add WeChat đi, hôm nào tụi mình ra ngoài đi chơi với nhau.”
Kỳ Du Dương tức đến bật cười: “Biến đi!”
Trương Hiểu Thần cũng chỉ đùa với Thi Tiểu Vận thôi, chứ không có ý thật sự muốn xin WeChat của cô. Nói chuyện thêm vài câu, anh ta cũng biết ý rút lui.
Thi Tiểu Vận nói: “Bạn anh thú vị ghê.”
Ánh mắt Kỳ Du Dương khẽ lay động, giọng đe dọa u ám: “Trước mặt anh mà khen đàn ông khác thú vị?”
Thi Tiểu Vận biết anh đang trêu mình, liền đưa tay kéo túi áo anh ra, ném điện thoại vào trong đó, ngẩng mặt hỏi: “Không được à?”
“Được chứ, sao lại không được?”
Anh bất ngờ đưa tay ra, ôm lấy sau cổ cô, kéo cả người cô vào trong lòng. Mặt Thi Tiểu Vận áp vào lớp vải trước ngực anh, hơi thở toàn là mùi mồ hôi từ người anh, không đến nỗi khó ngửi, nhưng cô vẫn không chịu nổi.
Cô vùng vẫy quay mặt đi, nhỏ giọng chửi anh: “Đệt, Kỳ Du Dương, anh bị bệnh à.”
Kỳ Du Dương từ tốn buông tay ra, nhướng mày, cúi đầu liếc cô một cái, trêu chọc: “Ồ, em cũng biết chửi thề cơ à?”
Ánh đèn ở sân bóng rổ mờ mờ, lông mày và ánh mắt anh ẩn trong bóng tối, trông đầy vẻ lưu manh.
Thi Tiểu Vận hơi mất tự nhiên, nói: “Không được à?”
“Được chứ, sao lại không?” Trong mắt anh ánh lên ý cười.
Một quả bóng rổ lăn đến, Kỳ Du Dương nhặt lên, ném một cú ba điểm, rồi quay đầu nhìn cô chăm chú: “Lát nữa, đến chỗ anh nhé?”
Hai người rời khỏi sân bóng, xe của Kỳ Du Dương đỗ bên đường gần trung tâm thương mại. Lúc đi qua, có vài người phụ nữ bán bóng bay kiểu hot trend. Bóng bay trong suốt, bên ngoài quấn dây đèn phát sáng, bên trong còn có một bông hồng đỏ. Thấy hai người đi ngang qua, một người phụ nữ nhắm vào Kỳ Du Dương, nói: “Soái ca, mua tặng bạn gái một cái đi.”
Kỳ Du Dương dừng lại, cũng không hỏi Thi Tiểu Vận có muốn hay không, lập tức rút điện thoại quét mã thanh toán, mua một cái, đưa cho Thi Tiểu Vận
Thi Tiểu Vận hơi bất đắc dĩ: “Em đâu phải con nít.”
“Mua rồi thì cầm lấy, em không cần thì vứt đi.” Anh tỏ vẻ không quan tâm, lại bổ sung một câu, “Em từng thấy ai mua bóng bay có hoa hồng bên trong tặng con nít chưa?”
Thi Tiểu Vận hỏi: “Không phải anh cầm à?”
Kỳ Du Dương khoác vai cô, cúi đầu lại gần: “Anh là đàn ông mà cầm cái này thì ra cái thể thống gì, người ta còn tưởng em tặng anh ấy chứ?”
Thi Tiểu Vận đảo mắt một vòng, nhận lấy quả bóng bay từ tay anh.
Tối nay gió ở quảng trường lớn lạ thường, thổi cho tóc Thi Tiểu Vận rối tung. Cô giơ tay vén tóc bị gió thổi vào mặt ra sau tai. Kỳ Du Dương thấy vậy, móc từ túi quần ra một sợi dây buộc tóc màu đen đưa cho cô.
Ánh mắt Thi Tiểu Vận rơi vào chiếc dây buộc tóc màu điện thoại đang móc trên tay anh, không khỏi ngẩn người: “Sao lại ở chỗ anh?”
“Hôm đó từ phía Nam về, em để quên trên xe anh.” Anh đáp.
Thi Tiểu Vận đưa quả bóng bay trong tay cho anh, rồi đưa tay gom tóc lại, buộc đại thành một búi tóc nhỏ. Kỳ Du Dương liếc nhìn một cái, nói: “Con gái tụi em có phải ai cũng thích buộc kiểu tóc này không?”
“Tiện mà.” Thi Tiểu Vận đáp.
Hai người lên xe, Thi Tiểu Vận đặt quả bóng bay ở ghế sau. Kỳ Du Dương mở hé cửa sổ xe, Thi Tiểu Vận ngồi ở ghế phụ, cúi đầu nhắn tin trả lời một nhiếp ảnh gia.
Ngày mai cô có buổi chụp ngoại cảnh, suýt nữa thì quên mất. Cô hẹn giờ gặp với nhiếp ảnh gia, rồi tiện thể nói với Kỳ Du Dương: “Đến chỗ em trước nhé, em cần lấy bộ đồ, mai có buổi chụp.”
Kỳ Du Dương “ừ” một tiếng, xoay vô lăng, đổi hướng lái xe đến chỗ ở của Thi Tiểu Vận.
Kỳ Du Dương không lên cùng, ngồi chờ trong xe. Thi Tiểu Vận mang theo túi đồ trang điểm và một bộ đồ xuống. Kỳ Du Dương đang cầm bật lửa, châm một điếu thuốc.
Thi Tiểu Vận mở cửa ghế phụ, đặt túi giấy ra ghế sau. Kỳ Du Dương rít một hơi thuốc, hỏi: “Mai em chụp ở đâu?”
Thi Tiểu Vận cài dây an toàn: “Thủy cung.”
“Mai cho anh làm tài xế miễn phí à?” Kỳ Du Dương nhướng mày hỏi.
“Anh rảnh không?” Thi Tiểu Vận hỏi lại.
Kỳ Du Dương dụi tắt điếu thuốc, liếc nhìn cô: “Chuyện của em, dù không rảnh cũng phải rảnh, đúng không?”
Thi Tiểu Vận cong môi cười, cố tình chọc anh: “Thế thì cảm ơn anh nhiều nha.”
Kỳ Du Dương nhếch môi, nhìn cô chăm chú: “Không biết điều à.”
Thi Tiểu Vận gật gật đầu, cũng không ngại gì mà thừa nhận.
Kỳ Du Dương nghiêng đầu, cười khẽ buông một tiếng: “Đệt.”
Một tiếng sau, xe lại dừng ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm lần trước. Lúc Thi Tiểu Vận xuống xe, chợt nhớ lại lần trước hai người đã không vui mà chia tay ở đây. Có vẻ Kỳ Du Dương cũng nhớ ra chuyện đó, anh nắm lấy tay cô, nheo mắt dặn dò: “Lần này thì đừng cãi nhau nữa đấy nhé.”
Thi Tiểu Vận nói: “Chỉ cần anh làm được, em không có vấn đề gì.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, kéo cô vào thang máy: “Anh không muốn phải đứng ngoài gió lạnh một lần nữa đâu.”
Thi Tiểu Vận khẽ cười. Kỳ Du Dương lại hỏi: “Nếu tối hôm đó anh không đến dưới khu nhà em chờ, thì tụi mình có phải là đã xong luôn rồi không?”
“Anh nghĩ sao?” Thi Tiểu Vận ném ngược câu hỏi cho anh.
Kỳ Du Dương đút một tay vào túi quần đùi, cười nói: “Thế thì hôm đó anh đi là đúng rồi.”
Lần này khi Thí Tiểu Vận vào nhà Kỳ Du Dương, anh cũng chẳng khách sáo: “E muốn uống gì thì tự ra tủ lạnh lấy, anh đi tắm cái đã.”
Một lát sau, tiếng nước chảy từ phòng tắm vang lên.
Thi Tiểu Vận buồn chán mở tivi lên, chuyển hết kênh này sang kênh khác mà chẳng thấy chương trình nào hay. Không có hứng thú, cô cầm điện thoại lên, đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo rồi lướt mạng.
Tiếng nước ngừng lại, Kỳ Du Dương bước ra, mặc một chiếc áo thun trắng và quần thể thao xám. Thấy cô đang nghịch điện thoại, anh nói: “Lát nữa chơi một ván game với anh nhé?”
Thi Tiểu Vận thật ra không thích chơi game lắm, cô không có năng khiếu trong khoản này, toàn là không theo chiến thuật mà cứ xả chiêu loạn lên. Nhưng lúc này cô vẫn gật đầu, tắt tivi, hỏi anh: “Mấy hôm nay, anh có dẫn Từ Huệ Huệ leo rank không?”
Anh cúi người, cầm điện thoại trên bàn trà, liếc nhìn cô một cái: “Muốn nghe thật hả?”
“Dĩ nhiên.” Thi Tiểu Vận chống cằm.
“Có, chính là hôm tụi mình cãi nhau.” Anh nói.
Thi Tiểu Vận “ồ” một tiếng, phản ứng không quá lớn, cô thành thật nói: “Em không giỏi chơi game, có khi sẽ khiến anh bị chửi đấy?”
Anh nhướng nhẹ đuôi mắt, phản hồi: “Anh sợ chắc?”
Thi Tiểu Vận chơi mấy ván game với Kỳ Du Dương, đúng là cô chơi khá dở. Bình thường khi chơi game, gặp phải đồng đội gà mờ, Kỳ Dư Dương sẽ không ngần ngại mà chửi vài câu trong kênh đội.
Có đồng đội không phục, hỏi sao anh không chửi Angela (nhân vật mà Thi Tiểu Vận đang chơi). Kỳ Du Dương tiện miệng nói: “Ồ, đó là vợ tôi, không dám chửi.”
Thế là mấy người kia cũng không tiện nói gì thêm.
Vừa chửi vừa chơi được mấy ván, Thi Tiểu Vận nản, không chơi nữa. Kỳ Du Dương cũng mất hứng, vứt điện thoại lên bàn. Dù sao lúc nãy anh rủ chơi game cũng chỉ để tránh cho cô nghĩ rằng anh quá vội vàng muốn “làm chuyện khác”.
Thi Tiểu Vận với tay lấy khăn giấy trên bàn trà, đúng lúc đó liếc thấy một tin nhắn riêng trong game từ Từ Huệ Huệ gửi đến: “Kỳ đệ đệ, chơi với em vài ván nhé ”
Kỳ Du Dương chưa thoát khỏi giao diện game, điện thoại anh để trên bàn hiện rõ lời mời chơi từ Từ Huệ Huệ.
Cô chỉ vào màn hình điện thoại, nói: “Từ Huệ Huệ tìm anh kìa.”
Kỳ Du Dương cầm điện thoại lên, liếc qua một cái rồi thoát khỏi game ngay.
Thi Tiểu Vận khoanh tay, thong thả nhìn anh: “Không chơi với cô ta một ván à?”
Kỳ Du Dương nhìn cô thật sâu, rồi nghiêng người lại gần, đưa tay nâng cằm cô lên, nói đầy ẩn ý: “Còn chuyện quan trọng hơn đang chờ anh đây.”