Dịu Dàng Triền Miên - Chương 71: Có liên quan đến chúng ta
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CBuổi tối, Quý Yên đương nhiên ở lại qua đêm.
Ngoài cửa sổ là màn đêm thăm thẳm và ánh đèn của vạn nhà, cô ngồi trên thảm, nhìn ra xa, rồi quay đầu lại nhìn căn phòng chìm trong ánh đèn vàng vọt, có vài phần cảm giác không chân thật.
Từ phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, từng tiếng một, đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
Cô nghe một lúc, cảm giác bồng bềnh hư ảo đó dần dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác vững chãi, thực tế.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, hai phút sau, tiếng mở cửa vang lên.
Không lâu sau, cô được ôm từ phía sau.
Vương Tuyển cả người thoang thoảng mùi sữa tắm thanh mát, lồng ngực cũng ấm áp, Quý Yên tựa vào lòng anh, nói: “Anh cứ thế này mà qua đây, người nhà anh không nói gì sao?”
Cô vẫn lo lắng về điều này.
Vương Tuyển ôm eo cô, nói: “Đưa em trở về quan trọng hơn.”
Nhắc đến chuyện này, Quý Yên liền nghĩ đến Tết Nguyên đán đã là tuần sau, mà Vương Tuyển lại định mùng hai Tết sẽ đến nhà thăm hỏi.
Vừa nghĩ đến chuyện này, nhiệt độ trên mặt cô đã tăng lên một cách thiếu tự nhiên “Tết anh vẫn phải về ăn Tết cùng người nhà chứ?”
“Ừm.” Cằm anh tựa vào đỉnh đầu cô nói “Tối ba mươi anh về, ở lại một ngày mùng một, sáng mùng hai anh lại qua tìm em.”
Sắp xếp này quả thực có hơi gấp gáp.
Quý Yên suy nghĩ một lát, nói: “Có thể dời lại mấy ngày mà, mùng bảy mới đi làm.”
Anh ghé vào tai cô, cọ vào má cô nói: “Trì hoãn không phải là thói quen tốt đâu Quý Yên.”
“…”
Anh vội vã muốn gặp bố mẹ cô như vậy, bất kể là vì lý do gì, cô đều rất ngạc nhiên, nói đùa: “Mẹ em thật sự không dễ nói chuyện đâu.”
Tâm thái của anh rất bình tĩnh: “Anh biết, anh còn biết bà ấy có ý kiến rất lớn với anh.”
Chuyện này…
Quý Yên không khỏi nghĩ đến một chuyện khác, nếu Quý Nghiên Thư biết Vương Tuyển chính là WJ kia, mẹ cô sẽ có phản ứng như thế nào.
Không dám nghĩ đến cảnh tượng đó nữa, cô đột nhiên cảm thấy chuyện ra mắt phụ huynh có thể hoãn lại một chút, cô quay mặt đi, đang định nói chuyện với anh thì Vương Tuyển đã nâng cằm cô lên, cúi đầu xuống.
Anh hôn rất nhẹ, lại còn rất dịu dàng, chậm rãi từ tốn, đầu óc Quý Yên có chút mơ màng, tay đặt lên lưng anh, sau đó ném chuyện này ra sau đầu, toàn tâm toàn ý quấn quýt bên anh.
Sáng hôm sau, Quý Yên tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, cô liền quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Vương Tuyển vẫn đang ngủ, hơi thở đều đặn.
Cô nhìn một lúc, nhẹ nhàng lật người, nằm sấp trên gối, tay trái chống cằm, ngây người nhìn anh.
Không lâu sau, Vương Tuyển mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, cô giật mình, vùi mặt vào gối, không dám nhìn anh nữa.
Vương Tuyển nghiêng người, ôm lấy cô nói: “Đang nhìn gì thế?”
Cô “ưm” một tiếng, lén lút nhìn anh: “Nhìn anh.” Rồi lại hỏi “Có cho nhìn không?”
Lời vừa dứt, cô liền cảm nhận được một cảm giác ấm nóng bao phủ trên eo, cô đưa tay ra chặn, nói: “Dậy rửa mặt đi, lát nữa còn phải đi làm.”
Nói xong, cô vội vàng vén chăn xuống giường, hoàn toàn lờ đi tiếng cười khẽ phía sau lưng.
Ăn sáng xong, hai người thay quần áo ra ngoài đi làm.
Công ty của Vương Tuyển cũng ở trên khu phố Tài chính, cách công ty của Quý Yên không xa, anh đưa Quý Yên đến công ty trước, rồi mới lái xe đến công ty của mình.
Quý Yên nhìn theo chiếc xe của anh đi xa, lúc này mới xoay người đi về phía tòa nhà, vừa đi được hai bước, cô đã dừng lại.
Cách đó không xa, Ôn Diễm đang gọi điện thoại, nhưng ánh mắt lại đang nhìn chằm chằm vào cô.
Trong lòng cô thầm kêu không hay rồi, vừa nãy cô xuống xe của Vương Tuyển, anh ấy chắc chắn đã nhìn thấy, có khi bây giờ đứng đó chính là để đợi cô.
Nghĩ đến những lời Ôn Diễm đã nói với mình, Quý Yên vẫn không quen bị Ôn Diễm hỏi về chuyện của cô và Vương Tuyển, cô chuẩn bị tâm lý một lúc, bên kia Ôn Diễm cũng đã kết thúc cuộc gọi, cô liền đi qua.
Đứng trước mặt Ôn Diễm, Quý Yên nói: “Chào buổi sáng lão đại.”
Ôn Diễm cười nhìn cô một lúc, nói: “Nhanh vậy đã đi làm cùng nhau rồi à? Có phải sắp được uống rượu mừng rồi không?”
Quý Yên đỏ mặt: “Anh đừng trêu tôi nữa.”
Ôn Diễm nói: “Cô xem có giống đang trêu đùa không? Cậu ta vì cô mà chuyển cả công việc đến Thâm Thành, không phải là để sau này định cư ở đây sao?”
Ngay cả Ôn Diễm cũng nhìn ra rồi, xem ra Vương Tuyển không hề che giấu sự sốt ruột của mình chút nào.
Quý Yên đột nhiên không biết nên đáp lại thế nào, Ôn Diễm cũng không để tâm, chỉ cho rằng cô đang xấu hổ.
Cô cứ thế mơ mơ màng màng đi lên lầu.
Bận rộn đến thứ sáu, buổi chiều không có việc gì, mọi người trong văn phòng rục rịch, đều muốn xuống lầu uống trà chiều, Quý Yên đang định có nên hẹn Vương Tuyển ra ngoài không thì Giang Dung Dã đã lâu không liên lạc lại gọi điện tới.
Cô ấy vừa hay đi ngang qua công ty của Quý Yên, hỏi Quý Yên có thời gian xuống uống trà chiều không.
Quý Yên xuống lầu nhận lời hẹn.
Hai người tìm một vị trí cạnh cửa sổ, tắm nắng buổi chiều, nói chuyện một lúc về tình hình gần đây, nói qua nói lại, không tránh khỏi nhắc đến chuyện về nhà ăn Tết.
Quý Yên vẫn về vào ngày ba mươi Tết.
Cô hỏi: “Năm nay còn về cùng nhau không?”
Giang Dung Dã nói: “Tớ qua đây chính là để hỏi cậu chuyện này.” Nói rồi, cô ấy trở nên sầu não “Bố mẹ tớ thì không thể sống chung với nhau được nữa rồi, nhưng trong chuyện thúc giục kết hôn thì lập trường của họ lại nhất trí, tớ không muốn về cho lắm.”
Nhắc đến chuyện giục cưới, Quý Yên chớp chớp mắt.
Giang Dung Dã không nhận ra, tiếp tục than phiền: “Cậu nói xem, hôn nhân của chính họ đã không hạnh phúc, sao còn mặt mũi bắt tớ kết hôn? Tự mình ngã vào hố phân chưa đủ hay sao mà còn phải kéo cả tớ vào nữa?”
Quý Yên khó khăn nuốt miếng bánh tiramisu trong miệng.
Giang Dung Dã càng nghĩ càng thấy rợn người, lắc đầu nói: “Năm nay tớ ở lại Thâm Thành ăn Tết cho xong.”
Quý Yên không dám hó hé tiếng nào.
Giang Dung Dã nói xong, rất tán thành với đề nghị của mình, hỏi cô: “Còn cậu thì sao?”
Quý Yên lập tức lúng túng, cô lau tay, đẩy ly cà phê về phía trước, nói nhỏ: “Dạo này bận quá, tớ định nói với cậu rồi, kết quả là cậu cứ đi công tác suốt, ngay cả Wechat cũng không kịp trả lời tớ, tớ…”
Còn chưa nói xong đã bị Giang Dung Dã xua tay cắt ngang: “Được rồi, nói đi, với cái người họ Vương kia tiến triển đến bước nào rồi?”
Cô liếc trộm cô ấy một cái”Sao cậu biết tớ định nói chuyện này.”
Về việc này, Giang Dung Dã chỉ có hai chữ lạnh lùng: “Hì hì.”
“…”
Một lúc sau, Quý Yên bưng ly cà phê lên, vừa uống vừa nói: “Mùng hai Tết anh ấy sẽ đến nhà tớ.”
Giang Dung Dã cau mày, lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Cậu nói lại lần nữa xem.”
Quý Yên đặt ly cà phê xuống, hai tay đan vào nhau, đặt trên bàn, rất nghiêm túc nói: “Tết này anh ấy muốn đến nhà tớ.”
Giang Dung Dã mặt không cảm xúc nhìn cô.
Quý Yên cười cười, nói: “Anh ấy định mời cậu ăn cơm.”
Giang Dung Dã im lặng một lúc lâu, uống mấy ngụm cà phê, cô ấy mới nói: “Cậu nghĩ kỹ chưa? Mới qua bao lâu đâu, ra mắt phụ huynh có phải hơi nhanh không.”
Quý Yên cũng cảm thấy nhanh, nhưng mà: “Mẹ tớ thúc giục gấp lắm, tớ không đưa anh ấy về, bà ấy sẽ lại giới thiệu người khác cho tớ.”
Giang Dung Dã chẳng hề để tâm: “Thế thì gặp thôi, có phải gặp xong là đi đăng ký kết hôn luôn đâu.”
Quý Yên không nói gì, chỉ cười với cô ấy một cái, có chút bất đắc dĩ.
Giang Dung Dã thở dài: “Cứ cái đà cậu quan tâm anh ta như thế, sau này tớ muốn hẹn cậu ra ngoài uống rượu có phải khó lắm không?”
“Không đâu không đâu.” Cô vội vàng đảm bảo “Trong lòng tớ cậu vẫn ở vị trí số một.”
Giang Dung Dã “hờ” một tiếng.
Buổi tối, Quý Yên kể cho Vương Tuyển nghe chuyện buổi trưa gặp Giang Dung Dã.
Cô không trực tiếp đề cập đến việc mời ăn cơm, ngược lại Vương Tuyển sau khi nghe thấy tên của Giang Dung Dã đã chủ động nói: “Cô ấy có thời gian không? Chúng ta mời cô ấy ăn cơm đi.”
Quý Yên nghĩ một lát, thăm dò hỏi: “Em đưa cậu ấy đến nhà ăn cơm được không? Anh đích thân xuống bếp.”
Anh nhướng mày, một lúc sau, cũng cảm thấy đề nghị này không tồi, cầm điện thoại lên, đưa cho cô.
Cô nghi hoặc: “Anh đưa điện thoại cho em làm gì?”
“Cô ấy thích ăn gì, em ghi các món vào ghi chú, sáng mai anh ra ngoài mua.”
Quý Yên nghe mà lòng vui phơi phới, cô vừa gõ chữ vừa nói: “Ngày mai em đi với anh.”
Ăn cơm xong, Vương Tuyển dọn dẹp ở phòng ăn, Quý Yên nhìn một lúc, cầm điện thoại đi vào phòng sách, gọi điện cho Giang Dung Dã.
Cô nói rất thẳng thắn: “Mai đến nhà tớ ăn cơm nhé.”
Giang Dung Dã khinh khỉnh nói: “Đồ cậu nấu có ăn được không đấy, tớ không đến đâu.”
“Không phải tớ nấu.”
“Vương Tuyển xuống bếp? à”
Giọng điệu ở đầu dây bên kia đầy nghi ngờ.
Quý Yên đứng bên cửa sổ, đưa tay ra, gió lùa qua lòng bàn tay cô rồi thổi đi mất.
Cô nói: “Là anh ấy làm, tay nghề nấu nướng của anh ấy không tồi, tớ sẽ bảo anh ấy làm một bàn toàn món cậu thích ăn, cậu đến đi nhé.”
Giang Dung Dã hỏi: “Quý Yên, có phải cậu đang có âm mưu gì không?”
“Không có,” Quý Yên vội đảm bảo “Trời đất chứng giám, tớ chỉ nghĩ đồ ăn bên ngoài ăn cũng chỉ vậy thôi, tay nghề của anh ấy cũng được, chi bằng đến nhà ăn, dù sao sau này cũng còn qua lại nhiều, thúc đẩy mối quan hệ giữa cậu và anh ấy cũng tốt mà.”
“Đừng.” Giang Dung Dã nói rất nghiêm túc “Tớ trước giờ không qua lại với bạn trai của bạn bè, ngoài chuyện của cậu ra, tớ và anh ta sẽ không quen biết nhau, cậu biết không?”
“…Tớ hiểu.” Quý Yên nói “Đến đi mà, hai người đều là những người quan trọng nhất của tớ, chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà.”
Nói qua nói lại đủ cách, cuối cùng Giang Dung Dã cũng đồng ý đến.
Quý Yên vui vẻ rời khỏi phòng sách.
Vừa đi đến phòng khách, Vương Tuyển từ phòng bếp đi ra, thấy dáng vẻ mặt mày hớn hở của cô, anh đi tới hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế?”
“Dung Dung ngày mai sẽ qua.” Cô nói “Sáng mai chúng ta đi siêu thị mua thức ăn nhé.”
Vương Tuyển hỏi: “Cô ấy qua là em vui đến thế à?”
Quý Yên “ừm” một tiếng: “Cậu ấy là bạn rất thân của em, hồi cấp ba có một lần em bị ngã gãy tay, bố mẹ em lại đi công tác, một mình em ở lại trường không tiện, đều là cậu ấy qua giúp em mặc quần áo, tắm rửa, mùa đông trời lạnh như thế, nếu không có cậu ấy, em cũng không biết phải làm sao.”
Anh nghe xong, nói: “Ghi thêm mấy món cô ấy thích ăn nữa đi.”
Cô không khỏi bật cười: “Vậy nếu cậu ấy thích ăn món mà anh không biết làm thì sao?”
“Anh tin là em sẽ không làm khó anh.”
Xem anh tự tin kìa.
Quý Yên ôm chặt lấy anh, hít một hơi, nói: “Cảm ơn anh.”
Vương Tuyển lại nắm lấy tay cô nói: “Lúc đó bị gãy tay nào?”
“Tay trái.”
Anh buông tay phải ra, nâng tay trái của cô lên.
Quý Yên tựa vào vai anh, giọng rầu rĩ: “Đừng nhìn nữa, chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, khỏi lâu rồi.”
Anh hỏi: “Lúc đó có đau không?”
“Cũng ổn, em đã đến bệnh viện chuyên khoa chấn thương chỉnh hình, đắp thuốc bắc một tháng, ngoài việc làm việc không tiện ra thì những cái khác đều ổn.”
Vương Tuyển không hỏi nữa.
Sáng hôm sau, hai người ăn sáng xong, nghỉ ngơi một lúc rồi xuất phát đến siêu thị mua sắm.
Quý Yên rất thích đi dạo siêu thị, nhìn bên này ngó bên kia, thấy cái gì, cũng không cần biết có thực tế hay không, cứ thế ném vào xe đẩy, Vương Tuyển cười nhìn cô, cả đi cả về tổng cộng dạo một tiếng đồng hồ, chất đầy bốn túi lớn, họ mới rời đi.
Giang Dung Dã đến vào lúc mười một giờ, lúc đó Quý Yên đang nếm thử canh, nghe thấy tiếng chuông cửa, cô đặt thìa xuống, nói với Vương Tuyển: “Chắc là Dung Dung đến rồi, em đi mở cửa.”
Quả nhiên là Giang Dung Dã.
Quý Yên mở cửa, cười ôm lấy cô ấy: “Cuối cùng cậu cũng đến rồi.”
Giang Dung Dã lấy ra một bó hoa hồng đỏ rực từ sau lưng, hai mắt Quý Yên sáng lên: “Sao còn mua hoa nữa?”
“Chúc tình yêu của hai người rực rỡ như lửa.”
Quý Yên mời cô ấy vào nhà, lấy dép đi trong nhà cho cô ấy, nói: “Cậu có lòng quá.”
Giang Dung Dã thay giày, nghe vậy, thản nhiên liếc cô một cái, nói: “Chẳng phải bây giờ cậu là người muốn nghe lời chúc này nhất sao?”
“…”
Có lẽ là vì trước đây đã từng nhận được sự giúp đỡ của Vương Tuyển, nên khi gặp mặt trực tiếp, Giang Dung Dã tỏ ra khá khách sáo.
Vương Tuyển đang đeo tạp dề, nói: “Hai người pha trà ngồi chơi một lát đi, xong rồi tôi sẽ gọi.”
Quý Yên cười đưa Giang Dung Dã đến phòng khách, lấy ra loại trà hoa mà cô ấy thích nhất.
Ngửi mùi trà hoa, Giang Dung Dã nhìn quanh căn nhà một lượt, nói: “Căn nhà này anh ta vẫn còn giữ à.”
Quý Yên ngượng ngùng.
Ban đầu Vương Tuyển muốn tặng căn nhà này cho cô, cô đã từng nói chuyện này với Giang Dung Dã.
Quý Yên nói: “Tớ không biết, nếu cậu thắc mắc thì cứ hỏi anh ấy.”
Giang Dung Dã lắc đầu: “Nhìn cái dáng vẻ của cậu kìa.”
“Tớ làm sao?”
Giang Dung Dã thở dài: “Không phải tớ nói đâu, cậu thu lại cái vẻ vui mừng đó của cậu đi, thật sự không nỡ nhìn.”
Quý Yên ghé sát lại gần cô ấy, nói: “Tớ cũng thấy gần đây mình vui lắm, đi đường cứ như đang bay vậy.”
“…”
Giang Dung Dã đẩy cô ra, nhìn cô một lúc rồi nói: “Ra mắt phụ huynh, chắc cũng sắp kết hôn rồi nhỉ, cậu nghĩ kỹ chưa, cứ thế bước vào nấm mồ… à không, cung điện của hôn nhân à.”
Quý Yên biết cô ấy muốn nói gì, cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi trịnh trọng nói: “Tớ vẫn có chút kỳ vọng vào hôn nhân.”
Giang Dung Dã đang định nói thì bên kia Vương Tuyển từ phòng bếp đi ra, nói: “Ăn cơm thôi.”
Quý Yên dẫn Giang Dung Dã đi rửa tay, lúc ra ngoài, Vương Tuyển đã dọn cơm và canh xong.
Lượng thức ăn vừa phải trong phạm vi mà Giang Dung Dã có thể chấp nhận, cô ấy nhìn Quý Yên với ánh mắt đầy ẩn ý, Quý Yên đẩy cô ấy ngồi xuống, nói: “Nếm thử tay nghề của anh ấy đi.”
Giang Dung Dã gật đầu với Vương Tuyển, cầm đũa lên gắp thức ăn, sau đó là húp canh.
Quý Yên đứng bên cạnh chờ đợi.
Cô ấy nói: “Ngon thật đấy, thảo nào dạo này cậu trông tròn trịa ra.”
Lời này khiến Quý Yên vui mừng, vội gắp thức ăn cho cô ấy.
Trên bàn ăn là một bầu không khí vui vẻ hòa thuận.
Sau bữa ăn, Vương Tuyển vẫn như cũ dọn dẹp bàn ăn, Quý Yên đưa Giang Dung Dã ra phòng khách nghỉ ngơi, Giang Dung Dã nói: “Không được, lần sau ăn cơm đừng gọi tớ qua nữa, đến thêm mấy lần chắc tớ béo lên mất.”
Quý Yên cười: “Béo lên tốt mà, béo trông khỏe mạnh, có sức sống.”
Lát sau, Vương Tuyển qua ngồi cùng họ, có lẽ vì là bạn trai của bạn mình, thái độ của Giang Dung Dã rất khách sáo, không quá nhiệt tình, nhưng cũng không quá lạnh lùng, cứ như vậy ngồi một lúc, trò chuyện vài câu, điện thoại của Giang Dung Dã reo lên.
Là cuộc gọi công việc.
Cô ấy ra sân thượng nghe máy, lát sau quay lại, nói: “Có chút chuyện đột xuất, tớ phải về công ty một chuyến.”
Quý Yên nói: “Vậy để tớ đưa cậu về.” Sau đó nói với Vương Tuyển, “Lát nữa em về.”
Xuống dưới lầu, ngồi vào xe, lúc Quý Yên đang thắt dây an toàn, Giang Dung Dã đột nhiên nói: “Cậu lái xe của tớ đi, lát nữa cậu về bằng cách nào?”
Quý Yên không cần suy nghĩ mà trả lời: “Bảo anh ấy qua đón.”
Nghe vậy, Giang Dung Dã ra chiều suy nghĩ.
Xe chạy ra khỏi khu dân cư, lên đại lộ, đến một ngã tư, xe từ từ dừng lại, Quý Yên nhìn sang Giang Dung Dã, sắc mặt cô ấy nhàn nhạt không biết đang nghĩ gì, Quý Yên im lặng một lúc hỏi: “Công việc khó giải quyết lắm à?”
Giang Dung Dã nói: “Cũng không hẳn, không có gì to tát.”
Quý Yên “ồ” một tiếng.
Một lúc sau, Giang Dung Dã lại hỏi: “Hôm nay cậu mời tớ qua ăn cơm, không chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm thôi chứ?”
Quý Yên chớp chớp mắt, rất bình tĩnh nói: “Nếu tớ nói là đúng thế thì sao?”
“Quý Yên, dù gì cũng là bạn bè bao nhiêu năm rồi, cậu đang nghĩ gì tớ vẫn biết.”
Quý Yên quả thực có lòng riêng.
Cô nói: “Tớ đúng là chỉ muốn mời cậu qua ăn bữa cơm thân mật thôi,” liếc thấy sắc mặt của Giang Dung Dã không đúng, cô lại lập tức nói tiếp, “Ngoài ra, cũng có chút tâm tư riêng của tớ.”
Giang Dung Dã hừ một tiếng, nói: “Muốn tớ làm gì?”
Quý Yên cười nũng nịu với cô ấy: “Vẫn là Dung Dung tốt với tớ nhất.”
“Tốt cái con khỉ.” Giang Dung Dã nói “Nói mau, lát nữa tớ mất hứng là không giúp đâu đấy.”
Quý Yên cũng không vòng vo nữa, cô nói thẳng: “Chỉ là tớ sợ đến lúc đó mẹ tớ biết anh ấy chính là WJ kia, sẽ… Cậu biết tính khí của mẹ tớ mà, cậu cũng biết, thường thì tớ có chuyện gì, bà ấy đều sẽ đến hỏi cậu, vẫn như trước đây, cậu cứ giúp tớ nói tốt vài câu.”
Giang Dung Dã liếc mắt một cái: “Cậu chắc là giúp cậu nói tốt à?”
Quý Yên chột dạ.
Đúng lúc đèn xanh, cô nói: “Tớ phải lái xe rồi, cậu biết tớ không chịu được kích thích mà, cậu nghĩ kỹ rồi hãy nói với tớ.”
Giang Dung Dã bị cô chọc cho bật cười.
Cứ như vậy suy nghĩ suốt đường đến công ty của Giang Dung Dã.
Quý Yên lùi xe xong, xuống xe, bên kia Giang Dung Dã cũng đã xuống xe.
Hai người đứng đối mặt nhau, Quý Yên vẫn đang đợi câu trả lời, im lặng một lát, Giang Dung Dã nhìn chằm chằm cô một lúc rồi nói: “Yên tâm, trong lòng tớ biết rồi.”
Quý Yên thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì nhờ cả vào cậu nhé.”
Giang Dung Dã cười lắc đầu, lại hỏi: “Muốn lái xe của tớ về, hay là?”
Quý Yên cười: “Cậu đi làm đi, tớ bảo anh ấy qua đón.”
Chào tạm biệt, Quý Yên đi ra con đường bên ngoài cổng công ty, gửi tin nhắn Wechat cho Vương Tuyển.
Nửa tiếng sau, một chiếc xe màu xanh ô liu từ từ dừng lại bên cạnh cô.
Quý Yên ngước mắt nhìn qua, Vương Tuyển mở cửa xe bước xuống. Cô cất điện thoại, đi về phía anh nói: “Nhanh vậy?”
Vương Tuyển rất thẳng thắn nói: “Anh vẫn luôn đợi điện thoại của em.”
Cô cười ôm lấy eo anh, nói: “Về nhà thôi.”
Trên đường về, Quý Yên rất vui vẻ, còn đặc biệt kết nối bluetooth trên xe để mở nhạc.
Bài hát đang phát là một bài hát tiếng Quảng Đông – Hôn Khắp Nơi.
Cô nghe rất nhập tâm, đến đoạn cao trào, cô còn lắc lư cái đầu.
Về đến dưới lầu, niềm vui trên mặt cô vẫn như cũ, ngay cả lúc anh tháo dây an toàn cho cô, cô cũng không nói gì, ngược lại còn hôn lên má anh.
Vương Tuyển có trực giác rằng niềm vui của cô hôm nay có vẻ hơi quá, vui hơn bất kỳ ngày nào trước đây.
Anh nhìn chằm chằm cô, đôi mắt cô sáng lấp lánh.
Lời bài hát vẫn tiếp tục, hát đến câu “Một nụ hôn liền trộm đi một trái tim”, ánh mắt Vương Tuyển thu lại, anh cúi đầu hôn lên môi cô.
Âm nhạc vẫn vang lên, lời bài hát vẫn đang hát, anh vẫn đang hôn cô.
Một lúc lâu sau, anh buông cô ra.
Gò má Quý Yên ửng hồng, anh nhìn thấy, cảm thấy tràn ngập niềm vui, bị cô lây nhiễm, anh cũng cười, vẫn như cũ trán chạm trán với cô, thân mật nói chuyện.
Anh nắm tay cô hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế? Kể anh nghe xem nào.”
Quý Yên khẽ nói: “Bí mật.”
Anh hôn lên khóe môi cô nói: “Không nói à?”
Cô “ưm” một tiếng, né tránh môi anh: “Đã nói là bí mật rồi, nói ra sẽ không còn linh nghiệm nữa.”
Anh nghĩ một lát, xoa má cô hỏi: “Có liên quan đến anh à?”
Khóe môi cô cong lên, cuối cùng cũng chịu nói: “Có liên quan đến chúng ta.”
Chúng ta.
Nghe thấy từ này, mày mắt Vương Tuyển giãn ra.
Đúng lúc này, lời bài hát vừa hay hát đến câu “Em hãy cẩn thận, một nụ hôn liền có thể điên đảo chúng sinh”.
Lòng anh khẽ động, nâng cằm cô lên, một lần nữa phủ lên môi cô.