Dịu Dàng Triền Miên - Chương 74: Qua xem anh thế nào. -Vậy thì xem cho đã rồi hãy về.
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CQuý Yên ở nhà đến mùng 5, trong thời gian rảnh rỗi, Quý Nghiên Thư liền dẫn cô, Vương Tuyển và Thẩm Nho Tri đi thăm hỏi họ hàng thân thiết. Do Vương Tuyển ngoại hình nổi bật, lời nói cử chỉ ôn hòa nhã nhặn, mọi người hết lời khen ngợi, lúc này nụ cười trên mặt Quý Nghiên Thư không tài nào che giấu được.
Sau vài lần như vậy, Quý Yên sợ Vương Tuyển khó xử, bèn nói: “Chủ yếu là vì trước đây em chưa có bạn trai, nên mỗi lần mẹ em đến đều bị mấy người họ hàng đó châm chọc mỉa mai. Lần này khó khăn lắm em mới đưa anh về được, mẹ cảm thấy phải xả được cục tức này, anh đừng để ý nhé, ngày mai chúng ta về rồi.”
Vương Tuyển liếc nhìn Quý Nghiên Thư và Thẩm Nho Tri đang đi phía trước, rồi ghé vào tai cô, khẽ hỏi: “Nói vậy thì anh là niềm tự hào của em à?”
Nghe thấy lời này, Quý Yên ngẩn ra, rồi mặt đỏ bừng, cô nắm chặt tay anh, không nói gì.
Trong mắt anh tràn ngập ý cười, anh áp má mình vào má cô, thân mật hỏi: “Có phải vậy không?”
Trong tầm mắt, mẹ và em trai vẫn tiếp tục đi về phía trước, không hề phát hiện ra tình hình phía sau của họ.
Cô sợ mẹ và em trai sẽ đột nhiên quay đầu lại, liền đẩy anh ra: “Anh nghiêm túc chút đi.”
Anh chẳng hề sợ bị phát hiện, vẫn cứ thân mật với cô, tim Quý Yên đập thình thịch. Ở nơi riêng tư không có ai, anh muốn làm gì cô cũng sẵn lòng phối hợp, thậm chí mặc anh giày vò thế nào cũng không thành vấn đề, nhưng bây giờ thì khác, mẹ và em trai chỉ cách họ vài bước chân, chỉ cần họ quay đầu lại một cái là cô và anh sẽ không còn đường nào để trốn.
Cô nhanh chóng “ừm” một tiếng, nói: “Anh là vậy đó.”
Anh không dễ dàng buông tha cho cô như vậy, nói: “Anh là gì?”
Anh rõ ràng là đang hành hạ cô, cô lườm anh một cái, nói: “Anh nói xem?”
Anh nói: “Cho anh một phần thưởng được không?”
Cô vẫn liếc nhìn mẹ và em trai phía trước, đồng thời để ý đến lời anh mà hỏi: “Phần thưởng gì?”
Vừa nói ra, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn, cô nhìn anh, quả nhiên, anh lộ vẻ như ý nguyện đã thành.
Quý Yên véo cánh tay anh, đang định nói anh vài câu thì Quý Nghiên Thư ở phía trước đột nhiên quay đầu lại: “Tiểu Yên.”
Cô sợ đến run cả người, vội vàng buông tay đang khoác Vương Tuyển ra, lùi sang một bên, giữ một khoảng cách với anh. Trong khoảnh khắc đó, mặt cô đỏ bừng, tim đập loạn xạ, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Mẹ, sao vậy ạ?”
Quý Nghiên Thư nhìn con gái mặt đỏ ửng, còn Vương Tuyển bên cạnh thì đang tươi cười vui vẻ, trong lòng cũng đoán được phần nào, bà nói: “Có muốn mua một con bồ câu quay về không?”
Quý Yên rất thích ăn bồ câu quay, lúc này bên cạnh vừa hay có một quán, nhưng bây giờ cô hoàn toàn không còn tâm trí đâu nữa “Mẹ quyết định đi ạ.”
Quý Nghiên Thư lắc đầu, quay sang hỏi Vương Tuyển.
Vương Tuyển liếc nhìn Quý Yên nói: “Để cháu đi mua.”
Anh đi về phía quán bồ câu.
Anh vừa đi khỏi, cảm giác căng thẳng tức thì tan biến, Quý Yên thở phào nhẹ nhõm, đứng tại chỗ một lúc rồi đi đến bên cạnh mẹ và em trai.
Quý Nghiên Thư biết rõ mà vẫn cố hỏi: “Trước đây không phải con thích ăn bồ câu quay nhất sao?”
Quý Yên tự biết mình đuối lý, bình tĩnh nói dối: “Hôm nay không muốn ăn lắm ạ.”
Nhìn cô chằm chằm một lúc, Quý Nghiên Thư hừ một tiếng “Nhìn cái vẻ chột dạ của con kìa.”
Quý Yên liếc nhìn Thẩm Nho Tri, Thẩm Nho Tri vẻ mặt thờ ơ, như thể một người ngoài cuộc. Không thể trông cậy vào cậu được rồi, Quý Yên xoa xoa tay một lúc nói: “Lần đầu yêu đương, vẫn chưa có kinh nghiệm lắm, cảm giác này, chắc chắn mẹ đã từng trải qua, mẹ sẽ thông cảm cho con đúng không ạ.”
Quý Nghiên Thư: “…” Một lúc lâu sau, bà cười nói một câu: “Mẹ thấy bây giờ mà gắn cho con đôi cánh chắc con bay được luôn rồi đấy.”
Quý Yên vội vàng khoác tay bà, dựa vào vai bà: “Con là bảo bối của mẹ, mẹ nỡ để con bay đi sao?”
Bên kia Vương Tuyển đã mua xong bồ câu, xách hộp quay lại, Quý Nghiên Thư nhìn thấy, cười nói: “Bảo bối của con về rồi kìa, con mau bay qua đó đi.”
Quý Yên quay mặt lại, quả thật là Vương Tuyển đang đi về phía này, cô dụi dụi vào vai Quý Nghiên Thư một lúc “Mẹ ơi, chắc chắn mẹ sẽ không trách con đâu nhỉ.”
Nói xong, cô buông tay Quý Nghiên Thư ra, đi về phía Vương Tuyển.
Bốn người lại trở về đội hình như lúc nãy, Quý Nghiên Thư và Thẩm Nho Tri đi phía trước, Quý Yên và Vương Tuyển đi phía sau.
Vương Tuyển nói: “Vừa nãy nói gì vậy?”
Quý Yên nói: “Còn không phải tại anh cả sao.”
“Anh làm sao?”
Rõ ràng là cố tình làm bậy.
Quý Yên nói: “Ở bên ngoài chúng ta phải giữ khoảng cách một chút, chú ý mỹ quan đô thị.”
Vương Tuyển cong môi cười: “Ý là ở nhà thì không cần giữ khoảng cách à?”
?
Quý Yên cạn lời một lúc lâu, nói: “Đồ không biết xấu hổ.”
Vương Tuyển nắm tay cô: “Phần thưởng lúc nãy em còn đồng ý không?”
Cô không thèm để ý.
Anh nói: “Sau khi về Thâm Thành, em dọn đến ở cùng anh đi.”
Thực ra bây giờ họ cũng gần như là ở cùng nhau rồi, Quý Yên cố tình làm khó anh: “Không muốn, chỗ anh xa công ty, em phải dậy sớm một tiếng.”
Anh nói: “Vậy thì ngày thường chúng ta ở bên em, cuối tuần ở bên anh nhé.”
Vẻ mặt anh vô cùng thản nhiên. Quý Yên gần như không cần nghĩ cũng có thể đoán được anh đã tính toán xong từ sớm, chỉ chờ một thời điểm thích hợp để nói với cô.
Vừa rồi cô cầu xin anh đừng hành hạ cô ở bên ngoài, anh không đồng ý, mới khiến mẹ nhìn thấy sự mờ ám của họ, có cơ hội trêu chọc cô, lúc này làm sao cô có thể dễ dàng đồng ý được.
Cô không nói một lời.
Vương Tuyển cũng không vội, dùng đầu ngón tay xoa xoa lòng bàn tay cô, cô sợ nhột, nhưng vẫn cố nhịn, nhất quyết không mở miệng.
Về đến nhà, Quý Yên vẫn chưa đồng ý.
Buổi tối, cô ở trong phòng thu dọn hành lý cho ngày mai trở về, Vương Tuyển ở dưới phòng khách chơi cờ tướng với Thẩm Ninh Tri và Thẩm Nho Tri, cửa phòng cô để mở, tiếng thảo luận về thế cờ và cách bố trí quân cờ từ dưới lầu thỉnh thoảng vọng lên.
Cô vừa nghe vừa cười, đột nhiên có cảm giác Vương Tuyển đã là một thành viên trong gia đình.
Thu dọn gần xong, vừa kéo khóa hành lý lại thì có tiếng gõ cửa phòng. Cô ngẩng đầu lên, Quý Nghiên Thư đang đứng ở cửa, tay bưng một đĩa anh đào, bắt gặp ánh mắt của cô, Quý Nghiên Thư hỏi: “Ngày mai con về rồi, hai mẹ con mình tâm sự một lát nhé?”
Quý Yên ngẩn người một lúc, đẩy hành lý vào góc tường dựng lên, rồi mời Quý Nghiên Thư vào, kéo một chiếc ghế: “Mẹ, mẹ ngồi đi.”
Quý Nghiên Thư đặt đĩa anh đào lên bàn nói: “Thu dọn xong cả rồi à?”
Quý Yên không biết mẹ đang muốn nói gì, nhưng nghĩ đến mấy ngày nay bà có vẻ khá hài lòng về Vương Tuyển, không có lời ra tiếng vào gì, chắc là chỉ dặn dò vài câu, nghĩ vậy, tâm trạng của Quý Yên lập tức thả lỏng, cô nói: “Cũng gần xong rồi ạ, lát nữa con sẽ kiểm tra lại danh sách xem có sót gì không.”
Quý Nghiên Thư “ừm” một tiếng, đút cho cô một quả anh đào, lơ đãng hỏi: “Khi nào con định đến gặp bố mẹ cậu ấy?”
Quý Yên ho sặc sụa, Quý Nghiên Thư rút một tờ giấy ăn đưa cho cô, nhìn cô với vẻ không đồng tình: “Chẳng phải là chuyện sớm muộn sao, con căng thẳng làm gì?”
Nuốt quả anh đào trong miệng xuống, Quý Yên dùng giấy ăn lau khóe miệng, liếc nhìn vẻ mặt của mẹ, cô nói: “Chắc sẽ sắp xếp vào tháng năm ạ, sắp tới con còn phải đi công tác ở Lâm Thành, ít nhất cũng phải đợi dự án trong tay kết thúc đã.”
Quý Nghiên Thư nói: “Đã nghĩ xem nên mang quà ra mắt gì chưa?”
Nghe thấy lời này, Quý Yên nhào vào lòng Quý Nghiên Thư, ôm lấy eo bà, làm nũng nói: “A, sao mẹ vừa vào đã hỏi chuyện này vậy.”
“Con đó, con xem lần này Tiểu Tuyển đến nhà mang bao nhiêu thứ, đến lúc con đến nhà cậu ấy, lễ nghĩa không thể thiếu được đúng không?”
“Con biết rồi ạ.”
Nghe lời mẹ nói, lòng Quý Yên lại ấm lên.
Quý Nghiên Thư nói: “Để lát nữa mẹ lập cho con một danh sách, đồ đạc mẹ và bố sẽ sắp xếp cho con, nếu con không có thời gian về thì mẹ sẽ gửi chuyển phát nhanh cho, có thời gian thì con hỏi thử xem người nhà Tiểu Tuyển thích gì, mẹ sẽ chuẩn bị thêm một ít.”
Hóa ra bố mẹ đã nghĩ cho cô chu đáo đến vậy. Hốc mắt Quý Yên đỏ lên, nhưng miệng vẫn cứng rắn: “Con có thể tự chuẩn bị mà.”
“Con đương nhiên có thể tự chuẩn bị.” Quý Nghiên Thư xoa đầu cô nói “Chỉ là đạo lý đối nhân xử thế này có rất nhiều điều phải chú ý, con lần đầu đến nhà người ta, mẹ không thể nào để con bị đối phương coi thường được.”
Nước mắt Quý Yên trào ra, cô nhắm mắt lại, ôm chặt eo Quý Nghiên Thư, nói: “Mẹ, cảm ơn mẹ.”
Quý Nghiên Thư nói: “Cảm ơn thì không cần, nhưng mẹ có một vấn đề thắc mắc mấy ngày nay rồi, con giải đáp giúp mẹ đi.”
Quý Yên ngồi thẳng dậy, vẫn đang lau nước mắt, cũng không để ý lắm, nói: “Mẹ muốn hỏi gì ạ?”
Quý Nghiên Thư cầm giấy ăn lau nước mắt cho cô, cười, thản nhiên hỏi một câu: “Vương Tuyển chính là WJ kia đúng không?”
Tay Quý Yên đơ ra giữa không trung, ngây người, nước mắt trượt dài trên má, trông rất buồn cười.
Quý Nghiên Thư giúp cô lau đi, nói: “Còn cảm động nữa không?”
Mẹ cũng trở nên phúc hắc từ khi nào vậy?!
Quý Yên cắn môi, muốn khóc mà không khóc được, nhìn mẹ với vẻ ai oán.
Quý Nghiên Thư nói: “Vẫn không muốn nói thật à?”
Dù sao cô cũng đã đưa người về rồi, Quý Nghiên Thư cũng đã dẫn Vương Tuyển đi gặp họ hàng, không thể nào lại chia rẽ uyên ương được nữa. Quý Yên cứng đầu, vò nát tờ giấy ăn trong tay, bất chấp tất cả nói: “Là anh ấy.”
Quý Nghiên Thư nhìn cô một lúc, đứng dậy đi đóng cửa lại, rồi quay lại ngồi đối diện Quý Yên, nói: “Kể cho mẹ nghe rốt cuộc chuyện giữa con và cậu ấy là như thế nào.”
Quý Yên đương nhiên không thể nói thật chuyện hai người từng là bạn tình, nếu nói ra, Quý Nghiên Thư có lẽ sẽ phát điên ngay tại chỗ.
Cô lược bỏ một số chi tiết, chỉ nói: “Con yêu thầm anh ấy, ban đầu anh ấy không có ý gì với con, là con mặt dày bám riết, mới cưa đổ được anh ấy.”
“Đơn giản vậy thôi sao?”
“Vậy chứ sao nữa?” Quý Yên mặt không đỏ tim không đập, lau khô nước mắt, nói “Cùng một công ty, lại có quy định cấm yêu đương nội bộ, vị trí của anh ấy cao hơn con mấy cấp, không thể nào cùng con mạo hiểm được.”
Quý Nghiên Thư bỗng nhiên cười, chỉ vào trán cô một cái, nói: “Vậy sau đó tại sao cậu ấy lại bằng lòng cùng con mạo hiểm?”
Nghe vậy, Quý Yên cười tươi như hoa: “Ai bảo con gái mẹ có sức hút lớn chứ, anh ấy muộn màng nhận ra đã yêu con, rồi không phải con thì không được, bám riết lấy con.”
“Con cũng tự tin thật đấy, có biết xấu hổ không?”
Nghe lời này, Quý Yên biết mẹ đã tin lời giải thích của cô, thản nhiên nói: “Từ nhỏ mẹ đã dạy con làm người phải tự tin, gặp bất cứ chuyện gì, dù đúng hay sai, trước tiên cứ ưỡn thẳng lưng lên đã rồi hãy nói.”
Quý Nghiên Thư vẫn không yên tâm: “Cậu ta có bắt nạt con không?”
“Con có thể để anh ấy bắt nạt sao, con bắt nạt anh ấy thì có.”
Quý Nghiên Thư cuối cùng cũng yên tâm, nói: “Thâm Thành không xa, có mâu thuẫn, chịu ấm ức, thì gọi điện cho mẹ ngay lập tức, gọi cho bố con cũng được.”
Quý Yên cười: “Để chống lưng cho con ạ?”
“Không phải.”
Quý Yên ngẩn ra.
Quý Nghiên Thư nói: “Có mâu thuẫn, chịu ấm ức, thì chia tay, một mình cũng có thể sống rất tốt, không cần phải chịu đựng khổ sở như vậy.”
Quý Yên hoàn toàn ngây người: “Nhưng trước đây không phải mẹ còn giục con mau đưa người về sao?”
Quý Nghiên Thư nói: “Đó là trước đây, bây giờ suy nghĩ của mẹ thay đổi rồi.” Nói đến đây, Quý Nghiên Thư lại mang vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép “Ai bảo con thích cậu ta trước? Nếu cậu ta thích con trước, mẹ chắc chắn sẽ qua chống lưng cho con, bây giờ con thích cậu ta trước, mẹ còn cần thiết phải chống lưng cho con nữa sao?”
Toàn là lý lẽ gì đâu không biết, Quý Yên cười, rất chân thành nói: “Mẹ, cảm ơn mẹ.”
Quý Nghiên Thư nhìn cô với vẻ mặt cưng chiều.
Mười một giờ đêm, trong nhà yên tĩnh, Quý Yên thấy hành lang không có ai, bèn nhẹ nhàng khép cửa phòng mình lại, cầm điện thoại đi đến phòng bên cạnh, gõ cửa.
Khi gõ đến tiếng thứ hai, cửa được mở ra từ bên trong.
Vương Tuyển vừa tắm xong, thấy là cô, liền nắm tay kéo cô vào, trên người anh thoang thoảng mùi hương thanh mát, Quý Yên ghé sát vào người anh để ngửi, vừa định nói đây là mùi sữa tắm mà cô thích nhất trước đây, một chữ còn chưa nói ra đã bị Vương Tuyển đè lên tường, sau đó, nụ hôn của anh rơi xuống, dày đặc, triền miên, ôm trọn cô vào lòng.
Cơ thể anh rất nóng, Quý Yên vừa chạm vào eo anh, tay liền rụt lại ngay, anh cười bên tai cô, giọng trầm trầm, còn có chút khàn khàn: “Qua đây làm gì?”
Quý Yên níu lấy vạt áo anh nói: “Qua xem anh thế nào.”
Anh hôn lên khóe môi cô nói: “Vậy thì xem cho đã rồi hãy về.”
Nói xong, anh tắt đèn phòng cho khách, đồng thời, anh bế bổng cô lên, để hai chân cô quấn quanh eo anh.
Trong căn phòng mờ tối, ánh sáng duy nhất đến từ cửa sổ kính, là ánh đèn từ sân ngoài hắt vào, rất tối, nhưng trong nhịp thở gấp gáp lúc này, ô cửa kính đó giống như một ô cửa nhỏ của ánh sáng, khiến Quý Yên bớt căng thẳng hơn, không đến nỗi không có chút cơ hội chiến thắng nào.
Cô và Vương Tuyển quấn quýt lấy nhau, đều muốn tranh giành cao thấp, điều này có chút giống như lúc hai người mới quen.
Dù cho là giống như lúc mới quen, người thì không quen thuộc lắm, nhưng không cản trở việc họ quen thuộc cơ thể của nhau.
Ví dụ như bây giờ, kích thích và nguy hiểm cùng tồn tại, bố mẹ có thể qua bất cứ lúc nào, họ có thể bị phát hiện, bị cắt ngang bất cứ lúc nào, nhưng điều này không thể ngăn cản họ theo đuổi khoái lạc.
Khi nhiệt độ cơ thể và ham muốn đạt đến một đỉnh điểm không thể kiểm soát được nữa, Quý Yên kịp thời cắn vào môi anh.
Cô vòng tay qua cổ anh, cố gắng hít thở, nói: “Đủ rồi, làm nữa sẽ bị phát hiện đó, con sẽ bị đánh chết mất.”
Anh xoa eo cô, cảm nhận sự run rẩy của cô trên người anh, nói: “Anh ở bên em.”
Nhà đã được lắp đặt tường cách âm chuyên dụng, chỉ cần kiểm soát một chút, hoàn toàn không sợ bị phát hiện, hơn nữa, giờ này rồi, thường thì bố mẹ đã ngủ, phòng của em trai Thẩm Nho Tri thì ở phía trong hành lang, thường cũng sẽ không ra ngoài.
Thực ra, muốn làm chút gì đó, hoàn toàn có thể, không cần phải kiêng dè.
Nhưng Quý Yên vẫn không tránh khỏi sợ hãi.
Chuyện nam nữ là lẽ thường tình, bố mẹ cũng có thể hiểu, nhưng cô vẫn không dám vượt qua ranh giới đó. Đặc biệt là trong căn nhà mà cô đã sống từ nhỏ đến lớn, cô luôn cảm thấy đó là một sự xúc phạm.
Do dự mãi, cô vẫn lắc đầu, siết chặt hai tay nói: “Về rồi chúng ta làm tiếp được không?”
Anh nắm lấy tay cô, đưa đến một nơi nào đó, rồi ghé vào tai cô nói một câu.
Điên rồi sao?!!
Mặt Quý Yên đỏ bừng, tim càng đập thình thịch, cô rất kiên quyết nói: “Không được, bố em nửa đêm sẽ dậy, nếu ông ấy nghe thấy gì thì xấu hổ lắm.”
Vương Tuyển cười trầm.
Cô nói: “Như vậy em sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ông ấy nữa.”
Vương Tuyển vẫn cười, tiếng cười phát ra từ lồng ngực, lọt vào tai cô, từng đợt quyến rũ, huống chi hai người bây giờ đã gần đến mức không thể gần hơn được nữa, cô nói: “Về rồi có nhiều thời gian mà, ở đây làm không thoải mái, lại không được kêu…”
Lời nói đột ngột dừng lại.
Quý Yên vùi mặt vào hõm cổ anh, thật muốn cắn đứt lưỡi mình.
Tất cả là do màn đêm đã cho cô dũng khí, là do anh đã quyến rũ cô, cô mới không kiêng dè gì, nghĩ gì nói nấy.
Giọng Vương Tuyển có chút khàn: “Về rồi anh muốn thế nào cũng được sao?”
Hu hu hu, không có gì xấu hổ và mất mặt hơn việc tự đào hố chôn mình.
Lúc này Quý Yên đặc biệt muốn khóc.
Vương Tuyển vẫn còn trêu chọc cô: “Không trả lời à?”
Anh siết chặt vòng tay quanh eo cô.
“Nghe lời anh, nghe lời anh.” Quý Yên vội vàng đáp ứng.
Vương Tuyển hôn lên má cô một cái, cuối cùng cũng buông tha cho cô, bế cô đi về phía giường.
Cho đến khi đèn được bật lên, soi sáng cả căn phòng, tim Quý Yên vẫn đập thình thịch.
Vương Tuyển đặt cô ngồi trên giường, anh đứng, cúi người xuống ngang tầm mắt cô hỏi: “Qua đây làm gì?”
Cô có chút không tự nhiên nói: “Qua hỏi xem bố mẹ anh thích những gì?”
Anh nhướng mày, mân mê ngón tay cô nói: “Hỏi cái này làm gì?”
Cô lại không tự nhiên quay mặt đi nói: “Mẹ em vừa hỏi em khi nào sẽ đến nhà anh, bà ấy muốn giúp em chuẩn bị quà ra mắt.”
Vương Tuyển cười khẽ.
Trong lòng cô cũng cười theo, kéo ngón tay anh một cái: “Không nói à? Không nói thì em không đi nữa, đỡ phiền.”
Anh nói: “Đừng, để anh nghĩ xem họ thích gì?”
Anh nghĩ một lúc lâu, năm phút trôi qua, vẫn chưa nghĩ ra được gì.
Quý Yên vô cùng ngạc nhiên: “Anh vậy mà không biết bố mẹ mình thích gì sao?”
Vương Tuyển hôn lên chóp mũi cô nói: “Sau khi lên đại học anh đã ra ngoài học, rất ít khi về, bao nhiêu năm rồi, không biết cũng là bình thường.”
“Vậy sao?” Quý Yên nói “Vậy anh nghĩ kỹ lại đi, nghĩ ra rồi nói với em.”
Nói rồi cô định xuống giường.
Vương Tuyển ôm eo cô không cho đi, cô vỗ vào tay anh: “Em phải về ngủ đây.”
Anh ghé vào tai cô, nhẹ giọng nói: “Ngủ ở đây đi.”
Phải thừa nhận rằng, cô có chút động lòng, nhưng vẫn cảm thấy không ổn: “Em về ngủ.”
Anh vẫn không buông.
Cô nói: “Vậy anh đặt báo thức năm giờ, em dậy rồi về phòng ngủ.”
Vương Tuyển đạt được mục đích, hôn lên môi cô rồi đưa cô vào giữa giường, cô thầm mắng mình sơ suất, lại vỗ vào cánh tay anh, động tác rất nhẹ, không khác gì gãi ngứa.
Vương Tuyển thiện ý nhắc nhở: “Em có thể đánh mạnh hơn.”
??
Sao lại có người đòi bị đánh chứ?
Quý Yên cười tránh nụ hôn của anh, nói: “Không được, ngủ là ngủ, không làm chuyện khác.”
Anh chống hai tay hai bên người cô, lông mày giãn ra nhìn cô.
Tư thế này có chút mờ ám, bóng anh đổ xuống người cô, cô chỉ cần vươn tay là có thể chạm vào anh.
Cô nghĩ vậy, và cũng thực sự giơ tay lên, nhưng không dám chạm vào anh, anh cười, nắm lấy tay cô, hôn một cái.
Quý Yên cười: “Đừng được voi đòi tiên, em sẽ tức giận đó.”
Anh “ừm” một tiếng, nói: “Anh biết, anh sẽ giữ chừng mực, chuyện em không cho phép làm, anh nhất định không làm.”
Anh cố tình nhấn mạnh chữ “làm”, Quý Yên nói: “Không có chút đứng đắn nào.”
Anh cười, không mấy đồng tình nói: “Đêm dài như vậy, phải làm chút gì đó để giết thời gian chứ.”
Nói xong, anh cúi đầu, phủ lên đôi môi hé mở của cô.
Không lâu sau, đèn trong phòng lại một lần nữa tắt đi.
Rèm cửa lay động theo gió, Quý Yên nhìn, cảm thấy trái tim mình cũng đang lay động theo, cứ trồi sụt bất định, không một phút bình yên.
Đêm quả thật rất dài, một mình quá khó để vượt qua, hai người có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
Cô ôm lấy Vương Tuyển.