Dịu Dàng Triền Miên - Chương 70: Quý Yên, chúng ta về đến nhà rồi
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CSau khi bình tĩnh lại, Quý Yên không để tâm lắm đến lời của Vương Tuyển, chỉ coi như anh nhất thời cao hứng, cố tình nói những lời cho cô vui. Còn về chuyện công ty sa thải, hoàn toàn là do cô tự mình suy đoán trong lúc hoảng loạn.
Chẳng bao lâu sau, xe dừng lại gần công ty, Quý Yên vừa tháo dây an toàn vừa trịnh trọng nói: “Bữa trưa hôm nay em ăn rất vui, cảm ơn anh.”
Vương Tuyển nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Có muốn vui hơn chút nữa không?”
Cô nhướng mày: “Anh lại chuẩn bị bất ngờ gì nữa à?”
Anh chỉ cười nhẹ mà không đáp lời.
Quý Yên bất giác quan sát anh một cách nghiêm túc, quả nhiên là người biết che giấu cảm xúc, nụ cười trông có vẻ đạo mạo đoan chính, cô nhìn một hồi mà chẳng có kết quả gì, đành bỏ cuộc, tựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn anh: “Không nói là em xuống xe đấy nhé?”
Vừa nói, cô vừa định vươn tay ra mở cửa xe.
Vương Tuyển kịp thời đưa tay ra nắm lấy cánh tay cô.
Mục đích đã đạt được, Quý Yên thầm vui vẻ trong lòng, lúc quay đầu nhìn anh thì lại ra vẻ bình thản như thường, giả vờ ngạc nhiên: “Chẳng phải là không muốn nói sao?”
Anh cười bất đắc dĩ, nói với vẻ khá nghiêm túc: “Anh thật sự có chuyện muốn nói với em.”
Cô ra vẻ chăm chú lắng nghe.
Vương Tuyển không nói ngay là chuyện gì, mà trầm tư một lúc lâu. Quý Yên nhìn anh, cảm thấy anh đang đắn đo xem phải nói thế nào.
Khó xử đến vậy sao?
Cô không khỏi tò mò rốt cuộc là chuyện gì đã khiến anh khó xử đến thế này, nhưng vừa nghĩ đến lại không tránh khỏi việc đoán theo hướng tệ nhất, để tránh lo bò trắng răng tự rước phiền phức vào người, cô rất kiên nhẫn chờ đợi.
Khoảng hai phút sau, sắp đến giờ làm, người ở quảng trường đột nhiên đông hẳn lên, ai nấy đều vội vã đi về phía tòa nhà.
Quý Yên không hề bị lay động, vẫn chờ câu trả lời của anh.
Không lâu sau, Vương Tuyển cuối cùng cũng lên tiếng, anh nói: “Tối tan làm anh đến đón em.”
?
Chờ cả buổi trời chỉ để nghe một câu như vậy thôi sao?
Quý Yên không phải là không thất vọng, giống như bị người ta khơi gợi sự tò mò hết mức, để rồi khi bí mật được tiết lộ mới phát hiện ra sự thật cũng chỉ thường thường vậy thôi.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thể chấp nhận kết quả này, bèn hỏi: “Không còn gì khác muốn nói à?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng: “Không còn gì khác, những lời còn lại tối hãy nói.”
Nghe ý tứ trong lời này, Quý Yên có chút không dám chắc: “Anh thật sự không có chuyện gì giấu em chứ?”
Vương Tuyển suy nghĩ vài giây rồi nói: “Có.”
!
Thật sự có!
Cô đang định hỏi thì nghe thấy anh cười nói: “Bây giờ anh muốn hôn em có được tính không?”
…
Nhìn anh chằm chằm không chút biểu cảm trong vài giây, Quý Yên dứt khoát mở cửa xuống xe, rồi lại dứt khoát đóng sầm cửa lại, không nói với anh một lời tạm biệt.
Vương Tuyển cũng không đuổi theo, lúc cô sắp đi đến cửa công ty thì điện thoại của anh lại “đuổi” tới.
Bị trêu chọc thì bị trêu chọc, Quý Yên vẫn đợi điện thoại reo một lúc rồi mới bắt máy.
Giọng nói từ tốn của Vương Tuyển truyền đến: “Làm việc cho tốt, tan làm anh đến đón em.”
Cô quay đầu nhìn lại, xe của anh vẫn đỗ ở vị trí cũ, cửa sổ ghế phụ đã hạ xuống, cách một khoảng rất xa, anh vẫy tay với cô từ xa.
Con người này…
Quả nhiên là ngoài lạnh trong nóng đến cực điểm.
Quý Yên nói một tiếng biết rồi, cúp điện thoại rồi xoay người đi về phía cửa. Vừa bước vào tòa nhà, cô đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại quay người đi ngược trở lại.
Vị trí Vương Tuyển đỗ xe ban nãy đã trống không.
Cô suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại gọi cho anh.
Bên kia gần như bắt máy ngay lập tức: “Nhớ anh rồi à?”
Không đứng đắn, Quý Yên thầm oán thán một phen, lúc này mới nói ra mục đích của cuộc gọi: “Hôm nay anh lái xe gì thế?”
Bên kia lại đáp lại một cách cực kỳ không đứng đắn: “Bây giờ mới nhớ ra có phải là hơi muộn rồi không?”
Cô không nhìn nhầm, cũng không nhớ nhầm, hôm nay anh lái chiếc Porsche 911 màu xanh ô liu đó.
Nhớ đến chiếc xe này, cô lại không khỏi nhớ về hai năm đã qua.
Mấy lần anh đến đón cô, đều là lái chiếc xe này.
Ánh nắng ấm áp lan tỏa trên người, Quý Yên thoải mái nheo mắt lại, nói: “Thôi được rồi, dù sao em hỏi gì anh cũng không nói, tối em chờ anh đến đón.”
Cô đi vào trong công ty.
Về đến văn phòng, cả buổi chiều email và điện thoại liên tục đổ về, cô bận đến mức không có cả thời gian uống một ngụm nước, nhưng trong lúc chờ dữ liệu tải, nghe tiếng ồn ào bận rộn của cả văn phòng, cô vẫn không kìm được mà suy nghĩ.
Rốt cuộc Vương Tuyển đã giấu cô chuyện gì, hay nói đúng hơn là đã chuẩn bị bất ngờ gì cho cô.
Giống như hai năm qua cô không thể nào hiểu thấu con người anh, hôm nay, cô vẫn không thể đoán được rốt cuộc anh đang giấu cô điều gì.
Trong lòng cô ngứa ngáy khó chịu, nhưng cũng không quá sốt ruột, dù sao tối nay cũng sẽ biết được đáp án, hai năm trời cô còn vượt qua được, không thiếu gì mấy tiếng đồng hồ này.
Tự an ủi mình xong, Quý Yên tranh thủ thời gian chạy đến phòng trà nước.
Chỉ là số trời trêu ngươi, càng muốn tan làm đúng giờ, công việc lại càng nhiều đến mức không dứt ra được.
Lúc năm giờ hai tám phút, cô trả lời xong email cuối cùng, định tắt máy tính tan làm thì Giang Liệt gọi điện tới: “Cần gấp một bản dữ liệu, bên tôi còn có việc khác, cô xem giúp một chút.”
Quý Yên: “…”
Dung lượng dữ liệu rất lớn, nhìn thanh tiến trình tải xuống, Quý Yên rất muốn đập đầu vào bàn.
Cô lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn Wechat cho Vương Tuyển.
[Quý: Em chắc phải sáu giờ mới xong được.]
Vương Tuyển trả lời sau hai phút.
[Vương Tuyển: Không vội, cứ từ từ làm, anh ở quán cà phê tầng sáu chờ em.]
Bảng dữ liệu cuối cùng cũng tải xong, Quý Yên vừa mở ra thì đột nhiên thấy tin nhắn trả lời này, cô không nghĩ ngợi gì, tìm đến số của anh rồi gọi đi.
Vừa kết nối được, Quý Yên hỏi thẳng: “Anh đang ở công ty à?”
Vương Tuyển nói: “Nói chính xác hơn là đang ở quán cà phê trên tầng sáu của tòa nhà.”
Có khác gì nhau đâu chứ?
Cô nhớ lại thái độ của mình lúc chiều, rồi lại nhìn thấy giờ này anh đã đến đây rồi, trong lòng tức thì dâng lên cảm giác áy náy vô cùng: “Xin lỗi anh, chiều nay em hơi bận, vừa rồi lại có một bản dữ liệu đột xuất cần kiểm tra.”
Vương Tuyển tỏ ra như không có gì: “Em cứ từ từ làm, anh có mang máy tính đến, vừa hay có thể ở lại tăng ca cùng em.”
Cùng cô tăng ca?
Anh đúng là nghĩ thoáng thật đấy.
Quý Yên vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng kiểm tra và sửa xong dữ liệu vào lúc năm giờ năm mươi lăm phút rồi gửi cho Giang Liệt, lại dùng thêm năm phút nữa để đợi Giang Liệt trả lời, dữ liệu không có vấn đề gì, cô thở phào nhẹ nhõm, tắt máy tính tan làm.
Cô không nhắn tin cho Vương Tuyển, mà đi thẳng đến quán cà phê tầng sáu để tìm anh.
Giờ này, quán cà phê không đông khách lắm, chỉ có lác đác vài bàn.
Quý Yên còn chưa bước vào cửa đã nhìn thấy bóng dáng Vương Tuyển ở một vị trí cạnh cửa sổ.
Anh đang quay lưng về phía cô, hết sức tập trung vào chiếc máy tính xách tay.
Còn thật sự ở lại tăng ca cùng cô.
Quý Yên mím môi cười.
Điều khiến cô kinh ngạc nhất là vị trí Vương Tuyển ngồi lại chính là chỗ cô thích nhất, mỗi lần đến đây uống cà phê, gọi một bữa ăn đơn giản cho qua bữa, cô đều ngồi ở vị trí đó.
Cô rón rén đi đến phía sau anh, vốn định dọa anh một chút, cho anh một bất ngờ, nhưng chợt nghĩ đây là nơi công cộng, không tiện lắm, nên đành thôi.
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, lấy ra chiếc nhẫn đôi lúc trước, đeo vào ngón giữa, sau đó men theo mặt bàn đưa tay ra ngoài, đến vị trí chính giữa, cô giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía máy tính, vẫy vẫy trước mặt anh.
Vương Tuyển liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón giữa của cô.
Anh cười nắm lấy tay cô, xoa nhẹ chiếc nhẫn trên tay cô một lúc, gập máy tính lại, quay người đối diện với cô: “Xong việc rồi à?”
“Vâng” Cô nói “Đợi lâu rồi phải không, có muốn em mời anh một ly cà phê không?”
Ly cà phê bên cạnh anh đã nguội rồi.
“Không cần, chúng ta về nhà ăn.” Anh vừa nắm tay cô vừa cất máy tính vào túi.
Quý Yên lại nghe mà ngẩn người, vốn định hỏi, nhưng thấy anh dùng một tay không tiện thao tác, vội vàng giúp anh.
Máy tính, dây nguồn và chuột được cất gọn gàng vào túi đựng, Vương Tuyển nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, mặt cô hơi nóng lên, không tự nhiên nói một câu: “Đừng nhìn em như vậy.”
Anh lại cười, một tay xách túi máy tính, một tay dắt cô rời khỏi quán cà phê.
Lúc đợi thang máy, Quý Yên nhìn bàn tay đang bị anh nắm lấy, trong lòng vui sướng ngọt ngào, nhưng vẫn không quên câu nói vừa rồi của anh.
Cô hỏi: “Về nhà? Về nhà nào?”
Vương Tuyển nghiêng đầu, nhìn cô một lát rồi nói: “Em nghĩ là nhà nào?”
Quý Yên gần như không cần suy nghĩ đã đoán ra đó là căn nhà trước kia của anh.
Cô nói: “Không phải là cái em đang nghĩ đấy chứ?”
Anh cười mà không nói.
Xe chạy trên con đường lớn rộng rãi, đèn đường hai bên sáng rực, soi rọi cho màn đêm đen kịt thêm vài phần ấm áp trong tĩnh lặng.
Ánh đèn xe bên ngoài xuyên qua cửa kính, tia sáng lướt nhanh qua mặt cô trong giây lát, Quý Yên quay đầu nhìn Vương Tuyển.
Anh rất bình tĩnh, còn cô thì không, ngược lại, tâm trạng cô trồi sụt bất định, tim đập cực nhanh.
Đặc biệt là khi nhìn thấy cảnh vật bên ngoài cửa sổ ngày càng quen thuộc, cô càng vô thức nắm chặt tay mình.
Nửa tiếng sau, chiếc xe rẽ vào một khu dân cư cao cấp yên tĩnh vắng người, hơi thở của Quý Yên chợt nín lại, đúng lúc này, xe dừng, giọng nói của Vương Tuyển vang lên đúng lúc: “Chúng ta về đến nhà rồi.”
Quý Yên không có phản ứng, anh cười một tiếng, nghiêng người qua, vừa đến gần cô, Quý Yên như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, mở to mắt nhìn anh. Anh nhìn cô chằm chằm một lúc, rồi ghé sát lại, trán kề trán với cô, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Quý Yên, chúng ta về đến nhà rồi.”
Nhà.
Quý Yên quá hiểu ý nghĩa của từ này.
Từ nhỏ đến lớn, cô lớn lên trong một môi trường ấm áp, bố mẹ rất yêu thương nhau, cũng rất thoáng, chưa bao giờ có khái niệm trọng nam khinh nữ, đối xử với cô và em trai như nhau. Cô lớn đến từng này, gần như chưa từng phải chịu ấm ức gì.
Cũng chính vì môi trường trưởng thành lành mạnh như vậy, kỳ vọng lớn nhất của cô về một gia đình là không thể kém hơn bố mẹ, ít nhất cũng phải tương đương hoặc tốt hơn trên nền tảng đó.
Trước đây, không phải cô chưa từng nghĩ đến việc xây dựng một gia đình với Vương Tuyển, nhưng so với sự mong đợi của cô, khái niệm gia đình vốn không hề có trong kế hoạch cuộc đời của anh.
Thoáng cái hai năm nữa lại trôi qua, vậy mà anh lại có thể nói ra những lời như “chúng ta về đến nhà rồi”.
Câu nói này có sức nặng và ý nghĩa hơn nhiều so với lúc ở căn biệt thự tại Lâm Thành.
So với kích động, giờ phút này, trong lòng Quý Yên càng nhiều hơn là sự cảm động.
Cô đưa tay ra, vòng qua cổ anh, kéo anh về phía mình, đồng thời môi cô phủ lên môi anh.
Trong bãi đỗ xe ngầm không một tiếng động, trong chiếc xe tĩnh lặng, bầu không khí mập mờ bao quanh hai người lập tức bùng cháy.
Vương Tuyển không phải là không bất ngờ.
Ban đầu lúc cô vòng tay qua cổ anh, anh không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đó là một lời đáp lại hành động trán kề trán của anh, nhưng khi cô chủ động hôn anh, anh đã sững người một lúc.
Hai năm đó, Quý Yên rất chủ động trong chuyện thân mật giữa hai người, đồng thời cũng rất bạo dạn, cô có ngại ngùng, nhưng không nhiều. So với sự thỏa mãn và thoải mái của cơ thể, chút ngại ngùng đó không đáng để nhắc tới.
Sau này chia tay, sau khi anh theo đuổi cô lại, cô vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy, nhưng đối với chuyện thân mật, phần nhiều là anh chủ động, còn cô lại có thêm vài phần dè dặt.
Lúc đầu anh còn lo lắng không biết có phải trong lòng cô có khúc mắc gì không, nên mới không cởi mở với anh, hỏi mấy người bạn thân đã lập gia đình, họ đều cho rằng đây là sự thích ứng với sự thay đổi trong mối quan hệ.
Anh nhất thời không hiểu được từ “thay đổi trong mối quan hệ”, bạn bè chỉ cười anh chưa từng yêu đương.
Lúc đó anh mới hiểu ra, thì ra đây chính là thứ gọi là tình yêu trong truyền thuyết.
Hơi thở của Quý Yên rất gấp gáp, giống như một người trôi dạt giữa biển khơi mênh mông cuối cùng cũng tìm được một khúc gỗ nổi, phải nắm chặt lấy.
Cô nồng nhiệt quấn quýt môi lưỡi cùng anh.
Vương Tuyển rất vinh hạnh, lúc này anh chính là khúc gỗ nổi của cô, anh vuốt ve eo cô để đáp lại.
Nụ hôn ban đầu, về sau đã có chút phát triển theo hướng nguy hiểm. Mặc dù lúc này bãi đỗ xe không có người, yên tĩnh như một nơi cách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng Quý Yên cuối cùng vẫn sợ hãi, lúc tay Vương Tuyển sắp luồn vào trong áo cô, cô giật mình một cái, cắn nhẹ anh một cái.
Anh “hít” một tiếng, tay ấn mạnh vào eo cô một cái, Quý Yên khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, đẩy anh ra, nhíu mày nhìn anh.
Mặt cô đỏ bừng, nói là nhíu mày, nhưng lại có mấy phần ý tứ vừa xấu hổ vừa tức giận.
Yết hầu Vương Tuyển trượt lên xuống, nhíu mày nói: “Về nhà nhé?”
Cô gật đầu “ừm” một tiếng.
Anh cười, lại một lần nữa tiến lại gần cô.
Cô như một con chim sợ cành cong, anh vừa đến gần, cô lập tức nép sát vào lưng ghế, giữ khoảng cách với anh, đồng thời cảnh giác nhìn anh.
Anh không nhịn được cười “Người vừa hôn anh là em, bây giờ em định không thừa nhận sao?”
Cô là nói không lại anh rồi, Quý Yên mím môi nói: “Anh muốn làm gì?”
Anh nhướng mày, liếc nhìn áo ở eo cô, nói với vẻ hơi vô tội: “Anh chỉ muốn sửa chữa sai lầm thôi mà.”
Cô theo ánh mắt của anh cúi đầu nhìn xuống.
Chiếc áo sơ mi cô mặc bên trong đã bị anh kéo ra ngoài.
Anh vẫn đang cười, rõ ràng là rất vui lòng sửa chữa sai lầm này.
Quý Yên sửa lại áo cho ngay ngắn, nói: “Không cần đâu.”
Nói xong, cũng không nhìn anh, mở cửa xuống xe.
Mãi cho đến khi lên lầu, đứng trước cửa nhà anh, một luồng gió lạnh từ cửa sổ hành lang ùa vào, ý thức của Quý Yên cuối cùng cũng tỉnh táo lại được vài phần.
Vương Tuyển nhập mật khẩu mở cửa, làm một động tác mời với cô.
Quý Yên đứng ở cửa nhìn vào trong, lại có cảm giác bồi hồi như người xa quê lâu ngày trở về.
Rõ ràng lần trước đến đây cũng chỉ mới một năm trước.
Cũng là vào thời điểm gần Tết thế này.
Thấy cô không động đậy, Vương Tuyển đứng sau lưng cô, đặt tay lên vai cô, ghé sát vào tai cô nói: “Mọi thứ ở đây đều không thay đổi.”
Cô biết mà.
Lúc anh mở cửa, cô vội vàng liếc vào trong một cái đã đoán được rồi.
Anh đẩy cô vào nhà, bảo cô ngồi ở huyền quan, rồi lấy dép lê cho cô thay.
Đôi dép vẫn là kiểu cô thích đi nhất.
Nhưng nhìn kỹ, có thể thấy đây là một đôi mới.
Vương Tuyển đúng lúc này nói: “Những thứ có thể thay đổi trong nhà, anh đều đã thay mới một lượt theo kiểu dáng cũ, hy vọng em vẫn thích.”
Vẫn.
Sống mũi Quý Yên cay cay, nhìn tay anh, cô nói: “Sao không bán căn nhà này đi?”
Anh vừa hay mang xong dép cho cô, nghe vậy, ngẩng đầu nhìn cô: “Lúc đó anh chỉ có một suy nghĩ, tặng nó cho em, em không nhận, thì anh giữ lại.”
Cô im lặng, không một chút động tĩnh.
Anh lại từ từ nói: “May mà anh đã tự mình giữ lại” Anh nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên ghế, nói “Không thể để anh tìm em về rồi, mà nhà lại không còn nữa, đúng không?”
Đúng không?
Trong mắt Quý Yên dâng lên một làn hơi ẩm.
Cô nén giọng, nói: “Anh càng ngày càng phạm quy rồi đấy.”
Anh hỏi: “Em thích không? Thích thì không tính là phạm quy.”
Cô nhìn anh không nói gì, anh nhướng mày, cuối cùng cô không nhịn được nữa, giơ tay ôm chầm lấy anh.
Một mảng ẩm ướt nóng hổi phủ lên bên cổ Vương Tuyển, anh sững sờ tại chỗ, một lúc lâu sau mới giơ tay vuốt lưng cô nói: “Ý định ban đầu của anh không phải là muốn làm em khóc.”
Cô cắn một cái lên cổ anh.
Anh hít sâu một hơi, nói: “Em mà làm thêm cái nữa, anh không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.”
Quý Yên đẩy anh ra một cái.
Anh cười nói: “Được rồi, em đi rửa mặt đi, anh chuẩn bị bữa tối.”
Quý Yên đứng trước phòng tắm, nhìn những món đồ dưỡng da cô thường dùng trên kệ, rồi lại nhìn mấy loại sữa tắm và dung dịch vệ sinh trong khu vực tắm, cô kéo chiếc khăn qua, xả nước nóng.
Tiếng nước chảy róc rách, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Cô tắt vòi nước, vắt khăn cho ráo bớt nước, một lúc sau, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón giữa tay trái, ánh mắt cô chợt thu lại, cô áp khăn lên mặt, không biết là do nước quá nóng, hay là vì sao, mắt lại cay xè.
Sau đó, Quý Yên không dám nhìn mình trong gương nữa, chỉ có thể cúi đầu.
Mười phút trôi qua, cô bình ổn lại tâm trạng rồi đi đến phòng ăn, trên bàn đã có năm món mặn một món canh, cô nhìn một lát rồi đi vào bếp, Vương Tuyển đang xới cơm, cô đứng nhìn, một lát sau, thấy cả hai chén đều đã xới xong, cô bước tới, nhận lấy.
Vương Tuyển nói: “Anh đi lấy đũa và thìa.”
Một bàn thức ăn nóng hổi, hai người ngồi đối diện nhau.
Vương Tuyển đang múc canh, Quý Yên đột nhiên hỏi: “Tuần sau là Tết rồi, khi nào anh về?”
Anh không trả lời, múc xong canh rồi đặt lên miếng lót bên cạnh cô.
Cô buột miệng nói một câu: “Anh mà không nói, đến lúc đó có lẽ em không sắp xếp được thời gian để tiễn anh đâu.”
Cuối cùng anh cũng lên tiếng: “Không cần tiễn anh.”
Cô ngẩng đầu.
Anh nói rất nghiêm túc: “Quý Yên, công việc của anh đã chuyển đến Thâm Thành rồi.”
Cô vừa nghe xong, chiếc thìa trong tay rơi thẳng xuống, đập vào bát, phát ra một tiếng “keng” giòn tan, còn làm bắn cả nước canh ra ngoài, một ít rơi lên tay cô, mà cô không hề hay biết.
Vương Tuyển lại hoảng hốt, vội vàng lấy nước nguội và khăn giấy để rửa cho cô.
Nước là nước đun sôi để nguội, anh cầm thẳng tay cô đặt lên trên nồi canh để dội, nước chảy vào trong nồi, thế là cả nồi canh bị hỏng.
Quý Yên hoàn hồn, định rút tay về, nói: “Không sao đâu.”
Anh đây là chuyện bé xé ra to rồi.
Vương Tuyển lau qua, thấy da quả thực không bị đỏ, lúc này mới hơi yên tâm, nhưng vẫn còn lo lắng, nói: “Anh đi lấy thuốc mỡ.”
“Không cần đâu.” Quý Yên thờ ơ lau tay, đặt nồi canh sang một bên, rồi lau khô vệt nước trên mặt bàn nói: “Ăn cơm đi.”
Hai người lại ngồi đối diện nhau.
Ăn được vài miếng, Quý Yên đặt đũa xuống, lau khóe miệng, hai tay đan vào nhau đặt ngay ngắn trên bàn hỏi: “Công việc của anh chuyển đến Thâm Thành rồi sao?”
Anh gật đầu: “Chuyện của tháng một.”
Tháng một, vậy thì quyết định chắc là chuyện của tháng 12 năm ngoái rồi.
Lòng cô xao động, anh đã từng hứa với cô là sẽ chuyển đến Thâm Thành, nhưng cô không ngờ tốc độ lại nhanh đến vậy.
Cô nhìn anh với ánh mắt rất phức tạp: “Chuyện thế này, không phải anh nên suy nghĩ kỹ hơn sao?”
Vương Tuyển lại không mấy để tâm, dùng đũa chung gắp cho cô một miếng sườn xào chua ngọt, anh nói: “Em đã nói tuần sau là Tết, anh còn phải cùng em đi gặp bố mẹ, anh phải mang theo chút thành ý chứ.”
Thành ý.
Quý Yên mím môi cười.
Anh nhìn cô, thở phào một hơi, nói: “Cuối cùng em cũng cười rồi.”
Vừa nghe câu này, cô bật cười thành tiếng: “Đây chính là chuyện mà trưa nay anh úp mở đấy à?”
Anh gật đầu nói: “Vốn định cho em một bất ngờ, ai ngờ lại dọa em sợ.”
Giọng điệu nghe có vẻ còn hơi hối hận.
Quý Yên liếc anh một cái nói: “Em rất bất ngờ đấy chứ.”
Anh khẽ nhướng mày.
Cô ăn một miếng thức ăn, giả vờ bình tĩnh nói: “Anh nghe nói đến mừng đến phát khóc bao giờ chưa?”
Vương Tuyển cười.
Cười đi, cứ cười thỏa thích đi, dù sao lúc trước đã mất hết mặt mũi rồi, hôn cũng đã hôn rồi, lúc này cô cũng chẳng để tâm nữa.
Quý Yên tiếp tục ăn.
Vương Tuyển đột nhiên đặt đũa xuống.
Cô nhìn anh.
Anh nói: “Anh đi mở chai rượu, ăn mừng một chút.”
Anh đi rất nhanh rồi quay lại, trong tay cầm một chai vang trắng, Quý Yên chăm chú nhận dạng một chút, là loại rượu của đêm giao thừa vừa rồi.
Cô nhớ trong nhà anh tuy có nhiều rượu, nhưng không có loại này, như thể biết cô đang nghĩ gì, anh vừa rót vừa nói: “Mua sau khi từ lần đó trở về.”
Cô nhận lấy ly rượu anh đưa qua.
Hai ly rượu nhẹ nhàng chạm vào nhau, phát ra một tiếng “coong” trong trẻo.
Quý Yên ngắm nhìn anh dưới ánh đèn, mày mắt sáng ngời, vô cùng tuấn tú.
Cô nghĩ, hôm nay, không chỉ có buổi trưa là đáng để ghi nhớ, mà buổi tối này cũng vậy.