Trò Chơi Tình Ái - Chương 32 : “Đây là bạn gái cháu à? Trông cũng khá xinh đẹp nhỉ?"
Kỳ Du Dương bật cười khẽ trong cổ họng.
Thi Tiểu Vận chỉ mới chạm nhẹ môi anh rồi định rời đi, nhưng Kỳ Du Dương lại giữ lấy vai cô, hôn sâu thêm. Đầu lưỡi anh quấn lấy cô, cả hai dần dần thở gấp. Cho đến khi ngón tay anh luồn vào dưới vạt áo cô, chạm đến chiếc móc áo lạnh lẽo.
Thi Tiểu Vận mới chợt tỉnh lại, vội vàng giữ tay anh lại, Kỳ Du Dương có chút tiếc nuối mà rút tay ra.
Thi Tiểu Vận kéo lại cổ áo bị lệch, rồi cầm điện thoại ngồi tránh ra xa một chút. Kỳ Du Dương liếc nhìn cô, trong lòng không khỏi thấy buồn cười. Lúc này điện thoại của anh đổ chuông, anh cũng không né tránh, thản nhiên nghe máy ngay trước mặt cô.
Hai người ngồi khá gần, Thi Tiểu Vận nghe thấy đầu dây bên kia là giọng đàn ông, dường như rủ anh đi chơi. Kỳ Du Dương lười biếng đáp:
“Không đi.”
“Vui mà không đi cái gì, mau tới đây đi, giới thiệu gái cho mày.” Giọng bên kia hạ xuống, có chút mờ ám:
“Đúng gu của mày đấy, dáng bốc lửa luôn.”
Kỳ Du Dương cười khẽ, nửa đùa nửa thật:
“Chỗ tao đang có một tiên nữ ngồi đây rồi, đi ngắm gái làm gì nữa.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận lập tức đưa chân đạp anh một cái, Kỳ Du Dương cầm gối sofa lên giả vờ đỡ. Anh cười nghiêng một bên môi, lại dùng ngón tay vân vê đuôi tóc cô, thờ ơ lắng nghe đầu dây bên kia ba hoa chích choè.
Người bên kia nói khô cả miệng, thấy Kỳ Du Dương vẫn không mấy hứng thú, liền đổi cách:
“Thế thì mày đưa tiên nữ đó theo luôn đi, để mấy thằng phàm phu tục tử tụi này mở rộng tầm mắt.”
Chẳng qua Kỳ Du Dương cũng không dễ dụ. Anh liếc nhìn Thi Tiểu Vận đang nghịch điện thoại cạnh mình. Thực ra dáng vẻ cô lúc bị dị ứng cũng không đến nỗi tệ, tóc xõa ngang vai, dưới ánh đèn vàng nhạt của phòng khách, làn da ửng đỏ vì dị ứng lại giống như thoa một lớp má hồng nhẹ. Môi cô sau nụ hôn vừa rồi trở nên đỏ mọng hơn, lại càng khiến cả người toát lên vẻ quyến rũ.
Kỳ Du Dương thu lại ánh mắt, miệng nói vớ vẩn:
“Tiên nữ mà mày nói gặp là gặp được à? Xếp số đi mà chờ.”
“Đm, tao thấy mày có bồ rồi đúng không? Bạn gái quản chặt quá, không cho ra ngoài chứ gì. Anh em hiểu mà, đừng ngại. Nhưng này Du Dương, bây giờ mày yếu vía thế cơ à, để một cô gái quản chặt như thế?”
Kỳ Du Dương hoàn toàn không để ý, cười khẩy chửi một câu:
“Đm, tao thích bị quản, mày quản được không?”
“Được rồi, mày thích tìm khổ, anh em cũng không nói nữa. Sau này hối hận thì đừng đến khóc với anh em nhé, chết thật đấy.” Đang định cúp máy, anh kia không chịu, lải nhải:
“Du Dương, giờ mày thật sự hết hứng rồi.”
Kỳ Du Dương thản nhiên cúp điện thoại, Thi Tiểu Vận mím môi nói:
“Anh muốn đi thì đi, hôm nay em không muốn làm.”
Kỳ Du Dương gõ nhẹ ngón tay lên màn hình điện thoại, nhướng mắt:
“Em tưởng anh gọi em là để làm chuyện đó à?”
“Vậy còn để làm gì?” Thi Tiểu Vận không thấy có gì sai khi nghĩ vậy.
Kỳ Du Dương mím môi, cười mỉa mai mép:
“Anh không phải máy khoan, cũng phải nghỉ chứ?”
Thi Tiểu Vận đỏ mặt.
Tối đó, Kỳ Du Dương vẫn ở lại chỗ Thi Tiểu Vận, hai người hiếm hoi không làm gì, nằm chung trên một chiếc giường. Trải nghiệm này đối với cả hai khá mới mẻ, ngoài sự mới lạ còn có chút khó chịu.
Cảm giác khó chịu ấy với Kỳ Du Dương còn rõ hơn, Thi Tiểu Vận trêu anh:
“Chắc đây là lần đầu tiên anh nằm chung giường với con gái mà không làm gì phải không?”
Kỳ Du Dương cười khẩy, không giấu giếm, vừa trả lời tin nhắn WeChat vừa liếc cô:
“Cũng gần đúng rồi, ngoài bạn gái ra, thường xong việc là đi luôn, không muốn cho đối phương hy vọng nhiều.”
Thi Tiểu Vận mỉm cười, đang chat với Chu Sảng trên WeChat. Chu Sảng đi tắm, cô thấy anh cứ cầm điện thoại nhắn tin, tò mò hỏi:
“Anh đang nhắn tin với ai vậy?”
“Nhắn với mẹ anh, bảo bà ấy cho anh số của cô bác sĩ kia, mai dẫn em đi bệnh viện cho tiện.” Anh nói.
“Mẹ anh có hỏi anh dẫn ai đi khám không?”
“Có hỏi.” Anh thản nhiên đáp.
“Vậy anh nói sao?”
Anh hạ mắt liếc cô một cái, nửa thật nửa đùa nói:
“Anh nói là dẫn nàng dâu đi xem da mặt.”
Thi Tiểu Vận chẳng tin anh sẽ nói vậy, cô chỉ cười gượng:
“Kỳ Du Dương, lời đó của anh thật giả tạo.”
Kỳ Du Dương thu lại vẻ bất cần đời, chậm rãi nói:
“Thì nói là dẫn một người bạn đi thôi.”
Thi Tiểu Vận không mấy để tâm, chỉ “ừ” một tiếng.
Ngày hôm sau,Thi Tiểu Vận là người tỉnh dậy sớm nhất, Kỳ Du Dương vẫn đang ngủ say. Cô nhẹ nhàng xuống giường, vào phòng tắm rửa mặt, còn không quên đóng cửa lại.
Cô soi gương xem xét làn da, vẫn không thấy dấu hiệu thuyên giảm. Mấy ngày nay, cô còn không dám dùng sữa rửa mặt, chỉ rửa mặt bằng nước sạch.
Cô cau mày khó chịu, bên ngoài cửa có vài tiếng gõ thưa thớt:
“Anh mở cửa đấy nhé.”
Thi Tiểu Vận chưa kịp trả lời, tiếng xoay ổ khóa vang lên, cô quay mặt nhìn anh:
“Nếu em đang thay đồ thì sao?”
Kỳ Du Dương giơ tay vuốt tóc, huýt sáo, vẻ mặt tinh nghịch:
“Thế thì anh được nhờ rồi.”
Thi Tiểu Vận đã quen với mấy trò đùa bậy bạ của anh, bình thản lấy hai tờ giấy lau tay.
Kỳ Du Dương đi đến phía sau cô, nhìn qua gương quan sát mặt cô, nói:
“Hôm nay có vẻ còn nặng hơn phải không?”
Thi Tiểu Vận cau mày gật đầu:
“Em cũng thấy hơi nặng thêm chút.”
“Bác sĩ nào mà tệ vậy?”
Thi Tiểu Vận hỏi:
“Anh hẹn bác sĩ mấy giờ?”
“Chín giờ, chúng ta rửa mặt, ăn sáng cùng nhau rồi đi đến bệnh viện.”
Thi Tiểu Vận đồng ý, cô rửa mặt xong thì nhường không gian cho Kỳ Du Dương. Vì cô bị dị ứng nên không cần trang điểm, lần này hai người ra ngoài nhanh hơn mọi khi rất nhiều.
Thi Tiểu Vận đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen và đeo khẩu trang đen, Kỳ Du Dương nhìn thấy cô mặc “giáp trụ” như vậy không khỏi cười khẩy, khoác vai cô nói:
“Cần thiết đến vậy không?”
“Anh không hiểu đâu.” Thi Tiểu Vận nói.
Kỳ Du Dương cười cười, cũng không nói gì thêm.
Hai người ăn sáng đơn giản một chút rồi thẳng tiến đến bệnh viện. Kỳ Du Dương đỗ xe dưới tầng hầm, dẫn Thi Tiểu Vận đi thẳng đến khoa da liễu.
Bên ngoài, bác sĩ da liễu khám cho Thi Tiểu Vận, khoảng bốn mươi tuổi, đeo kính trên mặt, khi thấy Kỳ Du Dương còn tỏ ra khá thân mật:
Kỳ Du Dương gọi một tiếng cô Hà , cô Hà cười đáp:
“Thằng nhỏ này, sao lại lên đây được?”
Rồi ánh mắt cô Hà rơi vào khuôn mặt cô gái bên cạnh Kỳ Du Dương, nói:
“Đây là bạn gái cháu à? Trông cũng khá xinh đẹp nhỉ?”
Kỳ Du Dương nắm tay Thi Tiểu Vận, vẻ nghiêm chỉnh nói:
“Làm sao mà không xinh đẹp được? Cháu phải rất khó khăn mới theo đuổi được cô ấy. Bạn gái cháu bị dị ứng da, đã chữa nhiều ngày mà không khỏi, nên nghĩ cô có tay nghề cao, có thể giúp được, mới dẫn cô ấy đến đây khám.”