Dịu Dàng Triền Miên - Chương 69: Chọn ngày không bằng gặp ngày
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CCuộc gọi kết thúc, Quý Yên nhìn tên Vương Tuyển trên màn hình, vẫn còn hơi mông lung.
Anh đang ở Thâm Thành sao?
Lẽ nào là nhận được tin cô đi công tác về nên đặc biệt đến đây?
Dù sao thì, kiểu bất ngờ này cũng không phải lần đầu anh làm.
Nghĩ vậy, tin nhắn trả lời có vẻ lạnh lùng kia của anh xem như cũng hợp lý rồi.
Người này thật là…
Quý Yên quay lại văn phòng, trong lúc ngồi ở chỗ làm việc đợi máy tính tải dữ liệu, cuối cùng cô cũng tìm được một từ thích hợp để miêu tả anh.
Ngoài lạnh trong nóng.
Cô không ngờ, có một ngày mình lại dùng từ này cho anh.
Mười một giờ bốn mươi phút trưa, Quý Yên tắt máy tính, cầm điện thoại và thẻ nhân viên xuống lầu, trên đường thì gặp Thi Hoài Trúc, anh ta vừa từ ngoài về, thấy cô liền nói: “Về rồi à?”
Quý Yên cười nói: “Sư phụ, bọn tôi vừa về hôm qua.”
“Trưa nay ăn một bữa nhé?”
Quý Yên lập tức khó xử, có chút ngập ngừng.
Thi Hoài Trúc nhận ra, đánh giá cô một lúc rồi hỏi: “Cô định ra ngoài à, có hẹn rồi sao?”
Cô ngượng ngùng gật đầu, nói: “Vâng, tôi có hẹn rồi ạ, ngại quá sư phụ, lần sau tôi mời anh nhé.”
Thi Hoài Trúc chậm rãi hỏi một câu: “Hẹn ai thế?”
Chuyện này có thể nói thật được sao? Quý Yên lại một lần nữa không nói nên lời, ánh mắt cũng có chút mất tự nhiên.
Một lát sau, Thi Hoài Trúc có lẽ đã đoán ra, anh ta lắc đầu cười rồi xua tay: “Thôi được rồi, cô đi đi.”
Quý Yên như được đại xá, gật đầu với anh ta rồi quay người chạy nhanh đi bắt thang máy.
Ra khỏi tòa nhà, cô cúi đầu nhìn điện thoại, đang định gửi tin nhắn cho Vương Tuyển thì một bóng người chắn mất đường đi, che khuất cả ánh mặt trời phía trước, cùng lúc đó một bóng râm đổ xuống trước mặt cô.
Cô ngẩng đầu lên, Vương Tuyển đang mỉm cười nhìn cô.
Mắt cô sáng lên, không thể tin được: “Anh thật sự ở Thâm Thành, anh đến lúc nào vậy?”
Sự ngạc nhiên của cô hiện rõ đến mức không thể che giấu, Vương Tuyển thưởng thức một lúc rồi choàng tay qua eo cô đi về phía trước, nhướng mày, dùng giọng điệu thương lượng nói: “Vừa đi vừa nói nhé?”
“Được.” Cô cất điện thoại, lại nhìn anh, một lúc lâu sau, để xác thực suy đoán trong lòng, cô đưa tay ra chạm vào tay anh.
Ừm, cảm giác là thật.
Người cũng là thật.
Giờ phút này, anh đang ở ngay bên cạnh cô.
Cô hỏi: “Rốt cuộc là anh đến đây lúc nào?”
Vương Tuyển nghiêng đầu, nhìn cô đầy ẩn ý, lát sau, ánh mắt lại chuyển về phía trước.
Rõ ràng là không muốn nói.
Trên suốt quãng đường đến chỗ anh đỗ xe, Quý Yên vẫn không có được câu trả lời mình muốn.
Vương Tuyển buông cô ra, tiến lên mở cửa ghế phụ “Lên xe đi.”
Quý Yên mơ màng lên xe.
Giờ nghỉ trưa, đúng lúc mọi người ra ngoài tìm đồ ăn, xe cộ trên đường qua lại tấp nập, cô nắm chặt dây an toàn, liếc nhìn anh mấy lần.
Phía trước là ngã tư, đang đèn đỏ, xe từ từ dừng lại, Vương Tuyển đặt tay lên vô lăng, hơi nghiêng người nhìn sang.
Cô nhướng mày, nói trước khi anh kịp mở lời: “Anh không có gì muốn nói sao?”
Anh đưa tay qua nắm lấy tay cô, bóp nhẹ một lúc rồi nói: “Biết em về rồi, anh cũng đang ở đây, nên qua tìm em ăn một bữa, nói vậy được chưa?”
Cô nheo mắt nhìn anh: “Nếu đổi lại là em, em giải thích với anh như vậy anh có tin không?”
“Ồ?” Trong mắt anh tràn ngập ý cười, anh nhìn cô chăm chú “Nói vậy là, em muốn đến tìm anh sao?”
“…”
Im lặng vài giây, cô đẩy tay anh ra, thản nhiên nói: “Lái xe đi, cẩn thận lát nữa xe sau bấm còi đấy.”
Vừa đúng lúc đèn xanh, Vương Tuyển nhướng mày, liếc cô một cái, cuối cùng không nói gì, vịn vô lăng lái xe về phía trước.
Hai mươi phút sau, xe dừng lại trong một con hẻm yên tĩnh.
Nơi này có vài phần quen thuộc, ngồi trong xe nhìn ra ngoài một lúc, thấy Vương Tuyển vẫn giữ vẻ thần bí khó lường, Quý Yên mặc kệ anh, mở thẳng cửa xe.
Xuống xe, cô nhìn quanh một hồi, lúc này mới mơ hồ cảm thấy cảm giác quen thuộc ban nãy từ đâu mà có.
Xung quanh con hẻm trông rất bình thường, có những bức tường phủ đầy dây leo năm lá, có những bức tường thậm chí đã bong tróc, trông đầy dấu vết của thời gian. Nhưng chính nơi bình thường không mấy nổi bật này lại ẩn chứa mấy nhà hàng tư gia thượng hạng.
Quý Yên chắp tay sau lưng, đi đến trước mặt Vương Tuyển, cười nói: “Dẫn em đến đây à?”
Vương Tuyển nói: “Canh hầm ở đây rất ngon, em ở Lâm Thành lâu như vậy, cũng nên bồi bổ rồi.”
Cô nghe xong chỉ muốn cười.
Nói cứ như thể ở Lâm Thành cô ăn uống không tốt, lại còn không biết tự chăm sóc bản thân vậy.
Nếu nói Vương Tuyển có sở thích kén chọn nào, thì có lẽ về mặt ăn uống đã đạt đến trình độ thượng thừa.
Lúc mới quen, anh hoặc là tự nấu ăn ở nhà, nếu ra ngoài ăn thì thường không đến nhà hàng hay tửu lầu nào cả, mà chuyên chọn những quán ăn tư gia ẩn mình trong một góc nào đó như thế này.
Khi đó Quý Yên cảm thấy người này thật kỳ lạ.
Nhưng không thể phủ nhận rằng, dưới sự dẫn dắt của anh, cô quả thực đã nếm được không ít món ngon, ví dụ như quán hôm nay sắp đến, tay nghề nấu canh hầm có thể gọi là tuyệt kỹ.
Vị trí vẫn là chỗ cũ, cạnh cửa sổ, bên ngoài là một khoảng sân được tu sửa tươm tất, dưới ánh nắng mùa đông, một mảng dây thường xuân xanh biếc, kết hợp với những đóa hoa vàng to không rõ tên bên cạnh, cũng tạo nên một chút ý xuân.
Quý Yên nhìn một lúc rồi nói: “Anh đặt chỗ từ sớm rồi à?”
Lúc nãy đi vào, Vương Tuyển đọc số điện thoại là nhân viên phục vụ đã dẫn họ lên đây.
Vương Tuyển rót cho cô một ly nước ấm, nói một cách lấp lửng: “Chỗ ở đây không dễ đặt đâu.”
Cô đương nhiên biết, nên mới hỏi, nhận lấy ly nước anh đưa, cô dùng hai tay ôm lấy hỏi: “Không sợ em không qua được à?”
Anh nói đầy ý vị: “Em sẽ cho anh cơ hội này mà.”
Thật tự tin, nhưng cũng là lời nói thật.
Cô vừa đi công tác về, anh gọi một cuộc điện thoại nói muốn ăn cơm với cô, chỉ vì sự bất ngờ này thôi, dù bận rộn đến mấy cô cũng phải sắp xếp thời gian.
Cô uống nước không nói gì.
Không lâu sau, thức ăn lần lượt được dọn lên.
Vương Tuyển múc cho cô một bát canh trước, cô nói cảm ơn, múc một thìa uống, đôi mắt lập tức híp lại thành một đường thẳng, giống như chú mèo con nằm trên hiên nhà tắm nắng buổi chiều: “Vẫn là hương vị đó.”
Vương Tuyển cười cười, lơ đãng nói: “Người cũng vẫn là người ấy.”
Một câu nói đầy ẩn ý.
Cô nhướng mày, tán thưởng: “Anh đúng là càng ngày càng biết nói chuyện rồi đấy.”
Anh nói: “Anh nói thật mà.”
Quý Yên chẳng quan tâm anh nói thật hay là đột nhiên nảy ra ý hay, tóm lại, cô đã được anh làm cho vui vẻ.
Giờ làm việc buổi chiều của cô là một rưỡi, nhưng cũng có thể lùi lại nửa tiếng đến hai giờ. Còn Vương Tuyển, thời gian cá nhân của anh tự do hơn cô.
Bây giờ thời gian dư dả, hai người ăn đặc biệt chậm.
Nếu là trước đây, lúc ăn cơm Vương Tuyển không bao giờ nói chuyện, nhiều nhất là giúp cô lấy khăn giấy, rót ly nước, hôm nay anh lại nói nhiều hơn vài câu.
Ví dụ như—
“Món thịt này không ngon à?”
“Đừng chỉ ăn rau.”
“Canh em cứ uống thoải mái, không đủ thì gọi thêm, nhưng cơm thì không thể không ăn.”
Cơm trong bát của Quý Yên quả thực không động đến mấy, toàn là uống canh ăn rau, thịt cũng không mấy khi đụng vào.
Cô nói: “Em để bụng uống canh.”
Anh lắc đầu: “Thích ăn thì ngày mai lại đến, em không ăn chút cơm, cẩn thận chiều bị hạ đường huyết.”
Trước đây cô từng bị hạ đường huyết một lần, lúc đó công việc đang bận, cô bận đến mức không có thời gian ăn cơm, chỉ vội vàng xuống lầu mua bánh mì ăn, kết quả chiều hôm đó suýt nữa thì ngất xỉu vì hạ đường huyết.
Nhưng cô nhớ lần đó anh đi công tác, không có ở công ty, cô nghi ngờ: “Sao anh biết?”
Vương Tuyển ném cho cô một ánh mắt kiểu “em đoán xem”.
Cơm trong bát cô đã nguội, anh múc lại cho cô một bát nóng hổi, cô nhận lấy, vẫn tò mò: “Rốt cuộc là sao anh biết?”
Vương Tuyển nói: “Ăn hết nửa bát rồi anh nói cho.”
“…” Quý Yên im lặng một lúc “Anh đang dỗ trẻ con đấy à?”
“Em là trẻ con sao?”
“…”
Cuộc đối thoại nhàm chán và vô vị.
Nhưng không hiểu sao, Quý Yên lại cảm thấy trong lòng có chút ấm áp.
So với trước đây, cuộc trò chuyện của họ bây giờ có thêm chút đời thường, cũng thêm chút thân mật, càng không còn lớp ranh giới rõ ràng kia nữa.
Quý Yên ăn nửa bát cơm, lại uống nửa bát canh, cô nói: “Nói được chưa?”
Vương Tuyển nhướng mắt nhìn cô một cái, hỏi đầy ẩn ý: “Em chắc là muốn nghe chứ?”
“Cơm em cũng ăn xong rồi, anh nghĩ sao?”
Vương Tuyển im lặng một lúc rồi nói: “Hôm đó chuyện em làm việc vất vả suýt ngất vì hạ đường huyết bị Ôn tổng đăng lên nhóm chat, tuy trong ngành này người làm việc bán mạng không ít, nhưng mà gồng đến mức như em thì không nhiều.”
“…” Quý Yên cảm thấy, bát cơm vừa rồi ăn thật uổng công.
“Cho nên” Cô nói “một chuyện nhỏ như vậy từ lâu lắm rồi, anh lại nhớ lâu đến thế à?”
Anh nhướng mày, đầu ngón tay gõ nhẹ lên cốc, nói một cách thản nhiên: “Chuyện liên quan đến em, dù nhỏ đến đâu anh cũng nhớ rõ rành rành.”
Rất tốt, cô lại một lần nữa được anh làm cho vui vẻ.
Quý Yên mím cười nhìn anh một lúc, lát sau, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng rất đẹp, chiếu sáng cả khoảng sân, khiến người ta nhìn vào cũng thấy tâm trạng đặc biệt tốt.
Cô lại nghiêng mặt nhìn anh. Anh cũng vừa hay nhìn qua. Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai đều lộ ra ý cười.
Quý Yên nghĩ, buổi trưa này thật đáng để ghi nhớ.
Khoảng một giờ mười phút, hai người xuống lầu rời đi, con hẻm ở đây nhỏ hẹp, xe không thể vào được, chỉ có thể đỗ ở ngoài rồi đi bộ vào.
Ánh nắng buổi chiều lười biếng, xung quanh cũng không có mấy người, hai người chậm rãi bước đi, đi được một lúc, Quý Yên xoa xoa ngón tay một hồi, nhích lại hai bước, sắp đến gần Vương Tuyển, cô dừng lại, sau đó không chút do dự nắm lấy tay anh.
Anh lập tức nhìn qua, mày mắt sáng ngời.
Cô nói: “Cho nắm không?”
Anh không trả lời, nhưng tay lại nắm ngược lại tay cô.
Cô cúi đầu cười trộm.
Nắm tay nhau đi đến một khúc quanh, Quý Yên ngẩng đầu, trời xanh mây trắng, cô quay sang nhìn anh: “Khi nào anh về Bắc Thành?”
Anh hỏi: “Muốn tiễn anh à?”
“Ừm, em mới về nên nhiều việc, anh phải cho em thời gian sắp xếp.” Cô lắc lắc tay anh “Thời gian về ấy.”
Anh nhìn cô chằm chằm một lúc, cô bị nhìn đến ngẩn người, đang định hỏi một chuyện đơn giản như vậy cần suy nghĩ lâu thế sao, không ngờ, anh đã nói trước một bước: “Không vội, sau này hãy nói.”
Anh nói như vậy, không khỏi khiến cô nghi ngờ: “Kỳ nghỉ của anh dài thế à?”
Anh bình tĩnh nhìn cô.
Cô càng cảm thấy có gì đó không đúng, nghĩ mãi, cuối cùng lại nghĩ đến một kết quả đáng sợ nhất: “Anh…”
Cô không dám nói ra.
Anh “ừm” một tiếng, ý cười sâu xa: “Anh làm sao?”
Cô mím môi, nói ra suy đoán tồi tệ nhất: “Anh không phải là bị sa thải rồi đấy chứ?”
Không trách cô nghĩ vậy, quen anh lâu như thế, kỳ nghỉ nhiều nhất của anh cũng không tự do như gần đây.
Cô không khỏi lo lắng.
Vương Tuyển suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Nếu là vậy thì sao?”
Thật sự là như vậy à?
Quý Yên đột nhiên không biết nên làm ra vẻ mặt gì, càng không biết an ủi anh thế nào. Một người cao ngạo như vậy, cô sợ nói gì cũng sai, cũng thừa thãi.
Sắp đến chỗ đỗ xe, cô vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, nặn ra một câu: “Nếu anh thiếu tiền, em chuyển lại cho anh số tiền lần trước anh gửi nhé?”
Vương Tuyển vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đó, không một chút gợn sóng, cũng khiến người ta không đoán được lúc này rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Quý Yên ngập ngừng hồi lâu, lại nặn ra một câu: “Nếu anh không chê, em nuôi anh cũng được.”
Lời vừa dứt, Vương Tuyển không nhịn được cười, giữa hai hàng lông mày tràn đầy ý cười.
Quý Yên nhíu mày: “Anh cười gì vậy?”
Anh cúi đầu, nhìn cô rất nghiêm túc: “Muốn nuôi anh à?”
Cô học theo giọng điệu của anh trả lời: “Sao nào, không muốn để em nuôi à?”
Vương Tuyển đột nhiên đưa tay ôm cô vào lòng.
Quý Yên ngơ ngác.
Giây tiếp theo, cô nghe anh nói: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, em bắt đầu nuôi anh từ hôm nay đi.”