Trò Chơi Tình Ái - Chương 22 : “Mặc đồ anh từng mặc rồi, không phải càng tuyệt hơn à?”
- Home
- Trò Chơi Tình Ái
- Chương 22 : “Mặc đồ anh từng mặc rồi, không phải càng tuyệt hơn à?”
Anh mỉm cười liếc nhìn Thi Tiểu Vận một cái:
“Phí qua đêm chưa tính thì chẳng phải anh lỗ vốn rồi sao?”
Thi Tiểu Vận khựng lại một chút, hứng thú nhìn anh:
“Anh muốn bao nhiêu?”
Dưới ánh mắt khó hiểu của cô, Kỳ Du Dương tiến lên vài bước, ôm lấy eo cô, cúi đầu lại gần, giọng khàn khàn:
“Khách quen mà, hay là tính giá ưu đãi cho em, thế nào?”
Hơi thở của Thi Tiểu Vận khẽ khựng lại, ngay sau đó Kỳ Du Dương liền cúi xuống hôn lên môi cô, đầu lưỡi anh truy đuổi lưỡi cô trong khoang miệng nóng ấm, Thi Tiểu Vận theo phản xạ bám lấy vai anh.
Khi hơi thở hai người bắt đầu trở nên hỗn loạn, ở lối đi cầu thang truyền đến tiếng dép lê vang lên từng bước.
Thi Tiểu Vận hơi đẩy anh ra, thì thầm nhắc nhở:
“Có người.”
“Cho họ nhìn đi.” Anh đáp lơ đãng, không để tâm.
Thi Tiểu Vận hơi nhíu mày, Kỳ Du Dương lại hôn cô thêm hai cái nữa rồi mới chịu lùi ra. Cô tựa vào tường, tóc hơi rối, đôi mắt long lanh, môi đỏ mọng ướt át vì nụ hôn ban nãy, trông thật quyến rũ.
Từ ngoài cửa,Từ Huệ Huệ đi ngang qua, ló đầu nhìn vào phòng chiếu phim, thấy hai người liền nói:
“Chào buổi sáng.”
Thi Tiểu Vận mỉm cười đáp lại một tiếng “Chào”, Kỳ Du Dương khoác áo khoác lên, ánh mắt không biểu cảm nhìn theo Thi Tiểu Vận bước ra khỏi phòng chiếu phim, sau đó mới dời mắt sang Từ Huệ Huệ, lười biếng chào lại:
“Chào buổi sáng.”
Khi Thi Tiểu Vận khép cửa nhà vệ sinh lại, cô nghe thấy Từ Huệ Huệ đang chất vấn Kỳ Du Dương tại sao lại xóa WeChat của cô ta.
“Thật à?” Kỳ Du Dương làm bộ lấy điện thoại trong túi quần tây ra, mở WeChat, liếc nhìn một cái rồi làm ra vẻ vô tội:
“Chắc là bạn gái tôi xóa đó, cô ấy biết mật khẩu WeChat của tôi, cô hiểu mà.”
“Quản chặt vậy luôn hả.” Từ Huệ Huệ hơi ngạc nhiên, bởi Kỳ Du Dương nhìn qua không giống kiểu đàn ông dễ bị phụ nữ nắm thóp, cô ta mỉa mai cười:
“Vậy mà anh chịu được sao?”
“Hết cách rồi, giờ vẫn còn thích cô ấy, thì chiều cô ấy thôi.” Anh nói rất đường hoàng.
Từ Huệ Huệ cũng không còn so đo chuyện bị xóa WeChat nữa, liền nói:
“Vậy tôi kết bạn game với anh, chắc không bị xóa nữa chứ?”
Kỳ Du Dương cười nhẹ rồi nói: “Không sao đâu .”
Sau khi Từ Huệ Huệ rời đi, từ trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy. Kỳ Du Dương hiểu ý, bật cười rồi bước đến trước cánh cửa kính mờ, giơ tay gõ nhẹ:
“Em lén nghe đấy à?”
“Em chỉ muốn xem cô ta có mắng anh không thôi mà.”
Anh vặn tay nắm cửa phòng tắm, cánh cửa khẽ mở ra, đập vào tường vang lên một tiếng không quá to. Trong gương, ánh mắt hai người chạm nhau, anh nhướng mày cười:
“Thế làm em thất vọng rồi à?”
Thi Tiểu Vận khẽ cười khẩy một tiếng, vừa rửa tay xong, tay vẫn còn vương chút nước, hắt thẳng lên mặt anh. Kỳ Du Dương nghiêng đầu tránh vài giọt nước bắn tới, bật cười, vẻ cà lơ phất phơ:
“Nhanh lên đấy, cho em thêm ba mươi phút nữa thôi.”
Thế nhưng phụ nữ trang điểm vốn không phải chuyện nhanh chóng, Kỳ Du Dương phải đợi tới một tiếng sau Thi Tiểu Vận mới bước ra khỏi phòng tắm.
Anh đã hết kiên nhẫn, ngẩng tay nhìn đồng hồ, nhếch môi cười:
“Cũng lâu ghê nhỉ.”
Thi Tiểu Vận cầm lấy túi xách đeo dây xích, nói:
“Nếu không muốn đợi thì anh đi trước đi.”
“Sao lại không muốn đợi?”
Anh buông lời tình tứ như nước chảy mây trôi, đứng dậy khỏi sofa, kéo tay cô lại, siết nhẹ rồi nói,
“Đợi em cả đời cũng không sao.”
Thi Tiểu Vận vốn đã miễn dịch với mấy lời mật ngọt cửa miệng của anh, chỉ nhếch môi cười qua loa.
Hai người bước ra khỏi sân, tối qua Thi Tiểu Vận không mang áo khoác, mà đêm thì mưa suốt, sáng nay lại lạnh hơn mấy độ, trong không khí mang theo cảm giác rét căm căm.
Thi Tiểu Vận hít hít mũi, thấy vậy, Kỳ Du Dương liền cởi áo khoác của mình ra, đưa cho cô:
“Em mặc vào đi.”
Cô cũng chẳng khách sáo, mặc luôn lên người, thấy khá vừa vặn. Cô khá thích chiếc áo khoác của Kỳ Du Dương, liền hỏi:
“Áo này anh mua ở đâu thế? Nhìn đẹp ghê.”
Kỳ Du Dương ôm vai cô, cúi đầu sát lại gần:
“E thích à? Vậy tặng em luôn nhé?”
“Không phải nên là mua cho em một cái mới à?” Thi Tiểu Vận trêu anh.
“Thế thì chán chết.” Kỳ Du Dương nhướng mày, nhìn cô sâu thẳm, “Mặc đồ anh từng mặc rồi, không phải càng tuyệt hơn à?”
“Xin lỗi, em mắc bệnh sạch sẽ.”
Kỳ Du Dương bật cười khẽ, móc chìa khóa xe ra, mở cửa xe cho cô.
Chiếc xe rời khỏi vùng ngoại ô, Thi Tiểu Vận nhắn một tin cho Chu Sảng, báo rằng cô đã đi trước rồi.
Hai phút sau, nhận được hồi âm từ Chu Sảng: Đi với Kỳ Du Dương hả?
Thi Tiểu Vận liếc nhìn Kỳ Du Dương đang ngồi ghế lái, tay vẫn cầm vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Cô gõ trong khung tin nhắn: Ừ.
Kỳ Du Dương dường như nhận ra ánh mắt của cô, liền hỏi:
“ Em muốn ăn gì ?”
Thực ra Thi Tiểu Vận cũng không đói lắm, cô đá quả bóng trở lại cho anh:
“Anh quyết đi, bình thường buổi sáng em đâu có ăn sáng.”
“Hay là thế này.” Anh nghiêng đầu liếc nhìn cô, chậm rãi nói,
“Về chỗ anh đi, anh làm bữa sáng cho em, được không?”
Thi Tiểu Vận quay mặt sang nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ:
“Anh biết nấu ăn á?”
“Đừng coi thường người ta vậy chứ.” Anh mỉm cười nói.
Thi Tiểu Vận tất nhiên hiểu rõ, cái gọi là “về chỗ anh ăn sáng” của Kỳ Du Dương, tuyệt đối không chỉ đơn giản là ăn sáng. Nhưng lúc này cô cố tình giả ngơ, hỏi:
“Chỉ để ăn sáng thôi sao?”
Kỳ Du Dương bật cười, liếc cô một cái, giọng lộ rõ ý trêu chọc:
“Nếu em muốn làm chuyện khác, thì cũng được mà.”
Thi Tiểu Vận cất điện thoại, nói:
“Biết ngay là anh không có ý tốt mà.”
Kỳ Du Dương chộp lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp hai cái, nói:
“Đi không?”
Thi Tiểu Vận cũng không làm bộ làm tịch, cô nhìn chằm chằm anh, hắng giọng nói:
“Trước khi đi, em có một điều kiện.”
“Nói đi.”
Thi Tiểu Vận mím môi:
“Trong thời gian chúng ta ở bên nhau, anh không được hẹn hò với người khác.”
Kỳ Du Dương nhếch môi cười:
“Anh cũng không phải loại chơi bời đến mức đó.”
Thi Tiểu Vận thở phào nhẹ nhõm:
“Trừ điều kiện đó ra, những phương diện khác, chúng ta không can thiệp vào nhau.”
“Được.” Kỳ Du Dương gật đầu.
Chỗ ở của Kỳ Du Dương nằm gần trung tâm thành phố, Thi Tiểu Vận từng tìm hiểu qua khu này, giá nhà ở đây đúng nghĩa là “tấc đất tấc vàng”. Kỳ Du Dương đỗ xe trong hầm gửi xe, hai người cùng xuống xe.
Anh vòng qua đầu xe, nắm lấy tay cô. Hai người bước vào thang máy, Thi Tiểu Vận soi mình qua vách thang máy bằng thép bóng loáng, chỉnh lại chiếc áo vest đang mặc, cô khen:
“Phải nói là, gu ăn mặc của anh cũng khá đấy.”
Cánh tay Kỳ Du Dương lười biếng khoác lên vai cô, liếc mắt cười:
“Dĩ nhiên rồi.”
Thi Tiểu Vận hừ nhẹ một tiếng, lại hỏi:
“Căn hộ này của anh, từng có người phụ nữ nào đến chưa?”
“Quên những gì anh từng nói rồi à?”
Thi Tiểu Vận hơi mơ hồ, thang máy lúc đó có thêm người khác bước vào, Kỳ Du Dương kéo cô về phía trước, cúi đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ:
“Từ sau khi về nước, anh chỉ làm chuyện đó với mình em thôi.”
Thang máy khá đông, Thi Tiểu Vận theo phản xạ liếc nhìn xung quanh, may mà không ai để ý cuộc trò chuyện giữa họ. Cô trừng mắt nhìn anh.
Kỳ Du Dương nghiêng người dựa vào vách thang máy, ánh mắt tràn đầy ý cười, vẫn trêu chọc cô:
“Làm rồi thì là làm rồi, còn sợ người ta nói sao?”
Thi Tiểu Vận giận quá, đưa tay bịt miệng anh lại:
“Sao anh phiền phức thế hả?”
Kỳ Du Dương cười gian, hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô, sau đó giơ hai tay lên, nhướng mày giả vờ đầu hàng.
Thi Tiểu Vận mới chịu buông tay, còn cố ý lau lòng bàn tay mình vào áo sơ mi anh hai cái. Kỳ Du Dương cúi đầu, lấy tay phủi phủi, tặc lưỡi một tiếng, cố ý nói bằng giọng “đe dọa”:
“Em cố tình đúng không?”
“Ừm.” Thi Tiểu Vận cong mắt cười.
“Chậc.” Kỳ Du Dương nghiêng đầu, đầu lưỡi khẽ đẩy răng hàm dưới, cười nói: “ Nuông chiều em quen rồi.”
Hai người lần lượt bước ra khỏi thang máy. Căn hộ của Kỳ Du Dương không hề bừa bộn như Thi Tiểu Vận tưởng tượng. Tông màu chủ đạo là đen trắng, so với căn hộ của cô thì còn gọn gàng sạch sẽ hơn. Thi Tiểu Vận bỗng cảm thấy hơi chột dạ, liền hỏi:
“Căn hộ này do anh tự dọn dẹp à?”
“Không phải, mỗi tuần có cô giúp việc đến dọn một lần.” Kỳ Du Dương nhặt chiếc gối ôm dưới đất lên, ném lên ghế sofa rồi hỏi:
“Em muốn uống gì?”
“Nước là được rồi.”
Kỳ Du Dương rót cho cô một ly nước, rồi hỏi tiếp:
“Cho em thêm một cơ hội nữa, bữa sáng muốn ăn gì?”
Thi Tiểu Vận nói:
“Rán một quả trứng thôi.”
“Vậy thì làm trứng ốp kiểu Tây đi.” Anh nhanh chóng quyết định.
Thi Tiểu Vận ừ một tiếng, ngồi trên sofa nghịch điện thoại.
Kỳ Du Dương lấy ba quả trứng và một hộp sữa từ trong tủ lạnh. Anh lấy ra một cái bát thủy tinh trong suốt từ tủ chén, đập ba quả trứng vào bát rồi dùng đũa đánh đều.
Sau khi trả lời tin nhắn từ một nhãn hàng, Thi Tiểu Vận liếc nhìn về phía Kỳ Du Dương, hỏi:
“Cần em giúp gì không?”
“Không cần đâu, sắp xong rồi, em cứ ngồi chờ.”
Mười phút sau, Kỳ Du Dương bưng ra hai đĩa trứng ốp kiểu Tây. Trứng trông mềm mịn, vàng óng, hoàn toàn không giống món “ẩm thực hắc ám”.
Thi Tiểu Vận cầm nĩa, xiên một miếng nhỏ đưa vào miệng.
Kỳ Du Dương nhìn cô: “Thế nào?”
Thi Tiểu Vận nuốt miếng trứng xuống, nói:
“Cũng ngon đó, anh thử xem.”
Kỳ Du Dương không thấy có gì lạ, xiên một miếng to cho vào miệng. Vừa nhai được hai cái, sắc mặt anh liền thay đổi:
“Anh cho nhiều muối quá.”
Thi Tiểu Vận cong nhẹ đôi mày, lộ ra vẻ mặt đắc ý. Kỳ Du Dương bưng cốc nước lên uống hai ngụm, khóe mắt liếc thấy nụ cười không giấu nổi nơi ánh mắt cô, giọng anh trầm xuống:
“Hóa ra là em trêu anh à?”
“E không thể trêu sao?” Thi Tiểu Vận vừa định nói gì đó thì Kỳ Du Dương đột nhiên ấn sau gáy cô, hôn lên môi, giọng mang hàm ý:
“Nhưng trêu thì cũng không thể không trả giá chứ?”
“Không thể sao?”
“Có thể, sao lại không chứ.”
Thi Tiểu Vận vòng tay ôm cổ anh, hai người từ sofa loạng choạng kéo nhau vào phòng ngủ. Kỳ Du Dương ép cô vào tường, hôn nhẹ lên làn da sau tai cô, giọng khàn khàn:
“Thời gian này em có hẹn hò với ai khác không?”
Thi Tiểu Vận khựng lại, đẩy anh ra, ham muốn lập tức tan biến. Cô cười lạnh một tiếng:
“Kỳ Du Dương, anh nghĩ em như vậy sao?”
Bầu không khí mập mờ vừa rồi lập tức bị dập tắt.
Hai người nhìn nhau trong giây lát, Kỳ Du Dương hơi cau mày, vẻ mặt lộ ra sự mất kiên nhẫn:
“E không cần phải làm lớn chuyện thế chứ?”
Thi Tiểu Vận không thèm đáp, sắc mặt Kỳ Du Dương càng thêm khó coi.
Anh vốn tưởng cô chỉ giả vờ, để anh nói vài lời dỗ dành mà thôi. Kỳ Du Dương đã gặp quá nhiều trò như thế, nên không khỏi thấy phiền.
Anh nửa nằm trên giường, lạnh lùng nhìn cô cúi xuống nhặt chiếc áo len đen trên sàn, mặc vào, rồi bước đến ghế sofa lấy túi xách có dây xích, dáng vẻ rõ ràng định rời đi.
Lúc này anh mới nhận ra , cô thật sự không phải đang giả vờ để được dỗ dành.
Nhìn thấy Thi Tiểu Vận sắp ra khỏi phòng, Kỳ Du Dương nắm lấy cổ tay cô, hơi bực bội nhíu mày:
“Anh nói sai rồi, được chưa?”