Trò Chơi Tình Ái - Chương 20 : “Tôi đã có một người chị mà mình thích rồi.”
Người đàn ông hơi mập tên là Dương Tiêu , có người nghe thấy câu hỏi của anh ta, thốt lên một câu chửi thề:
“Tiêu tử,anh quá tàn nhẫn ,hỏi câu táo bạo thế với cô gái xinh đẹp à?”
Chu Sảng cũng xen vào nói:
“Anh Tiêu, đối xử với bạn của tôi mà tàn nhẫn thế, coi chừng đấy nhé!”
Dương Tiêu hai tay chắp lại, cười với Thi Tiểu Vận:
“Xin lỗi nhé, cô gái xinh đẹp.”
Thi Tiểu Vận mỉm cười nói:
“Không sao đâu.” Chơi trò chơi mà, bây giờ mà khách sáo quá thì lại kém vui.
Cô ngước mắt, liếc thấy Kỳ Du Dương ngồi trên ghế sofa, một tay chống trán, ánh mắt đầy ý tứ nhìn cô.
Chu Sảng sợ cô ngại ngùng, nhỏ giọng khuyên:
“Nếu không được, để tớ trả lời thay cho cậu.”
Thi Tiểu Vận lắc đầu, nói với Chu Sảng là không sao, rồi cô chọn thách thức.
Dương Tiêu lúc này bắt đầu tỏ vẻ đồng cảm với mỹ nhân :
“Vậy thế này nhé, cô gái xinh đẹp, cô cứ chọn một người đàn ông bất kỳ hôn một cái, chỉ hôn lên má thôi, hôn trong 19 giây nhé.”
“Chết tiệt, tôi đang thắc mắc tại sao anh lại tàn nhẫn với cô gái xinh đẹp như thế, hóa ra là đang chờ cô chọn thách thức à?”
Dương Tiêu cũng đùa, cười vui vẻ : “Đúng rồi.”
“Vậy sao không hôn môi luôn nhỉ?”
“Nếu cô gái xinh đẹp không chọn tôi, thì coi như mấy thằng nhóc kia được lợi rồi.”
“Mẹ kiếp,nghĩ nhiều quá rồi .” Người đàn ông nhuộm tóc màu xám trắng nói:
“Anh đoán là cô gái xinh đẹp này chắc còn chẳng muốn hôn má mày đâu.”
Ánh mắt Thi Tiểu Vận lướt một vòng trong phòng khách, cuối cùng cô đứng dậy. Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, cô bước đến bên ghế sofa nơi Kỳ Du Dương đang ngồi, đưa tay vòng qua cổ anh ta, hơi cúi đầu, rồi in một nụ hôn lên má trái của anh.
Kỳ Du Dương hơi sững lại, trong hơi thở thoang thoảng mùi nước hoa trên người cô, hương hoa quả quen thuộc. Anh khẽ lắc đầu cười, rất ân cần đưa tay vén lọn tóc rũ xuống má cô, nhẹ nhàng gom lại.
Đằng sau vang lên tiếng đếm ngược của Dương Tiêu:
“Một, hai, ba,…”
Kỳ Du Dương nhìn cô, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy, hỏi:
“Em mệt không? Hay là ngồi một lát?”
Ánh mắt Thi Tiểu Vận hiện lên vẻ nghi hoặc, giây tiếp theo, bàn tay đặt trên eo cô của Kỳ Du Dương khẽ dùng lực, khiến cô bị anh ấn xuống, ngồi luôn lên đùi anh.
Phía sau vang lên tiếng hét to hơn, có người còn huýt sáo trêu chọc:
“Anh Dương à, không được giở trò lưu manh đâu nhé!”
“Vẫn là anh Dương giỏi nhất, công khai chiếm tiện nghi của mỹ nhân luôn!”
Đôi mắt hạnh của Thi Tiểu Vận trừng lớn, trừng mắt nhìn anh. Kỳ Du Dương cười chẳng chút để tâm, còn quay sang người kia nói:
“Nói gì thế, là cô ấy chiếm tiện nghi của tôi đó.”
“Mẹ nó, mặt dày!”
Khi Dương Tiêu đếm đến mười chín, Thi Tiểu Vận như trút được gánh nặng, đứng dậy khỏi đùi Kỳ Du Dương. Trên má trái của anh còn in rõ một dấu son đỏ, cộng thêm bộ đồ anh mặc hôm nay, nhìn y như một cậu ấm thời xưa ăn chơi lêu lổng chẳng làm nên trò trống gì.
Thi Tiểu Vận cầm hộp khăn giấy trên bàn trà, rút hai tờ, đưa cho anh: “Lau đi.”
Kỳ Du Dương ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, nhận lấy hai tờ giấy mà cô đưa, rồi tùy ý lau vết son trên mặt. Anh lau một hồi cảm thấy cũng tạm ổn, liền ném mảnh giấy dính son vào thùng rác.
Cô gái lúc trước xin kết bạn WeChat với anh chỉ tay vào mặt anh, nói:
“Trên mặt anh vẫn còn chút son, hay là để em giúp anh lau nhé?”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu tránh bàn tay đang với tới, nói:
“Không sao, lát nữa tôi sẽ vào nhà vệ sinh rửa sạch.”
Thi Tiểu Vận quay lại chỗ ngồi cũ, Chu Sảng ghé sát lại, nhìn chằm chằm cô rồi nói:
“Cậu với cậu ta quen nhau à? Sao tư thế vén tóc của cậu ta thành thục vậy?”
“Không quen.” – Thi Tiểu Vận phủ nhận.
Chu Sảng đâu phải người dễ bị qua mặt, cô ấy suy nghĩ kỹ một chút liền đoán được đôi phần, dò hỏi:
“Kỳ Du Dương chẳng phải là ‘cậu em trai’ mà cậu từng ngủ cùng sao?”
Chu Sảng nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sáng rực. Dưới ánh nhìn ép buộc đó, Thi Tiểu Vận do dự rồi gật đầu nhẹ. Chu Sảng lại quay đầu nhìn Kỳ Du Dương, tặc lưỡi một tiếng rồi nói:
“Chị em à, cậu lời to rồi đấy. Cậu chắc chắn là cậu và cậu ta đã chấm dứt hẳn chưa?”
Thi Tiểu Vận có chút bất đắc dĩ, với tay lấy một miếng khoai tây chiên, cắn một miếng rồi vừa nhai vừa mơ hồ đáp lại: “Ừm.”
Chu Sảng than thở:
“Một con sói nhỏ ăn mặc có gu thế này, không ngủ thêm vài lần thì đúng là phí của trời.” Giọng cô ấy đầy tiếc nuối như trách yêu.
Thi Tiểu Vận lướt lướt tài khoản phụ trên Weibo, vừa nghe Chu Sảng cằn nhằn vừa lơ đãng. Trước đó cô đăng một tấm ảnh selfie chụp chung với Chu Sảng, kèm dòng chữ: “Sinh nhật, chúc mừng sinh nhật.”
Bên dưới có không ít bình luận:
Hulala: Quả nhiên bạn của mỹ nhân cũng là mỹ nhân.
Mỗi ngày một bát bún ốc: Sảng Sảng, chúc mừng sinh nhật nha !
Tiểu Lý Tiểu Lý không thèm để ý ai: “Ồ, chàng trai đẹp trai phía sau trong bức ảnh này, gu ăn mặc cũng ổn đấy.”
Nghĩ mãi không ra cái tên, phát bực: “Chị em phía trên con mắt tinh tường ghê, tuy hơi mờ nhưng vẫn nhìn ra là một trai đẹp cực phẩm.”
Cúc Ki Cúc Ki: “Không biết có phải là anh bạn lần trước cho Thi Thi mượn áo khoác không nữa.”
Thi Tiểu Vận nhìn kỹ lại bức ảnh selfie chụp chung với Chu Sảng, đúng là có chụp trúng Kỳ Du Dương , chỉ lộ ra nửa mặt nghiêng. Lúc ảnh được chụp, anh ta đang cúi đầu nhìn điện thoại. Dù độ phân giải ảnh hơi thấp, vẫn có thể mơ hồ nhận ra sống mũi và đường chân mày sắc nét của anh.
Thi Tiểu Vận cắn môi, đang suy nghĩ có nên xóa bài đăng Weibo đó không, nhưng nghĩ lại, nếu xóa thì chẳng phải càng khiến người ta nghi ngờ sao? Thế là đành để nguyên.
Sau đó mọi người lại chơi thêm một vòng nữa. Khi chai chỉ trúng Kỳ Du Dương, người đặt câu hỏi là cô gái vừa chơi game với anh lúc nãy. Cô hỏi:
“Trong mấy cô gái ở đây, có ai là gu của anh không?”
Có người chọc ghẹo: “Câu hỏi này chưa đủ mạnh nha.”
Cô gái kia có vẻ là kiểu người thẳng tính, không ngại nói:
“Chẳng lẽ tôi lại hỏi anh có muốn lên giường với tôi không à?”
Dương Tiêu đập đầu gối cười lớn, rõ ràng đang hóng chuyện:
“Câu này hay đó, Huệ Huệ, chẳng lẽ cô để ý đến Kỳ Du Dương rồi?”
“Tôi để ý thì sao nào?” Từ Huệ Huệ đáp thẳng.
Dương Tiêu nói:
“Cậu ta nhỏ hơn Thiệu Tử Khiêm hai tuổi đấy, mà cô lớn hơn Thiệu Tử Khiêm một tuổi, phải không? Có khi Du Dương không thích chị gái đâu nhé.”
Từ Huệ Huệ không cho là đúng, nói:
“Thời nay chẳng phải đang thịnh hành mối tình chị-em sao?”
Dương Tiêu cười khẽ, rồi quay sang hỏi Kỳ Du Dương:
“Du Dương à, cậu có thích kiểu người lớn tuổi hơn mình không?”
“Xin lỗi nhé.” Hầu kết (cổ họng) Kỳ Du Dương khẽ động, anh lười biếng nói :
“Tôi đã có một người chị mà mình thích rồi.”
Nghe vậy, Thi Tiểu Vận theo phản xạ ngẩng đầu nhìn anh một cái, nhưng Kỳ Dụ Dương không hề tránh ánh mắt cô, cứ thản nhiên để cô nhìn. Cuối cùng lại là Thi Tiểu Vận là người đầu tiên né đi ánh mắt, sau đó cô nghe thấy anh bật cười khẽ, có chút giễu cợt.
Sắc mặt của Từ Huệ Huệ thay đổi rõ rệt, nhưng cô vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại hỏi thêm:
“Vậy sao hôm nay anh không dẫn chị gái anh thích đến?”
“À, mấy hôm trước cãi nhau với chị ấy một trận, vẫn chưa dỗ được.” Kỳ Du Dương nói bâng quơ, lời nói trôi tuột như gió thoảng.
Từ Huệ Huệ có vẻ đã tin lời anh thật, sắc mặt trở nên u sầu, buồn buồn. Ngay cả câu hỏi lúc nãy cô đặt ra cho anh, anh cũng không trả lời, thế là chuyện cứ thế trôi qua.
Cả nhóm chơi đến tận 1 giờ sáng, chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi thì Thiệu Tử Khiêm nói:
“Tối nay tạo chút phúc lợi cho mấy người độc thân, bốc thăm nhé. Ai rút trúng thăm có chữ thì phải xuống rạp chiếu phim dưới tầng ngủ, phòng không đủ.”
“Mẹ nó, thiếu đạo đức thế à?” Có người mắng đùa một câu.
Dù nói vậy, nhưng mấy người độc thân trong phòng vẫn có chút phấn khích, dù sao kiểu trò chơi bí ẩn thế này cũng khá kích thích.
Thi Tiểu Vận thật ra không muốn tham gia, nhưng cũng ngại từ chối vì hôm nay là sinh nhật Chu Sảng . Chu Sảng kéo cô một cái rồi nói:
“Nếu cậu không muốn chơi thì thôi, không cần phải nể mặt tớ.”
Lúc Thiệu Tử Khiêm đưa ống tre đến trước mặt Thi Tiểu Vận, cô vẫn đưa tay rút một que thăm, nghĩ bụng: Chắc cũng không xui đến mức vậy đâu, mười hai người độc thân, chưa chắc mình rút trúng.
Nhưng đời lại thường trớ trêu như thế, trên thẻ cô rút ra thật sự có chữ. Thi Tiểu Vận trong lòng thắt lại, theo bản năng nhìn về phía Kỳ Du Dương.
Kỳ Du Dương rút thăm xong cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi đầu trả lời tin nhắn trên điện thoại.
Mọi người bốc thăm xong, Thiệu Tử Khiêm nói:
“Những thẻ tre không có chữ thì bỏ lại ống tre đi.”
Âm thanh trầm đục vang lên khi thẻ được bỏ lại ống tre. Cuối cùng, chỉ còn lại thẻ của Kỳ Du Dương và Thi Tiểu Vận
Thấy là anh trúng thẻ, Thi Tiểu Vận thở phào nhẹ nhõm một cách vô thức.
Dương Tiêu thấy vậy thì trêu chọc:
“Du Dương à, cậu với mỹ nhân Thi Thi ở cùng một phòng, nếu ‘chị gái mà cậu thích’ biết được, không tức giận à?”
Kỳ Du Dương nhướng mày lười nhác đáp:
“Dù sao cô ấy cũng không biết.”
Thi Tiểu Vận liếc mắt, tỏ vẻ bất mãn. Những người khác lần lượt về phòng, để lại phòng khách bừa bộn ngổn ngang.
Kỳ Du Dương đá văng một chiếc cốc dùng một lần dưới chân, rồi kéo tay Thi Tiểu Vận đi xuống tầng dưới. Vừa vào rạp chiếu phim mini, anh liền đóng cửa lại, đè Thi Tiểu Vận lên cánh cửa, cúi đầu hôn lên môi cô.
Hai người quấn quýt hôn nhau một lúc, hơi thở hòa quyện. Kỳ Du Dương tựa trán vào trán cô, cúi mắt nhìn cô:
“Nếu tối nay không rút trúng anh, em sẽ vào đây với người đàn ông khác à?”
Thi Tiểu Vận ngẩng cằm, nhìn anh:
“Phải có tinh thần chơi game chứ, đúng không?”
Kỳ Du Dương nghiêng đầu cười khẽ, buông một tiếng “Mẹ kiếp”, rồi lại cúi đầu cắn môi cô, sau đó kéo tay cô định đi về phía nhà vệ sinh trong phòng chiếu.
Thi Tiểu Vận ngơ ngác hỏi:
“Anh làm gì vậy?”
Kỳ Du Dương chỉ lên mặt mình, chỗ son môi chưa lau sạch, rồi cười đểu:
“Em làm bẩn đấy, giúp anh lau sạch đi.”