Dịu Dàng Triền Miên - Chương 76: Đưa em về nhà
Truyện Ngôn Tình - Dịu Dàng Triền Miên
Tác giả: Du Lãm
Thể loại chính: Hiện đại, chức nghiệp tinh anh, ngủ trước yêu sau, nữ yêu thầm, v.ả mặt theo đuổi vợ, HE
Số chương: 110 chương
Giới thiệu truyện ngôn tình - Dịu Dàng Triền Miên
Trước làm bạn tình, sau làm người yêu / Theo đuổi vợ hụt hơi Đại thần cao ngạo lạnh lùng cấm dục x Nữ cường tỉnh táo độc lập Trong một buổi tiệc tất niên của bộ phận, Quý Yên và Vương Tuyển tình cờ có mối liên hệ. Hai người ngầm duy trì một mối quan hệ không rõ ràng, kéo dài suốt hai năm. Ban ngày, họ như người xa lạ; ban đêm, họ lại thân mật nồng nhiệt không kẽ hở. Vương Tuyển là một nhân vật nổi tiếng tàn nhẫn, trong công việc thì quyết đoán, hành sự dứt khoát. Con người này đối với chuyện gì cũng rất lạnh lùng, bao gồm cả tình cảm. Quý Yên đắm chìm trong đó, ảo tưởng rằng mình sẽ là một ngoại lệ của anh. Cho đến khi cô vô tình nghe được Vương Tuyển lạnh lùng nói với bố anh: "Con có cảm tình với Quý Yên, nhưng chút cảm tình này còn lâu mới đủ để con có thể vì cô ấy mà từ bỏ nguyên tắc của mình. Kết hôn không nằm trong kế hoạch cuộc đời của con." Trái tim Quý Yên như tro tàn, cô đề nghị kết thúc. Vương Tuyển suy nghĩ vài giây: "Em đã có người muốn ổn định rồi à?" Giọng cô khàn đặc, không giống như của mình nữa: "Vẫn đang tìm hiểu, nếu hợp có lẽ sẽ sớm ổn định." Anh từ tốn đáp: "Chúc mừng em." Vương Tuyển xem thường hôn nhân và luôn giữ khoảng cách với nó. Quý Yên chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn, anh sẽ nhanh chóng quên được cô thôi. Cho đến khi anh tận mắt nhìn thấy Quý Yên đang hẹn hò với một người đàn ông lịch lãm tuấn tú, và có thể không lâu sau, hai người họ sẽ bước vào lễ đường hôn nhân. Anh không thể giữ được vẻ bình tĩnh mà nói "Chúc mừng em" một lần nữa. Thậm chí, anh thấy hối hận rồi. · * Trước làm bạn tình, sau làm người yêu, truy thê hỏa táng tràng *Bối cảnh ngành ngân hàng đầu tư (công ty chứng khoán) * Nam nữ song CVề đến nhà, Vương Tuyển cởi áo vest rồi vào bếp chuẩn bị bữa tối. Quý Yên rửa mặt, thay quần áo xong đi ra, thấy anh đứng trước tủ lạnh, cô bèn bước tới. Vừa nhìn thấy cả tủ lạnh đầy ắp rau củ và thịt, cô không khỏi bật cười: “Anh chuẩn bị nhiều đồ ăn thế?”
Vương Tuyển lấy ra một hộp nạm bò và một túi cà chua, đóng cửa tủ lạnh lại rồi nhìn cô: “Chẳng phải là em về rồi sao?”
Anh cầm đồ ăn đi vào bếp, cô theo sau, cười nói: “Em không ở đây thì anh không mua à?”
“Ừ.” Anh vừa bận rộn vừa tranh thủ liếc cô một cái, nói: “Em không thấy một mình nấu cơm rồi ăn cơm rất cô đơn sao?”
Là anh cô đơn thì có.
Nhưng Quý Yên không nói ra lời này, dù sao thì câu nói của Vương Tuyển cũng khiến lòng cô dâng lên một niềm vui sướng.
Ăn tối xong, Vương Tuyển vẫn như thường lệ dọn dẹp bàn ăn. Cô muốn giúp nhưng anh không cho, thế là cô cứ lẽo đẽo theo sau anh nói: “Em được nghỉ phép nửa tháng, còn anh thì sao, anh có được nghỉ không?”
Vương Tuyển nói: “Tuần này nhiều việc, tuần sau anh bắt đầu nghỉ phép.”
Từ trong bếp đi ra, Vương Tuyển lau sạch tay, vô tình hỏi cô một câu: “Tuần sau về Bắc Thành nhé?”
Vốn dĩ lần nghỉ phép này là vì chuyện đó, vừa rồi Quý Yên cố tình hỏi vòng vo xem anh có được nghỉ không cũng là để thăm dò. Thấy anh chủ động đề cập, cô cũng không còn e dè nữa mà hỏi thẳng: “Anh muốn về lúc nào?”
Vương Tuyển nắm tay cô ngồi xuống ghế sofa, trầm tư một lúc lâu, sau đó cầm điện thoại lên, nói: “Để anh xem lịch trình.”
Anh lướt điện thoại một lúc, đặt lên bàn trà rồi nói: “Thứ hai tuần sau được không?”
Hôm nay là thứ năm, tức là bốn ngày nữa sẽ phải đến Bắc Thành, tim Quý Yên bỗng đập thình thịch, do dự một lát, cô nói: “Không phải anh nhiều việc lắm sao? Thứ hai có kịp không?”
Vương Tuyển nhìn cô chằm chằm, trong mắt ánh lên ý cười, mang theo vẻ trêu chọc. Quý Yên đẩy anh một cái, cúi đầu ngã vào lòng anh, nói: “Anh đừng nhìn em như vậy, thứ hai gấp quá, đổi thời gian khác đi, anh để em chuẩn bị tâm lý thêm chút nữa.”
Vương Tuyển im lặng một lúc lâu, chỉ dùng tay nghịch tóc cô.
Quý Yên vùi trong lòng anh trốn tránh một lúc, thấy làm nũng vô ích, cô ngẩng đầu lên, cọ cọ vào cằm anh nói: “Em mới về mà, anh cho em nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi.”
Vương Tuyển nói một cách thờ ơ: “Nghỉ ngơi ba ngày là đủ rồi.”
Vừa nghĩ đến việc sắp phải đến nhà ra mắt bố mẹ anh, tim cô lại đập nhanh như lúc nãy, cô thử thương lượng với anh: “Thứ tư? Thứ tư được không?”
Anh cười cười, nói đầy ẩn ý: “Em có biết ban đầu anh định lúc nào đưa em về không?”
Cô lắc đầu.
Vương Tuyển nhấc người cô lên một chút, để cô ngồi lên đùi anh, anh nói: “Ban đầu anh định chiều thứ bảy về.”
Cô ngớ người: “Không phải tuần sau anh mới nghỉ phép sao?”
Anh vòng tay qua sau gáy cô, kéo cô lại gần mình, vừa hôn lên môi cô vừa nói: “Công việc sẽ hoàn thành hết vào thứ sáu, cuối tuần nghỉ ngơi bình thường, thứ hai chính thức nghỉ phép.”
Hơi thở của anh phả vào mặt cô, gây ra cảm giác ngưa ngứa, cô né tránh, đồng thời cười anh: “Ngụy biện, rõ ràng là anh đang ngụy biện.”
Anh ra vẻ thương lượng: “Chiều thứ bảy về nhé?”
“Không muốn, thứ hai.” Nói xong lại thấy không ổn “Thứ tư, thứ tư về.”
Vương Tuyển buông cô ra, nhìn cô với nụ cười đầy ý vị: “Hoặc là thứ bảy, hoặc là thứ hai, em chọn một đi.”
Quý Yên sững người một lúc, lát sau mới phản ứng lại: “Anh lừa em. Ai lại trả giá kiểu của anh chứ.”
“Vậy thì thứ bảy về nhé?”
“…”
Nhìn nhau hồi lâu, thấy dáng vẻ nắm chắc phần thắng của anh, Quý Yên biết chuyện này phần lớn đã được quyết định, cô hoàn toàn không thể phản bác, thế là cô nắm lấy tay anh ấn xuống, nói một cách hung hăng: “Tối nay anh đừng hòng ngủ trong phòng ngủ.”
Dứt lời, cô tuột xuống khỏi người anh, dịch sang bên cạnh mấy bước rồi lại nói: “Không đúng, không chỉ tối nay, mà cho đến thứ hai anh cũng đừng hòng ngủ trong phòng ngủ.”
Buông lời tàn nhẫn xong, cô không thèm để ý đến anh nữa mà đi về phía phòng ngủ. Vương Tuyển nhìn bóng lưng cô, ngay lúc cô sắp bước vào phòng, anh thong thả buông một câu: “Lâu như vậy không gặp, em không nhớ anh chút nào sao?”
Nghe thấy lời này, Quý Yên thật sự muốn bật cười. Hai tháng cô đi công tác, anh gần như tuần nào cũng đến tìm cô một lần, tần suất gặp mặt của hai người về cơ bản được duy trì trong vòng một tuần, điện thoại thì hai ngày gọi một lần, không thể nói là lâu không gặp được.
Cô không quay đầu nhìn anh, vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Tối hôm đó, Vương Tuyển quả thật không đến làm phiền cô nữa.
Lúc sắp chìm vào giấc ngủ, Quý Yên nhìn quanh phòng ngủ, tối đen và tĩnh mịch. Cô đưa tay sờ sang bên cạnh, trống rỗng và lạnh lẽo, Vương Tuyển không hề vào.
Nghe lời vậy sao?
Không giống tính cách của anh.
Quý Yên muốn ra ngoài tìm anh, nhưng lại sợ nếu đi tìm, những lời cô nói mấy tiếng trước sẽ trở thành công cốc. Chẳng qua chỉ là một đêm không ngủ cùng nhau, cũng không có gì to tát, nghĩ vậy, cô nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, cô theo thói quen quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Trống không.
Sờ thử bên chăn nệm đó, một mảng lạnh ngắt.
Nói cách khác, tối qua Vương Tuyển thật sự cả đêm không vào.
Vệ sinh cá nhân xong trong phòng tắm của phòng ngủ, Quý Yên mở cửa phòng, đột nhiên, một mùi thơm của thức ăn xộc vào mũi. Cô đi về phía phòng ăn, Vương Tuyển đang bưng một cái nồi sữa từ trong bếp đi ra, thấy cô, anh hỏi một cách bình thường: “Dậy rồi à?”
Quý Yên “ừm” một tiếng.
“Qua đây ăn sáng đi.”
Cô “ồ” một tiếng.
Bữa sáng có cháo, có sữa đậu nành. Quý Yên ăn nửa bát cháo, uống thêm nửa ly sữa đậu nành cho no bụng, cô nhìn Vương Tuyển đang ăn một lúc rồi miễn cưỡng hỏi: “Tối qua anh ngủ ở đâu?”
Vương Tuyển ngước mắt lên, mỉm cười nhìn cô.
Cô hơi mất tự nhiên: “Nhìn cái gì mà nhìn, mau nói đi.”
Anh cười một tiếng, đặt muỗng xuống, lấy một tờ giấy ăn lau khóe miệng, rồi mới thong thả nói: “Thư phòng.”
Thư phòng?
Quý Yên nghĩ đến một khả năng: “Tối qua anh tăng ca đến mấy giờ?”
Vương Tuyển không trả lời, đứng dậy cầm lấy bát và ly cô đã dùng, xoay người đi vào bếp.
Cô sốt ruột, đi theo sau anh nói: “Không phải lại tăng ca đến ba giờ sáng đấy chứ?”
Hai tháng nay lúc anh đến Lâm Thành tìm cô, anh đã không ít lần thức đêm tăng ca.
Bên kia, Vương Tuyển mở vòi nước, tiếng nước trong bếp chảy ào ào. Anh đang rửa ly, rõ ràng là từ chối trả lời câu hỏi này của cô.
Quý Yên đứng ở cửa nhìn một lúc, rồi bước tới, khóa vòi nước lại, nhìn chằm chằm vào anh.
Anh buộc phải đối mặt với cô, vẻ mặt không vui không buồn, một lúc lâu sau mới hỏi: “Biết quan tâm anh rồi à?”
Quý Yên không nói gì.
Anh lại nói: “Thế tối qua sao lại nỡ nhốt anh ở ngoài cửa?”
Nói cứ như anh tủi thân lắm vậy, cô mím môi, liếc anh một cái rồi vội dời đi, nói một cách không tự nhiên: “Em có khóa cửa đâu, chỉ đóng cửa thôi, ai bảo anh không tự mình qua mở?”
Vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng cười của anh, cô thực sự rất xấu hổ, nhưng vẫn phải cố nói tiếp: “Ai biết tối qua anh lại ngoan ngoãn như thế, trước đây không cho anh vào, anh còn biết lấy chìa khóa mở cửa, tối qua anh đến mở cửa cũng không thèm.”
Anh nhìn cô chăm chú một lúc, rồi đột nhiên ôm chầm lấy cô. Cô giật mình, chỉ thấy anh tựa vào vai cô, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Quý Yên, anh thật sự muốn đưa em về vào thứ bảy, tối qua tăng ca là để làm xong việc trước khi nghỉ phép.”
Lòng cô lập tức mềm nhũn, ngay sau đó lại nghe anh nói: “Giờ nghĩ lại là do anh hơi vội, nghe em, thứ tư về vậy.”
Chẳng hiểu vì sao, Quý Yên đột nhiên cảm thấy thứ hai về cũng không phải là quá gấp, dù sao anh cũng đã cố gắng tăng ca như vậy rồi, cô không thể kéo chân của anh được, thế là cô nhẹ nhàng nói: “Thứ hai đi, thứ hai về.”
Mục đích đã đạt được, Vương Tuyển ôm cô chặt hơn một chút, ở nơi cô không nhìn thấy, anh lặng lẽ mỉm cười.
Sau đó, Vương Tuyển thay quần áo chuẩn bị đi làm, khóe môi anh luôn cong lên, trông rất vui vẻ. Thắt cà vạt cho anh xong, thấy anh vẫn cười, không giấu được vẻ đắc ý như gió xuân, Quý Yên mới nhận ra sau đó, có phải vừa rồi mình đã quá mềm lòng không, cứ có cảm giác như rơi vào bẫy của anh vậy.
Tiễn anh ra đến huyền quan, Vương Tuyển cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, nói: “Ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện về Bắc Thành không cần lo, đồ đạc anh chuẩn bị xong hết rồi.”
Đầu hàng trước sự ân cần và chu đáo của anh, Quý Yên bị anh nói cho đến mức đầu óc quay cuồng, não bộ ngừng hoạt động. Cô tiễn anh ra cửa đi làm mà không nói thêm lời nào.
Buổi tối, Vương Tuyển đi làm về, hai người ăn tối, tắm rửa xong, ngồi ở phòng khách xem TV một lúc. Đến giờ đi ngủ, Vương Tuyển hỏi: “Tối nay anh có thể về phòng ngủ không?”
Quý Yên ngẩn người một lúc, đột nhiên nhớ lại chuyện ban ngày, cô nói: “Anh cố tình tỏ ra đáng thương đúng không?”
“Tối qua anh đúng là không ngủ trong phòng ngủ.” Anh nắm tay cô, nhìn cô vô cùng chân thành “Vì để tăng ca.”
Đầu óc cô cuối cùng cũng thông suốt: “Vậy là vì tăng ca nên anh mới ngủ ở thư phòng.”
“Tăng ca là để nghỉ phép, nghỉ phép là để đưa em về nhà.”
Được rồi, vòng lặp logic, không thể bắt bẻ.
Quý Yên đã bị thuyết phục.
Tối hôm đó, Vương Tuyển đã được như ý nguyện ngủ trong phòng ngủ, tối thứ bảy cũng vậy. Đến tối chủ nhật, đã là một giờ sáng, Quý Yên mệt đến mức buồn ngủ rũ rượi, còn anh thì vẫn miệt mài không biết mệt.
Quý Yên gạt tay anh đang quấn trên eo mình ra nói: “Anh không quên ngày mai phải về đấy chứ?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng: “Vé máy bay buổi chiều, em có thể ngủ cả buổi sáng.”
Đây là chuyện ngủ nghê thôi sao?
Quý Yên đưa tay mò công tắc, ấn xuống.
Phòng ngủ bỗng chốc sáng bừng, hai người đột nhiên trần trụi đối mặt nhau.
Quý Yên ngây ra, Vương Tuyển trêu chọc: “Thích bật đèn à?”
Cô tức quá, tiện tay vớ lấy cái gối ném về phía anh. Gối mềm xốp, nói là ném, nhưng thực ra lại giống như đang tán tỉnh hơn.
Quý Yên rúc vào trong chăn hỏi: “Bố mẹ anh có dễ nói chuyện không?”
Vương Tuyển lại gần cô, xoa nhẹ bên hông cô nói: “Cũng được.”
Quý Yên đẩy tay anh ra, anh dùng sức, không nhượng bộ.
Giằng co một lúc, kết quả là Quý Yên thất bại.
Vương Tuyển hôn lên má cô nói: “Về chỉ là ra mắt một lần thôi, sau này sống ở Thâm Thành, một năm em và họ chắc chỉ gặp nhau vào dịp Tết.”
Anh nói rất bình tĩnh, không giống như đang viện cớ. Cô do dự một lúc, hỏi ra nỗi băn khoăn từ hai tháng trước: “Anh và… anh và chú dì có mối quan hệ thế nào?”
Vốn dĩ cô muốn hỏi có phải là không tốt không, nhưng lại sợ sẽ làm anh phật lòng, lỡ như cô đoán sai, khó tránh sẽ làm tổn thương anh, nên đến bên miệng lại đổi từ khác.
Vương Tuyển nhìn cô, mặt cô hơi ửng hồng, đôi mắt trong veo, đôi môi hé mở, giống hệt như miệng anh đào nhỏ trong sách miêu tả. Anh không kìm được sự cám dỗ, cúi đầu hôn cô.
Cô đột nhiên im lặng đi nhiều, còn phối hợp với anh, quấn quýt bên anh. Một lúc sau, anh buông cô ra, trán tựa vào trán cô, hơi thở dần ổn định.
Phòng ngủ chìm trong tĩnh lặng.
Hai người gần nhau đến mức không thể gần hơn được nữa.
Nhưng Quý Yên lại cảm thấy khoảnh khắc này, Vương Tuyển dường như có chút xa cách, cô tự hỏi có phải vừa rồi mình đã hỏi sai điều gì không.
Đang suy nghĩ, Vương Tuyển vuốt ve gò má cô, nói: “Quan hệ giữa anh và họ cũng bình thường thôi.”
Phỏng đoán đã được chứng thực, Quý Yên không hề ngạc nhiên. Cô im lặng một lúc rồi hỏi: “Có tiện nói không?”
Vương Tuyển nói: “Muốn nghe à?”
Cô gật đầu.
Anh nói: “Câu chuyện hơi dài, anh kể từ từ.”
Cô làm ra vẻ chăm chú lắng nghe. Không ngờ, Vương Tuyển chỉ đưa tay tắt đèn.
Trong bóng tối, cô hỏi: “Sao lại tắt đèn rồi?”
Anh đáp lại một cách thản nhiên: “Câu chuyện hơi dài, chúng ta làm chút chuyện khác trước đã.”
???
Trong bóng tối, là tiếng thở của nhau. Quý Yên bịt miệng lại, không cho âm thanh phát ra.
Vương Tuyển gỡ tay cô ra, đè xuống hai bên người, đồng thời ghé vào tai cô nói: “Anh thích nghe.”
Quý Yên dở khóc dở cười: “Không phải là anh nói em nghe sao?”
Anh hỏi một câu đầy mờ ám: “Hóa ra là em thích nghe à.”
Không lâu sau, trong phòng ngủ tối đen tĩnh lặng vang lên những âm thanh khiến người ta phải đỏ mặt tía tai.
Quý Yên nghe mà đỏ cả mặt, nhưng thật sự vẫn muốn nghe tiếp.
Vương Tuyển hỏi: “Thế nào?”
Sao lại còn có cả phần đánh giá nữa, Quý Yên ngượng ngùng nói: “Không phải nghe cái này, là chuyện nhà anh, em muốn nghe cái đó.”
“Em chắc chứ, vậy anh dừng lại nhé?”
“Ấy, anh cứ tiếp tục đi.”
Nói xong, Quý Yên vùi mặt vào gối.
Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.
Cô nghĩ, anh cười cái gì chứ, chỉ cho phép anh thích nghe, không cho phép cô thích à?
Đêm dài đằng đẵng, Vương Tuyển như không biết mệt mỏi, cứ ghé vào tai cô nói chuyện, nhưng Quý Yên thì một chữ về chuyện giữa anh và bố mẹ mà cô muốn nghe cũng không nghe được.