Trò Chơi Tình Ái - Chương 24 : “Vậy là anh gọi em đến là để giúp anh chắn đào hoa phải không?”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Chương 24 : “Vậy là anh gọi em đến là để giúp anh chắn đào hoa phải không?”
Người chú đó nhìn theo ánh mắt của Kỳ Du Dương, liếc mắt một cái rồi nói:
“Bạn gái cậu trông xinh đấy.”
Nói xong thì biết ý rời đi.
Lúc ấy Thi Tiểu Vận đang cúi đầu nhắn tin trả lời Chu Sảng, vừa ngẩng lên thì trông thấy bóng người gầy gò đang đứng ở cửa khu nhà, cô khẽ sững lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Kỳ Du Dương kẹp điếu thuốc trong tay, không rời mắt khỏi cô. Thi Tiểu Vận là người đầu tiên dời ánh nhìn đi.
Khi thấy bóng dáng ấy từ từ tiến lại gần, Kỳ Du Dương dựa vào tường, ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất. Cho đến khi Thi Tiểu Vận bước đến sát bên người, định lướt qua anh mà không thèm nhìn, thì anh nhẹ nhàng bật cười trong cổ họng, nắm lấy cổ tay cô, nói:
“Không thấy tin nhắn của anh à?”
Thi Tiểu Vận quay mặt sang nhìn anh, có thể cảm nhận rõ hơi ấm nóng rực từ lòng bàn tay anh, như một khối sắt nung đỏ. Dưới mắt anh có quầng thâm nhạt, rồi ho khẽ hai tiếng. Anh cụp mắt nhìn cô, nhẹ giọng:
“Là anh nói sai rồi.”
Thi Tiểu Vận liếc thấy mấy đầu lọc thuốc bị vứt dưới đất, và sắc mặt đỏ bất thường trên gương mặt anh. Cô vô thức đưa tay lên sờ trán anh, giọng lạnh nhạt:
“Kỳ Du Dương, anh đang dùng khổ nhục kế à?”
Kỳ Du Dương giữ lấy bàn tay cô đang định rút về, cúi đầu nhìn cô, khẽ nói:
“Vậy có tác dụng không?”
“Không.” Thi Tiểu Vận mím môi.
Đúng lúc đó, người chú lúc nãy rời đi lại quay trở lại, thấy hai người họ vẫn đứng giằng co ở cửa khu nhà, liền lên tiếng khuyên nhủ:
“Cô gái à, chú nhiều chuyện một câu, bạn trai cháu là người tốt đấy, đứng chờ cháu ba tiếng rồi, cũng nên vừa phải thôi, trời thì lạnh thế này.”
Thấy giữa hai hàng lông mày cô đã giãn ra, Kỳ Du Dương thuận thế nắm lấy tay cô, nói nhẹ:
“Vào nhà rồi nói tiếp nhé?”
Thi Tiểu Vận không muốn bị người khác coi là trò cười, liền mở khoá vân tay, đi vào sảnh trước. Kỳ Du Dương đút tay vào túi, lững thững đi theo phía sau.
Hai người bước vào thang máy, ngoài họ ra còn có cả người chú khi nãy.
Khi đến tầng bốn, chú ấy ra trước. Cửa thang máy đang dần khép lại, thì Kỳ Du Dương bất ngờ lên tiếng:
“Chú đó thật sự không phải người anh thuê đến đâu.”
Thi Tiểu Vận quay đầu lại nhìn anh, anh lại bổ sung:
“Lần trước ở phía Nam, bà lão kia cũng từng nói giúp anh vài câu, anh sợ em hiểu lầm.”
Thi Tiểu Vận chợt nhớ lại, dường như mỗi lần cô cãi nhau với Kỳ Du Dương, đều có người ngoài không liên quan lên tiếng hòa giải. Lần trước ở miền Nam, lúc đang xếp hàng cũng gặp một bà cụ như vậy. Cô chế nhạo anh:
“Vậy nên mỗi lần cãi nhau với con gái, anh đều thích đứng ngoài gió lạnh để làm lành hả?”
“Anh không có tự ngược đãi bản thân như thế đâu.” Anh cau mày, rồi lại bật cười, sau đó ho từng cơn ngắt quãng:
“Nhưng từ khi về nước đến giờ, cả hai lần bị gió thổi lạnh, đúng là đều vì em.”
“Hay là em có sở thích nhìn người khác bị gió thổi lạnh?” Anh trêu chọc, rồi bỗng nghêu ngao một câu hát:
“Vì em anh chấp nhận gió lạnh thổi qua…”
Lúc này thang máy đến tầng mười lăm, vang lên một tiếng “ting”, Thi Tiểu Vận bước ra ngoài, để lại một câu:
“Em không có sở thích biến thái thế đâu.”
Khóe miệng Kỳ Du Dương khẽ nhếch lên thành nụ cười.
Thi Tiểu Vận mở nắp khoá mật mã, ấn vài con số, cửa liền mở ra.
Kỳ Du Dương liếc qua tủ giày, không thấy đôi giày đàn ông nào. Thi Tiểu Vận lấy ra một đôi dép trắng của khách sạn ném cho anh, anh liền nhấc chân xỏ vào.
Cô từ dưới tủ tivi lôi ra hộp thuốc, lấy một cây nhiệt kế đưa cho anh: “A tự đo nhiệt độ đi.”
Kỳ Du Dương ngồi xuống ghế sofa, quan sát căn phòng khách, ấn tượng duy nhất là… bừa bộn. Gối ôm vứt đầy đất, góc tường kê mấy cái tủ nhỏ,ở trên đặt đủ loại chai lọ mỹ phẩm. Anh với tay đẩy nhẹ túi khoai tây chiên trên bàn trà, rồi nói:
“Chỗ này không giống nơi em ở chút nào.”
Thi Tiểu Vận đỏ mặt, khó chịu nhặt gối dưới đất lên ném vào người anh:
“Liên quan gì đến anh.”
Kỳ Du Dương đưa tay bắt lấy chiếc gối cô ném sang, đặt lên sofa bên cạnh, nhướng mày cười:
“Chẳng lẽ em muốn anh giả vờ khen chỗ ở của em sạch sẽ à?”
Thi Tiểu Vận không đáp, rót một ly nước ấm đặt lên bàn trà, nói:
“Uống thuốc xong thì về đi, chỗ em không giữ người lạ qua đêm.”
Kỳ Du Dương tặc lưỡi một tiếng:
“Anh còn đang bệnh mà.”
“Em không phải bác sĩ.”
“Hơn nữa uống thuốc vào là dễ buồn ngủ, em không sợ anh lát nữa lái xe gây tai nạn à?”
“Em có thể gọi xe cho anh.” Thi Tiểu Vận nói.
Kỳ Du Dương cười khẩy, thật ra anh cũng không định qua đêm ở đây, buổi tối ghé qua chẳng qua chỉ muốn xem thái độ của cô thế nào. Anh đo nhiệt độ cơ thể, uống một viên thuốc hạ sốt, ngồi thêm một lúc rồi bắt xe về.
Ngày hôm sau sau khi Kỳ Du Dương rời đi, Thi Tiểu Vận nhận được một gói hàng chuyển phát nhanh. Cô có chút nghi hoặc, dạo gần đây cô cũng không mua gì cả, cứ nghĩ là hàng hợp tác do các nhãn hiệu gửi đến.
Thi Tiểu Vận ngồi xổm trên sàn nhà, cầm kéo cắt lớp bao bì ngoài. Bên trong là một hộp giấy đen hình vuông, trên mặt hộp là mấy chữ cái ánh vàng. Trong lòng cô mơ hồ có một dự cảm, mở ra thì thấy bên trong là một chiếc áo vest đen có độ bóng mờ, kiểu dáng giống hệt như chiếc mà anh từng mặc.
Thi Tiểu Vận lật nhãn bên trong cổ áo kiểm tra kích cỡ, số đo nhỏ hơn một size so với áo của Kỳ Du Dương.
Từ sau đêm đó khi anh rời khỏi nhà cô, hai người cũng chưa gặp lại lần nào.
Thi Tiểu Vận cầm điện thoại, gọi cho anh một cuộc, chuông đổ hơn một phút nhưng không ai nghe máy, cô cũng không gọi lại nữa. Cô bước vào phòng ngủ, lấy một cái móc treo, treo chiếc vest lên rồi cất vào tủ quần áo.
Khi cô bước ra khỏi phòng, chiếc điện thoại đặt trên ghế sofa chợt đổ chuông. Đầu dây bên kia là giọng của Kỳ Du Dương, hơi thở anh có phần gấp gáp:
“Vừa nãy gọi cho anh à?”
Thi Tiểu Vận khẽ đáp “ừm”, rồi nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống mặt sân truyền qua điện thoại, từng tiếng nặng nề và mạnh mẽ như đang nện vào tim cô. Cô cắn môi, nói:
“Em nhận được cái áo vest rồi.”
Kỳ Du Dương khẽ cười một tiếng:
“Không phải em muốn cái mới à?”
Thi Tiểu Vận dịu giọng giải thích:
“Em chỉ đùa thôi, anh không biết à?”
“Không biết.” Anh đáp thản nhiên, rồi bổ sung một câu:
“Anh chưa bao giờ coi lời em nói là đùa cả.”
Thi Tiểu Vận hơi sững người, rồi nghe anh hỏi với giọng như không có gì đặc biệt:
“Bây giờ em rảnh không?”
“Làm gì vậy?” Cô hỏi.
Đầu dây bên kia hình như có ai gọi anh, anh đáp lại một tiếng “đến ngay”, rồi lại nói:
“Muốn qua xem anh chơi bóng không?”
Thi Tiểu Vận ậm ừ qua loa một tiếng, rồi nghe thấy anh nói:
“Anh gửi địa chỉ, chia sẻ vị trí qua WeChat, chờ em đến.”
Chỗ Kỳ Du Dương chơi bóng rổ nằm ngay trong trung tâm thương mại gần nơi cô ở, Thi Tiểu Vận bắt xe đến đó, chỉ mất khoảng hai mươi phút.
Tài xế dừng ở ngã ba gần trung tâm thương mại, Thi Tiểu Vận bước xuống xe, gió hơi lớn, thổi làm tóc cô bay tán loạn. Cô đưa tay lên vuốt tóc, rồi đi vào trung tâm thương mại, sau đó từ cổng số 4 đi ra, nhìn thấy sân bóng rổ mờ tối bên ngoài, có mấy cậu trai mặc áo thi đấu trắng đen đang chơi bóng.
Kỳ Du Dương mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, quần short cam pha đen, trông trẻ trung và cuốn hút. Anh xoay người một cú giả động tác rồi ném một cú ba điểm vào rổ chuẩn xác, tiếng bóng đập xuống mặt sân vang lên rõ ràng trong tai Thi Tiểu Vận.
Khi cô đi đến gần, có người trong sân nhìn thấy cô, huýt sáo một tiếng tán tỉnh:
“Có gái xinh kìa!”
Kỳ Du Dương đưa tay lên lau mồ hôi trên mặt bằng cổ áo, rồi vỗ vào sau đầu cậu bạn vừa huýt sáo:
“ Mẹ kiếp, dám tán tỉnh người của tao.”
“Mày chơi được nữa không đấy,mấy cô đến đây xem bóng mà toàn bị mày cướp hết, anh em chẳng còn ai để tán!”
“Biến đi.” Kỳ Du Dương đá cậu ta một cú, vừa lười nhác vừa ngạo nghễ nói:
“Cô này của tao, mấy cô khác, mấy người cua được thì cứ tự nhiên.”
Anh bước đến trước mặt Thi Tiểu Vận, đứng lại, nheo mắt nói:
“Anh còn tưởng em không đến.”
Trán anh đẫm mồ hôi, tóc mái bị ướt dính vào trán và lông mày, khiến anh càng thêm phần lãng tử.
Thi Tiểu Vận khẽ cười:
“Em đã hứa rồi thì thường sẽ làm được.”
Kỳ Du Dương nhìn cô, khẽ nhếch môi cười.
Phía sau có người trêu chọc anh:
“Anh Dương, còn chơi không đấy? Đừng mải tán gái mà quên tụi này nha, anh em đang đợi kìa.”
“Gấp cái gì, gấp như đi đầu thai không bằng.” Kỳ Du Dương ném quả bóng đang cầm trong tay cho họ.
Thi Tiểu Vận nhìn đám bạn của anh, thấy họ thỉnh thoảng liếc về phía cô và anh, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo.
Cô hắng giọng nói:
“Anh đi chơi bóng đi.”
Kỳ Du Dương rút điện thoại từ trong túi, ném cho cô: “Giúp anh giữ một lát nhé.”
Thi Tiểu Vận cũng không suy nghĩ nhiều, cho rằng anh chỉ lo lúc chơi bóng rổ sẽ làm rơi điện thoại.
Đợi anh chơi xong bóng rổ, lúc gần kết thúc, có một cô gái cầm điện thoại tiến đến gần, không biết nói gì với anh. Chỉ thấy Kỳ Du Dương vặn nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống hết nửa chai. Anh chậm rãi vặn chặt nắp lại, rồi giơ tay chỉ về phía Thi Tiểu Vận.
Cô gái đó cũng liếc nhìn theo, trên mặt có chút ngại ngùng.
Thi Tiểu Vận đại khái đoán được Kỳ Dư Dương để điện thoại cô giữ là có ý đồ gì. Khi anh đi đến gần, cô hỏi: “Lúc nãy cô gái đó nói gì với anh?”
Anh nhặt áo khoác trên ghế dài lên, nói: “Muốn lấy thêm thông tin liên lạc của anh.”
“Vậy anh trả lời sao?”
“Nói điện thoại đang ở chỗ bạn gái anh.” Anh liếc cô một cái.
Thi Tiểu Vận mỉm cười: “Vậy là anh gọi em đến là để giúp anh chắn đào hoa phải không?”
“Cũng không hẳn vậy.” Anh nhướng mày: “Anh đã có một đóa đào hoa rồi, không thể nhận thêm đào hoa rẻ tiền nữa, đúng không?”