Dịu Dàng Triền Miên - Chương 73: Quý Yên, anh yêu em
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CKhoảng một tiếng rưỡi trôi qua, cửa thư phòng mở ra, Quý Yên đứng dậy, quyển sách đặt trên đùi trượt xuống đất, phát ra một tiếng động trầm nặng.
Cô lại chẳng buồn để tâm, chỉ chăm chăm nhìn ra cửa.
Người mở cửa là Vương Tuyển.
Anh cười bước vào, nhặt quyển sách rơi dưới đất đặt lên bàn, rồi nắm tay cô nói: “Cơm nấu xong rồi, ra ngoài ăn nhé?”
Quý Yên ngẩn người một lúc, anh xoa xoa lòng bàn tay cô, lại hỏi thêm lần nữa, giọng nói trầm thấp, mang theo chút ý cười, cô cuối cùng cũng hoàn hồn, nắm ngược lại tay anh, tha thiết hỏi: “Em… Anh…”
Có lẽ là thật sự sốt ruột, đến nỗi nói không thành câu.
Vương Tuyển trấn an cô: “Muốn nói gì nào?”
Cô nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng có tiếng bố mẹ nói chuyện vọng vào, lắng nghe kỹ, còn mơ hồ nghe thấy tiếng cười.
Xem ra tâm trạng của bố mẹ cũng không tệ, Quý Yên lập tức thở phào nhẹ nhõm, đẩy tay anh ra để đóng cửa thư phòng, rồi quay lại nắm tay anh, nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, nói ra câu mà ban nãy đã muốn hỏi: “Bố mẹ em không làm gì anh chứ?”
Cô hỏi rất trịnh trọng, cũng rất căng thẳng, anh không khỏi bật cười: “Em nghĩ chú dì sẽ làm gì anh, ăn tươi nuốt sống à?”
“Năm mới nói mấy lời này xui xẻo lắm.” Cô đưa tay che môi anh, một lần nữa xác nhận “Nói chuyện vui vẻ chứ ạ?”
Anh nhướng mày: “Em nghĩ sao?”
Vẻ mặt anh rõ ràng là thoải mái, trước đây khi anh đàm phán thành công những dự án khó nhằn cũng mang dáng vẻ hăng hái thế này. Cô lập tức thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy anh: “Làm em sợ chết khiếp, em đợi lâu như vậy, mấy lần định mở cửa ra xem, em sợ hai bên không hòa hợp, càng sợ bố mẹ em có thành kiến với anh.”
Vương Tuyển vỗ vai cô nói: “Tin tưởng anh một chút, anh đã nói sẽ không để em thất vọng mà.”
Cô dụi dụi vào ngực anh nói: “Bây giờ thì em biết rồi.”
Hai người mở cửa thư phòng đi ra ngoài.
Trên bàn ăn đã bày sẵn thức ăn, Thẩm Nho Tri đang múc canh, thấy hai người nắm tay nhau đi ra, vẻ mặt bình thản, chỉ nói: “Ăn cơm được rồi.”
Quý Yên mím môi cười, tiến lên hỏi nhỏ: “Bố mẹ đâu rồi?”
Thẩm Nho Tri chỉ về phía nhà bếp.
Quý Yên nói với Vương Tuyển: “Anh giúp dọn đũa đi, em vào bếp xem sao.”
Cô đi về phía nhà bếp, lúc này, Thẩm Ninh Tri và Quý Nghiên Thư đang bàn luận về hương vị của món cá quế hoa, thấy cô đến, Quý Nghiên Thư gắp một miếng cá cho cô nói: “Nào, nếm thử xem.”
Quý Yên há miệng ăn, thịt cá mềm mượt, hương vị vừa vặn, tan chảy trên đầu lưỡi, mắt cô sáng lên, nói với Thẩm Ninh Tri: “Bố, dạo này tay nghề nấu nướng của bố tiến bộ quá.”
Quý Nghiên Thư đặt đũa xuống bàn, thản nhiên nói: “Không phải bố con làm đâu.”
Quý Yên liền hỏi: “Lẽ nào là mẹ làm ạ?”
Thẩm Ninh Tri lắc đầu cười, Quý Nghiên Thư huých ông một cái, mới nói: “Bạn trai con làm đấy.”
Quý Yên nhướng cao mày, cầm đũa lên nói: “Hóa ra là bạn trai con làm, vậy con nếm thêm miếng nữa, ban nãy ăn nhanh quá, chưa kịp thưởng thức hương vị.”
Quý Nghiên Thư đập vào tay cô: “Con gái con đứa giữ ý tứ một chút.”
Quý Yên biết điểm dừng, đặt đũa sang một bên, nói: “Mẹ, không tệ đúng không ạ, hương vị làm cũng gần giống bố rồi.”
“So với bố con thì vẫn còn kém một chút, vẫn còn không gian để tiến bộ.”
Quý Nghiên Thư không dễ dàng khen người khác, đưa ra được lời nhận xét như vậy đã được xem là sự công nhận đối với Vương Tuyển rồi, trái tim đang lơ lửng của Quý Yên hoàn toàn được đặt xuống, cô đi lấy khăn lót nồi, nói: “Đĩa cá này để con bưng.”
Ngày thường cả nhà ăn cơm đều ngồi đối diện nhau, hôm nay vì có thêm Vương Tuyển, Thẩm Ninh Tri ngồi ở ghế chủ tọa, Quý Yên và Vương Tuyển ngồi một hàng, Quý Nghiên Thư và Thẩm Nho Tri ngồi một hàng.
Không khí trên bàn ăn cũng khá ổn, Quý Yên tuân thủ lời dặn của Quý Nghiên Thư, không dám nói một lời, ngoài việc thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Vương Tuyển thì không có hành động nào khác, trong lúc đó, người hỏi nhiều nhất lại là Quý Nghiên Thư.
Bà vừa gắp rau cho Quý Yên, vừa nói: “Tiểu Tuyển, cháu đến Thâm Thành làm việc, người nhà cháu không có ý kiến gì chứ?”
Quý Yên nắm chặt đôi đũa trong tay, căng thẳng nhìn Vương Tuyển, Vương Tuyển trao cho cô một nụ cười trấn an, đặt đũa xuống nói: “Bố mẹ cháu tôn trọng mọi quyết định của cháu.”
“Sẽ không làm việc giữa chừng vài năm rồi lại vì lý do khác mà quay về chứ?”
Vương Tuyển đáp lại không chút do dự: “Điểm này dì cứ yên tâm, cháu quyết định định cư ở Thâm Thành là chuyện đã suy nghĩ kỹ càng, sẽ không có bất kỳ thay đổi nào ạ.”
Quý Nghiên Thư cười gắp một miếng cá quế hoa nói: “Món này của cháu làm không tệ, ngon hơn chú của cháu nhiều.”
Vương Tuyển nói: “Ông nội cháu có nghiên cứu về nấu ăn, từ nhỏ cháu lớn lên bên cạnh ông, mưa dầm thấm lâu, cũng học được chút ít.”
Quý Nghiên Thư ra vẻ suy tư nói: “Tiểu Yên ở bên cạnh dì hai mươi mấy năm rồi, vào bếp không ít lần, nhưng bây giờ đến một món rau xào bình thường cũng làm không ra hồn.”
Quý Yên nghe vậy, cúi đầu, giọng nói buồn bực: “Mẹ, mẹ giữ cho con chút thể diện đi.”
Quý Nghiên Thư nói: “Sự thật thôi, con trốn tránh cũng vô dụng.”
Quý Yên cúi đầu thấp hơn nữa.
Vương Tuyển cười nhìn một lúc, đưa tay ra, nắm lấy tay cô từ dưới gầm bàn, nói với Quý Nghiên Thư: “Việc nhà chỉ cần một người biết làm là được rồi ạ, Tiểu Yên thích ăn, cháu thích làm, vừa hay bổ sung cho nhau, cháu tin rằng chúng cháu sẽ phối hợp rất vui vẻ.”
Anh vừa dứt lời, tay cô siết chặt lại, ban nãy Quý Yên chỉ dám nắm nhẹ tay anh, lúc này, đã là nắm thật chặt.
Khóe môi Vương Tuyển cong lên.
Bữa cơm này ăn khá vui vẻ, sau bữa ăn, Vương Tuyển chủ động dọn dẹp bàn ăn, Thẩm Nho Tri ở lại giúp, Quý Yên bị bố mẹ gọi ra phòng khách giúp nấu nước.
Ấm nước kêu vù vù, trên thành thủy tinh bên trong xuất hiện không ít giọt nước, từng giọt từng giọt rơi xuống, trái tim Quý Yên cũng theo đó mà chùng xuống. Người cô tuy ngồi ở phòng khách, nhưng tâm lại ở trong bếp.
Quý Nghiên Thư nhìn thấu tất cả, đợi nước sôi, Quý Yên cầm ấm nước siêu tốc qua, bà hỏi: “Mẹ và bố con đã hỏi qua tình hình nhà cậu ấy, nhà cậu ấy chỉ có một mình cậu ấy là con, thật sự quyết định sau này sẽ ở lại Thâm Thành sao?”
Quý Yên khuấy trà, nhẹ giọng nói: “Con hỏi anh ấy rồi, anh ấy nói là như vậy, tháng 12 anh ấy đã chuyển công tác đến Thâm Thành rồi.”
Quý Nghiên Thư lại hỏi: “Hai đứa đến với nhau như thế nào?”
Lời bên kia vừa dứt, tay bên này của Quý Yên run lên, muỗng trà tuột khỏi tay, rơi xuống khay trà.
Ánh mắt của Quý Nghiên Thư có thêm vài phần dò xét.
Thẩm Ninh Tri thì cười giải vây: “Trước đây con đã không thích pha trà, bây giờ xem ra vẫn không thích, con ra kia ngồi đi, để bố pha.”
Quý Yên cúi mày rũ mắt, ngồi sang một bên, hai tay siết chặt vào nhau.
Bên kia Quý Nghiên Thư ho một tiếng, hỏi: “Khó trả lời lắm sao?”
Quý Yên ngước mắt lên.
Thẩm Ninh Tri cười nói: “Con bé ngại ngùng đấy, bà không nhìn ra à?”
“Vậy sao? Tôi thấy nó đang có chuyện giấu trong lòng thì có.”
Vì câu nói này, Quý Yên lại quay về trạng thái như hơn một tiếng trước ở trong thư phòng, lòng dạ rối bời, vô cùng bất an.
Phòng khách nhất thời im lặng.
Mười phút trôi qua, Vương Tuyển và Thẩm Nho Tri từ nhà bếp đi ra, vừa ngồi xuống chưa được hai phút, Thẩm Nho Tri bị một cuộc điện thoại gọi đi, bỗng nhiên thiếu đi một người, Quý Yên càng thêm hoảng sợ bất an.
Cô nhấp trà, thỉnh thoảng nhìn Vương Tuyển, Vương Tuyển thấy cô có vẻ không ổn, nắm tay cô một cái, nhìn cô, ánh mắt có ý hỏi.
Cô khẽ lắc đầu.
Đúng lúc này, Quý Nghiên Thư lại nói: “Tiểu Tuyển, trước đây cháu từng làm việc ở công ty của Tiểu Yên đúng không?”
Tay Vương Tuyển siết lại, là Quý Yên đã nắm chặt tay anh, anh nhìn qua, cô lắc đầu với anh, Vương Tuyển cười ấn nhẹ tay cô, trả lời Quý Nghiên Thư, nói: “Vâng ạ. Cháu từng làm việc ở đó sáu năm.”
Quý Nghiên Thư hỏi tiếp: “Lý do nghỉ việc có tiện nói không?”
Vương Tuyển đang định trả lời, Quý Yên đột nhiên nói: “Mẹ, con nhớ ra chiều nay mẹ có việc phải đi sang nhà cậu cả đúng không ạ?”
Quý Nghiên Thư thản nhiên liếc cô một cái, nói: “Hủy rồi, chiều nay cậu cả con phải đưa mợ con về nhà ngoại, chúng ta đã hẹn ngày mốt rồi.”
Quý Yên đột nhiên không biết tìm cớ gì nữa, Quý Nghiên Thư nói: “Trong tủ lạnh có quả anh đào con thích đấy, đi rửa một ít đi?”
“Con…” Quý Yên cứng đầu nói “Hôm nay con không muốn ăn lắm.”
Im lặng vài giây, Quý Nghiên Thư nói: “Không thích ăn thì ngồi yên đi, mẹ và Tiểu Tuyển nói chuyện một lát.”
Lời cảnh cáo trong câu nói đã quá rõ ràng, Quý Yên ngồi xuống, Vương Tuyển hỏi: “Không khỏe à? Có muốn lên lầu nghỉ một lát không?”
Giây phút này, cô quả thực có nỗi khổ không nói nên lời, cô lắc đầu, nói: “Không sao đâu, hai người cứ nói chuyện đi.”
Tình tiết nhỏ qua đi, chủ đề lại quay về chuyện tại sao Vương Tuyển lại nghỉ việc lúc trước.
Vương Tuyển nói: “Một phần lý do nghỉ việc liên quan đến kế hoạch sự nghiệp cá nhân của cháu.”
Quý Nghiên Thư hỏi: “Vậy phần lý do còn lại là gì?”
Vương Tuyển liếc nhìn Quý Yên, nói: “Phần này là lỗi của cháu.” Anh ấn lên mu bàn tay cô nói “Lúc đó cháu và Tiểu Yên cãi nhau. Cả hai chúng cháu đều rất áp lực, không biết phải xử lý mối quan hệ của mình như thế nào, vừa hay có một công ty đưa ra lời mời, cháu nghĩ có lẽ để cả hai bình tĩnh lại một chút, sẽ có lợi cho việc chúng cháu đối mặt tốt hơn với tương lai của mình, bây giờ nghĩ lại, lúc đó cháu xử lý không được tốt lắm.”
Quý Yên mở to mắt nhìn anh, anh cười với cô nói: “Nhưng may mắn là, Tiểu Yên không chê cháu.”
Quý Nghiên Thư nhìn sang Quý Yên.
Quý Yên không biết trả lời thế nào, Thẩm Ninh Tri ở bên cạnh vội vàng ra mặt nói: “Bà xem bà kìa, sao cứ thích nghe chi tiết yêu đương của người ta thế, tình nhân giận hờn rồi làm lành không phải là chuyện bình thường sao?”
Quý Nghiên Thư nói: “Ông không tò mò à?”
“…”
Bốn người im lặng uống một tách trà.
Quý Yên đặt tách trà lên khay, siết chặt tay, quyết định nói theo lời của Vương Tuyển: “Mẹ, công ty chúng con quy định rõ ràng không được yêu đương nội bộ, lý do con và anh ấy cãi nhau là vì chuyện này. Chuyện này mà bị phát hiện, người phải đi chỉ có thể là con, là anh ấy quyết định anh ấy đi, con không đồng ý, nên chúng con mới cãi nhau một trận.”
Thẩm Ninh Tri nói: “Đàn ông là phải có trách nhiệm, Tiểu Tuyển, chuyện này cháu làm tốt lắm.”
Vương Tuyển kinh ngạc liếc nhìn Quý Yên, sau đó khôi phục lại vẻ mặt, nói: “Chuyện này ngay từ đầu là cháu không đúng, rõ ràng biết cả hai đều ở cùng một công ty, nhưng lại phớt lờ quy định của công ty, khiến Tiểu Yên cùng cháu phạm sai lầm.”
Thẩm Ninh Tri nghe mà vui vẻ: “Nam nữ một khi đã vừa mắt nhau, nào còn để ý được nhiều như thế, chúng tôi hiểu mà.”
Thấy hai người đều có ý bênh vực cho đối phương, Quý Nghiên Thư biết là không hỏi ra được gì nữa, bất kể sự thật ra sao, bây giờ hai người đều rất quan tâm đến đối phương là đủ rồi, bà cũng không hỏi nữa.
Sau đó, là nói chuyện về tình hình gia đình của mỗi bên.
Bốn giờ chiều, Quý Nghiên Thư cuối cùng cũng cho đi, nói: “Ngồi cả buổi chiều rồi, Tiểu Yên, con dẫn Tiểu Tuyển ra ngoài đi dạo đi.”
Quý Yên chỉ chờ câu này, vội vàng dẫn Vương Tuyển ra ngoài.
Quý Nghiên Thư cười ở phía sau: “Chạy nhanh thế không sợ ngã à.”
Quý Yên không quay đầu lại, giơ tay vẫy vẫy: “Bên ngoài lúc này ít người, con dẫn anh ấy đi dạo một vòng.”
Đi được một đoạn đường, không còn nhìn thấy nhà nữa, Quý Yên thở phào nhẹ nhõm, nói: “Đã bảo với anh là mẹ em không dễ đối phó mà.”
Vương Tuyển nói: “Bố mẹ quan tâm con cái, hỏi han kỹ càng về đối tượng của con cái là chuyện bình thường.”
“Vậy sao?” Quý Yên nhớ lại lời anh nói ban nãy, không khỏi trêu chọc, “Sao em không biết là chúng ta từng cãi nhau nhỉ?”
Vương Tuyển nói: “Sao anh không biết lý do chúng ta cãi nhau có liên quan đến quy định của công ty nhỉ?”
Nhắc đến chuyện này, Quý Yên có nhiều điều để nói: “Nếu không phải Ôn tổng nói với em, chuyện công ty phát hiện chúng ta yêu nhau đã bị anh ém xuống, có phải anh định giấu em cả đời không?”
Vương Tuyển thở dài: “Ôn Diễm đúng là người không biết giữ mồm giữ miệng.”
“Anh đừng có đánh trống lảng.”
“Anh ta nói với em lúc nào?”
Quý Yên sững người, hai giây sau, cô phản ứng lại, nói: “Có muốn uống trà sữa kiểu Hồng Kông không? Gần đây có một quán nổi tiếng lắm, em dẫn anh đi thử.”
Vương Tuyển nắm chặt tay cô nói: “Tiểu Yên, đừng đánh trống lảng.”
Tiểu Yên?
Quý Yên không nhịn được cười: “Anh vẫn nên gọi em là Quý Yên đi, Tiểu Yên nghe lạ quá.”
Vương Tuyển kéo tay cô về phía trước, khi cô dựa vào người mình, anh ôm chặt eo cô, cúi đầu, nói giọng trầm thấp: “Có phải là cái đêm em đột nhiên đến Bắc Thành tìm anh không?”
Quý Yên nhìn chằm chằm vào chiếc cúc áo trước ngực anh, không lên tiếng.
Anh “hửm” một tiếng, nói: “Là lần đó phải không?”
Đến giờ anh vẫn tò mò, rõ ràng lúc đó cô mới tha thứ cho anh không lâu, lùi lại vài ngày trước, anh vừa hay nhân lúc cô về nhà để đón cô đến Thâm Thành, có thể nói hai người cũng vừa mới gặp nhau, anh không hiểu, tại sao cô lại đột nhiên chạy đến Bắc Thành vào đêm hôm mà không báo trước một tiếng.
Thực sự không phù hợp với tính cách của cô lúc đó.
Hôm nay nhờ lời nói của cô, anh cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, đêm đó tại sao cô lại hỏi anh có chuyện gì giấu cô không, sau lại nói anh là một tên ngốc.
E rằng lúc đó cô đã biết một phần lý do anh nghỉ việc.
Quý Yên không nói phải, cũng không nói không phải, cô chỉ hỏi: “Đáp án này quan trọng với anh lắm sao?”
Vương Tuyển ghé sát vào tai cô, hỏi ngược lại: “Vậy đối với em thì có quan trọng không?”
Quý Yên không nói nữa.
Vương Tuyển hôn lên má cô, cô né ra: “Không nói nữa, đều là chuyện quá khứ rồi, hiện tại và tương lai quan trọng hơn không phải sao?”
Rõ ràng, cô muốn lật sang trang mới.
Vương Tuyển chiều theo ý cô, anh nói: “Đi uống trà sữa Hồng Kông mà em nói nhé?”
Quý Yên vui mừng không kể xiết: “Ở ngay phía trước thôi, em dẫn anh qua đó.”
Cô nắm tay anh, đi ở phía trước, Vương Tuyển nhìn theo, trong lòng có một cảm giác tĩnh lặng.
Mẹ cô trong lời nói rõ ràng đã nhận ra điều gì đó, thậm chí còn nghi ngờ mối quan hệ của họ. Vương Tuyển đã chuẩn bị sẵn sàng để bị chỉ trích, nhưng trong hoàn cảnh căng thẳng đó, Quý Yên lại chủ động ra mặt giải vây cho anh.
Bất kể là quá khứ, hay hiện tại, cô đều kiên định đứng về phía anh.
Vương Tuyển nghĩ, anh thật sự rất may mắn. Anh luôn được cô kiên định lựa chọn, chưa bao giờ thay đổi.
Sự ấm áp mà anh từng gửi gắm vào gia đình, bố mẹ anh keo kiệt không cho, nhưng Quý Yên lại không hề giữ lại chút nào.
Không lâu sau, hai người đã đến quán trà sữa, là một cửa hàng rất nhỏ, chưa đến mười mét vuông, nhưng buôn bán lại cực kỳ tốt.
Quý Yên nói: “Có mấy vị, anh muốn uống loại nào?”
Anh nhìn thực đơn, nói: “Giống của em.”
Ngoài cà phê ra, chưa từng thấy anh uống loại đồ uống nào khác, xem ra câu hỏi này thực sự làm khó anh rồi, Quý Yên nói: “Anh đợi ở đây nhé, em đi mua.”
Cô đi qua đó, nói gì đó với chủ quán, không lâu sau, cô quét mã thanh toán, đợi ba phút, cô một tay cầm một ly trà sữa quay lại.
Quý Yên đưa ly bên tay trái cho anh: “Ly này không bỏ đường, vị khá giống cà phê, anh uống thử xem.”
Vương Tuyển uống một ngụm, quả thực có vị cà phê.
Cô cười tươi rạng rỡ: “Giống không?”
Anh “ừm” một tiếng.
Hai người mỗi người cầm một ly trà sữa Hồng Kông, đi ngược lại con đường lúc nãy.
Quý Yên hút một ngụm trà sữa, đưa ly của mình qua: “Có muốn thử ly của em không?”
Vương Tuyển nghiêng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt có chút ẩn ý.
Quý Yên lắc lắc ly trong tay: “Không muốn à?”
Anh lắc đầu, nói: “Muốn chứ.”
Cô nhướng mày, một lần nữa đưa ly đến trước mặt anh. Anh không nhận, mà nói: “Còn một cách khác để thử đấy.”
Quý Yên ngây ngô hỏi: “Cách gì?”
Khóe môi anh cong lên, anh cúi đầu, áp lên môi cô.
Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua bên cạnh họ, người qua lại trên phố, còn có tiếng lốp xe và tiếng còi xe vang lên dồn dập.
Một con phố vừa yên tĩnh lại vừa náo nhiệt, vì sự quấn quýt giữa đôi môi, tim Quý Yên đập thình thịch.
Vương Tuyển và cô triền miên một lúc, anh ghé sát vào tai cô nói: “Rất ngọt.”
Cô nắm chặt vạt áo anh, mặt đỏ bừng nói: “Đang ở trên phố đấy, toàn là người.”
Anh khẽ cười, lại áp lên khóe môi cô, cảm nhận được sự run rẩy của cô, anh ôm cô vào lòng, vô cùng chân thành nói: “Quý Yên, cảm ơn em.”
Cô “a” một tiếng, có chút bất ngờ, đang định hỏi anh sao đột nhiên lại nói vậy, thì giây tiếp theo lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai.
“Quý Yên, anh yêu em.”
Bất kể quá khứ, hay hiện tại, anh vẫn luôn yêu cô.
Có lẽ trên đường đi đã từng có lúc hoang mang, nhưng chuyện này chưa bao giờ thay đổi, giống như cô vẫn luôn không hề giữ lại chút nào mà lựa chọn anh.
Anh yêu cô, cô yêu anh, từ đầu đến cuối đều không thể nghi ngờ.