Dịu Dàng Triền Miên - Chương 68: Anh thật sự muốn ở lại
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CSau Tết Nguyên đán, Vương Tuyển ở lại Lâm Thành thêm hai ngày, sáng ngày thứ năm, anh lên đường trở về.
Quý Yên đích thân tiễn anh, thấy điểm đến trên vé máy bay là Thâm Thành chứ không phải Bắc Thành, cô không khỏi thắc mắc: “Anh đến Thâm Thành làm gì, có công vụ cần bàn sao?”
Vương Tuyển cười hỏi: “Không thể là vì chuyện riêng được à?”
Cô không hiểu nổi anh đến Thâm Thành có chuyện riêng gì, suy nghĩ một lúc, thấy bên cạnh không có ai, cô ghé sát vào anh, khẽ hỏi: “Nói thật đi, đến Thâm Thành làm gì?”
Anh nắm lấy tay cô, nắn nhẹ trong lòng bàn tay, cố tình nói nước đôi: “Em nghĩ là vì chuyện gì?”
Cô nói đùa: “Không lẽ nào lại liên quan đến em chứ?”
Anh chỉ cười mà không nói gì.
Quý Yên nheo mắt, nhìn anh với vẻ dò xét, có lẽ vì bị nhìn lâu quá, anh cũng đành chịu, vòng tay qua vai cô kéo cô dựa vào người mình, nói: “Là vì công việc, đừng nghĩ nhiều.”
Đừng nghĩ nhiều?
Chẳng phải là anh cố tình khiến cô nghĩ nhiều sao?
Quý Yên nói: “Anh đúng là một lão hồ ly.”
Anh lại cảm thấy danh xưng này cũng không có gì quá ghê gớm, chỉ hỏi: “Vậy còn em? Anh là lão hồ ly, còn em là gì?”
“…”
Quý Yên tự làm khó mình, cô là gì?
Nhưng nghĩ chưa được hai phút, cô đột nhiên tỉnh ngộ.
Tại sao cô phải rơi vào bẫy của anh chứ.
Cô lườm anh một cái, đẩy anh ra, thản nhiên nói: “Anh và em, người với yêu vốn khác biệt, nói chuyện này làm gì.”
Còn diễn nữa à, Vương Tuyển đang định nhân chủ đề này trêu chọc cô vài câu thì loa phát thanh vang lên thông báo. Quý Yên như được giải thoát, đứng dậy, lại giục anh: “Anh nên đi rồi.”
Anh không động đậy, cứ thế lẳng lặng nhìn cô: “Vội vàng muốn anh về thế.”
“Hay là anh trả vé đi? Hai ngày nữa hãy về.”
Cô cố tình nói vậy, nhưng không ngờ anh lại coi là thật, nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nói: “Bây giờ đổi sao?”
Ánh mắt anh tràn ngập ý cười, mang theo vẻ ung dung nắm bắt tình thế, Quý Yên nhướng mày: “Anh tùy hứng như vậy, còn muốn công việc nữa không?”
“Ý em là muốn anh ở lại, nhưng công việc quan trọng hơn, vẫn là không nên xao nhãng.” Anh nắm tay cô, từ từ xoa nắn lòng bàn tay cô, nói xong thì ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô không nói gì, anh “ừm” một tiếng, hỏi “Có phải vậy không?”
Sắp phải chia xa.
Khoảnh khắc ở bên nhau như hôm nay đối với cô và anh quả thực rất hiếm có, cô không ngại nói vài lời thật lòng.
Quý Yên gật đầu nói: “Em nghĩ như vậy, chẳng lẽ anh không phải sao?”
Vấn đề lại bị cô đá ngược trở lại.
Vương Tuyển đứng dậy, cúi đầu nhìn cô một lúc, một lát sau, anh vươn tay ôm lấy vai cô, kéo cô vào lòng.
Người qua kẻ lại, tiếng thông báo từ loa phát thanh vang vọng bên tai.
Ôm một lúc, ngay khi Quý Yên định nhắc anh nên đi rồi, cô nghe thấy anh nói: “Câu nói vừa rồi của anh là nói cho em nghe, cũng là nói cho chính mình nghe, Quý Yên, anh thật sự muốn ở lại.”
Lòng cô nghe mà ấm áp: “Em biết.”
Dù không nỡ đến đâu, cuối cùng cũng đến lúc chia tay, tiễn anh vào trong, nhìn bóng lưng anh biến mất khỏi tầm mắt, Quý Yên đứng tại chỗ một lúc, đợi đến khi tiếng loa phát thanh lại vang lên, cô mới hoàn hồn, xoay người đi ra ngoài sân bay.
Thời gian vẫn còn sớm, trên đường về là ánh nắng ban mai rực rỡ, khác hẳn với vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch lúc đến.
Đến một ngã tư, phía trước đèn đỏ sáng lên, xe từ từ dừng lại, Quý Yên đặt tay lên vô lăng suy nghĩ một chút, cô cho tay vào túi, không lâu sau liền chạm phải một cảm giác lạnh lẽo của kim loại.
Cô khẽ cười, lấy nó ra.
Là cặp nhẫn mua vào đêm giao thừa.
Vương Tuyển nói, đây không phải là nhẫn chính thức, nhưng hy vọng cô sẽ nhận.
Cô hiểu, đây là anh đang muốn một lời hứa từ cô.
Mỗi lần anh đến tìm cô, đều phải đòi hỏi điều gì đó từ phía cô.
Ví dụ như lần này, là muốn một lời hứa cho tương lai.
Những thứ trước kia cô từng muốn có được từ anh, bây giờ lại đổi thành anh là người đòi hỏi.
Đèn tín hiệu giao thông thay đổi, xe phía trước bắt đầu di chuyển. Quý Yên không do dự nhiều, cô đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa tay trái.
Trên suốt quãng đường trở về Công nghệ Hợp Chúng, Quý Yên không đếm xuể khóe môi mình đã cong lên bao nhiêu lần.
Cảm giác bây giờ là vui vẻ nhỉ, hòa vào dòng người bước vào thang máy của Công nghệ Hợp Chún, cô sờ chiếc nhẫn trên ngón giữa tay trái, thầm nghĩ.
Đến tầng chín, vừa ra khỏi thang máy, bây giờ chuyện cô yêu đương đồng nghiệp đều đã biết, sợ chiếc nhẫn trên tay sẽ gây ra bàn tán, lại càng sợ bị người khác hỏi han không dứt, vừa ra khỏi thang máy, cô liền tháo nhẫn ra, cất vào túi.
Mấy phút đeo nhẫn trên tay, là niềm vui nho nhỏ chỉ thuộc về riêng mình cô.
Quý Yên mỉm cười bước vào văn phòng.
Gần đến Tết Nguyên đán, Quý Yên bận đến tối tăm mặt mũi, liên lạc giữa cô và Vương Tuyển lại trở về vẻ nhạt nhẽo như trước.
Không chỉ cô bận, anh cũng bận, trong trăm công nghìn việc gọi một cuộc điện thoại, nói chưa được mấy câu thì bên anh đã có người đến làm gián đoạn.
Sau vài lần như vậy, có một lần trên đường tan làm trở về, Quý Yên hỏi: “Dạo này sao anh bận thế?”
Vương Tuyển nói: “Bị em phát hiện rồi.”
Lời nói nghe có chút qua loa, càng có ý không muốn nói nhiều.
Quý Yên cho rằng là chuyện công việc, dù sao cũng nhạy cảm, anh không tiện nói nhiều, nên cũng không hỏi thêm, chỉ dặn dò: “Vậy anh chú ý sức khỏe nhé.”
Anh nghe xong, lại cười, tiếng cười khe khẽ “Không có gì khác muốn hỏi à?”
“Không có.” Cô rất thấu hiểu nói “Lỡ như là bí mật kinh doanh gì đó, em không muốn bị anh liên lụy đâu.”
“Liên lụy?” Anh khẽ hỏi.
“Không phải sao?” Cô cười.
Bên kia im lặng một lúc lâu, không bao lâu sau, liền nghe thấy anh nói: “Đợi thời cơ chín muồi sẽ nói với em.”
Cúp điện thoại, Quý Yên cũng đã đi đến cửa khách sạn.
Trên trời ánh trăng sáng trong, dưới đất bóng cây lay động.
Cô đứng nhìn một lúc, gió đêm thổi qua, cô cảm thấy toàn thân lạnh buốt, lúc này mới từ từ đi vào trong khách sạn.
Lên lầu đứng trước cửa phòng mình, lúc quẹt thẻ, cô mới muộn màng nhận ra…
Chẳng lẽ lý do Vương Tuyển bận rộn như vậy gần đây lại có liên quan đến mình?
Cô không muốn tự mình đa tình, nhưng nghe ý trong lời nói của anh, lại không thể không đa tình.
Bước vào phòng, cô ném cặp tài liệu xuống, ngồi trên sofa, suy nghĩ một lúc, lấy điện thoại ra mở Wechat của anh.
Có chút bốc đồng, muốn hỏi anh, câu cuối cùng trong điện thoại vừa rồi có ý gì, cái gì gọi là thời cơ chín muồi rồi mới nói cho cô biết?
Nhưng khi liếc thấy thời gian ở góc trên bên phải, ý nghĩ này lập tức bị cô đè xuống.
Rồi sẽ biết thôi, giống như anh nói, không vội, cứ từ từ.
Quý Yên đặt điện thoại xuống, đứng dậy vào phòng ngủ tìm quần áo tắm rửa.
Thời gian lại vội vã trôi đi, lần nữa trở về Thâm Thành, là một tuần trước Tết Nguyên đán.
Về đến văn phòng, Quý Yên báo cáo với Ôn Diễm về tiến độ công việc tại Công nghệ Hợp Chúng trong hơn bốn tháng qua, bốn tháng làm việc vất vả, cuối cùng đặt trước mặt Ôn Diễm chỉ là mấy tờ giấy mỏng, cô đọng trên giấy chỉ có vài chữ, nhưng những gì Quý Yên nói lại nhiều hơn những con chữ trên giấy, cô trình bày chi tiết từng mục, nói đến cuối đã khô cả cổ họng.
Nửa tiếng trôi qua, cuối cùng cũng kết thúc.
Ôn Diễm gập tập tài liệu lại nói: “Khoảng thời gian này cô vất vả rồi.”
Quý Yên nói: “Tôi làm không nhiều, các đồng nghiệp khác còn bận hơn tôi.”
Ôn Diễm cười nhìn cô, không nói gì.
Quý Yên bị nhìn đến không thoải mái, luôn cảm thấy ánh mắt của anh ta có chút ý tứ xem kịch vui.
Quả nhiên, một lúc sau, Ôn Diễm đặt tập tài liệu lên bàn, hai tay đan vào nhau, nhìn cô với vẻ vô cùng thoải mái, lơ đãng hỏi một câu: “Gần đây có nghe được tin tức gì không?”
Tin tức?
Từ này quá rộng, Quý Yên nhất thời không biết, tin tức này là chỉ trong ngành, hay là về dự án Công nghệ Hợp Chúng, hoặc là nội bộ của Chứng khoán Quảng Hoa.
Nhưng Ôn Diễm đã hỏi như vậy, tự có lý do của anh ta, cô không dám đoán mò, cũng không dám kết luận, chỉ nói: “Bộ phận gần đây hình như không có chuyện gì.”
Thấy bộ dạng cô mờ mịt nhưng vẫn cố gắng tìm hiểu, Ôn Diễm không nhịn được cười, xem ra là thật sự không biết tin tức bên phía Vương Tuyển, nghĩ lại thì phần lớn chắc là do Vương Tuyển cố tình giấu giếm, anh ta cũng không tiện nói nhiều.
Vì nụ cười này, lòng Quý Yên rối bời.
Ôn Diễm lại hỏi thêm vài câu về công việc, Quý Yên cẩn thận trả lời từng câu, hỏi gần xong, anh ta nói: “Tôi không có vấn đề gì nữa, cô có vấn đề gì muốn nói không?”
Đương nhiên là không có, Quý Yên nói: “Vậy tôi về làm việc trước, có vấn đề gì anh cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”
Ra khỏi văn phòng của Ôn Diễm, cô nhẹ nhàng khép cửa, đứng ở cửa một lúc, trong đầu toàn là hai chữ “tin tức” mà Ôn Diễm vừa nói, suy nghĩ nửa ngày vẫn không ra kết quả.
Trưa, cô cùng mấy đồng nghiệp thân thiết xuống lầu ăn cơm, hỏi công ty gần đây có tin tức gì không, các đồng nghiệp đều lắc đầu.
Có người nói: “Mỗi ngày không hỗn loạn ồn ào, thì cũng bận muốn chết, còn có tin tức gì được nữa.”
Người bên cạnh hùa theo: “Đúng đó đúng đó, tôi thì lại muốn có tin tốt, ví dụ như bố mẹ đột nhiên bảo tôi, ở nhà có gia tài bạc tỷ đang chờ tôi về thừa kế.”
Mọi người cười lớn, rồi lại cười nói với nhau: “Ai mà không muốn chứ, nằm yên hưởng thụ không tốt sao? Cái công việc chết tiệt này tôi thật sự một ngày cũng không muốn làm nữa…”
Quý Yên nghe, không có được thông tin gì hữu ích. Cô không khỏi nghĩ, có lẽ câu nói đó của Ôn Diễm chỉ là một lời nhắc nhở thiện ý, ví dụ như bảo cô chú ý hơn đến động thái của ngành, hoặc là kết quả công việc lần này của cô khiến anh ấy không hài lòng?
Càng nghĩ càng thấy không ổn, Quý Yên không muốn nghĩ nữa, tiếp tục ăn cơm.
Sáng hôm sau, cô lại nhận được điện thoại của Vương Tuyển.
Cô liếc nhìn mọi người trong văn phòng, cầm điện thoại khom lưng đi ra hành lang, tìm một chỗ tương đối xa văn phòng rồi bắt máy.
Vừa kết nối, Vương Tuyển đã hỏi: “Về Thâm Thành rồi à?”
Trước khi về cô có nhắn tin cho anh, nhưng có lẽ anh quá bận, chỉ trả lời hai chữ “biết rồi”, phải nói rằng, lúc nhận được hai chữ này, lòng cô không khỏi trĩu xuống.
Không còn gì khác muốn nói sao?
Sau đó anh cũng không gọi điện lại, làm lòng cô càng thêm khó chịu.
Cô vốn định gọi cho anh, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ bận rộn trước đây của anh, cô lại tự an ủi mình, chẳng phải chỉ là kết thúc một giai đoạn công tác trở về, cũng không phải chuyện gì to tát, cần anh phản ứng gì chứ.
Tự an ủi một hồi như vậy, cô thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
Kết quả là anh lại gọi đến, trong lúc cô hoàn toàn không có sự chuẩn bị, cô khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Mới về.”
Bên anh im lặng một chút.
Đầu ngón tay cô gõ nhẹ lên ốp điện thoại, một lúc lâu sau, thấy anh vẫn không trả lời, cô bèn hỏi: “Sao vậy?”
Gọi điện đến lại không nói gì, là có ý gì.
Không ngờ, bên kia nói thẳng một câu: “Trưa nay ăn cơm cùng nhau nhé?”
???
Trưa nay ăn cơm cùng nhau?
Quý Yên nhìn ra ngoài cửa sổ, cô đang ở Thâm Thành là không sai, vậy là cô nghe nhầm sao?
Cô hỏi lại một câu với vẻ vô cùng không chắc chắn: “Anh vừa nói gì thế? Nói lại lần nữa đi.”
Tiếng cười nhàn nhạt của Vương Tuyển từ đầu dây bên kia truyền đến: “Anh vừa nói, trưa nay cùng ăn một bữa cơm.”
Hóa ra không nghe nhầm.
Không đúng, không phải anh nên ở Bắc Thành sao? Cách xa như vậy, làm sao ăn cơm cùng nhau được.
Cô nói ra nỗi băn khoăn của mình: “Em ở Thâm Thành, anh ở Bắc Thành, bữa cơm này ăn thế nào? Dùng chai thả trôi theo đường biển sao?”
Nói xong câu cuối cùng, cô lại tự chọc cười chính mình.
Người ở đầu dây bên kia cũng cười theo.
Quý Yên hơi đỏ mặt: “Anh đừng cười nữa, rốt cuộc là có ý gì?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, giọng kéo dài ra, cô nghe mà lòng xao xuyến, không bao lâu sau, giọng nói của anh lại từ tốn truyền ra từ đầu dây bên kia.
“Quý Yên, anh hiện đang ở Thâm Thành, trưa nay anh qua đón em.”