Trò Chơi Tình Ái - Chương 21 : “Em để mặt mộc cũng rất xinh.”
Trong nhà vệ sinh, ánh đèn sáng như ban ngày. Âm thanh duy nhất là tiếng nước chảy từ vòi rửa tay, hòa tan sự yên tĩnh của không gian này.
Vết son môi bên má trái của Kỳ Du Dương càng rõ ràng hơn. Làn da anh vốn trắng, vệt đỏ ấy in trên mặt lại khiến người ta cảm thấy có chút khó diễn tả bằng lời.
Thi Tiểu Vận rút hai tờ khăn giấy, nhúng nước dưới vòi rồi cầm lên lau bên má trái của anh. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của anh, như thể nhớ ra điều gì đó, hỏi:
“Anh có biết tối nay em sẽ đến đây không?”
Kỳ Du Dương nghiêng người tựa vào bồn rửa, cúi mắt nhìn cô:
“Anh đâu có khả năng tiên đoán tương lai. Anh từng nói rồi, nếu có duyên thì sẽ gặp lại, em xem, chẳng phải là ứng nghiệm rồi sao?”
Thi Tiểu Vận khẽ nhếch môi:
“Em thấy anh với Từ Huệ Huệ có vẻ hợp duyên hơn đấy, lúc nãy hai người chơi trò chơi chẳng phải rất vui vẻ sao?”
“Ghen rồi à?” Anh nửa cười nửa trêu, nhìn cô chăm chú.
“Không có.” Thi Tiểu Vận trả lời thẳng thắn : “Mối quan hệ giữa chúng ta chưa tới mức để ghen tuông. Em vẫn biết điều mà.”
Kỳ Du Dương cười nhàn nhã. Anh đưa tay vào túi quần tây, lấy điện thoại ra, ngay trước mặt cô mở WeChat và xóa tài khoản của Từ Huệ Huệ.
Thấy vậy, Thi Tiểu Vận hơi nhíu mày:
“Anh bị gì thế? Ngày mai còn phải gặp mặt nhau suốt, lỡ cô ấy hỏi sao lại xóa thì sao?”
Anh tỏ vẻ thờ ơ:
“Người lớn rồi, không cần phải làm khó nhau.”
Thi Tiểu Vận nhìn kỹ anh một lúc , anh thực sự không để tâm. Cũng đúng, kiểu người như anh xưa nay làm gì cũng theo ý mình, sao có thể vì xã giao mà ép bản thân được chứ.
Thi Tiểu Vận ném cục giấy trong tay vào thùng rác, rồi nói:
“Vậy nên mấy cô bạn gái cũ của anh đều rất biết điều à?”
Kỳ Du Dương đứng thẳng người dậy, nhướng mày:
“Có thể đừng nói chuyện đó không?”
Thi Tiểu Vận gật đầu, là người bước ra khỏi nhà vệ sinh trước. Kỳ Du Dương nhìn theo bóng lưng cô một lúc, rồi thong thả đi theo. Anh bắt đầu lục tìm đĩa phim trên giá, quay đầu hỏi cô:
“ E muốn xem phim gì?”
Thi Tiểu Vận đáp:
“Sao cũng được.”
Kỳ Du Dương lười biếng rút từng đĩa phim ra, đọc tên cho cô nghe:
《Cô nhi oán》,《Bút tiên》,《Hồn ma bất tử》…
Thi Tiểu Vận mím môi, nghiến răng:
“Em không xem mấy cái đó.”
Kỳ Du Dương tỏ vẻ đã hiểu, khóe môi cong lên:
“ E sợ à?”
Thi Tiểu Vận không trả lời. Anh lại tiếp tục dụ dỗ:
“Không sao đâu, toàn là giả cả, có anh xem chung mà.”
Anh lại nói thêm:
“Anh sẽ chọn bộ nào không quá đáng sợ nhé?”
Miệng lưỡi anh ngọt ngào dẻo quẹo, Thi Tiểu Vận nhất thời mê muội, như bị quỷ ám mà gật đầu đồng ý.
Hai người ngồi trên chiếc ghế sofa màu nâu, đèn trong phòng chiếu phim đều được bật sáng, đây là yêu cầu của Thi Tiểu Vận. Tuy ánh sáng vẫn khá mờ, nhưng ít ra còn đỡ hơn là tối om hoàn toàn.
Thi Tiểu Vận ôm chặt chiếc gối ôm màu cam trong lòng, trong đầu còn đang nghĩ , lần cuối cô xem phim ma là khi nào nhỉ? Có lẽ là hồi lớp bốn, khi xem một cảnh có người vớt ra cái đầu chó từ trong nồi. Từ đó về sau, cô không dám xem những thể loại phim này nữa.
Ngón tay cô vô tình chạm vào chất liệu vải mỏng mềm, đó là chiếc áo vest mờ bóng của anh. Lúc nãy anh đã ném cho cô và nói:
“Nếu em sợ thì chút nữa trùm lên đầu luôn đi.”
Khi giai điệu quen thuộc của đoạn mở đầu phim vang lên, Thi Tiểu Vận theo phản xạ khẽ căng thẳng trong lòng. Có vẻ như Kỳ Du Dương nhận ra sự sợ hãi của cô, liền đưa tay ôm lấy vai cô, nghiêng đầu một chút, dùng giọng dỗ dành như đang dỗ trẻ con:
“Bộ này không đáng sợ chút nào đâu, thuộc dạng nhập môn thôi.”
Thi Tiểu Vận nghi ngờ nhìn anh:
“Thật không đó?”
Lúc này anh như một người tình cực kỳ ăn ý, rất kiên nhẫn nói:
“Thật mà, không lừa em đâu.”
Quả nhiên trái tim đang lơ lửng của Thi Tiểu Vận cũng an tâm hơn một chút. Nhưng cái gọi là “nhập môn” theo lời Kỳ Du Dương, có lẽ chỉ đúng với bản thân anh. Thi Tiểu Vận xem được một nửa đã bị mấy cảnh hù dọa làm cho giật bắn người, hét toáng lên. Kỳ Du Dương tựa vào vai cô mà cười khẽ, lồng ngực rung nhẹ.
Anh dường như rất thích bộ dạng cô hét toáng lên vì sợ. Thi Tiểu Vận không muốn bị anh coi như trò cười, nửa phần sau dứt khoát lấy áo vest đen của anh trùm lên đầu, trốn trong đó chơi điện thoại.
Kỳ Du Dương nhìn Thi Tiểu Vận quấn chặt trong áo vest, đưa tay kéo tay áo cô, nói:
“Có thú vị không?”
“Biến đi.” Thi Tiểu Vận quay lưng lại, giọng lầm bầm từ trong lớp vải vang lên.
Kỳ Du Dương đưa tay gỡ chiếc áo đang trùm trên đầu cô xuống, đúng lúc màn hình máy chiếu hiện ra một khuôn mặt dữ tợn. Bị bất ngờ, Thi Tiểu Vận hét lên một tiếng, lập tức vùi mặt vào hõm vai của Kỳ Du Dương, tức giận hét:
“Kỳ Du Dương! Anh tắt ngay đi cho em !”
Kỳ Du Dương một tay ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giọng dịu dàng:
“Được rồi, anh tắt đây, tắt ngay đây.”
Căn phòng chiếu phim dần yên tĩnh lại, Thi Tiểu Vận mới chịu rời khỏi lòng anh, vẫn tức tối, mạnh tay đập một cái vào vai anh.
Kỳ Du Dương giơ tay xoa vai, ánh mắt đầy tinh nghịch:
“Gan em nhỏ vậy à?”
“Đồ thần kinh.” Thi Tiểu Vận không thèm nể mặt đáp lại.
Kỳ Du Dương trêu người đến nghiện, nhưng không ngờ sau đó lại phải tự mình dọn mớ hỗn độn. Khi Thi Tiểu Vận tẩy trang trong nhà vệ sinh, cô cũng kéo anh đi cùng cho có bạn.
Trong nhà vệ sinh thỉnh thoảng vang lên tiếng cô thăm dò:
“Kỳ Du Dương, anh còn ở ngoài đó không?”
Kỳ Du Dương uể oải nghiêng người tựa vào tường bên ngoài cửa nhà vệ sinh, anh móc bao thuốc ra, châm một điếu. Nghiêng đầu nhìn ánh sáng mờ ảo hắt ra từ cánh cửa kính mờ, anh bật cười khẽ hai tiếng, cực kỳ kiên nhẫn trả lời lần thứ mười của câu hỏi: “Ở đây.”
Hai người quấn lấy nhau cả đêm, đến ba giờ sáng, Thi Tiểu Vận mới gối đầu lên đầu gối anh mà ngủ thiếp đi. Kỳ Du Dương thì không hề buồn ngủ, mà nói thật thì ngồi như vậy thì làm sao ngủ nổi. Anh liên kết chơi game với người khác, cày suốt cả đêm.
Thi Tiểu Vận ngủ rất ngoan, một tư thế mà nằm đến tận sáng, trên người đắp chiếc áo vest đen của anh. Cô tỉnh dậy là vì tiếng điện thoại của Kỳ Du Dương rơi xuống đất đánh thức.
Cô lờ mờ mở mắt ra, trong phòng chiếu phim kéo rèm rất dày, căn bản không biết hiện giờ là mấy giờ. Cô ngửa đầu nhìn anh, thần sắc vẫn còn chút mơ màng: “Mấy giờ rồi?”
Kỳ Du Dương nhìn điện thoại, vén lọn tóc che mắt cô ra, nói: “Năm giờ rồi.”
Cô thấy dưới mắt anh có quầng thâm nhạt:
“Anh thức cả đêm à?”
“Thì sợ làm phiền em ngủ mà.” Anh cố ý làm bộ tội nghiệp.
Thi Tiểu Vận không chịu tin, lật người, nói:
“Ai mà tin được mấy lời đường mật của anh.”
Chiếc áo vest đen rơi xuống sàn, Kỳ Du Dương cười nhạt không thành tiếng, khom người nhặt lên, phủi phủi hai cái, nói:
“Anh dắt em đi ăn sáng nhé?”
Thi Tiểu Vận gật đầu, đưa tay vuốt lại tóc, rồi nói:
“Đợi em trang điểm cái đã.”
Kỳ Du Dương giữ lấy cổ tay cô, vẻ mặt nghiêm túc:
“Em để mặt mộc cũng rất xinh.”
Thi Tiểu Vận suýt chút nữa là tin rồi, nhưng vẫn buông một câu không nể nang gì:
“Thật sao? Em không tin đâu.”
Cô cầm lấy túi đồ trang điểm, chuẩn bị đi vào nhà vệ sinh thì Kỳ Du Dương đột nhiên gọi cô lại, khẽ hô một tiếng, chậm rãi nói:
“Có cần anh đứng trước cửa nhà vệ sinh đợi em không?”
Thi Tiểu Vận quay lưng về phía anh, giơ một cánh tay lên, lộ ra một đoạn vòng eo trắng mịn. Cô vẫy tay về phía anh.
Kỳ Du Dương nghiêng đầu, bật cười không thành tiếng:
“Dùng xong rồi là vứt sang một bên hả?”
Thi Tiểu Vận quay đầu lại, trêu chọc anh:
“Em trai à, bây giờ anh mới nhận ra sao? Không phải nên sớm biết rồi à?”