Dịu Dàng Triền Miên - Chương 75: Bất ngờ em dành cho anh
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CSáng hôm sau ăn sáng xong, nghỉ ngơi một lát, khoảng chín giờ, hai người chuẩn bị về Thâm Thành.
Thẩm Ninh Tri đột nhiên bị một cuộc điện thoại gọi đi, hành lý do Vương Tuyển và Thẩm Nho Tri chuyển vào cốp xe, đồ đạc nhiều, phải đi đi lại lại mấy chuyến, Quý Yên và Quý Nghiên Thư rảnh rỗi không có việc gì làm nên đi thong thả ở phía sau.
Quý Nghiên Thư như thường lệ dặn dò một lúc về những điều cần lưu ý trong cuộc sống, Quý Yên cứ “vâng vâng, dạ dạ” mà đáp lại, đột nhiên, giọng điệu của Quý Nghiên Thư thay đổi, nói: “Trước khi đăng ký kết hôn thì không được có thai, biết chưa?”
Quý Yên vốn không để tâm lắm, đột nhiên nghe thấy câu này, lại nghĩ đến ý tứ bên trong, cô lập tức lặng thinh, sững sờ nhìn Quý Nghiên Thư.
Quý Nghiên Thư nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi cười nói: “Tối qua không về phòng ngủ đúng không?”
Quý Yên trong lòng giật mình, theo phản xạ “a” lên một tiếng.
“Đừng có qua loa với mẹ, tối qua bố con đột nhiên muốn đưa cho con một thứ, đến gõ cửa, đứng ngoài cửa năm phút mà không thấy con ra mở.”
“Ờm, con ngủ sớm ạ.”
Quý Yên vô cùng chột dạ, một lòng muốn lấp liếm cho qua, lại bị Quý Nghiên Thư vạch trần: “Sáng sớm năm rưỡi mẹ thấy con…”
“Mẹ, con hiểu mà, con hiểu hết mà. Lời của mẹ con sẽ ghi lòng tạc dạ.”
Thì ra mẹ đều đã thấy hết, Quý Yên thật muốn chui xuống lỗ, Quý Nghiên Thư thấy cô cúi đầu, tai đỏ bừng, liền vỗ vỗ cánh tay cô, nói: “Nam nữ yêu đương đang lúc nồng nhiệt, mẹ hiểu, nhưng nguyên tắc của gia đình thì con đừng quên.”
Quý Yên cúi đầu thấp hơn nữa, giọng như muỗi kêu: “Con biết rồi ạ.”
Không lâu sau, hành lý đã được chuyển xong xuôi, Quý Yên tạm biệt mẹ và em trai rồi lên xe, suốt đường đi cô im lặng, Vương Tuyển tưởng là do nỗi buồn ly biệt nên không hỏi nhiều. Đến một trạm dừng nghỉ, xe từ từ dừng lại, Vương Tuyển tháo dây an toàn, thấy tâm trạng cô vẫn còn chùng xuống, anh nghiêng người qua, giúp cô tháo dây an toàn, cô như một con hươu trong rừng, bị dọa cho giật mình không nhẹ, đôi mắt trong veo cứ thế sững sờ nhìn anh.
Vương Tuyển cài dây an toàn lại, rồi nhìn cô, một lúc sau mới hỏi: “Sao vậy?”
Quý Yên đối mắt với anh một lúc, rồi từ trong túi lấy ra một tấm thẻ.
Chính xác hơn là một tấm thẻ ngân hàng.
Vương Tuyển nhìn một cái, nói: “Đây là?”
Quý Yên mím môi nói: “Bố em đưa, trong đó chắc không ít tiền đâu.”
“Không tiện nhận à?”
Quý Yên lắc đầu.
Anh hỏi: “Vậy thì là sao?”
Quý Yên lại nhìn chằm chằm anh một lúc, nhét tấm thẻ lại vào túi, rồi vươn tay ôm lấy anh, trách móc: “Đều tại anh cả, tối qua không nên ngủ ở bên phòng anh, sau đó bố em còn qua tìm em, rồi sáng nay mẹ em lại thấy em từ phòng anh đi ra, a a a, mất mặt chết đi được.”
Nói xong, dường như vẫn chưa hết giận, cô cắn một cái vào cổ anh.
Vương Tuyển nói: “Lúc nãy suốt đường đi đều đang nghĩ chuyện này à?”
Quý Yên vùi đầu vào cổ anh, khẽ “ừm” một tiếng như có như không.
Bầu không khí ngưng đọng trong giây lát, Vương Tuyển nói: “Chuyện này là lỗi của anh.”
Quý Yên nói: “Lần sau mà còn dám như vậy, em sẽ đá anh.”
“Ồ, thì ra em còn đang nghĩ đến lần sau.”
Cô lại cắn anh một cái: “Chẳng lẽ lần sau anh không về cùng em nữa à?”
Nghe vậy, Vương Tuyển bật cười khẽ, Quý Yên thở dài, bất kể hai người nói chủ đề gì, cuối cùng người được lợi vẫn luôn là anh.
Về đến Thâm Thành, hai người chuyển hành lý vào nhà, đồ đạc thật sự quá nhiều, Quý Yên không biết bắt đầu từ đâu, Vương Tuyển cười nói: “Em ngồi một bên đi, để anh dọn dẹp.”
Quý Yên nói: “Anh làm được không?”
Anh hỏi ngược lại: “Em đang nghi ngờ anh à?”
Thôi được rồi, không phải làm việc, Quý Yên tất nhiên là vui vẻ.
Dọn dẹp khoảng nửa tiếng, đống đồ chất đống nửa phòng khách cuối cùng cũng được dọn xong, Vương Tuyển rửa sạch tay, đi tới hỏi: “Tấm thẻ chú đưa cho em có bao nhiêu tiền?”
Quý Yên hỏi: “Anh định làm gì?”
“Em xem trước đi.”
Quý Yên lấy điện thoại ra, tra một chút, rồi đưa điện thoại cho anh.
Nhìn thấy số dư trên đó, Vương Tuyển vừa trả lại điện thoại cho cô, vừa nói: “Chú rất thương em.”
Quý Yên không giấu được vẻ đắc ý: “Đó là dĩ nhiên, mỗi năm bố đều tìm cách cho em tiền, mỗi lần đều phải tìm đủ loại lý do…”
Đang nói, điện thoại đột nhiên rung lên một cái, cô nhìn vào, lập tức ngây người, sau đó quay mặt lại, không thể tin được mà nhìn Vương Tuyển.
Vương Tuyển đặt điện thoại xuống, ung dung nhìn cô.
Im lặng hồi lâu, giọng Quý Yên khô khốc: “Anh chuyển nhiều tiền cho em như vậy làm gì?”
Vương Tuyển nói: “Em chuyển số tiền này cho chú đi.”
“Ý gì đây?”
Vương Tuyển dường như bị câu hỏi làm khó, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Cứ xem như là lời xin lỗi vì tối qua chú đến gõ cửa mà em lại không có ở đó?”
Sững sờ một lúc lâu, Quý Yên ném điện thoại đi, nhào vào người Vương Tuyển, ra tay trên dưới với anh: “Anh cố ý, anh chính là cố ý đúng không?”
Anh đỡ eo cô để phòng cô ngã khỏi người mình, giọng nói trầm thấp: “Bây giờ vui hơn chút nào chưa?”
Vì lời nói của Quý Nghiên Thư mà trên đường về cô đúng là tâm sự nặng trĩu, dù sao cũng là lần đầu trải qua chuyện này, lại còn bị bố mẹ nhìn thấy và nói ra, ngoài sự ngượng ngùng, Quý Yên không biết phải hình dung cái cảm giác bị mất mặt này như thế nào.
Nhưng cô không ngờ, Vương Tuyển lại nghĩ cách để dỗ cô vui.
Trong lòng cô ngọt ngào vô cùng, nhưng miệng vẫn không tha người: “Nếu không phải tại anh, số tiền này của bố em, em nhận mà không hề áy náy, hành động bây giờ của anh được gọi là…”
Cô dừng lại, vắt óc suy nghĩ từ ngữ, Vương Tuyển nghịch ngợm tay cô, nói: “Là gì?”
Cô cúi người xuống, dừng lại ngay khi sắp chạm vào má anh.
Đôi mắt cô lấp lánh, vài lọn tóc hai bên má vì cuộc vui đùa lúc nãy mà trượt xuống, Vương Tuyển nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác năm tháng tĩnh lặng, tốt đẹp.
Quý Yên đưa tay lên, sờ sờ má anh, sau đó cúi đầu hôn lên môi anh, hôn một lúc rồi nói: “Hành động của anh gọi là ‘mất bò mới lo làm chuồng’, may mà vẫn chưa muộn.”
Vương Tuyển ấn chặt eo cô nói: “Có thể cho anh thêm một cơ hội sửa sai nữa không?”
Cô lắc đầu: “Em không rơi vào bẫy của anh đâu.”
Nói rồi, cô định từ trên người anh bước xuống, Vương Tuyển nào có thể tha cho cô, một trận trời đất quay cuồng, hai người đổi vị trí, lần này, là anh ở trên, cô ở dưới.
Đôi mắt anh đen thẳm, hơi thở cũng có chút không ổn định.
Đến lúc này, Quý Yên mới cảm thấy, dường như mình đã đùa hơi quá trớn, cô khẽ lên tiếng: “Em đói bụng rồi.”
Vương Tuyển nói: “Lát nữa anh nấu cho em.”
“Bây giờ không được à?”
Anh nhìn cô chăm chú một lúc, trong mắt tràn đầy ý cười, nói: “Bây giờ chúng ta làm chút chuyện khác trước đã.”
Dứt lời, anh cúi đầu xuống, che đi ánh sáng trong tầm mắt cô.
Ngày tháng thong thả trôi qua, cuộc sống của Quý Yên vẫn là sáng đi sớm tối về muộn, bận đến chân không chạm đất, nếu nói có chút gì khác biệt, có lẽ là trong sự bận rộn này đã có thêm một chút sắc màu của tình yêu.
Công ty của Vương Tuyển cách công ty cô không xa, phần lớn thời gian hai người cùng nhau đi làm và tan sở, thỉnh thoảng gặp lúc cô tăng ca, anh sẽ đến đón cô.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, khi cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, có người chờ bạn trên đường về nhà, điều này khiến Quý Yên dưới tầng tầng lớp lớp áp lực của công việc, có thêm một chút gì đó để hy vọng.
Thoắt cái đã đến tháng ba, cô lại phải đi công tác ở Lâm Thành.
Đêm trước khi đi, sau khi cô tắm xong, Vương Tuyển vừa sấy tóc cho cô vừa trò chuyện với cô, nói chuyện một lúc, tóc đã khô, Quý Yên định đi ngủ, Vương Tuyển nói: “Tháng năm về nhà với anh một chuyến nhé?”
Sắc mặt Quý Yên có chút không tự nhiên, cô kéo chăn lên che mặt: “Còn sớm mà, đến lúc đó rồi nói.”
Vương Tuyển nói: “Sợ à?”
Cũng có một chút.
Quý Yên kéo chăn ra, nhìn anh: “Lúc anh đến nhà em không sợ à?”
Vương Tuyển nói: “Sợ, nhưng so với việc xác định mối quan hệ với em, chút sợ hãi này không đáng để nhắc tới.”
Vì câu nói này, Quý Yên không khỏi nghĩ đến số tiền khổng lồ mà anh đã chuyển cho bố cô trước đó, cô nói: “Số tiền đó của anh em đã chuyển cho bố em rồi.”
Anh “ừm” một tiếng: “Mấy ngày trước em có nói rồi.”
Quý Yên kéo kéo chăn: “Em có cần phải chuẩn bị một ít tiền không?”
Anh nhướng mày, không hiểu rõ lời cô: “Em chuẩn bị tiền làm gì?”
“Phí bịt miệng.”
Vương Tuyển hiếm khi sững sờ: “Phí bịt miệng gì?”
Quý Yên nhíu mày: “Vậy tại sao anh lại đưa tiền cho bố em?”
Anh ngẩn ra, rồi cười khẽ: “Không cần, em không cần chuẩn bị, em đến là được rồi.”
Quý Yên nói: “Lỡ như, em nói là lỡ như, bố mẹ anh không hài lòng về em thì sao?”
“Người sống cùng em là anh, không phải họ, ý kiến của họ không quan trọng.”
Quý Yên nói: “Vương Tuyển, sao em có cảm giác…”
Cô không tiện nói, Vương Tuyển hỏi: “Cảm giác gì?”
Cô vốn định nói, có phải mối quan hệ của anh và bố mẹ không được tốt lắm không, nhưng dù sao đây cũng là chuyện quá riêng tư, dù cho quan hệ của hai người có thân mật đến đâu, cô cũng không thể trực tiếp hỏi ra miệng, nghĩ một lúc, dù sao cũng là chuyện của hai tháng sau, thời gian còn sớm, chuyện này có thể để sau này hãy nói.
Vương Tuyển vẫn đang chờ câu trả lời của cô, Quý Yên cười híp mắt: “Có ai như anh không, cứ vội vã như vậy, phải biết giữ giá một chút chứ?”
Cô nói một cách nghiêm túc, anh nhìn cô, rồi kéo cô lại, để cô ngồi lên người mình, anh nói: “Em dạy anh xem phải giữ giá như thế nào.”
Ờm, cô có thể nói là cô cũng không biết không?
Quý Yên nói: “Không biết thì phải đi học, cần em dạy thì còn gọi là giữ giá sao?”
Vương Tuyển suy nghĩ kỹ lưỡng một hồi, rồi đưa tay tìm công tắc, tắt đèn.
Phòng ngủ đột nhiên tối sầm lại, Quý Yên nói: “Anh tắt đèn làm gì?”
Vương Tuyển nói: “Ngủ.”
“…Vậy thì anh buông em ra đã chứ.”
“Học một chút về giữ giá trước rồi nói sau.”
“…”
Sáng hôm sau, Quý Yên đứng trong thang máy ngáp ngắn ngáp dài, thủ phạm Vương Tuyển kéo vali, nhấn số tầng.
Cửa thang máy đóng lại, anh định nắm tay cô nhưng bị cô né tránh, anh cười: “Qua cầu rút ván à?”
Quý Yên im lặng.
Anh lại nói: “Hai tháng không được gặp mặt nhau, em…”
Lời còn chưa nói xong, tay anh đã cảm nhận được một sự ấm áp.
Quý Yên chủ động dựa lại gần, nắm lấy tay anh.
Anh cười khẽ.
Cô quay mặt đi, không nhìn anh, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà nhếch lên.
Xe chạy đến một ngã tư gần công ty rồi từ từ dừng lại, Quý Yên tháo dây an toàn nói: “Đến đây thôi, em đến Lâm Thành rồi sẽ liên lạc với anh.”
Nói rồi, cô đưa tay định mở cửa xe, Vương Tuyển đã nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay cô, cô quay đầu lại, anh nói: “Không có lời nào khác à?”
Quý Yên nghiêm túc nghĩ một lúc, hồi lâu mới nghĩ ra một câu: “Liên lạc qua điện thoại nhiều hơn nhé?”
Vương Tuyển nói: “Không đủ.”
Quý Yên mím môi cười, buông tay đang nắm tay nắm cửa xe ra, nhìn anh: “Gợi ý nhiều như vậy là muốn đến tìm em đúng không?”
Thấy cô chủ động nhắc đến, mục đích đã đạt được, Vương Tuyển hỏi một cách đầy ẩn ý: “Được không?”
“Ra vẻ đạo mạo.”Quý Yên nói “Anh nghĩ gì toàn không chịu nói, cứ đào hố cho em nhảy.”
Bị nói trúng tim đen, Vương Tuyển cũng không vội, anh nói: “Anh vốn định chủ động đề nghị, nhưng nghĩ đến tối qua em nói với anh phải giữ giá, nên anh đã uyển chuyển hơn một chút.”
“…”
Nói trái nói phải đều không lại anh, hơn nữa cũng sắp đến giờ tập trung, Quý Yên không tiện để đồng nghiệp chờ, cô nói: “Muốn đến thì cứ đến, nói nhiều lý do như vậy làm gì.”
Vương Tuyển: “Đến lúc đó anh qua thường xuyên, em đừng có mà ghét bỏ anh nhé.”
Anh nhấn mạnh hai chữ “thường xuyên”.
Dù cho Quý Yên có chậm chạp đến đâu, lúc này cũng đã nghe ra được dụng ý của anh, cô muốn cười, nhưng sợ cười quá vui sẽ bị anh trêu chọc, bèn nói: “Anh không sợ ảnh hưởng công việc thì cứ đến, nhưng anh có thời gian đến, em cũng chưa chắc có thời gian tiếp anh đâu.”
Nghe vậy, đuôi mày anh khẽ nhướng lên.
Khó khăn lắm mới gỡ lại được một bàn, Quý Yên hôn lên má anh một cái nói: “Em đi trước đây, lần sau gặp.”
Vương Tuyển cười, sau đó xuống xe.
Quý Yên thấy anh xuống xe rồi, nói: “Không cần tiễn đâu, lát nữa họ mà thấy anh, em sẽ bị trêu chọc suốt đường đi đó.”
“Được.” Anh hiểu tâm trạng của cô, không muốn gây thêm áp lực cho công việc của cô “Chú ý an toàn, có chuyện gì thì liên lạc.”
Quý Yên đi được một đoạn, dừng lại, quay đầu nhìn, Vương Tuyển vẫn đứng bên cạnh xe nhìn về phía cô.
Trước đây đi công tác, không phải là anh chưa từng tiện đường đưa cô đi, nhưng quang minh chính đại, không một chút nghi kỵ như hôm nay, hình như có hơi ít.
Cô vẫy vẫy tay với anh, đón ánh ban mai, đi về phía công ty.
Hai tháng Quý Yên ở Lâm Thành, Vương Tuyển gần như mỗi tuần đều đến một lần, có mấy lần trúng dịp cô tăng ca cuối tuần, thời gian hai người ở bên nhau cũng chỉ có lúc ngủ buổi tối.
Câu nói đùa trên xe ngày ấy không ngờ lại thành sự thật, Quý Yên có thêm vài phần áy náy, cô nói: “Hay là anh đừng qua nữa, khó khăn lắm mới có cuối tuần, anh ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Vương Tuyển cười hỏi: “Ghét bỏ anh à?”
Cô đánh anh một cái: “Anh…”
Anh nắm lấy tay cô, véo nhẹ, nghiêm túc hơn vài phần nói: “Chính vì cuối tuần khó khăn lắm mới được nghỉ, anh mới có thể dành ra thời gian đến tìm em, ngày thường dù anh có muốn đến cũng là lực bất tòng tâm.”
Quý Yên nghe vậy, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp, lẫn lộn.
Cô tận hưởng và thích cảm giác được anh quan tâm, nhưng nhìn dáng vẻ mệt mỏi của anh, cô lại thấy xót xa.
Vương Tuyển dường như biết cô đang nghĩ gì, anh nói: “Nghĩ lại dáng vẻ bi thương trước đây của em, em còn thấy xót xa không?”
Phải công nhận rằng, anh rất biết cách an ủi người khác.
Cảm giác áy náy của Quý Yên giảm đi một chút, nhưng không nhiều, đùa giỡn xong, cô vẫn nói: “Nửa tháng đến một lần đi.”
Thời gian không còn sớm nữa, anh đồng ý, Quý Yên yên tâm hơn một chút. Không ngờ lại một tuần nữa trôi qua, anh vẫn đến như cũ, nhấn chuông cửa phòng cô, cô ra mở cửa, anh cứ thế đứng ngoài cửa nhìn cô.
Quý Yên trong lòng vui mừng, nhưng cũng bất đắc dĩ, sắp đến tuần cuối cùng, dự án của Công nghệ Hợp Chúng kết thúc, Quý Yên tra lại ngày nghỉ phép năm, còn nửa tháng.
Dự án này trên tay kết thúc, cô sẽ có một khoảng thời gian rảnh rỗi, nếu lúc này cô đề nghị nghỉ phép năm, Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc cũng sẽ không nói gì.
Ngồi bên cửa sổ suy nghĩ hồi lâu, cô quay đầu lại, các đồng nghiệp đều đang vùi đầu vào công việc, cả căn phòng vang lên tiếng gõ bàn phím và tiếng thảo luận khe khẽ. Cô xoay ghế lại, đối diện với máy tính, mở giao diện xin nghỉ phép năm.
Năm phút sau, đơn xin nghỉ phép dự kiến đã được nộp xong, cô đóng giao diện, tiếp tục làm việc.
Thoáng chốc thời gian đã bước vào tháng năm, thời tiết ngày một nóng lên, cùng lúc đó, Quý Yên và các đồng nghiệp đã kết thúc công việc ở Lâm Thành, sau khi ăn cơm với Chủ tịch và các quản lý cấp cao của Công nghệ Hợp Chúng, họ lên đường trở về Thâm Thành.
Họ đến vào buổi chiều, vừa về là phải báo cáo với Ôn Diễm, họp hai tiếng đồng hồ, kết thúc đúng vào giờ tan làm.
Quý Yên sắp xếp lại biên bản cuộc họp, Giang Liệt đi tới hỏi: “Hẹn lúc nào đó mọi người cùng nhau ăn một bữa đi?”
Cô nghĩ một lát rồi nói: “Để lần sau đi, đợi lúc nào rảnh hơn tôi mời mọi người ăn cơm, khoảng thời gian này mọi người đều vất vả rồi.”
Giang Liệt nói: “Được, lúc nào định được thời gian rồi thì báo tôi, tôi sẽ nói lại với họ một tiếng.”
Rất nhanh sau đó Giang Liệt tan làm rời đi, Quý Yên khóa máy tính và tài liệu vào ngăn kéo, đeo túi xách, đi về phía thang máy.
Khoảng sáu giờ, trời vẫn còn hơi sáng, Quý Yên bước ra khỏi tòa nhà, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Vương Tuyển.
【Quý: Tan làm chưa?】
Cô vừa đi về phía công ty của Vương Tuyển, vừa chờ tin nhắn điện thoại. Ngay khi cô bước vào khu vực công ty anh, cuối cùng anh cũng nhắn lại.
Anh không trả lời tin nhắn đó, mà trực tiếp gọi điện thoại.
Vừa kết nối, giọng nói trầm ấm của anh truyền đến tai cô: “Về rồi à?”
Cô ngẩng đầu, tòa nhà nơi công ty anh tọa lạc sáng rực như lửa, cô “ừm” một tiếng, nói: “Đến lúc một giờ chiều, còn anh, đang ở công ty à?”
Anh dường như đã đoán được, hỏi cô: “Đang ở dưới lầu à?”
Cô nói: “Xem ra chúng ta đúng là tâm linh tương thông nhỉ.”
Vương Tuyển cười, rất khẽ, nhưng nghe ra rõ ràng là vui vẻ, anh nói: “Đợi anh hai phút, anh xuống ngay.”
Cô nói: “Không sao đâu, gần đây có một quán cà phê, nếu anh bận thì cứ làm việc của anh trước, em đợi anh.”
Em đợi anh.
Vương Tuyển xúc động trước câu nói này.
“Không cần đâu, không có nhiều việc, anh xuống ngay đây.”
Cúp điện thoại, Quý Yên đứng bên bồn hoa, cảm nhận sự thư thái của buổi hoàng hôn, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào cổng tòa nhà.
Đúng vào giờ tan tầm, trên quảng trường người và xe qua lại tấp nập, gió chiều thổi qua, mang theo một làn hơi mát lành.
Buổi hoàng hôn như thế này cô không biết đã trải qua bao nhiêu lần, trong ký ức đã trở nên mơ hồ, chỉ nhớ được một chút cảm giác loáng thoáng.
Lúc này, cô khoanh tay, trong một cái liếc mắt vô tình, khóe mắt cô thoáng thấy một bóng người đang bước về phía mình trong ánh chiều tà, ánh mắt cô dừng lại.
Không lâu sau, Vương Tuyển đã đi đến trước mặt cô, có lẽ là đi vội, cà vạt của anh còn bị lệch, tóc cũng hơi rối.
Trước đây anh đặc biệt chú trọng đến vẻ ngoài, lúc nào cũng chỉnh tề không một chút cẩu thả.
Hôm nay, đúng là hiếm thấy.
Cô trêu anh: “Trông anh thảm hại quá.”
Thực ra điều cô muốn nói là, anh thật đẹp trai.
Nhưng sợ nói ra sẽ khiến anh đắc ý, không tránh khỏi việc trêu chọc cô, nên lời đến đầu môi lại biến thành một câu nói đùa.
Vương Tuyển kéo nhẹ cà vạt, nới lỏng ra một chút, nhìn cô từ trên xuống dưới một hồi lâu, rồi khoác vai cô, đi về phía trước, nói: “Không phải ngày mai mới về sao?”
Anh có hỏi cô khi nào về, cô vốn định nói thật, nhưng lại sợ anh sẽ đến, biết ý tốt của anh, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ nhìn anh vất vả như vậy, nên đã cố ý nói lùi lại một ngày.
Cô cố ý nói: “Sợ anh vất vả, nên em về sớm hơn một ngày.”
Anh nhướng mày, ghé sát vào tai cô nói: “Anh cứ coi như là em cho anh một bất ngờ nhé.”
Nói vậy cũng không phải là không được.
Đến ngã tư, đúng lúc đèn đỏ, họ đứng trong đám đông chờ đợi.
Suy nghĩ một chút, Quý Yên mở điện thoại chuyển đến một giao diện, sau đó đưa cho anh.
Vương Tuyển nhận lấy, xem một lúc, cuối cùng anh nói: “Quý Yên, đây là một bất ngờ khác mà em dành cho anh à?”
Trên điện thoại là thông báo đơn xin nghỉ phép năm của cô đã được duyệt.
Cô mím môi: “Anh có thích không?”
Đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh, xe cộ từ từ dừng lại, dòng người bắt đầu di chuyển.
Vương Tuyển không động đậy, vẫn đứng yên tại chỗ.
Quý Yên nhắc anh: “Không đi à?”
Anh im lặng mấy giây rồi nói: “Trước đó, để anh làm một việc đã.”
Dứt lời, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô.
Dòng người qua lại, tiếng gió gào thét, màn đêm tĩnh lặng.
Anh rời khỏi môi cô, thấy cô đang sững sờ, nói: “Phải đợi một lúc nữa mới đi được rồi.”
Cô hoàn hồn, nhưng vẫn ngơ ngác nhìn anh, một lúc lâu sau, ánh mắt dời sang đèn tín hiệu đã chuyển sang màu đỏ, lại nhìn những người qua đường đang quay mặt đi chỗ khác bên cạnh, cô lập tức ngại ngùng, nắm chặt tay anh nói: “Cũng không nhìn xem là đang ở bên ngoài.”
Vương Tuyển cúi đầu ghé vào tai cô, nhẹ giọng nói: “Về nhà tiếp tục nhé?”
Đèn xanh rồi.
Cô không kịp đỏ mặt, kéo kéo tay anh nói: “Đi thôi.”
Lần này, anh không có hành động nào khác, khoác vai cô đi qua đường, vẻ mặt vô cùng thong dong, thoải mái.