Dịu Dàng Triền Miên - Chương 72: Ngoài chờ đợi ra, cô không thể làm gì hơn
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CThời gian trôi đi như thường lệ.
Trong nháy mắt đã đến ba mươi Tết, ngày mà phần lớn mọi người kết thúc công việc, hối hả lên đường về nhà đón năm mới.
Hôm đó Quý Yên ngủ đến mười giờ mới tỉnh, lúc tỉnh dậy cô nhìn một vòng đều không thấy bóng dáng Vương Tuyển đâu, nhưng lại thấy mẩu giấy anh để lại trên bàn ăn, anh có việc phải đến công ty một chuyến, bữa sáng ở trên bàn, bảo cô hâm nóng lại rồi hãy ăn.
Quý Yên cất tờ giấy đi, quay sang hâm nóng bữa sáng.
Ngồi trước bàn ăn, cô vừa ăn cháo yến mạch, vừa lướt điện thoại xem tin nhắn.
Lướt một hồi, vài tin nhắn khác lạ lọt vào tầm mắt cô.
Có vài đồng nghiệp đang bàn tán chuyện của cô và Vương Tuyển.
Nguyên nhân là có người nhắc đến chuyện về nhà ăn Tết khó tránh khỏi bị các cô dì chú bác thay phiên nhau giục cưới, mọi người bàn tán xôn xao, rồi lại bàn đến cô và Vương Tuyển, thật ra cũng không nói gì nhiều, đại ý là nhắc đến chuyện Quý Yên về nhà ăn Tết chắc chắn không có phiền não bị giục cưới, hơn nữa là hóng hớt một chút xem khi nào thì được uống rượu mừng của cô.
Có người thích hóng chuyện, trực tiếp tag cô trong nhóm.
Lúc đó là tám giờ sáng, cô vẫn còn đang ngủ, không nhìn thấy, bây giờ mấy tin nhắn này đã bị cả ngàn tin nhắn mới đẩy trôi qua.
Quý Yên không cần phải trả lời, cô tắt màn hình điện thoại đặt sang một bên, tiếp tục ăn cháo, nhưng trong lòng vẫn đang nghĩ về mấy tin nhắn trong nhóm, nghĩ đi nghĩ lại không khỏi nghĩ đến chuyện tối qua.
Tối qua là tiệc tất niên của bộ phận, náo nhiệt hơi muộn, cộng thêm Công nghệ Hợp Chúng là dự án đầu tiên Quý Yên chính thức dẫn dắt, đồng nghiệp đến chuốc rượu cô với danh nghĩa chúc mừng không ít, trong lòng cô cũng vui, gần như là ai đến cũng không từ chối, uống nhiều rồi thì có chút say, sau đó là Vương Tuyển đến đón.
Gần đây đồng nghiệp đều nghe nói cô đang yêu, đối tượng còn là Vương tổng của bộ phận Mười một trước đây, lúc này tận mắt thấy chính Vương Tuyển ôm eo cô, ánh mắt ai nấy đều có chút khác lạ.
Có người trêu chọc hỏi: “Vương tổng, sắp có tin vui rồi à?”
Vương Tuyển hiếm khi cười một tiếng, trong mắt người khác, anh là một người có tính cách lạnh lùng nghiêm túc, không ai dám đùa giỡn với anh, bây giờ thấy anh cười, mọi người lại có hơi men trong người, liền lần lượt trêu chọc anh.
Quý Yên tuy có chút say, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Nghe đồng nghiệp hỏi như vậy, cô cũng có chút tò mò không biết Vương Tuyển sẽ trả lời thế nào, cô yên lặng dựa vào lòng anh.
Gió lạnh gào thét, Vương Tuyển giúp cô sửa lại khăn choàng cổ, ôm cô chặt hơn một chút, nói: “Sắp rồi, có tin vui nhất định sẽ thông báo cho mọi người, đến lúc đó mong mọi người nể mặt đến chung vui.”
Mọi người đều bất ngờ, sau đó là một tràng cười nói vui vẻ, họ nói: “Nhất định nhất định, chúng tôi đều đang chờ uống rượu mừng đây.”
Sau đó lại nói thêm vài câu, dù sao cũng đã muộn, ngày mai còn phải bắt xe về nhà, mọi người chúc nhau năm mới vui vẻ rồi giải tán.
Vương Tuyển dùng áo khoác ôm chặt Quý Yên, hai người đón gió đêm đi về phía bãi đỗ xe.
Trong lòng anh ấm áp, gió đêm lại lành lạnh, Quý Yên quyến luyến sự ấm áp của anh, nép vào lòng anh, Vương Tuyển nhận ra động tĩnh của cô hỏi: “Không khỏe à?”
Quý Yên lắc đầu, sau đó phát hiện anh không nhìn thấy, liền nói: “Không có, chỉ là muốn ở gần anh hơn một chút.”
Ở gần anh hơn một chút.
Vương Tuyển nghe xong, dừng bước.
Quý Yên nhìn qua.
Anh cúi đầu ghé xuống nói: “Nói lại lần nữa, em muốn gì?”
Đêm khuya một giờ sáng, đường phố vắng tanh, chỉ có vài chiếc xe lướt qua và ánh trăng lạnh lẽo vô tận. Đêm sáng trăng thanh, nhưng vương vấn giữa cô và anh lại là hơi ấm nương tựa vào nhau.
Quý Yên có chút say, nhưng không say đến mức hồ đồ, có lẽ chính vì chút hơi men này, đã khiến cô sinh ra sự dũng cảm và táo bạo vô hạn.
Cô nhón gót chân lên, ghé sát vào mặt anh, hôn lên má anh một cái, nói: “Muốn ở gần anh hơn nữa.”
Anh ôm lấy eo cô nói: “Đây là lời em nói, lát nữa phải nhớ đấy.”
Quý Yên lập tức sững người.
Anh cười rồi ôm cô đi về phía trước.
Về đến nhà, vừa vào cửa, còn chưa kịp thay giày, Quý Yên đã bị anh đè lên tường, tiếng kêu khẽ của cô còn chưa phát ra, môi anh đã áp lên.
Rất nhiều lời muốn nói, còn có rất nhiều sự giãy giụa giữa những ngón tay, đều bị sự ấm áp của đôi môi che lấp, rồi sau đó lạc lối.
Quý Yên lắc lắc đầu, nếu mà nghĩ tiếp thì bát cháo này không cần ăn nữa.
Cô chuyên tâm ăn cháo, đồng thời tự nhủ, lần sau không thể uống rượu nữa, uống rượu hỏng việc.
Buổi trưa Vương Tuyển trở về, Quý Yên đang thu dọn hành lý, nghe thấy tiếng mở cửa, cô từ trong phòng đi ra.
Vương Tuyển cởi áo khoác treo lên giá nói: “Ăn sáng chưa?”
Quý Yên “ừm” một tiếng: “Em đang dọn hành lý, còn của anh thì sao? Có cần em giúp không.”
“Của anh không cần dọn.” Anh nói “Ngày mốt anh về lại rồi.”
Quan sát kỹ anh một lúc, không phát hiện ra chút ý đùa giỡn nào, Quý Yên hỏi: “Anh về nhà có một ngày, thật sự được à?”
Vương Tuyển nhìn cô: “Không muốn anh về nhanh như vậy sao?”
Cũng không phải vậy, chỉ là… cô nói: “Tùy anh.” Lại đẩy anh đi rửa mặt, “Lát nữa còn phải đưa anh ra sân bay, anh mau đi rửa mặt đi.”
Hai giờ chiều, Quý Yên lái xe đưa Vương Tuyển ra sân bay, đến sân bay rồi, Quý Yên đang tháo dây an toàn, thì nghe Vương Tuyển nói: “Thật sự không cần anh đưa hai người về à?”
Lần này Giang Dung Dã vẫn quyết định về nhà ăn Tết, bố mẹ thúc giục quá, cô ấy không về, họ sẽ đến Thâm Thành tìm cô ấy. Sau khi bàn bạc, kết quả là Quý Yên đưa Vương Tuyển xong sẽ quay lại đón cô ấy, sau đó hai người cùng về Quảng Thành.
Quý Yên nói: “Đi đi về về, anh không mệt à?”
Vương Tuyển không thấy vậy, nói: “Anh có thể từ Quảng Thành về.”
“Không cần đâu.” Cô cười nói “Cứ coi như là cho anh một khoảng thời gian nghỉ ngơi, cũng là cho em một không gian để nói chuyện riêng với Dung Dung.”
Đã nói đến nước này, Vương Tuyển cũng không kiên trì nữa, chỉ nói: “Sáng ngày mốt nhớ ra sân bay đón anh.”
Cả một đêm hôm qua, ngoài việc làm chuyện vui vẻ, anh cứ nhắc đi nhắc lại chuyện này.
Quý Yên không khỏi cười: “Anh sốt ruột đến nhà em thế à?”
Anh nắm lấy tay cô, không biết từ đâu lấy ra thứ gì đó đeo vào tay cô, chỉ cảm thấy một luồng cảm giác lành lạnh, Quý Yên cúi đầu nhìn, là một chiếc nhẫn kim cương.
Cô giật mình, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cầm tay cô lên, hôn lên mu bàn tay đang đeo nhẫn của cô, cười nói: “Em nói đúng, là anh vội vàng muốn trở thành vợ chồng hợp pháp với em.”
Cô nhìn anh, rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay, muốn cười, nhưng lại càng muốn khóc: “Anh…”
Anh “ừm” một tiếng: “Anh làm sao?”
Cô không biết nên hỏi thế nào, liền nói: “Anh đặt lúc nào vậy?”
Kích cỡ vừa vặn như vậy, e là đã được một thời gian rồi.
Anh nói: “Gần đây thôi.” Sợ cô không tin, lại nói “Sáng nay không phải đi tăng ca, chỉ là bên đó thông báo với anh nhẫn đã đến nên anh qua lấy. Vốn cũng định hôm nay tặng cho em, ai ngờ nó lại đến đúng lúc thật.”
Cô không tin: “Thật sự là hôm nay mới giao tới à?”
“Có cần anh lấy điện thoại cho em xem lịch sử hành trình không?”
Nói rồi anh định lấy điện thoại, bị cô đè lại nói: “Đây là cầu hôn à?”
Vương Tuyển suy nghĩ một chút: “Anh có thể cầu hôn lần nữa vào lần sau.”
Lại còn muốn lần sau.
Cô hỏi: “Rốt cuộc anh muốn cầu hôn bao nhiêu lần?”
“Mãi mãi?”
“…”
Cô cười đẩy anh một cái nói: “Được rồi, nhẫn em nhận rồi, anh xuống xe đi.”
Vương Tuyển sờ tay cô, véo một lúc, rồi nói: “Giúp anh một việc nữa, anh sẽ đi ngay.”
Giọng điệu vô cùng ngây thơ.
Cô cảnh giác: “Có phải lại muốn tính kế gì em không?”
Anh cười rồi đặt một thứ vào lòng bàn tay cô.
Vẫn là một chiếc nhẫn, nhưng là một chiếc nhẫn nam đơn giản.
Vương Tuyển đưa tay ra: “Giúp anh đeo vào, anh sẽ xuống xe.”
Quý Yên kinh ngạc đến ngây người: “Anh…”
Vương Tuyển nói: “Không còn kịp thời gian nữa, em không đeo, anh chỉ có thể hủy vé máy bay, đưa em…”
Hai chữ ‘về nhà’ còn chưa nói ra, Quý Yên đã đeo nhẫn vào cho anh.
Mặt cô đỏ bừng, cũng không dám nhìn anh nữa, chỉ thúc giục: “Được rồi, việc cũng đã giúp rồi, xuống xe đi.”
Vương Tuyển nhướng mày, không nói hai lời mở cửa xe bước xuống.
Hả?
Thật sự xuống xe rồi.
Quý Yên ngẩng đầu nhìn anh.
Vương Tuyển đứng bên ngoài cửa sổ xe, qua lớp phim cách nhiệt nhìn cô. Quý Yên ngẩn người một lúc, mới muộn màng hạ cửa sổ xe xuống.
Đến lúc này, cô mới có cảm giác buồn bã của sự chia ly.
Vương Tuyển nói: “Về lái xe cẩn thận, chú ý an toàn.”
Cổ họng Quý Yên nghẹn lại, Vương Tuyển nhướng mày, cô nhìn chiếc nhẫn trên tay, mở cửa xe.
Vương Tuyển như thể biết cô sẽ xuống xe, đã dang rộng vòng tay, cô chạy một bước nhỏ về phía anh, lao vào lòng anh, ôm anh nói: “Anh cũng chú ý an toàn, nếu ở nhà không đi được, có thể hoãn lại một ngày hãy qua, bên bố mẹ em để em nói.”
Anh “ừm” một tiếng, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu cô.
Cô lại nói: “Nhẫn em rất thích, cảm ơn sự bất ngờ của anh, sự chuẩn bị của anh.”
Vương Tuyển không nói gì, chỉ ôm cô chặt hơn một chút.
Không lâu sau, Vương Tuyển buông cô ra, quay người đi vào sân bay, Quý Yên nhìn bóng anh biến mất ở cửa rồi mới quay lại xe.
Đón được Giang Dung Dã, cô vẫn còn mơ màng, Giang Dung Dã thấy vậy, nhìn cô từ trên xuống dưới vài giây, cuối cùng, nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay cô, cầm tay cô lên, trêu chọc: “Tặng luôn rồi à?”
Quý Yên ngại ngùng: “Vừa mới tặng.”
“Ồ~” Giang Dung Dã kéo dài giọng “Thảo nào trông cứ như người mất hồn.”
Quý Yên biết bộ dạng của mình bây giờ ai nhìn cũng sẽ trêu chọc, nên dứt khoát im lặng.
Giang Dung Dã chọc cô một lúc, thấy cô không chịu được chọc, nói: “Thôi được rồi, cậu cứ ngồi đó mà tự vui đi, tớ lái xe.”
Quý Yên cũng không tranh, rất chủ động ngồi vào ghế phụ.
Trên đường về, mặt trời đã dần dần lặn xuống, phong cảnh dọc đường đều được nhuộm màu hoàng hôn. Quý Yên nhìn chiếc nhẫn ở ngón giữa tay trái, cúi đầu khẽ cười.
Lúc về vẫn như cũ là đến nhà Giang Dung Dã trước, sau đó mới về nhà mình.
Quý Yên đỗ xe xong, đang định lấy hành lý, Thẩm Nho Tri đột nhiên đi tới, cô “hử” một tiếng: “Năm nay em về à?”
Thẩm Nho Tri không biểu cảm liếc cô một cái, cầm lấy hành lý bên cạnh tay cô nói: “Người nhà chị sắp đến nhà thăm hỏi, bố mẹ bảo em dù bận mấy cũng phải về ăn Tết.”
Người nhà chị?
Quý Yên thầm nhẩm lại mấy chữ này, một lúc lâu sau, cảm thấy có đôi khi Thẩm Nho Tri cũng khá biết nói chuyện.
Cô lén cười, nói: “Đó là do chị đã hứa với bố mẹ, cũng là vì tốt cho bản thân chị thôi.”
Thẩm Nho Tri đóng cốp xe lại, tiện thể lạnh lùng liếc cô một cái, sau đó tự mình đi về phía nhà.
Quý Yên đi theo, phân tích với cậu: “Em xem, chị có bạn trai rồi, ánh mắt của bố mẹ tạm thời đều dồn vào chị, họ tự nhiên sẽ không thúc giục em nữa.”
Thẩm Nho Tri khẽ hừ một tiếng.
Cô chọc vào cánh tay cậu: “Em hừ cái gì?”
Thẩm Nho Tri liếc cô một cái, giọng nói không mang chút cảm xúc nào: “Chính vì chị có bạn trai rồi, họ càng thúc giục em gấp hơn, đã sắp xếp hết lịch cho em từ mùng ba đến mùng bảy rồi.”
“…”
Cho đến khi về đến nhà, Quý Yên không dám nói thêm một câu nào với Thẩm Nho Tri nữa.
Hôm nay cô về, Quý Nghiên Thư đã đợi sẵn trong sân, đứng ở cửa nhìn một lúc, nghe thấy tiếng động, vội ngồi xuống sân bóc hạt ngô.
Quý Yên bước vào sân, liền thấy mẹ đang ngồi trong sân, tay bóc hạt ngô, cô hỏi: “Mẹ, con về rồi, mẹ bóc cái này làm gì vậy?”
Quý Nghiên Thư nhìn ra sau lưng cô, nhíu mày: “Chỉ có một mình con về thôi à?”
“Con về cùng với Dung Dung, đưa cậu ấy về nhà trước, rồi con mới về.”
“…”
Ông nói gà bà nói vịt.
Quý Nghiên Thư lườm một cái, ném bắp ngô vào rổ, nói: “Mẹ hỏi là, con không dẫn người về à?”
Ồ, thì ra là hỏi cái này.
Quý Yên chớp chớp mắt, nắm lấy cánh tay Thẩm Nho Tri bên cạnh, nói: “Có dẫn em trai về đây.”
Quý Nghiên Thư dùng tay búng vào trán cô một cái.
Quý Yên mặt mày rầu rĩ: “Mẹ, đau.”
Quý Nghiên Thư nói: “Lòng mẹ đây còn lạnh buốt thấu tim đây này.”
Thẩm Ninh Tri từ cửa chính đi ra, thấy Quý Yên rồi, cười nói: “Yên Yên về rồi à.”
Quý Yên vội cười: “Bố, con gái cưng của bố về rồi, có chuẩn bị món gì ngon cho con không?”
Quý Nghiên Thư bên cạnh hận rèn sắt không thành thép: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi.”
Quý Yên nén cười: “Con biết mẹ muốn hỏi gì, nhưng hôm nay là ba mươi Tết, ngày mai là mùng một, anh ấy phải về nhà ăn Tết, sớm nhất cũng phải mùng hai mới qua được.”
Quý Nghiên Thư vừa nghe, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi một chút: “Lần này là thật sự dẫn về à?”
Quý Yên gật đầu như giã tỏi: “Thật sự dẫn về, anh ấy cũng rất muốn gặp mẹ và bố.”
Thẩm Ninh Tri nói: “Cậu chàng này cũng vội vàng nhỉ.”
Quý Nghiên Thư thấy Quý Yên cười rất rạng rỡ, rõ ràng là rất vui, nói: “Mẹ thấy con gái của mẹ còn vội hơn.”
Quý Yên lần đầu tiên không cãi lại bà, dựa vào vai bà nói: “Mẹ, mẹ biết trong lòng là được rồi, đừng nói ra nữa, da mặt con mỏng lắm.”
Quý Nghiên Thư: “…”
Bên này, Vương Tuyển đến Bắc Thành vào lúc chập tối, Khương Diệp đến đón anh, thấy anh hai tay trống không, không khỏi ngẩn người: “Cậu thế này là về nhà à?”
Vương Tuyển hỏi: “Không giống à?”
“Không giống.” Anh ta nói “Tôi thấy giống như đi cho có lệ.”
Vương Tuyển nói: “Ngày mốt tôi còn phải đến Quảng Thành.”
Dứt lời, Khương Diệp bước chân không vững, suýt nữa ngã, anh ta nhìn Vương Tuyển, thấy anh không giống đang nói đùa, hỏi: “Tết nhất lúc này nhà cậu bận nhất, cậu không ở nhà, bố mẹ cậu đồng ý à?”
Vương Tuyển không nói gì, kéo cửa xe lên xe.
Khởi động xe đi được một đoạn, Khương Diệp nói: “Vương Tuyển, không phải tôi nói chứ, tôi biết cậu vội, nhưng cậu mới mùng hai đã đến nhà người ta, có phải là hơi vội quá không?”
Vương Tuyển đang xem tin nhắn, nghe vậy, liếc anh ta một cái, nói: “Cậu vẫn chưa tìm bạn gái đúng không?”
“…”
Vương Tuyển nhàn nhạt bổ sung một câu: “Cậu không có, cậu không hiểu được cảm giác sốt ruột đâu.”
“…”
Khương Diệp lái xe vào sân nhà mình, hậm hực rút chìa khóa xe, rồi lại hậm hực nhìn Vương Tuyển đang thong thả, nói: “Kẻ sĩ có thể bị giết chứ không thể bị sỉ nhục, tôi chỉ tiễn cậu đến đây thôi, đoạn đường còn lại cậu tự đi đi.”
Vương Tuyển thản nhiên buông một câu: “Lời từ biệt à?”
“…Cút.”
Khương Diệp hậm hực xuống xe, đóng sầm cửa xe lại, đầu không ngoảnh lại đi về phía cửa nhà mình.
Vương Tuyển cười lắc đầu, sau đó cũng mở cửa xe, dẫm lên tuyết, đi về phía nhà mình.
Gần như là ngay khi anh vừa bước vào sân, tiếng cười nói vui vẻ bên trong đã truyền ra.
Trong nhà đông người, ngày thường đều không tụ tập đông đủ, chỉ có lúc Tết đến, những người thân bận rộn bôn ba bên ngoài mới từ khắp nơi trở về.
Vương Tuyển được coi là người về khá muộn, nhưng người nhà đều đã quen rồi, thấy anh, đều cười nói: “Về rồi à.”
Anh lần lượt cười chào hỏi, Dịch Uyển Như đi tới, nói: “Không phải nói về sớm một ngày sao?”
Vương Tuyển thay giày nói: “Con dâu của mẹ hôm nay mới được nghỉ.”
Dịch Uyển Như bây giờ đã quen với việc Vương Tuyển động một chút là lấy ‘con dâu của mẹ’ ra làm cớ, bà cười: “Mở miệng ngậm miệng đều là con dâu của mẹ, con mau dẫn con dâu về cho mẹ xem đi.”
Vương Tuyển suy nghĩ một chút: “Tháng năm năm nay thế nào ạ?”
“Con mùng hai đã phải đến nhà người ta làm khách, sao lại không thể mùng ba dẫn con bé về đây?”
Vương Tuyển khẽ cười.
Dịch Uyển Như lắc đầu: “Đúng là đồ vô dụng, lúc quan trọng con đúng là quá vô dụng.”
Anh nói: “Cô ấy bận việc, phải đến tháng năm mới rảnh, lúc đó con sẽ dẫn cô ấy về, ở lại thêm vài ngày.”
Điều Dịch Uyển Như chờ chính là câu này: “Ở lại nửa tháng đi, dẫn người ta đi chơi xung quanh cho tử tế.”
Vương Tuyển “vâng” một tiếng, không muốn nói nhiều thêm.
Dịch Uyển Như trong lòng thầm thở dài, miệng lại trêu chọc: “Mẹ thấy con công việc cũng bận, sao còn có thể dành thời gian đến nhà người ta được.”
Vương Tuyển đang định lên lầu, nghe thấy lời này, quay đầu lại, nói: “Con muốn dẫn cô ấy về ở một tháng, gần đây không được, chỉ có thể dời đến tháng năm.”
Nói xong, anh lên lầu.
Dịch Uyển Như nhìn anh, trong lòng vô cùng hài lòng.
Bà chỉ nghĩ giữ người ta lại nửa tháng, Vương Tuyển còn nghĩ xa hơn, giữ lại một tháng.
Đúng là tâm cơ.
Sáng mùng hai Tết, Quý Yên còn đang nằm trong chăn ấm, điện thoại của Vương Tuyển đã gọi đến.
Nhìn thấy tên anh, cô lập tức đoán ra được điều gì đó, vội ngồi dậy.
Vừa kết nối điện thoại, giọng nói nói trầm ấm của anh đã truyền đến: “Dậy rồi à?”
Đã hơn chín rưỡi rồi, cũng nên dậy rồi, Quý Yên nói dối: “Đang ở trong sân tắm nắng đây, sao vậy?”
“Có thời gian không?”
Vừa nghe thấy lời này, tim cô bất giác thắt lại, Vương Tuyển nói: “Anh đang ở gần Trần Gia Từ, em qua đón anh được không?”
??!!
Quý Yên ngơ ngác, từ trên giường bước xuống: “Không phải nói là buổi trưa sao?”
Anh nói một cách hết sức thờ ơ: “Sắp đến trưa rồi mà.”
Là sao?
Cách mười một giờ rưỡi còn hai tiếng nữa mà.
Xét đến việc anh bây giờ đang ở Trần Gia Từ, cô không thể quan tâm nhiều như vậy nữa, nói: “Anh đợi em năm phút, em qua ngay.”
Vương Tuyển nói: “Cứ từ từ, anh không chạy đâu, ở ngay đây đợi em.”
Cô không sợ anh sẽ chạy, cô chỉ sợ mình không thể đến nơi trong vòng năm phút.
Vội vàng tìm một bộ quần áo thay vào, Quý Yên xuống lầu.
Thẩm Ninh Tri đang tưới hoa cỏ trong sân, thấy bộ dạng vội vàng của cô, nói: “Không phải không khỏe đang nằm trong phòng sao?”
Quý Yên không trả lời mà hỏi ngược lại: “Mẹ đâu ạ?”
“Đang ở trong thư phòng, có việc tìm bà ấy à?”
Quý Yên suy nghĩ một chút, nói: “Bố, anh ấy đến rồi, con qua đón anh ấy bây giờ.”
Thẩm Ninh Tri không phản ứng kịp, nói: “Ai?”
Quý Yên nói: “Bạn trai con.”
“Ồ, chuyện này à.” Thẩm Ninh Tri quay người về phía cửa sổ thư phòng lầu một hét lên một tiếng “Tiểu Thư, mau ra đây, bạn trai của con gái bà đến rồi.”
“…”
Quý Nghiên Thư từ thư phòng đi ra, nhìn quanh một lượt “Người đâu?”
Quý Yên ôm trán: “Anh ấy đang ở gần đây, con qua đón.”
Nói rồi không để ý đến bố mẹ nữa, cô ra khỏi cửa.
Vương Tuyển quả nhiên đang đợi ở gần Trần Gia Từ.
Quý Yên từ xa đã nhìn thấy anh, cô cười, người này đúng là vội thật, cả buổi sáng cô không dám ở dưới lầu, chỉ sợ bố mẹ hỏi han, cứ lặng lẽ chờ đợi buổi trưa đến, và chờ đợi anh đến.
Kết quả anh thì hay rồi, lại đến sớm.
Cô đi tới, đang định dọa anh, anh đã ngẩng đầu nhìn cô trước, cô lập tức lúng túng, sờ sờ cổ nói: “Anh phát hiện ra em sớm rồi à?”
Vương Tuyển nói: “Đúng vậy, anh đang nghĩ em từ bên đó qua đây mất bao lâu.”
“Vậy mất bao lâu?”
“Cũng chỉ một lát, khá nhanh.”
Quý Yên nhìn anh một lúc, rõ ràng mới hai đêm không gặp, nhưng lúc này nhìn anh, lại có cảm giác như lần cuối cùng gặp anh, đã là chuyện của rất lâu rất lâu về trước.
Vương Tuyển nói: “Đồ đạc đều ở trên xe, em lái xe nhé?”
Dòng suy nghĩ bị cắt đứt, Quý Yên nói: “Anh mua đồ à?”
“Chẳng lẽ anh lại đến tay không?”
Đợi đến khi nhìn thấy cả một xe đồ, Quý Yên mới có cảm giác căng thẳng khi sắp đưa Vương Tuyển về nhà.
Vương Tuyển thấy cơ thể cô cứng đờ, suy nghĩ một chút nói: “Xe để anh lái, em chỉ đường nhé?”
“Không cần.” Quý Yên hít một hơi thật sâu, nói “Chỉ có mấy bước chân, chỗ này em rành hơn anh, để em.”
Nói xong, không khỏi muốn cắn vào lưỡi mình.
Đây không phải là lời nói thừa sao, đây là nhà cô, cô không rành thì ai rành.
Vương Tuyển khẽ cười một tiếng nói: “Được, anh sẽ cố gắng làm quen với đường đi lối lại ở đây sớm nhất có thể.”
“…” Quý Yên đỏ mặt liếc anh một cái “Biết anh nói chuyện rất lợi hại rồi, bây giờ đừng trêu em nữa, không thấy em đang rất căng thẳng sao?”
“Anh nói nghiêm túc đấy.” Anh nói, “Hơn nữa người nên căng thẳng không phải là anh sao? Em căng thẳng cái gì?”
Chủ đề này không thể nói tiếp được nữa, Quý Yên lái xe.
Cũng chỉ hai ba phút đi đường, Quý Yên vịn vào vô lăng, lại có cảm giác xa lạ và thấp thỏm như lần đầu học lái xe.
Cuối cùng cũng lái xe vào được sân lớn, đỗ xe xong, cô tháo dây an toàn nói: “Bố mẹ em vẫn còn ở trong căn nhà cũ, bãi đỗ xe này cũng là sân bóng rổ cho bọn trẻ con chơi, rất lớn, anh đừng thấy lạ, bên em đều như vậy cả.”
Vương Tuyển khẽ cười.
Cô đang rất nghiêm túc giới thiệu cho anh, anh lại chỉ biết cười, Quý Yên định mở cửa xe nói: “Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng không thích nghe.”
“Đừng.” Vương Tuyển nắm lấy tay cô, nói, “Anh rất thích nghe em nói, chỉ là…”
Anh ngừng lại.
Quý Yên hỏi: “Chỉ là gì?”
Anh suy nghĩ một chút, xoa xoa tay cô nói: “Quý Yên, em đừng căng thẳng, anh mới là mục tiêu khảo sát của bố mẹ em, không phải em.”
Quý Yên thở dài: “Trông em rất căng thẳng à?”
Không chỉ là một chút.
Vương Tuyển nói: “Có một chút, không sao, anh sẽ cố gắng hết sức để làm bố mẹ em hài lòng.”
Quý Yên cúi đầu, trán tựa vào tay anh, gõ nhẹ từng cái: “Tốt nhất là anh một lần thu phục được cả bố mẹ em luôn đi.”
“Được.” Vương Tuyển an ủi cô “Anh sẽ làm được.”
Đồ Vương Tuyển mua thực sự rất nhiều, một tay anh xách mấy túi, Quý Yên giúp lấy hai túi, nói: “Không cần chuẩn bị nhiều như vậy đâu.”
“Một số là anh chuẩn bị, một số là tấm lòng của bố mẹ anh.”
Quý Yên nghe xong, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm, nói: “Giúp em cảm ơn chú dì nhé.”
Vào trong sân, Quý Yên đang định gọi người, sân trống không, cô ngẩn người một lúc, mới nói với Vương Tuyển: “Sắp trưa rồi, bố mẹ em đang ở trong bếp chuẩn bị bữa trưa.”
Cô dẫn Vương Tuyển vào phòng khách, đặt đồ xuống, vào bếp gọi người.
Trong bếp chỉ có một mình Thẩm Ninh Tri, lúc này đang thái rau.
Quý Yên nói: “Bố, mẹ con đâu?”
Thẩm Ninh Tri nhìn ra sau lưng cô nói: “Mẹ con đang ở trong thư phòng đọc sách.”
Quý Yên đang định hỏi Quý Nghiên Thư giờ này sao lại ở trong thư phòng đọc sách thì một bóng người lướt qua trong tầm mắt, Vương Tuyển vốn được cô sắp xếp đợi ở phòng khách đã bước vào bếp, anh xắn tay áo lên, nói: “Chú, cháu đến giúp ạ.”
Thẩm Ninh Tri nói đúng lúc: “Là bạn trai của Yên Yên phải không.”
Vương Tuyển nói: “Dạ vâng, thưa chú, cháu tên là Vương Tuyển.”
“Ồ, Vương Tuyển à, tên hay đấy.” Ngay sau đó, Thẩm Ninh Tri lại nói, “Vất vả cho cậu rồi, lần đầu đến nhà đã phải giúp làm việc, nhưng cậu đừng khách sáo quá, ở nhà này của chúng ta, đều là đàn ông giặt giũ nấu nướng, cậu phải tập quen dần đi là vừa.”
Vương Tuyển cười: “Về phương diện này cháu cũng tạm được, chú cần cháu làm gì cứ nói ạ.”
Thẩm Ninh Tri nhanh chóng đưa cho anh một túi cải làn, nói: “Vậy thì phiền cậu giúp rửa cái này, Yên Yên thích ăn hủ tiếu xào, trưa nay làm món này.”
Vương Tuyển cầm rau đứng trước bồn rửa rau, bên cạnh Thẩm Ninh Tri đang thái rau, trong chốc lát, khung cảnh lại hài hòa một cách bất ngờ.
Quý Yên nhìn đến ngây người.
Nhìn một lúc, thấy Vương Tuyển cũng không ngại ngùng, hòa hợp với bố mình.
Quý Yên im lặng đi vào thư phòng tìm Quý Nghiên Thư.
Quý Nghiên Thư không đọc sách, mà đang đi đi lại lại trong thư phòng, thấy Quý Yên mở cửa vào, bà hỏi: “Nó đang ở trong bếp giúp à?”
Quý Yên “à” một tiếng.
Quý Nghiên Thư gõ đầu cô: “À cái gì mà à?”
Quý Yên xoa xoa đầu, nói: “Mẹ, anh ấy lần đầu đến, mẹ và bố không cần phải bày ra trò này chứ.”
“Con hiểu cái gì, năm đó bố con đến nhà, đừng nhìn nhà bố con có tiền, bà ngoại con vẫn không ưa, ông ngoại con lại càng thế, ngày đầu tiên bố con đến nhà, ông ngoại con đã cho một đòn phủ đầu, nói thẳng là ở nhà mẹ không làm việc nhà, đều là đàn ông làm. Những năm nay mẹ và bố cưng chiều con, không phải để con đi hầu hạ người khác, lát nữa con đừng nói gì cả, có mẹ và bố con giám sát, con cứ yên lặng ăn cơm, nếu không được thì cứ như buổi sáng, nói không khỏe rồi lên lầu nghỉ.”
Nghe xong một tràng, Quý Yên vẫn rất cảm động, vì sự cân nhắc và lên kế hoạch trước cho cuộc sống sau này của cô của bố mẹ, nhưng nghe đến câu cuối cùng, cô lập tức ngớ người.
Quý Nghiên Thư cười vỗ nhẹ vào cô: “Mẹ biết con thích nó, lần trước con đến Bắc Thành tìm nó, em trai con đều đã nói với mẹ rồi, mẹ và bố con sẽ không làm khó nó, nhưng con phải hiểu thích nó là một chuyện, sống với nó lại là một chuyện khác, tóm lại lát nữa không cho con nói chuyện thì con đừng nói, cứ ăn cơm của con cho ngon.”
Quý Yên cảm thấy có con côn trùng nhỏ bay vào mắt, cô dụi mắt, khẽ “vâng” một tiếng: “Con hiểu rồi.”
Dặn dò xong, Quý Nghiên Thư bước ra khỏi thư phòng, trước khi đóng cửa, bà còn dặn đi dặn lại cô đừng ra ngoài.
Quý Yên gật đầu đồng ý: “Con biết rồi, hai người không gọi con thì con sẽ không ra ngoài.”
Thấy Quý Nghiên Thư sắp đóng cửa, Quý Yên vẫn không yên tâm, giữ lấy cửa nói: “Mẹ, hôm nay con đều nghe lời mẹ, mẹ bảo con làm gì con sẽ làm cái đó, nhưng đã nói trước rồi, mẹ đừng làm khó anh ấy quá, anh ấy lần đầu đến, chắc chắn có chỗ làm không tốt, mẹ và bố hãy nương tay nhiều hơn.”
Quý Nghiên Thư nhìn cô một lúc, xoa đầu cô nói: “Biết rồi, mẹ và bố con trong lòng đều có chừng mực.”
Cửa thư phòng đóng lại.
Quý Yên ở trong thư phòng, đứng ngồi không yên.
Lúc nhỏ, cô thường ở trong thư phòng này, trên giá sách bày đầy sách, có truyện tranh cô thích đọc, có sách bách khoa toàn thư bố mẹ mua cho cô, còn có một số sách chuyên ngành mà lúc đó cô không hiểu.
Cô rất thích thư phòng này.
Nơi đây gần như đã đồng hành cùng cô suốt thời thơ ấu và tuổi thanh xuân.
Thời gian thoáng chốc trôi qua, cô sắp cùng một người khác bắt đầu một hành trình mới, một cuộc sống mới.
Trong khoảng thời gian chờ đợi lo lắng này, cô vẫn trải qua trong chính căn thư phòng này.
Nhà đã sửa sang một lần, Quý Nghiên Thư còn đặc biệt dùng tường cách âm, vì thế, bây giờ cô hoàn toàn không nghe được âm thanh bên ngoài.
Vương Tuyển và bố mẹ nói chuyện có vui vẻ không?
Bố mẹ nhìn nhận Vương Tuyển có hài lòng không?
Cô không thể biết được.
Cô rất muốn đẩy cửa đi ra, để xem tình hình bên ngoài, để cho lòng mình được yên.
Nhưng những lời dặn dò của mẹ trước khi rời đi, lại khiến cô dừng bước.
Lúc này, không nghi ngờ gì cô đang lo lắng cho Vương Tuyển, cô sợ anh không qua được cửa ải này.
Nhưng lúc này, cô lại gánh vác một vai trò khác, cô là con gái của bố mẹ, trong lúc cô lo lắng cho Vương Tuyển, bố mẹ cô cũng đang lo lắng cho tương lai của cô.
Cô không thể ra ngoài. Ít nhất là trước khi bố mẹ đến gọi cô, cô không thể mở cánh cửa này.
Cô không thể làm tổn thương trái tim của bố mẹ, không thể phụ lại tấm lòng khổ tâm của họ. Ngoài chờ đợi ra, cô không thể làm gì hơn.
Quý Yên lòng như lửa đốt, để chuyển sự chú ý, cô đến giá sách lấy một cuốn sách, lật xem.
Là sách kế toán của Quý Nghiên Thư, lúc nhỏ không hiểu, cô thường cầm đi hỏi mẹ, mẹ rất kiên nhẫn giải thích cho cô những ký hiệu trong đó, bây giờ đã hiểu rồi, cô lại không thể đọc vào được một chữ nào.
Cô lật từng trang, đồng thời mắt nhìn chằm chằm vào cửa thư phòng.
Cô đang chờ, chờ xem khi nào mẹ có thể mở cánh cửa đó ra, giống như lúc nhỏ, cười rồi bước vào gọi cô ra ngoài.